TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 179: Hai Bản Sao, Một Lời Hứa

- Đừng đụng tay vào tủ kính. Phan Khanh nói bằng giọng khàn đặc vì thiếu ngủ khi đẩy cánh cửa sắt rỉ sét của kho lưu trữ vật chứng. Khánh rụt tay lại,…

Nội dung chương

- Đừng đụng tay vào tủ kính.

Phan Khanh nói bằng giọng khàn đặc vì thiếu ngủ khi đẩy cánh cửa sắt rỉ sét của kho lưu trữ vật chứng.

Khánh rụt tay lại, đút sâu vào túi quần. Hắn nhìn quanh căn phòng rộng chừng bốn mươi mét vuông nằm dưới tầng bán hầm của đơn vị. Nơi này nồng nặc mùi giấy cũ mục nát, mùi kim loại gỉ và cái lạnh ẩm đặc trưng của những mảng tường thấm nước mưa lâu ngày. Những dãy kệ sắt cao sát trần xếp đầy các hộp các-tông màu nâu xám, mỗi hộp đều dán một nhãn giấy trắng ghi mã số bằng mực đen đã phai màu.

Trần Quang đi phía sau, vai đeo chiếc túi da sờn góc, mắt không ngừng đảo qua những hàng chữ số trên kệ. Đi đầu là ông Lượng, cán bộ quản lý kho, một người đàn ông ngoài năm mươi có mái tóc muối tiêu và dáng đi hơi còng. Ông Lượng cầm một chùm chìa khóa nặng trịch, tiếng kim loại va vào nhau lách cách khô khốc trong không gian im ắng.

- Tôi chỉ cho các anh xem sổ sách và hồ sơ giấy tại chỗ. Ông Lượng dừng lại trước một chiếc bàn gỗ lớn đặt góc phòng, nơi có chiếc đèn bóng tuýp nhấp nháy phát ra tiếng kêu o o nhỏ. - Theo đúng nguyên tắc, mọi lần mở niêm phong hộp vật chứng đều phải có biên bản và chữ ký của tôi làm chứng. Anh Khanh, anh hiểu luật mà.

Phan Khanh khẽ gật đầu, gương mặt anh không có một chút biểu cảm:

- Tôi biết. Chú cứ làm đúng quy trình. Chúng tôi chỉ đối chiếu mã số.

Ông Lượng kéo một chiếc ghế gỗ ra, ngồi xuống và mở cuốn sổ giao nhận dày cộp bằng da màu đen. Cuốn sổ này đã cũ, các mép giấy chuyển sang màu vàng sẫm và quăn góc. Ngón tay trỏ của ông rà dọc theo cột mã số của năm 2024.

- Mã `08/GH-2024`... Ông Lượng lẩm bẩm, mắt nheo lại dưới gọng kính lão. - Đây rồi. Vụ án xảy ra tại phường Gia Hội. Vật chứng gồm một sợi dây thừng và một chiếc ghế đẩu gỗ.

Ông dừng lại, ngón tay gõ gõ lên mặt giấy. Khánh ghé mắt nhìn vào. Dòng ngày nhận ban đầu 20/06/2024 đã bị một vệt mực xanh sẫm gạch đè lên, phía trên viết chồng thành 18/07/2024.

- Có vết sửa ngày. Quang nhanh chóng chỉ ra. - Chú Lượng, nét mực xanh ni không cùng loại với mực viết tên vật chứng ở phía trước. Ngày nhập kho thực tế bị đẩy muộn đúng hai mươi tám ngày, từ 20/06 thành 18/07.

Ông Lượng nhíu mày, dùng đầu ngón tay miết nhẹ lên vết mực sửa:

- Đúng là có sửa. Nhưng sổ này từ hai năm trước, thời điểm đó tôi đang nghỉ phép trị bệnh khớp một tháng, người trực thay là cậu cán bộ trẻ mới chuyển về. Để tôi kiểm tra trên hệ thống máy tính xem hộp vật chứng này còn ở đây không.

Ông quay sang chiếc máy tính để bàn đời cũ đặt cạnh đó, gõ lạch cạch lên bàn phím. Màn hình CRT lồi hiện lên những dòng chữ xanh lá cây đơn điệu. Sau hai phút tìm kiếm, ông Lượng lắc đầu:

- Hệ thống báo hộp vật chứng `08/GH-2024` đã làm thủ tục tiêu hủy vào tháng 12 năm ngoái theo quyết định thanh lý định kỳ của các vụ án đã đóng hồ sơ.

Phan Khanh siết chặt hai nắm tay, khớp xương kêu khục một tiếng nhỏ. Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình máy tính:

- Tiêu hủy? Vụ án của Lan được kết luận là tự sát, nhưng theo luật, vật chứng của những vụ án có nghi vấn vẫn phải lưu kho ít nhất năm năm trước khi có quyết định xử lý cuối cùng. Ai là người ký lệnh tiêu hủy này?

- Để tôi xem lại cuống phiếu. Ông Lượng đứng dậy, đi về phía dãy tủ hồ sơ bằng tôn ở góc phòng. Ông kéo ngăn kéo thứ ba, lục tìm một lúc rồi rút ra một kẹp hồ sơ mỏng. - Đây là quyết định tiêu hủy vật chứng đợt cuối năm 2025. Người ký duyệt danh sách là Phó phòng tổng hợp thời điểm đó. Chữ ký giao nhận vật chứng để mang đi tiêu hủy... là của một người tên Trần Văn Nam.

- Nam "Quẹt". Phan Khanh nói nhỏ, giọng lạnh đi vài phần. - Kẻ chuyên làm nhiệm vụ vận chuyển vật chứng thanh lý sang bên lò thiêu trung tâm. Hiện tại hắn đã xin ra khỏi ngành từ đầu năm nay.

Quang mở túi da, lấy ra một tập tài liệu mỏng. Đó là những tấm ảnh chụp lại hồ sơ vụ án mà anh đã nhờ nguồn tin riêng cung cấp trước khi vụ án bị niêm phong hoàn toàn. Anh trải những tấm ảnh ra bàn, đối chiếu số trang được đánh dấu ở góc dưới mỗi tờ giấy.

- Khanh, mi nhìn kỹ đi. Quang chỉ vào tấm ảnh chụp trang biên bản khám nghiệm hiện trường và khám nghiệm tử thi. - Trang này kết thúc ở số 13. Trang tiếp theo bắt đầu bằng số 16. Tập hồ sơ giấy hiện tại bị thiếu mất hai trang. Bản chụp của tao có lưu lại tiêu đề của trang 14: "Phụ lục giám định dấu vết sinh học và vật chất bám dính trên trang phục nạn nhân".

Phan Khanh cúi xuống, hai mắt anh dán chặt vào khoảng trống giữa các con số. Sự tự trách suốt hai năm qua như một tảng đá đè nặng lên ngực anh, khiến anh bỏ qua những chi tiết kỹ thuật cơ bản này. Khi đó, cái chết đột ngột của Lan đã đánh gục anh hoàn toàn, anh chỉ biết cắm đầu vào công việc ở đơn vị mới để trốn tránh thực tại.

- Trang phụ lục bị rút. Phan Khanh nói, giọng anh run lên nhưng cố giữ tông điệu bằng phẳng. - Chú Lượng, bản quét tự động của hệ thống lưu trữ cũ có còn giữ lại bản sao của hai trang này không? Trước khi hồ sơ giấy bị rút, hệ thống quét tự động của đơn vị luôn chạy độc lập mỗi khi có hồ sơ mới nhập vào.

Ông Lượng nhìn Phan Khanh với ánh mắt ái ngại. Ông hiểu nỗi đau của người đồng nghiệp trẻ. Ông quay lại máy tính, truy cập vào phân vùng lưu trữ sâu của máy chủ nội bộ - nơi ít khi bị sờ tới trừ khi có yêu cầu phục hồi dữ liệu từ thanh tra.

Tiếng ổ cứng máy tính kêu rè rè chạy đua với thời gian. Trên màn hình xuất hiện hai tệp tin PDF có ký hiệu đuôi ẩn. Ông Lượng nhấn đúp chuột để mở.

Hình ảnh của trang phụ lục số 14 hiện lên rõ nét. Bản báo cáo của kỹ thuật viên hình sự thời điểm đó ghi nội dung sau.

Phần thứ nhất:

*“Phát hiện trên lớp lót phía trong cổ áo của nạn nhân Hoàng Thị Lan có ba sợi tóc lạ, chiều dài từ 5cm đến 7cm, màu đen sẫm, sợi tóc dày hơn mẫu tóc của nạn nhân. Kết quả phân tích ban đầu cho thấy cấu trúc biểu bì tóc không trùng khớp với mẫu tóc của Hoàng Thị Lan.”*

*“Tại phần gấu áo phía sau, phát hiện mảng bám vật chất màu xám trắng. Kết quả phân tích hóa học xác định đây là hỗn hợp vôi tôi trộn cát hạt to. Loại vật liệu này thường được sử dụng trong các công trình xây dựng cổ hoặc mộ phần xây cất trước năm 1945, không trùng khớp với mẫu đất cát thu thập được tại hiện trường phòng trọ ở Gia Hội.”*

Phan Khanh đứng lặng người trước màn hình máy tính. Những dòng chữ khô khốc ấy như những nhát búa đập tan cái vỏ bọc tự lừa dối bản thân mà anh đã dựng lên suốt hai năm qua. Lan không tự sát. Vợ anh đã bị sát hại, và kẻ thủ ác đã khâu những sợi tóc lạ cùng những dấu vết của một khu mộ cổ vào ngay trong chiếc áo dài của cô trước khi nó được đưa vào kho vật chứng.

- Chữ ký của tôi... Phan Khanh đưa ngón tay run rẩy chạm vào góc dưới màn hình, nơi có chữ ký xác nhận của anh. - Tôi chỉ ký xác nhận niêm phong cái túi ni-lông đựng áo bên ngoài khi nhận lại từ phòng khám nghiệm. Tôi không hề được tiếp cận bản phụ lục này. Kẻ nào đó đã rút trang phụ lục ra ngay sau khi tôi ký nhận túi vật chứng ngoài vỏ.

- Họ đã lợi dụng quy trình. Quang nói, giọng trầm xuống. - Họ biết mi đang trong tình trạng khủng hoảng tinh thần nên sẽ không kiểm tra lại từng trang phụ lục khi hồ sơ được chuyển lên cấp trên phê duyệt đóng vụ án.

Ông Lượng thở dài, nhấn nút in hai trang phụ lục ra giấy. Tiếng máy in hoạt động lạch cạch trong không gian tĩnh mịch của kho vật chứng nghe rõ mồn một. Ông đưa hai tờ giấy còn ấm nóng cho Phan Khanh:

- Anh Khanh, việc này vượt quá thẩm quyền của tôi. Tôi chỉ có thể giúp anh in lại bản quét này. Anh phải báo cáo việc này với tổ rà soát chuyên án độc lập của tỉnh.

Phan Khanh nhận lấy hai tờ giấy, gấp gọn lại rồi đút vào túi áo khoác. Anh quay sang nhìn Khánh và Quang:

- Chúng ta đi gặp tổ rà soát.

Mười lăm phút sau, họ ngồi trong căn phòng làm việc nhỏ của tổ rà soát chuyên án độc lập nằm ở tầng ba của tòa nhà bên cạnh. Người tiếp nhận hồ sơ là một điều tra viên trung niên tên Nghĩa, người có mối quan hệ quen biết cũ với Phan Khanh.

Phan Khanh đặt tập hồ sơ lên bàn, cùng với hai tờ phụ lục vừa in và hai bản sao hồ sơ mà anh đã tự tay photo và đánh số thứ tự rõ ràng từ trước.

- Tôi muốn nộp bản sao này cho tổ rà soát. Phan Khanh nói, giọng dứt khoát. - Một bộ tôi gửi lại đây để các anh tiến hành xác minh chính thức. Bộ còn lại tôi sẽ đem niêm phong tại kho lưu trữ của đơn vị nghiệp vụ khác dưới danh nghĩa tài liệu điều tra bổ sung, tránh việc bản gốc duy nhất bị can thiệp một lần nữa.

Điều tra viên Nghĩa cầm tập hồ sơ lên xem qua. Chân mày ông nhíu chặt khi đọc phần phụ lục về mẫu tóc lạ và vụn vôi mộ. Ông hỏi:

- Cậu Khanh, cậu biết việc tự ý sao chép và niêm phong riêng hồ sơ vụ án khi chưa có lệnh của lãnh đạo là sai nguyên tắc chứ?

- Tôi chịu trách nhiệm trước pháp luật về việc này. Phan Khanh nhìn thẳng vào mắt người đồng nghiệp. - Nhưng nếu không làm rứa, hai trang phụ lục này có thể biến mất vĩnh viễn trên hệ thống máy chủ nội bộ vào lần đồng bộ hóa dữ liệu tiếp theo. Tôi cần một cuộc điều tra độc lập về người đã ký lệnh tiêu hủy vật chứng và kẻ đã sửa ngày trong sổ giao nhận kho.

Khánh ngồi bên cạnh, lấy từ túi ra một chiếc hộp nhựa nhỏ. Bên trong là mảnh giấy dầu màu vàng sậm tìm thấy trong nút chỉ thứ hai của chiếc áo dài tím, cùng một đoạn chỉ gai màu đỏ đã bị đốt cháy một đầu. Hắn đặt chiếc hộp lên bàn:

- Đây là vật chứng bổ sung tui tìm thấy bám trên lớp lót của chiếc áo. Mảnh giấy dầu này có ghi mã kho `08/GH-2024` cùng ngày nhập kho ban đầu trước khi bị sửa. Tui cũng cung cấp luôn địa chỉ sạp vải ở chợ Đông Ba, nơi chiếc áo dài được đưa ra bán sau khi rời căn nhà Gia Hội.

Khánh dừng lại một nhịp, nhìn Phan Khanh rồi nói tiếp với điều tra viên Nghĩa:

- Tui chỉ cung cấp những vật chứng vật lý này với tư cách người tìm thấy đồ vật bị bỏ quên. Những lời khai khác liên quan đến nguồn gốc tâm linh hay tiếng nói của vong hồn, tui không đưa vào biên bản này vì nó không có giá trị pháp lý trước tòa. Các anh cứ điều tra theo hướng có người đã cố tình can thiệp vào hồ sơ vật chứng để che giấu hành vi giết người.

Nghĩa nhìn mảnh giấy dầu nhỏ xíu nằm trong hộp nhựa, rồi nhìn sang đoạn chỉ gai. Ông dùng bút chì gõ nhẹ lên mặt bàn, suy nghĩ một lúc lâu trước khi đưa ra quyết định:

- Được rồi. Tôi sẽ ký nhận những vật chứng này dưới dạng thông tin do quần chúng cung cấp. Tổ rà soát sẽ mở cuộc xác minh lại kết luận tự sát của vụ án Hoàng Thị Lan. Chúng tôi cũng sẽ làm việc với bên lò thiêu và truy tìm Trần Văn Nam để làm rõ quy trình tiêu hủy vật chứng năm ngoái. Có một chi tiết tôi cần lưu ý các cậu...

Nghĩa ghé sát về phía ba người và hạ thấp giọng. Ông nói:

- Tên Nam "Quẹt" sau khi nghỉ việc đã xuất hiện nhiều lần ở khu vực bến Bao Vinh. Có nguồn tin cho thấy hắn liên hệ mật thiết với đường dây buôn bán đồ cổ lậu của một kẻ tên Tay Quẹt dưới sông. Việc này có thể không đơn giản là một vụ giết người che giấu tội phạm thông thường, mà có liên quan đến việc mua bán các hiện vật cổ từ các khu lăng mộ.

Phan Khanh gật đầu:

- Cảm ơn anh Nghĩa. Chúng tôi chờ tin từ tổ rà soát.

Khi ba người bước ra khỏi trụ sở cơ quan công an, trời Huế đã bắt đầu đổ mưa chiều. Những hạt mưa nặng hạt đập vào mái hiên tôn phát ra những tiếng động lộp bộp liên hồi. Gió từ sông Hương thổi vào mang theo hơi nước lạnh ngắt, làm da thịt người ta run lên vì rét.

Họ đón một chiếc taxi để trở về tiệm Vong Ký ở phố Bao Vinh. Suốt dọc đường đi, không ai nói với ai câu nào. Phan Khanh ngồi ở ghế phụ phía trước, mắt nhìn đăm đăm vào những vệt nước mưa loang lổ trên kính xe. Quang ngồi phía sau với Khánh, thỉnh thoảng lại nhìn vào cuốn sổ tay ghi chép của mình, nét mặt đăm chiêu lo lắng.

Về đến tiệm, Khánh đẩy cửa bước vào trong. Không khí trong tiệm tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên xuống khoảng sân gạch phía sau. Chiếc áo dài tím vẫn nằm yên vị trên chiếc phản gỗ giữa phòng, được bao bọc bởi vòng bùa bằng tro hương và ba nén nhang đã tàn từ trưa.

Phan Khanh đi đến trước phản gỗ, đứng lặng nhìn chiếc áo. Anh đưa tay lên định chạm vào lớp vải tím nhưng rồi lại rụt tay về, như sợ rằng cái chạm của mình sẽ làm tan vỡ chút hơi tàn cuối cùng của người vợ quá cố đang nương náu bên trong.

- Khánh. Phan Khanh cất tiếng hỏi, giọng anh trầm và nhỏ. - Sau khi hồ sơ được sửa lại, khi tên của cô ấy được trả lại sự trong sạch trước pháp luật... cô ấy có thể tiếp tục ở lại trong chiếc áo này không?

Khánh đi đến bên bàn thờ, lấy một xấp giấy vàng mã và một cây bút mực đen đặt lên bàn. Hắn nhìn Phan Khanh, lắc đầu một cách dứt khoát:

- Không thể. Lời hẹn của cô ấy với anh là muốn anh biết sự thật rằng cô ấy không tự sát, không bỏ rơi anh. Một khi sự thật được phơi bày, lời hẹn hoàn tất thì cái neo giữ vong hồn cô ấy với chiếc áo này cũng sẽ tự động mất đi lực níu. Cô ấy phải đi qua Cửa để về với cõi dưới. Nếu anh cố giữ cô ấy lại bằng Hương Thuật hay bất kỳ cách nào khác, vong hồn cô ấy sẽ mục nát cùng thớ vải này. Lúc đó, cô ấy sẽ biến thành tà vật thực sự gây hại cho người sống.

Phan Khanh im lặng. Anh cúi đầu, hai vai khẽ run lên dưới lớp áo khoác ướt nước mưa. Sau một lúc lâu, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đã lấy lại vẻ kiên quyết của một người đàn ông đã chấp nhận đối diện với sự thật đau đớn nhất:

- Tôi hiểu rồi. Tôi muốn nghe cô ấy nói một lần nữa... nhưng tôi không muốn vì sự ích kỷ của mình mà biến cô ấy thành một cái bóng vật vờ không thể siêu thoát. Tôi đồng ý tham gia nghi thức giải oan. Chỉ cần trả lại tên cho cô ấy và tháo đường chỉ cuối cùng để cô ấy đi. Tôi sẽ không xin kéo dài thời gian thêm một phút nào nữa.

Khánh gật đầu, hắn trải tờ giấy vàng ra mặt bàn gỗ. Trên tờ giấy, Khánh đã dùng bút lông viết sẵn ba chữ bằng chữ Hán: *Hoàng Thị Lan*, cùng với ngày sinh và ngày mất của cô. Ở góc dưới bên phải tờ giấy vàng, có một khoảng trống dành cho chữ ký của người chứng kiến - người đại diện cho người sống xác nhận lời hẹn đã được hoàn thành.

Khánh đặt cây bút mực đen lên trên tờ giấy vàng, đẩy về phía Phan Khanh:

- Anh ký vào đây đi. Nhưng tôi muốn anh tự chọn lựa. Anh ký với tư cách là một điều tra viên xác nhận vụ án đã được làm rõ, hay ký với tư cách là người chồng của Hoàng Thị Lan để tiễn đưa cô ấy đi lần cuối?

Phan Khanh nhìn cây bút đặt trên tờ giấy vàng. Ngón tay anh chạm vào chiếc nhẫn cưới bằng bạc trơn đang đeo ở ngón áp út tay trái. Anh khẽ xoay chiếc nhẫn, rồi từ từ tháo nó ra khỏi ngón tay.

Anh đặt chiếc nhẫn cưới nằm ngay cạnh cây bút mực đen trên mặt tờ giấy vàng.

- Cho tôi ở một mình với cô ấy một lát. Phan Khanh nói, giọng anh gần như là một lời khẩn cầu. - Trước khi tôi đưa ra quyết định cuối cùng.

Khánh nhìn chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới ánh đèn dầu mờ ảo của tiệm, rồi nhìn sang Quang. Quang khẽ gật đầu với Khánh. Cả hai người lùi lại phía sau, đi ra ngoài quầy tiệm và khép cánh cửa gỗ ngăn cách giữa quầy ngoài và gian phòng trong lại.

Cửa quầy khép lại sau lưng Khánh với một tiếng cạch nhẹ. Trong gian phòng tối, chỉ còn lại Phan Khanh đứng một mình trước chiếc phản gỗ. Chiếc nhẫn cưới bằng bạc nằm lặng lẽ cạnh cây bút mực trên tờ giấy vàng.

Từ phía chiếc phản gỗ, chiếc áo dài màu tím bỗng nhiên khẽ động đậy dù trong phòng không có gió. Lớp vải tím từ từ phồng lên. Hai ống tay áo khẽ nâng rồi buông thõng xuống hai bên. Toàn bộ thân áo tự dựng giữa khoảng không như thể một người con gái vô hình vừa mặc vào và đứng dậy đối diện với chồng mình.

Chương khác

Xem thêm