TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 177: Tiếng Gọi Sau Cửa Kho
Bồi ngồi bật dậy giữa trưa, hai tay ôm gối, mắt mở to nhìn xuống nền gạch. - Eng Khánh… dưới ni còn chảy. Khánh đang lau vết máu khô trên ngón tay từ hôm…
Nội dung chương
Bồi ngồi bật dậy giữa trưa, hai tay ôm gối, mắt mở to nhìn xuống nền gạch.
- Eng Khánh… dưới ni còn chảy.
Khánh đang lau vết máu khô trên ngón tay từ hôm qua. Hắn dừng tay. Ngoài mái, mưa Huế vẫn rơi đều đều. Trong nhà, nền gạch quầy trước lạnh ngắt dưới lòng bàn chân trần của Bồi, lạnh kiểu nước ngầm chứ chẳng phải nước mưa thấm từ hiên.
- Mi phân biệt được hai thứ nước? Khánh hỏi thấp.
Bồi gật. Má em còn hằn vệt sốt nhẹ một đêm. Mũi đã hết máu nhưng vành tai vẫn ửng đỏ. Em đặt lòng bàn tay xuống gạch, nghiêng đầu như nghe nhịp máy dưới đất.
- Mưa ngoài mái kêu thành nhịp tách-tách. Dưới ni kêu ào… ào…, giống nước lợ đầm. Con nghe từ lúc tỉnh.
Ông Tư chống gậy đứng sau cánh màn gian trong, mặt xám hơn hôm qua. Quang ngồi ghế gỗ, túi hồ sơ kẹp giữa hai đầu gối, chưa dám hỏi. Cô Bảy bắc ấm nước, không nói, chỉ liếc nền gạch một cái rồi quay đi.
Khánh không giải thích thêm. Hắn bước tới khung tre chỗ áo dài tím. Ba nút chỉ đen trên lớp lót trắng vẫn còn đó. Nút thứ hai - nút hắn định tháo hôm qua trước khi đèn tắt - đang rung rất nhẹ, đúng nhịp ào… ào… mà Bồi vừa nói.
- Áo ni không xuống kho được. Khánh nói với cả gian. - Để dưới hầm lúc nước đang rò là tự nộp thêm một cái mồi.
Hắn lấy phấn vàng, vẽ vòng Bùa Giáp Hương ngay trên mặt quầy gỗ, bốn góc chấm nước sông lấy từ chum Ông Tư vẫn để sẵn. Áo được chuyển vào giữa vòng. Kim khí trong tiệm kêu leng keng một nhịp rồi im. Nút chỉ vẫn rung, nhưng biên độ nhỏ lại.
Bồi rời nền gạch, lại gần. Em không nhìn áo; em nhìn xuống khe sàn dưới chân quầy.
- Eng… đừng tháo chỉ chừ.
- Sao?
- Có người gọi con.
Khánh khựng. Hắn chưa kịp chạm kim vào nút thứ hai.
- Gọi răng?
Giọng Bồi nhỏ, rõ:
- Bồi ơi.
Đúng ba tiếng. Đúng cái giọng đàn bà từng lọt vào giấc mơ em năm ngoái, cái giọng Khánh từng nghe em lẩm bẩm rồi bỏ qua vì bận việc ấn ngọc. Giờ nó không còn nằm trong mơ. Nó vọng lên từ dưới sàn, xuyên qua lớp gạch nung lạnh, mang theo mùi bùn nước lợ tanh nhẹ như sáng sớm phá Tam Giang.
Ông Tư chống gậy bước tới một nhịp. Mặt ông không đổi sắc; chỉ có ngón tay nắm đầu gậy siết trắng khớp.
- Xuống kho. Ông nói. - Mau. Đừng để tiếng ni lan lên hết phố Bao Vinh.
Quang xách túi theo. Cô Bảy giữ lại ở quầy, một tay đặt lên vành vòng bùa áo tím.
- O ở trên. Có động tĩnh chi o đập chuông.
Cầu thang xuống hầm hẹp, gỗ mòn bóng. Khánh đi trước, đèn pin kẹp giữa răng, một tay vịn tường vôi ẩm. Bồi bám áo hắn. Ông Tư đi giữa, mỗi bậc chân trái khẽ quệt. Quang cuối hàng, thở bằng miệng.
Hầm Vong Ký không ngập. Nền đất nện khô. Mùi nhang cũ và mùi giấy vàng chồng chất. Nhưng không khí lạnh hơn mọi lần Khánh xuống - lạnh đều từ dưới lên, như có lớp nước mỏng chảy sát mặt đất mà mắt không thấy.
Tiếng dẫn đường gọi Bồi ơi, ngắt quãng. Mỗi lần vang, Bồi chỉ về một hướng. Họ đi dọc dãy tủ gỗ niêm, số sơn đỏ mờ dần vì năm tháng. Tủ một, tủ hai… tiếng gọi rõ hơn. Tới tủ số ba thì im bặt.
Tủ số ba nằm cuối dãy trong. Ô niêm mặt ngoài không ghi tên chủ. Chỉ có một nét bùa khóa và một nén nhang cắm ngang then, chân nhang cháy dở từ lần kiểm trước.
Ông Tư ghé sát. Ông không mở. Ông rút nén nhang ra, xoa đầu ngón tay lên chân nhang.
- Ướt. Ông nói khẽ. - Hầm không ngập. Nhang khóa mà ướt. Rò âm ban ngày đã chạm vào đồ bên trong rồi.
Khánh soi đèn. Chân nhang sẫm màu, mềm như vừa nhúng nước lợ. Mùi bùn mỏng bốc lên đúng lúc Bồi đặt hai tay lên cánh tủ.
Em áp má vào gỗ.
Im lặng vài hơi thở. Rồi Bồi nói, giọng đều như đọc lại:
- Làng Chuồn. Ghe nan lật hôm nước lớn. Câu ru bảo ngủ đi con, đừng nghe sóng gọi… chỉ có người ru con lúc nhỏ mới biết.
Quang nuốt nước bọt. Khánh nhìn Ông Tư.
- Ông nói đi. Ô niêm ni ai gửi. Vong mô. Giữ từ khi mô.
Ông Tư chống hai tay lên đầu gậy. Đèn pin quét qua mặt ông, hằn rõ nếp già và đường gân xanh ở cổ.
- Nhiều năm trước. Ông nói chậm, từng câu một. - Một vong đàn bà tự mang vật neo tới tiệm. Bà xin tau giữ tên, cho bà được ở gần đứa nhỏ. Điều kiện là tau phải giấu danh tính cho tới khi nó đủ sức tự chọn nghe hay không nghe. Tau nhận lời. Giữ đến chừ.
Khánh cười một tiếng ngắn, không vui.
- Người lớn hẹn nhau giấu, rồi chờ đứa nhỏ được cho là đủ sức. Ai định nghĩa đủ sức? Ông? Hay cái tủ?
- Điều kiện của người gửi. Ông Tư không né. - Phá lời hẹn là phá neo. Phá neo lúc nước đang rò, mi muốn cái gì còn lại trong đó tràn ra giữa phố Bao Vinh ban ngày thì cứ việc tháo.
Bồi vẫn áp tay lên gỗ. Em không khóc. Em hỏi, rất nhỏ:
- Người trong đó… biết con thật hả ông?
- Biết. Ông Tư gật. - Biết hơn tụi bay nghĩ.
Khánh quỳ xuống ngang tầm Bồi, không nhìn tủ, nhìn em.
- Eng không mở. Hắn nói thẳng. - Không phá bùa. Không kéo ai ra khi nước dưới sàn còn chảy. Nhưng chừ rò âm đang đụng vào. Mi muốn nghe tiếp ngay, hay mi muốn chờ tới lúc mở mà không vỡ đồ bên trong?
Bồi im lâu. Ngoài cầu thang, tiếng mưa trên mái tiệm đập đều. Dưới hầm, lớp lạnh bò ngang mu bàn chân.
- Con muốn gặp. Bồi nói. - Nhưng con không muốn làm vỡ. Ông nói vỡ là mất. Con… con chờ được. Chỉ có điều…
Em ngẩng lên, nhìn lần lượt Khánh rồi Ông Tư.
- Từ chừ, chuyện gì liên quan cái tủ ni, phải nói trước cho con biết. Không được giấu rồi tính sau. Con mười tuổi, con không phải cái bình để người lớn đổ bí mật vào khi tiện.
Quang quay mặt đi, giả vờ chỉnh dây đeo túi. Ông Tư thở ra một hơi dài. Ông gật.
- Được. Từ chừ có động tủ số ba, tau nói cho mi trước.
Ông chống gậy, bước sát then. Ông cắn đầu ngón tay trỏ tay thuận. Máu tươi ứa ra. Ông chấm đúng một nét bùa trên khóa - nét đã phai vì chân nhang ướt - kéo lại một đường mỏng.
Mùi máu tươi trộn mùi bùn. Nét bùa hút đỏ rồi khô lại màu nâu sẫm. Tiếng nước dưới nền nhỏ dần. Tiếng gọi tên Bồi dứt hẳn, như ai đó bị kéo lùi vào lớp gỗ.
Ông Tư vừa buông tay đã ngồi sụp xuống bậc gỗ kê tủ. Chân trái mất lực hoàn toàn, duỗi cứng trên nền. Mồ hôi lạnh ướt thái dương ông. Khánh đỡ vai, không hỏi ông có sao không; hỏi cũng thừa.
Bồi chưa rời tay. Em khẽ kéo khe cánh tủ - không đủ mở, chỉ đủ một khe hẹp bằng ngón út. Đèn pin Khánh soi vào.
Mặt trong cánh tủ để lại một dấu bàn tay ướt. Năm ngón rõ. Lạnh. Nước lợ còn long lanh trên vân gỗ rồi thấm dần, không nhỏ xuống nền.
- Dấu tay. Bồi thì thào. - Mới.
- Khóa lại. Ông Tư nói, giọng đứt. - Đủ rồi. Lên trên.
Họ lên quầy. Cô Bảy đã pha nước gừng. Ông Tư nhận chén, uống một ngụm, gậy dựng bên ghế, chân trái vẫn không chịu đứng vững thêm lần nữa. Quang ghi vội vài dòng vào sổ tay: tủ ba, nhang ướt, dấu tay, không mở.
Áo dài tím trong vòng bùa vẫn im. Nút chỉ thứ hai hết rung theo nước dưới sàn. Khánh tưởng yên được một nhịp.
Bồi đi ngang quầy lấy khăn lau tay. Em vô tình chạm nhẹ tay áo - đúng lớp lót trắng.
Em cứng người.
- Eng… áo ni gọi khác.
- Gọi mô?
Bồi nghiêng đầu, mắt nhìn vào lớp vải chứ không nhìn ai trong phòng.
- Gọi… Phan Khanh. Giọng đàn bà khác, không phải người dưới tủ mà là người trong áo. Chị ấy… thúc.
Khánh hiểu ngay. Lan. Rò âm ban ngày không chỉ chạm tủ số ba; nó cọ vào mọi thứ đang giữ ký ức trong tiệm. Áo tím giữ lời khai bị khâu. Nếu để lâu thêm, các đoạn nhớ trong chỉ có thể trộn - tên, chỗ, thứ tự đêm chết - thành một mớ không dùng được cho cả Hương Thuật lẫn biên bản.
- Phải xong phần khai sớm. Khánh nói với Quang, với cả căn nhà. - Không phải vì tui muốn tháo chỉ cho xong. Vì nước đang làm đục đồ bên trong. Để chậm, lời thật thành lời loạn.
Cô Bảy gật một cái, rút thêm ba nén nhang cắm quanh vòng bùa, không đốt vội.
- Mi kêu thằng Khanh bên công an tới. Chiều ni. Đừng để tối. Tối nước sông đổi nhịp, rò có thể mạnh thêm.
Bồi rời tay khỏi áo. Em lùi một bước, vẫn nhìn lớp lót.
Lớp lót trắng tự lật lên một góc, không có gió, không có tay ai kéo. Nút chỉ thứ hai - nút đang chờ tháo - ứa ra một đường đỏ mỏng. Không phải chỉ đỏ. Máu tươi, sẫm, bò theo sợi gai xoắn, nhỏ một giọt xuống mặt gỗ trong vòng bùa rồi tan thành vệt nâu.
Giọng Lan vọng ra từ khe vải, lạnh, rõ, không còn thều thào như lần đèn tắt:
- Khanh, nghe em khai hết.
Bồi nắm chặt vạt áo Khánh. Ông Tư ngẩng lên từ chén gừng. Quang đứng phắt dậy, túi hồ sơ rơi xuống ghế. Ngoài hiên, mưa vẫn rơi; dưới nền, tiếng nước lợ còn một mạch rất mỏng, như ai đó nín thở chờ câu trả lời từ phía người sống.