TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 178: Lời Khai Bị Khâu Kín
Khánh yêu cầu Phan Khanh lập biên bản riêng cho mọi vật chứng vật lý trước khi chạm vào chiếc áo dài. Hắn đứng bên quầy nghi lễ, tay cầm nén nhang chưa…
Nội dung chương
Khánh yêu cầu Phan Khanh lập biên bản riêng cho mọi vật chứng vật lý trước khi chạm vào chiếc áo dài. Hắn đứng bên quầy nghi lễ, tay cầm nén nhang chưa đốt, gõ nhẹ lên mặt gỗ lim đã xỉn màu.
- Việc của công an thì anh cứ làm theo luật của anh. Biên bản thu giữ, chụp ảnh hiện trường, ghi nhận dấu vết. Tách riêng phần trần thế ra. Tui không muốn sau ni có đứa nói tiệm Vong Ký ngậm máu phun người hay dựng chuyện bằng ba cái trò ma quỷ.
Phan Khanh im lặng một lúc rồi mở cặp táp, rút ra mấy tờ giấy mẫu in sẵn tiêu đề của cơ quan điều tra. Anh đặt bút xuống, ngón tay hơi miết nhẹ lên đầu bút kim loại lạnh ngắt. Bên ngoài, mưa chiều Bao Vinh đổ xuống mái ngói âm dương của tiệm nghe rào rào không dứt. Tiếng nước từ những máng xối rỉ sét chảy tràn xuống mặt kiệt, hòa vào tiếng còi xe máy thưa thớt từ phía cầu Chợ Dinh vọng lại. Trong góc tiệm, Bồi ngồi thu chân trên chiếc ghế gỗ, hai tay vẫn ôm lấy đầu gối, mắt nhìn chăm chăm vào chiếc áo dài tím đang đặt trên khay đồng.
Quang bật chiếc đèn bàn màu vàng úa, kéo nó sát lại gần khay đồng để tăng độ sáng. Anh mở túi hồ sơ hiện trường vụ án Gia Hội năm 2024, rút ra mấy tấm ảnh chụp căn phòng trọ nơi Lan được tìm thấy trong tư thế treo cổ. Những tấm ảnh đã bắt đầu ngả màu hơi xám, ghi lại chiếc xà nhà bằng gỗ cũ, sợi dây thừng ni-lông màu xanh và chiếc ghế đẩu đổ nghiêng dưới chân nạn nhân.
- Đây là ảnh cưới của hai người. Quang đặt thêm một tấm ảnh nhỏ cỡ bàn tay lên bàn. Trong ảnh, Lan mặc một chiếc áo dài màu tím Huế cổ điển, cười rạng rỡ bên cạnh Phan Khanh lúc đó còn mặc thường phục, tóc cắt ngắn gọn gàng.
Quang cầm chiếc kính lúp nhỏ, cúi sát xuống cổ tay của chiếc áo dài tím đang đặt trên khay. Đầu ngón tay anh khẽ lật nhẹ nếp vải viền ở cổ tay phải.
- Khánh, mi nhìn chỗ ni. Đường thêu chìm hình hoa mai năm cánh sát mép trong. Đường chỉ mảnh lắm, nếu không soi ngược sáng thì không thấy được. Đây là mẫu thêu tay riêng của tiệm may mệ Liên bên Kim Long. Lan từng nói với tau là cô ấy chỉ đặt may áo dài ở đó vì mệ Liên có lối giấu mũi chỉ rất khéo.
Phan Khanh nhìn chằm chằm vào đường thêu chìm. Khớp xương ngón tay anh ghì chặt xuống mặt bàn đến mức chuyển sang màu trắng bệch. Anh không nói một lời nào, nhưng lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề.
Khánh dùng một cây kẹp bằng tre, khẽ lật lớp lót bên trong của chiếc áo dài. Lớp vải lót màu trắng đục, thô ráp và dày hơn hẳn chất lụa tím bên ngoài. Những đường chỉ khâu lớp lót này rất to, khoảng cách giữa các mũi kim không đều nhau, có chỗ chỉ bị xoắn lại thành cục nhỏ màu nâu xám.
- Lớp lót ni khâu đè lên sau. Khánh chỉ vào những mũi chỉ thô. - Người may áo dài Huế không bao giờ đi những đường kim cẩu thả như ri. Kẻ nào đó đã lấy vải liệm từ một xác chết vô danh, cắt ra rồi khâu vội vào trong áo của Lan để làm mỏ neo giữ vong. Mỗi mũi khâu là một lần ghim oán khí.
Phan Khanh đột ngột đưa tay lên ngón áp út bên trái. Anh xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới bằng bạc trơn đã mòn góc. Hai năm qua, kể từ ngày Lan mất, anh chưa từng tháo chiếc nhẫn này ra khỏi tay, ngay cả khi tắm hay đi làm nhiệm vụ ngoài hiện trường. Da thịt dưới chiếc nhẫn đã hằn sâu một vệt trắng nhạt. Anh mím môi, dùng lực kéo mạnh chiếc nhẫn ra khỏi khớp ngón tay hơi sưng.
Tiếng chiếc nhẫn kim loại chạm nhẹ xuống mặt khay đồng nghe cạch một tiếng khô khốc.
- Trong lòng nhẫn có khắc chữ. Phan Khanh nói, giọng khàn đặc như có cát nghẹn ở cổ. - Ngày cưới của tụi tôi. 12.10.2021.
Quang dùng kẹp gắp chiếc nhẫn lên, soi dưới ánh đèn bàn rồi đối chiếu với đường viền cổ tay áo dài. Dưới lớp chỉ thêu chìm hình hoa mai, có một dãy số cực nhỏ được khâu bằng chỉ đen cùng màu với vải lót: `121021`. Những con số này được khâu rất sát nhau, lấp dưới nếp gấp của đường viền, nếu không có chiếc nhẫn làm đối chứng thì người ngoài chỉ nghĩ đó là những vết bẩn hoặc lỗi dệt của vải.
- Cô ấy tự khâu dãy số ni vào. Khánh nhận định, mắt nhìn Phan Khanh. - Trước khi chết, Lan đã biết mình gặp nguy hiểm. Cô ấy giấu dãy số cưới của hai người vào đây để phòng hờ trường hợp chiếc áo bị tẩu tán. Cô ấy tin là nếu anh tìm thấy chiếc áo, anh sẽ nhận ra.
Phan Khanh nhắm mắt lại, hai bả vai run lên bần bật dưới lớp cảnh phục. Anh chống hai tay xuống bàn, cúi đầu thật thấp để tránh những ánh mắt trong phòng.
Khánh không để Phan Khanh chìm vào im lặng quá lâu. Hắn quay sang phía Cô Bảy đang đứng bên cạnh bàn thờ phụ.
- O Bảy, múc cho con một chậu nước sông Hương. Lấy nước ở đoạn nước lợ gần cồn, đừng lấy nước sát bờ.
Cô Bảy gật đầu, xách chiếc chậu đồng nhỏ đi ra phía sau nhà. Một lát sau, bà bưng chậu nước vào, đặt ngay ngắn giữa vòng bùa bằng bột tro nhang mà Khánh đã rải sẵn trên mặt bàn gỗ. Nước sông trong chậu phẳng lặng, phản chiếu ánh đèn vàng úa phía trên thành một quầng sáng mờ ảo.
Khánh rút từ trong túi áo ra một cây kim châm cứu nhỏ, chích nhẹ vào đầu ngón tay trỏ của mình. Một giọt máu tươi tròn trịa trồi lên. Hắn không nhỏ máu vào nước, mà quẹt giọt máu ấy lên đầu nén nhang chưa đốt. Sau đó, hắn dùng bật lửa châm nén nhang. Mùi trầm thơm nồng lập tức lan ra, nhưng khi ngọn lửa chạm vào vệt máu trên đầu nhang, một làn khói màu xám đen, khét lẹt như mùi tóc cháy bốc thẳng lên trần nhà.
Khánh đưa đầu nén nhang đang cháy đỏ sát vào nút chỉ thứ hai trên lớp lót trắng của chiếc áo. Nút chỉ này nằm ngay dưới nách áo, nơi vải bị ố vàng nhiều nhất.
- Hồn ai oán thì về nước, lời ai nghẹn thì ra lời. Khánh lẩm nhẩm công thức, đầu nhang nóng đỏ chạm khẽ vào sợi chỉ gai.
Sợi chỉ vừa chạm hơi nóng liền co rút lại, phát ra tiếng xèo xèo nhỏ. Nút thắt chỉ nới và sém lớp mặt thành những sợi nhỏ li ti, còn lõi cùng chân nút vẫn bám nguyên dưới nách áo. Ngay lập tức, từ trong chậu nước sông Hương bên cạnh, những tiếng động lạ bắt đầu vang lên. Không phải tiếng nước chảy, mà là những âm thanh hỗn tạp được tái hiện lại từ cõi âm.
*“Vải ni lấy ở mô ra? Răng lại có mùi ẩm mốc của đất mộ?”* - Giọng của Lan vang lên, trong trẻo nhưng đầy hoang mang, dội ra từ mặt nước chậu đồng.
Tiếp theo là giọng một người đàn ông trầm đục, mang ngữ điệu của dân giang hồ vùng bến bãi:
*“Đừng hỏi nhiều. Ký vào tờ giấy ni đi. Ký xong thì cô được về với chồng cô. Không ký thì đừng hòng bước ra khỏi căn phòng ni.”*
*“Tôi không ký! Các người ăn cắp đồ của người chết để làm giả đồ cổ... Tôi sẽ báo cho Khanh...”*
Tiếng cãi vã bị cắt ngang bởi một tiếng động lớn. Đó là tiếng vật nặng va đập mạnh vào thành giường gỗ, kèm theo tiếng thở dốc nghẹn ngào và tiếng vải vóc bị xé rách. Âm thanh kéo dài chừng vài giây rồi tắt lịm, chỉ còn tiếng mưa rơi bên ngoài vọng vào.
Nước trong chậu đồng bắt đầu chuyển sang màu đục ngầu như nước bùn sau lụt. Từ dưới đáy chậu, một bóng người từ từ trồi lên mặt nước. Bóng chỉ hiện từ vai trở lên, gương mặt nhạt nhòa dưới làn nước đục, nhưng những chi tiết bạo lực thì hiện rõ mồn một.
Cổ của bóng người có một vết siết ngang màu tím sẫm, chạy vòng ra sau gáy. Hai cổ tay của vong hồn có những vết bầm đen lớn, hình ngón tay người bấu chặt.
Phan Khanh lao sát lại gần chậu nước, hai tay bám chặt vào thành bàn.
- Lan! Anh gọi lớn, giọng vỡ ra. - Lan ơi! Em ở đâu? Ai làm chuyện ni với em?
Bóng người dưới nước khẽ động đậy. Gương mặt Lan nghiêng sang một bên, đôi mắt không có tròng đen nhìn thẳng về phía Phan Khanh. Giọng nói của cô phát ra từ mặt nước, đứt quãng và lạnh ngắt:
- Khanh... họ ghì em từ sau... Họ ép em viết tờ giấy nhận tiền... Em không viết... Họ siết cổ em bằng sợi dây thừng... rồi treo em lên xà nhà...
- Ai? Đứa mô làm? Phan Khanh gầm lên, nước mắt chảy dài xuống cằm.
- Nhóm của Tay Quẹt... Giọng Lan nhỏ dần, bóng cô dưới nước hơi lay động như sắp tan. - Họ thu gom áo quan cũ... vải liệm... tóc của những người chết trôi dưới sông... Họ mang về khâu vào đồ giả cổ để bán cho khách phương xa... Em tìm thấy danh sách của họ trong kho... Em định đưa cho anh... nhưng họ biết trước...
Khánh đứng bên cạnh, tay vẫn giữ nén nhang cháy dở để duy trì mỏ neo cho vong hồn. Hắn nhìn vết siết ngang trên cổ Lan, rồi nhìn Phan Khanh:
- Anh thấy chưa? Vết siết ngang. Người tự sát bằng cách treo cổ thì vết siết sẽ có hình chữ V ngược, hướng lên phía sau tai do sức nặng của cơ thể kéo xuống. Còn vết siết ngang và đều quanh cổ như ri là do bị người ta siết từ phía sau khi đang nằm hoặc ngồi sát đất. Hồ sơ khám nghiệm tử thi năm 2024 ghi là 'tự sát do treo cổ'. Kẻ nào đã làm cái biên bản pháp y đó?
Phan Khanh không trả lời. Anh quỳ sụp xuống sàn đất nện của tiệm Vong Ký, hai tay ôm lấy mặt. Những tiếng khóc nghẹn ngào thoát ra kẽ ngón tay anh. Một người đàn ông ba mươi tuổi, từng đối mặt với đủ loại tội phạm hung hãn ở các bến xe, bến tàu, chừ quỳ đây bất lực trước vong hồn của vợ mình.
Khánh nhìn chiếc áo dài tím, lớp vải lót trắng lúc này đang tự động co rút lại. Những sợi chỉ gai ở nút thứ ba và thứ tư căng lên như những sợi dây đàn bị kéo quá mức.
- Lan. Khánh hỏi lớn. - Ba vụ ngạt thở xảy ra ở phố Gia Hội gần đây có phải do cô làm không?
Bóng Lan dưới nước khẽ lắc đầu. Mặt nước chao đảo khiến gương mặt cô méo mó đi.
- Không phải em... Em không muốn hại ai... Nhưng mỗi lần có người chạm vào chiếc áo... oán khí của sợi chỉ vải liệm tự siết lại... Nó bắt chước cái chết của em... Em không cản được...
Lớp vải trắng bên trong áo đột ngột siết chặt vào nhau, tạo thành một nếp gấp nhăn nhúm như thể có một bàn tay vô hình đang vắt kiệt nước từ thớ vải. Tiếng vải cọ xát vào nhau nghe ken két. Khánh hiểu ngay cơ chế gây hại của tà vật này. Đó không phải là ý muốn trả thù của vong hồn Hoàng Thị Lan, mà là do nút chỉ pháp thuật được kẻ thủ ác khâu vào. Ký ức về cái chết đau đớn bằng cách siết cổ đã bị ghim chặt vào thớ vải liệm, biến chiếc áo thành một cái bẫy tự động. Mỗi khi có người mang năng lượng dương chạm vào, cái bẫy sẽ tự kích hoạt để tái hiện lại quá trình ngạt thở.
Bóng Lan dưới nước bắt đầu nhạt đi. Cô không nhìn Phan Khanh bằng ánh mắt cầu cứu hay đòi trả thù. Cánh tay mờ ảo của cô dưới nước từ từ đưa lên, ngón tay chỉ thẳng vào tập hồ sơ vụ án năm 2024 đang đặt trên bàn, nơi có dòng chữ “Tự sát” được in đậm bằng mực đen.
Ngón tay cô đặt nhẹ lên tên của chính mình: *Hoàng Thị Lan*.
- Khanh... Giọng cô chỉ còn là tiếng gió rít qua khe cửa. - Sửa lại cho em... Em không tự sát... Em không bỏ anh...
Phan Khanh ngẩng đầu lên. Anh nhìn vào gương mặt đang tan dần dưới làn nước đục của vợ. Sự đau đớn trên mặt anh dần được thay thế bằng một vẻ lạnh lùng, quyết liệt của một người lính hình sự. Anh đứng dậy, dùng vạt áo lau sạch nước mắt trên mặt, giọng nói trở lại tông điệu trầm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân:
- Lan. Anh hứa với em. Tên của em sẽ được trả lại sạch sẽ. Những đứa làm chuyện ni sẽ phải ra trước tòa.
Anh không gọi cô là “nạn nhân” hay “người chết” nữa. Anh gọi thẳng tên cô, như cái cách anh vẫn gọi mỗi khi đi làm về và thấy cô đang đứng đợi bên hiên nhà rường cũ.
Bóng Lan khẽ mỉm cười. Đó là một nụ cười nhạt nhòa, biến mất ngay khi giọt nước cuối cùng trên mặt chậu đồng phẳng lặng trở lại. Nước sông Hương trong chậu lại trở về trạng thái đục ngầu của bùn đất, không còn phản chiếu hình ảnh nào khác ngoài chiếc đèn bàn màu vàng úa phía trên.
Cùng lúc đó, lớp sáp mặt của nút chỉ thứ hai vừa bị sém co lại, để lộ trong kẽ nút đã nới một vật nhỏ. Bản thân nút vẫn nằm trên lớp lót trắng dưới nách áo và vẫn được tính trong đủ bảy nút nguyên thủy.
Đó là một mảnh giấy dầu nhỏ bằng hai ngón tay, được gấp làm tư rất kỹ. Khánh dùng kẹp rút riêng mảnh giấy khỏi khe nút mà không cắt hay nhấc nút khỏi áo. Mảnh giấy đã bị thấm dầu bảo quản đồ cổ nên có màu vàng sậm, hơi dính.
Khánh dùng kẹp gắp mảnh giấy lên, đặt lên một tờ giấy thấm sạch. Hắn dùng đầu kẹp nhẹ nhàng mở từng nếp gấp của mảnh giấy ra để tránh làm rách lớp giấy dầu đã giòn theo thời gian.
Trên mặt giấy dầu có viết hai dòng chữ bằng mực mực tàu đen, nét chữ viết tay hơi ẩu nhưng rõ ràng:
*“Kho số 4 - Vật chứng vụ án 08/GH-2024. Ngày nhập: 20/06/2024.”*
Quang cúi xuống nhìn hai dòng chữ, rồi nhìn sang Phan Khanh:
- Ngày trên mảnh giấy này là ngày sau khi Lan được phát hiện lúc 08:00 sáng 19/06. Mã `08/GH-2024` đúng là mã vụ Lan; đây là phiếu vị trí kho của túi dây thừng và ghế đẩu được nhập ngày 20/06, rồi bị rút khỏi hồ sơ chính thức trước khi áo bị đưa ra ngoài.
Phan Khanh nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên mảnh giấy dầu. Gương mặt anh chuyển từ tái mét sang đỏ gay, rồi lại trở về màu xám ngắt của tro tàn. Anh đưa tay lên ngực, nơi túi áo cảnh phục đang đựng chiếc thẻ ngành.
Khánh nhìn phản ứng của Phan Khanh, cất giọng hỏi:
- Anh nhận ra cái mã kho ni đúng không?
Phan Khanh khẽ gật đầu. Giọng anh run lên nhưng chứa đầy sự phẫn nộ:
- Kho số 4 là kho lưu trữ vật chứng đặc biệt của Công an thành phố. Chỉ những vụ án mạng chưa rõ thủ phạm hoặc có tính chất phức tạp mới được đưa vào đó. Và cái mã số `08/GH-2024`...
Anh dừng lại, nuốt một ngụm nước bọt khan.
- Đó chính là mã của túi vật chứng chứa sợi dây thừng và chiếc ghế đẩu thu tại hiện trường phòng trọ của Lan. Chính tay tôi đã ký nhận bàn giao túi vật chứng đó cho cán bộ quản lý kho trước khi tôi bị điều chuyển công tác sang đơn vị khác. Kẻ nào đó đã rút mảnh giấy dầu ghi vị trí lưu trữ ni ra khỏi hồ sơ gốc để người sau không thể tìm lại được vật chứng thực tế trong kho nữa.