TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 176: Âm Giác Nổ

Ngày 17/08/2026, Phan Khanh vuốt phẳng mép túi ni lông chuyên dụng, tiếng miết nhựa kêu sàn sạt trong gian nhà tối. Cầu chì tổng của tiệm Vong Ký vừa nổ…

Nội dung chương

Ngày 17/08/2026, Phan Khanh vuốt phẳng mép túi ni lông chuyên dụng, tiếng miết nhựa kêu sàn sạt trong gian nhà tối. Cầu chì tổng của tiệm Vong Ký vừa nổ ban nãy vẫn còn bốc mùi khét lẹt, khiến bầu không khí trong căn phòng phía sau càng thêm ngột ngạt. Trên chiếc bàn gỗ cũ, ba túi hồ sơ niêm phong nằm im lìm dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu.

Lời của Lan chỉ có một câu:

- Hắn tới lấy tên tôi.

Lời cảnh báo thều thào của vong hồn Hoàng Thị Lan từ chiếc áo dài tím vẫn còn như lơ lửng giữa khoảng không. Chiếc áo chừ đã rũ xuống, lớp vải lót trắng không còn chuyển động, nhưng cái lạnh từ vách tường ẩm mốc vẫn không ngừng lan ra.

Phan Khanh chia đống tài liệu làm ba phần. Bản gốc nằm trong tủ sắt cơ quan dưới sự giám sát chặt chẽ của ban chuyên án. Ba bản sao có chữ ký tươi và dấu đỏ này mới là thứ có thể khiến vụ án xoay chuyển nếu có biến động từ phía trên.

- Một túi tôi giữ để nộp thẳng cho ban chuyên án vào sáng mai. Một túi giao cho Quang mang về trường Đại học Khoa học, gửi chỗ thầy hiệu trưởng. Túi còn lại phải chuyển ra khỏi tiệm Vong Ký ngay lập tức, đem đến một địa chỉ an toàn khác ở Bao Vinh.

Phan Khanh nói bằng giọng đanh lại, tay anh miết chặt nút khóa nhựa của chiếc túi thứ ba.

Khánh đưa ngón tay quệt nhẹ vệt nước đọng trên mép túi ni lông. Hắn đưa lên mũi ngửi, một mùi bùn sông nồng nặc sộc thẳng vào hốc mũi. Vệt nước này có màu đen sẫm, đặc quánh hơn nước mưa bình thường.

Ông Tư ngồi bên phản gỗ, chân trái run nhẹ dưới lớp vải quần ống rộng. Ông châm một nén nhang nhỏ, hơ khói qua mép túi ni lông đựng hồ sơ. Khói nhang không bay tản ra mà bị hút ngược vào trong túi như có một cái miệng vô hình đang hít thở.

- Hơi nước đen ni chẳng phải do mưa dột đâu con.

Ông Tư gõ nhẹ cây gậy xuống nền gạch.

- Hồ Vũ biết các người đang giữ cái chi. Hắn muốn xóa sạch mọi dấu vết của con bé Lan trước khi Cửa mở.

Cô Bảy đứng tựa cửa bên hông tiệm, mắt hướng ra màn mưa trắng xóa ngoài kiệt Bao Vinh. Chiếc sẹo hình chữ X trên cổ tay bà đỏ ửng lên, giật nhẹ theo từng nhịp thở. Bà không nhìn chiếc áo dài, chỉ chăm chú quan sát những bong bóng nước đang vỡ ra trên mặt đường kiệt.

- Để o đi với thằng Quang.

Cô Bảy quay đầu lại, giọng trầm xuống.

- O mang theo bùa Giáp Hương. Giữa phố đông o không gọi Canh Thoải được, nhưng che mắt mấy thứ đi bậy dọc đường thì còn sức.

Bồi từ trong buồng bước ra, đôi mắt nhỏ của em nhìn chằm chằm vào vệt nước trên bàn. Em khẽ nói:

- Eng Khánh, con đi nữa. Con nghe tiếng nước réo ngoài ngõ.

Khánh nhíu mày, bước tới đặt tay lên vai em:

- Nước sông dâng ngoài bến thôi Bồi. Mi ở nhà với ông Tư, ngoài đường chừ lụt lội, lạnh lắm.

- Không phải nước sông dâng đâu eng.

Bồi lắc đầu, tay em bấu chặt vào gấu áo Khánh.

- Tiếng nước ni không ở ngoài sông. Hắn chạy dưới đất. Hắn chạy ngay dưới chân tụi mình, kêu ù ù như tiếng ong vỡ tổ.

Khánh nhìn sang Ông Tư. Ông cụ im lặng gật đầu một cái thật khẽ. Âm giác của Bồi nhạy bén hơn người thường, nếu em đã nghe thấy tiếng nước chạy dưới lòng đất vào ban ngày, nghĩa là âm khí ngoài kia đang có biến động lớn. Hắn thở dài, quay sang bảo Bồi:

- Rứa thì đi sát sau lưng tau. Có chuyện chi phải la lên liền nghe chưa?

Nhóm bốn người chia làm hai hướng. Phan Khanh mang túi thứ nhất đi thẳng về phía đồn công an bằng xe máy để làm nghi binh. Quang ôm túi thứ hai, đi bộ cùng Cô Bảy, Khánh và Bồi hướng về phía cầu Gia Hội để sang chợ Đông Ba, tìm cách chuyển túi hồ sơ đến nơi lưu giữ độc lập.

Trời Huế cuối chiều xầm xì như một tấm vải liệm xám xịt. Cơn mưa tháng Tám dai dẳng làm những mái ngói rêu phong dọc phố Bạch Đằng chuyển sang màu đen thẫm. Nước mưa tuôn xối xả qua những máng xối tôn, đổ xuống mặt đường nhựa thành những dòng đục ngầu, chảy tràn vào các miệng cống.

Bồi đi giữa Khánh và Quang, bước chân em lí nhí. Em thỉnh thoảng lại giật thót người mỗi khi có tiếng còi xe máy bấm gắt gỏng phía sau.

- Mi nghe thấy chi rồi?

Khánh hỏi nhỏ, mắt vẫn cảnh giác đảo quanh những gánh hàng rong đang hối hả dọn dẹp bên vỉa hè.

- Tiếng nước kêu reo reo.

Bồi thì thào, mặt em tái đi dưới làn nước mưa.

- Nhưng cống bên đường khô ráo mà eng. Con thấy cống không có nước chảy, mà tiếng réo cứ ù ù trong tai. Có ba tiếng nói đang đọc đi đọc lại một câu.

Quang ôm chặt túi hồ sơ trước ngực, bước nhanh qua một vũng nước đọng lớn bên mép đường.

- Khánh, có khi mô vệt rò âm lan tới đây rồi không? Từ tiệm ra tới chợ Đông Ba đâu có xa.

Quang lo lắng hỏi.

- Chưa tới ngày Cửa mở mà.

Khánh cắn môi.

- Theo lời ông Tư, đáng lẽ mười ngày nữa, tới rằm tháng Bảy âm lịch, nước mới dâng mạnh ở Cồn Hến.

Cô Bảy đi bên cạnh khẽ bấm tay vào lòng bàn tay để giữ tỉnh táo. Vết sẹo chữ X của bà giật liên hồi dưới lớp áo mưa mỏng. Bà nói nhỏ:

- Cẩn thận. Có mùi nhang khét.

Mùi nhang khét lẹt bốc lên giữa mùi cá tanh của chợ Đông Ba và mùi xăng xe máy. Đó là mùi tre cháy dở bị dập tắt bằng nước bùn, nồng nặc và lợm giọng. Đến ngã tư gần lối vào chợ, dòng người đổ về tránh mưa mỗi lúc một đông. Xe thồ, xe máy chen chúc nhau giữa lòng đường chật hẹp. Tiếng chửi bới, tiếng còi xe hỗn loạn vang lên át cả tiếng mưa rơi.

Bồi đột ngột dừng lại ngay giữa vạch đi bộ qua đường.

- Bồi, đi mau con.

Quang giục, tay kéo vai em.

- Có ba người.

Bồi chỉ tay xuống lòng đường nhựa.

- Họ không có chân. Họ đi bằng nước.

Khánh nhìn theo hướng ngón tay Bồi. Trên mặt đường nhựa đang loang loáng nước mưa, có ba vệt nước màu đen kịt, bóng nhẫy như dầu nhớt đang bò ngược dốc. Chúng không trôi theo dòng chảy của nước mưa mà len lỏi giữa những bánh xe máy đang dừng chờ đèn đỏ.

Một vệt nước chạm vào bánh xe đạp của một bà lão bán rau. Ngay lập tức, bà lão đang gò lưng đạp xe bỗng khựng lại. Gương mặt bà đờ đẫn ra trong giây lát, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định. Rồi, không một tiếng động, bà buông hai tay khỏi ghi đông, từ từ đưa lên cổ mình. Những ngón tay thô ráp bấu chặt vào da cổ, siết mạnh đến mức các đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Chiếc xe đạp đổ nghiêng, đổ tràn những rổ rau muống ra mặt đường ướt nhẹp.

- O bán rau tự siết cổ kìa!

Một người đi xe máy phía sau hét lên kinh hãi.

Nhưng tiếng hét chưa dứt thì vệt nước thứ hai đã chạm vào chân một thanh niên đi xe máy bên cạnh. Người thanh niên cũng buông tay ga, hai tay bấu chặt vào cổ mình, mặt đỏ gay vì thiếu oxy. Chiếc xe máy của anh ta đổ rầm xuống đường, bánh xe vẫn còn quay tít.

Cảnh tượng hỗn loạn bắt đầu lan rộng khi vệt nước thứ ba bò qua chân một người đàn ông trung niên đang che ô đi bộ. Ba con người xa lạ, giữa phố đông ban ngày, đồng loạt quay mặt về phía Khánh. Mắt họ trợn trừng, lòng trắng dã lộ ra đầy u uất, tay vẫn không ngừng siết chặt cổ mình như thể có một chiếc áo dài vô hình đang quấn quanh cổ họ.

- Họ đang đọc.

Bồi run rẩy nói, hai tai em bịt chặt lại để ngăn những tiếng thét vô hình.

- Họ đọc đi đọc lại một câu: "Trả tên cho tôi... Trả tên cho tôi..."

Khánh thò tay vào túi áo, rút ra xấp giấy vàng bùa chú. Hắn định cắn ngón tay lấy máu để kích hoạt bùa Giáp Hương nhằm định vị nguồn âm khí, nhưng ngón tay tê buốt vì lạnh khiến phản ứng của hắn chậm đi một nhịp.

- Không kịp đâu eng Khánh!

Bồi hét lên.

- Con nghe thấy tên họ rồi! Họ bị ép nói để che tiếng chân của ông kia!

- Tên chi? Đọc mau!

Khánh giật giọng.

- Trần Thị Sen! Lê Văn Mẫn! Nguyễn Thị Cúc!

Bồi la lớn, giọng em khản đặc giữa tiếng mưa.

Ngay khi ba cái tên vừa dội ra từ miệng Bồi, ba vệt nước đen đang loang trên mặt đường bỗng khựng lại. Một tiếng "phựt" vô hình vang lên giữa khoảng không. Ba bóng người bằng nước đen tách khỏi chân những người đi đường, hiện rõ hình hài ba vong hồn nhợt nhạt đứng chắn giữa ngã tư.

Bà bán rau, người thanh niên và người đàn ông trung niên ngã nhào xuống đất, ho sặc sụa, tay ôm lấy cổ thở dốc như vừa thoát khỏi một sợi dây thừng vô hình.

Lớp màn che âm khí bị phá vỡ đột ngột làm lộ ra một khoảng trống hình người ở ngay phía sau họ. Khoảng trống ấy không có bóng dưới mặt đường, nhưng nước mưa rơi xuống đó đều bị hất văng ra hai bên thành một vòng tròn khô ráo. Khoảng trống vô hình này đang tiến thẳng về phía Quang, nơi chiếc túi ni lông đựng hồ sơ đang được ôm chặt.

- Quang! Tránh ra!

Khánh hét lên.

Bồi chỉ tay về phía mái hiên tôn của một cửa hàng bán đồ gia dụng bên phải:

- Hắn ở đó! Hắn đang đứng dưới hiên!

Phan Khanh từ phía sau lao tới bằng xe máy, nhận ra tình hình nguy cấp liền giật lấy túi chứng cứ từ tay Quang rồi đẩy mạnh Quang về phía trước:

- Chạy đi Quang! Đưa cái ni cho thầy hiệu trưởng mau! Tôi cản hậu!

Khánh không chần chừ, hắn cắn nát đầu ngón tay trỏ, máu tươi tứa ra đỏ rực. Hắn quệt mạnh máu lên dải giấy vàng bùa chú, lao thẳng về phía cột hiên nơi Bồi vừa chỉ.

- Trấn!

Khánh đập mạnh bàn tay dính máu và bùa vào cột hiên bằng sắt.

Lá bùa giấy vàng bùng lên một tia lửa đỏ sẫm rồi cháy thành tro đen ngay lập tức. Sức ép từ bùa chú khiến một bóng người cao lớn ngưng tụ lại ngay sát cột hiên. Đó là một bóng đen khoác áo dài cổ đứng màu sẫm. Trong tấm kính lớn của cửa hàng gia dụng phía sau cột hiên, hình ảnh phản chiếu không còn là những chiếc nồi niêu xoong chảo. Nửa gương mặt nam nhân trắng bệch với đôi mắt sâu hoắm lạnh lẽo đang nhìn thẳng vào Khánh.

- Tích.

Giọng nói trầm đục vang lên từ trong tấm kính, dội thẳng vào xương sọ của Khánh.

- Ngươi vẫn thích xen vào chuyện không phải của mình.

Cùng lúc đó, ba vong hồn Trần Thị Sen, Lê Văn Mẫn và Nguyễn Thị Cúc bị luồng âm khí từ bóng đen kích động. Họ không còn đứng yên mà lao thẳng vào đám đông người đi đường đang hoảng loạn xung quanh.

Một người phụ nữ đang dắt đứa con nhỏ bị vong Lê Văn Mẫn nhập thẳng vào người. Chị ta lập tức buông tay con, hai tay đưa lên cổ tự siết chặt, quỳ sụp xuống vũng nước mưa. Đứa trẻ khóc thét lên giữa dòng xe cộ hỗn loạn.

Bóng đen trong kính bắt đầu lùi dần về phía con kiệt nhỏ dẫn ra bờ sông Hương.

Khánh đứng giữa ngã tư, ngón tay rỉ máu đang run lên. Hắn nhìn bóng đen đang rút lui, rồi nhìn người phụ nữ đang tự siết cổ đến tím tái mặt mày ngay bên cạnh. Hắn biết nếu đuổi theo bóng đen kia, hắn có thể giáp mặt kẻ thù đứng sau mọi chuyện. Nhưng người phụ nữ và đứa trẻ kia sẽ chết trước khi hắn kịp bước qua lộ.

- Mẹ kiếp!

Khánh chửi thề một tiếng. Hắn quay lưng lại với con kiệt tối.

- O Bảy! Giữ người!

Cô Bảy đã lao tới trước. Bà rút từ trong túi áo ra một nắm tro nhang trộn lẫn cát trắng, ném mạnh vào người phụ nữ đang bị nhập.

- Trần Thị Sen! Lê Văn Mẫn! Nguyễn Thị Cúc! Hồn ai về nhà nấy, không được làm hại người trần!

Cô Bảy đọc lớn ba cái tên mà Bồi vừa gọi. Giọng bà khàn nhưng uy lực của một Canh Thoải cũ vẫn khiến ba bóng vong rung động, chững lại giữa chừng.

Khánh lao đến bên người phụ nữ, ngón tay dính máu tươi quẹt một đường ngang trán chị ta.

- Ra!

Hắn quát lớn.

Một luồng hơi lạnh buốt từ đỉnh đầu chị ta bốc lên, hóa thành một làn khói xám nhạt rồi tan biến vào màn mưa. Chị ta hít sâu, ngã vật ra đất, ôm lấy đứa con đang khóc nức nở.

Phan Khanh cùng lúc đó đã chặn dòng xe máy lại, hét lớn bảo mọi người tránh xa khu vực vũng nước đen. Quang ôm túi hồ sơ chạy len qua đám đông, nhanh chóng biến mất vào con kiệt hướng sang phía trường học.

Từ phía con kiệt dẫn ra sông, một tiếng lật trang giấy khô khốc vang lên giữa tiếng sấm rền. Tiếng lật sách ấy nghe như tiếng xương khô cọ sát vào nhau, báo hiệu ba cái tên vừa rồi đã bị ghi lại vào một nơi khác.

Bóng đen đã biến mất hoàn toàn. Mặt kính của cửa hàng gia dụng trở lại bình thường, phản chiếu hình ảnh ngã tư nhếch nhác dưới cơn mưa tầm tã.

Khánh quay lại nhìn Bồi. Đứa nhỏ mười tuổi đang quỳ sụp trên vỉa hè, hai tay vẫn ôm chặt lấy tai. Từ hai lỗ mũi của Bồi, hai dòng máu đỏ tươi chảy dài xuống cằm, nhỏ giọt xuống nền gạch ẩm ướt. Em thở dốc, mắt trợn lên đầy mệt mỏi rồi lả đi.

Khánh lao tới bế thốc Bồi lên. Người em lạnh ngắt như một khúc gỗ ngâm nước lâu ngày.

- O Bảy! Bồi bị sao thế này?

Khánh lo lắng hỏi.

Cô Bảy đi tới, bà không nhìn Bồi ngay mà cúi xuống vũng nước đen đang loãng dần dưới mặt đường. Bà rút một nén nhang chưa đốt, cắm thẳng xuống vũng nước mưa đang đọng lại trên nắp cống. Nén nhang vừa chạm nước liền chuyển sang màu đen xám và mủn ra như bùn ao.

Gương mặt Cô Bảy nghiêm lại. Bà nhìn Khánh, giọng run run:

- Nước ni không phải do phép của Hồ Vũ mang tới đâu Khánh.

- Ý o là răng?

- Là nước dưới Âm Hương tự trào lên.

Cô Bảy thì thào.

- Cửa lớn chưa mở, nhưng nước âm đã tự tìm đường nứt để bò lên phố rồi. Đất Huế chừ chỗ mô cũng có thể rò âm.

Khánh bế Bồi trong tay, cảm nhận được hơi lạnh từ người đứa nhỏ đang thấm qua lớp áo sơ mi của mình. Bồi khẽ mở mắt, bàn tay nhỏ run rẩy nắm chặt lấy cổ áo Khánh. Em không nhìn Khánh, mà áp tai sát xuống nền gạch khô ráo dưới mái hiên cửa hàng.

Giọng em thều thào, nhỏ đến mức chỉ có Khánh đứng sát mới nghe rõ:

- Eng Khánh... dưới ni không phải một vũng nước... Cả dòng sông đang chảy...

Chương khác

Xem thêm