TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 182: Chiếc Áo Sau Lời Khai

Sáng ngày 20/08/2026, mưa ở Gia Hội chưa dứt hẳn. Nước từ mái ngói tiệm Vong Ký chảy thành sợi mỏng xuống sân gạch, mang theo mùi đất ướt và khói nhang…

Nội dung chương

Sáng ngày 20/08/2026, mưa ở Gia Hội chưa dứt hẳn. Nước từ mái ngói tiệm Vong Ký chảy thành sợi mỏng xuống sân gạch, mang theo mùi đất ướt và khói nhang còn vướng từ đêm trước. Khánh thắp một nén nhang mới, đưa sát cổ áo dài tím đã được đặt phẳng trong túi niêm tạm trên bàn gian sau. Khói bay thẳng lên, không bị hút, không xoáy, không kéo lệch về phía ve cổ. Hắn giữ nén nhang thêm vài nhịp thở rồi gật nhẹ.

Cơ chế siết theo ký ức Hoàng Thị Lan đã mất. Phần còn giật nhẹ ở mép chỉ cũ không thuộc về nàng. Đó là dấu pháp của kẻ khâu, còn bám trên sáp và thớ lót như gân nhớ đường kim.

Phan Khanh đến sớm hơn giờ hẹn một chút. Áo mưa anh còn nhỏ nước xuống thảm chùi chân. Anh trải nilon sạch lên bàn, mở cặp tài liệu, rồi lần lượt đưa ra bốn túi niêm phong đã dán mã từ đêm qua. Túi một đựng mẩu da khô và máu cũ tách khỏi nghi thức. Túi hai giữ tóc khâu đã đối chiếu. Túi ba chứa ảnh đường chỉ, ảnh hiện trường gốc năm 2024 và bản chụp sau khi tháo nút. Túi bốn niêm bản ghi âm cùng biên bản phụ ghi nguyên lời phát ra từ áo.

Anh đặt bút và tờ biên bản giao nộp trước mặt Khánh.

- Anh ký với tư cách người giao nộp mẫu thu tại hiện trường thứ hai. Không ghi lời khai siêu nhiên vào hồ sơ chính thức. Chỉ ghi thời điểm, vị trí lấy mẫu, người chứng kiến và chuỗi bảo quản.

Khánh đọc từng dòng, ký tên Nguyễn Vĩnh Khánh, ghi giờ rõ ràng. Quang đứng cạnh, đóng dấu giờ bằng con dấu tự quản của tiệm lên góc ảnh sao. Ông Tư ngồi trên ghế gỗ gần quầy, gậy tựa bên chân trái, không đứng dậy theo mỗi thao tác. Ông chỉ nhìn cổ áo và phần gấu còn ám một lớp lạnh mỏng.

- Mi niêm tạm cái áo. Đừng tháo thêm chỉ. Đừng đốt. Cảnh sát chưa trích đủ mẫu thì giữ nguyên hiện trạng.

Khánh đáp ngắn:

- Tui ghi sổ trước đã.

Hắn mở Vong Ký trắng trên quầy. Dòng cũ từng gắn với chiếc áo tím hiện lên mờ nhạt. Khánh không viết lại tên Hoàng Thị Lan như một vong còn bị giữ. Hắn ghi trạng thái mới bằng mực son pha một giọt máu đầu ngón: áo dài tím Huế, đã trả lời hẹn, chờ xử lý vật; lớp lót tách riêng để hoàn trả mộ. Chữ tên Lan trên mục cũ tự phai dần như bị nước loãng cuốn, chỉ còn vệt son mỏng không đọc thành người.

Quang trải bảng đối chiếu thời gian lên mặt bàn cạnh bốn túi. Cột một là lời phát ra từ áo sau khi đủ bảy nút được tháo. Cột hai là ảnh hiện trường Gia Hội năm 2024, đoạn bầm ngang phía sau cổ và ghế không có dấu chân khớp tư thế tự treo. Cột ba là cuộc gọi cuối của Lan. Cột bốn là khoản tiền chuyển cho cán bộ hỗ trợ pháp y từng nhận điều chỉnh nguyên nhân tử vong. Các mốc khớp nhau đủ để thấy Lan bị siết cổ trong đêm 18 rạng 19/06/2024 tại nhà ở Gia Hội, hiện trường bị dàn dựng thành treo cổ, và thi thể được phát hiện lúc 08:00 sáng 19/06.

Phan Khanh đọc bảng một lượt, không bổ sung cảm xúc vào biên bản.

- Tôi giữ bảng này trong nhóm tài liệu chuyển tổ độc lập. Phần kết luận chính thức không do tôi ký.

Cô Bảy từ cửa sau bước vào, tay xách hộp gỗ mộc còn thơm mùi bào. Bà đặt hộp xuống cạnh lớp lót trắng đã gấp theo biên bản tách riêng từ đêm trước. Lớp lót không còn mùi vôi nặng. Mùi đất huyệt đã nhạt sau Tụng Vong trả tên, chỉ còn hơi vải ẩm mưa.

- Vải ni phải về đúng mộ. Đừng để chung nghĩa với áo ngoài.

Khánh gật. Trước khi gấp vải, hắn cùng Quang đối chiếu lần cuối ảnh và số niêm của ba tàn nút nghi lễ đã tách từ đêm trước. Ba gói nhỏ ấy được giữ lại tại Vong Ký cho lần đối chứng sau, không chôn và không nhập vào hồ sơ pháp lý. Sau đó họ bọc toàn bộ lớp lót trắng trong giấy vàng sạch, không chấm máu thêm, rồi đặt nguyên vào hộp gỗ. Phan Khanh chụp ảnh hộp trước khi đóng nắp, ghi rõ mã tách khỏi bốn túi pháp lý của vụ Lan. Ông Tư dặn thêm một câu, giọng thấp:

- Đọc tên cho đất nhận. Đừng dựng bóng. Người ta đã tan thì không ai được gọi lại.

Trước khi đoàn ra xe, Khánh lấy giấy vàng và bốn góc chấm máu mỏng niêm tạm túi đựng áo ngoài màu tím. Hắn không khóa chết. Chỉ đủ để áo nằm yên trong tiệm, chờ cảnh sát trích mẫu lần cuối. Mùi nhang niêm bám lên lụa đã nguội, không còn mùi nghẹn ở cổ.

Nghĩa địa phía nam thành phố sau cơn mưa sáng trở thành một dải đất nhão. Bùn bám lên gót giày Phan Khanh và mép quần Khánh. Quang mang sổ ghi chép đi trước, đối chiếu mã khu mộ 1104-ND-78 với sơ đồ lưu trữ thành phố. Phần mộ Nguyễn Thị Hảo nằm cuối hàng, bia phụ bị chép lệch một nét mực cũ khiến tên đọc sai từ lâu.

Phan Khanh yêu cầu cán bộ địa bàn làm chứng đứng ngoài vành dây tạm. Anh không để Khánh hay Quang động đất trước khi hiện trạng được chụp. Ảnh xong, Khánh quỳ xuống, dùng khăn ướt lau mặt bia, rồi khắc lại đúng tên Nguyễn Thị Hảo bằng bộ dụng cụ nhỏ mang theo. Từng nét được Quang đọc lại cho biên bản.

Họ đặt hộp gỗ chứa lớp lót xuống lòng đất sạch đã đào nông bên cạnh huyệt cũ, không mở nắp giữa trời. Khánh đọc tên đủ ba lần, giọng đều, không thêm lời cầu kéo ai trở lại:

- Nguyễn Thị Hảo. Nguyễn Thị Hảo. Nguyễn Thị Hảo. Vải của bà bị lấy trái phép. Tiệm trả lại tên và trả lại vải.

Cô Bảy vẩy một ít nước Sông Hương quanh hộp. Đất lấp xuống nghe bệu bệu. Lớp vải nằm yên trong hộp. Không có tiếng gọi. Không có bóng. Không có hơi người trồi lên từ đất ướt. Khánh đặt tay lên mặt đất mới lấp, cảm phần lạnh của mưa chứ không phải hơi vong, rồi đứng dậy.

- Trả tên không phải kéo người đã tan trở lại. Phần ni xong.

Phan Khanh ghi giờ hoàn tất vào biên bản riêng của lớp lót, tách tuyệt đối khỏi bốn túi mẫu vụ Lan. Anh nhìn Khánh:

- Mẫu da, tóc, ảnh và ghi âm không chôn theo. Không đốt theo. Ba tàn nút nghi lễ cũng không chôn; chúng ở lại niêm riêng tại tiệm. Tôi chuyển phần pháp lý cho tổ độc lập trong chiều nay.

Trở lại khu vực làm việc trước khi hết ngày, phòng Phan Khanh sáng đèn lạnh và mùi giấy hồ sơ. Anh xếp bốn túi vào thùng chứng cứ có niêm phong kép, kèm bảng đối chiếu của Quang và bản sao đề nghị mở lại vụ án theo hướng án mạng. Một đồng nghiệp thuộc tổ độc lập ký nhận từng mã. Phan Khanh tự viết đơn rút khỏi quyền quyết định trực tiếp đối với các thao tác dễ bị xem là xung đột lợi ích vì Hoàng Thị Lan là vợ anh. Chữ ký anh khô nhanh trên giấy.

Khánh đứng bên cửa kính, không bước sâu vào khu vực lưu trữ. Hắn chỉ xác nhận lại chuỗi giao nhận bằng chữ ký người giao nộp như đã thỏa thuận từ sáng. Khi thùng chứng cứ rời phòng theo thủ tục, áp lực trong ngực hắn giảm một nấc. Phần người sống đã có chỗ đứng bằng luật, không còn bị gói chung với nghi thức.

Chiều muộn họ trở lại tiệm Vong Ký. Mưa nhỏ lại. Ông Tư vẫn ngồi ghế gần quầy, kiểm bằng mắt túi áo tím niêm tạm, gật một cái khi thấy góc giấy vàng chưa bị bong. Bồi ngủ gục trên ghế dài sau khi được Cô Bảy ép uống cháo, hai chân co lên, mi mắt còn vương quầng mệt từ đêm nghe nước dưới nền.

Phan Khanh cởi găng, đứng đối diện Khánh giữa gian trước. Giọng anh vẫn nghiệp vụ, nhưng không còn khoảng cách lạnh như những lần chỉ đến lấy lời khai.

- Từ hôm ni tôi cung cấp hồ sơ, bảo vệ hiện trường và xử lý phần người sống cho mọi vụ liên quan tiệm. Đổi lại, trước khi anh tự bước vào chỗ có nguy cơ gây chết người, anh báo tôi.

Khánh nhìn thẳng:

- Tôi chấp nhận. Tôi không biến anh thành người ký thay cho việc của tiệm. Phần vong và tà vật vẫn do tiệm giữ nhịp. Phần chứng cứ người sống đi theo luật của anh.

Hắn lấy từ ngăn kéo một lá Bùa Giáp Hương mới viết, mực son còn hơi ẩm, hiệu lực bảy ngày. Hắn đưa cho Phan Khanh, không giấu giá của nó.

- Dán nơi anh làm việc hoặc mang theo khi vào hiện trường bẩn. Đây là cảnh báo sớm, không phải giấy miễn chết. Hết hạn thì đừng tin bùa cũ.

Phan Khanh nhận bùa, bỏ vào bìa hồ sơ trong cặp. Hai người bắt tay. Lần bắt tay ấy dứt khoát, đủ để ghi nhận một đồng minh chủ động chứ không còn là điều tra viên chỉ đứng ngoài nhìn tiệm cầm đồ âm.

- Áo ngoài tạm để tiệm giữ trong túi niêm đến buổi mở túi có người chứng để trích mẫu cuối. Khi tổ độc lập xác nhận đủ vật chứng, tôi sẽ lập biên bản bàn giao có chữ ký, chuyển nguyên túi áo tím sang đơn vị độc lập giữ. Không ai mở thêm chỉ hay hỏa phần trước khi biên bản ấy hoàn tất.

- Tui giữ đúng rứa. Sáng mai anh cần mở túi thì gọi trước. Có người chứng, biên bản lấy mẫu cuối và phiếu bàn giao ký đủ mới được chuyển áo khỏi tiệm.

Ông Tư khẽ gõ gậy xuống sàn một cái, như chốt nhịp cho thỏa thuận. Cô Bảy thu bát nước thừa mang ra sau. Quang đóng sổ ghi chép và ghi dòng cuối trong ngày 20/08/2026. Toàn bộ lớp lót trắng đã về mộ Nguyễn Thị Hảo sau khi ba tàn nút nghi lễ được tách và niêm riêng. Tên Lan không còn bị giữ trong Vong Ký. Áo tím chờ lấy mẫu cuối và bàn giao ký nhận cho đơn vị độc lập; chuỗi mẫu pháp lý đã rời tiệm theo tổ độc lập.

Phan Khanh ra ngõ khi đèn dầu trong tiệm vừa được Khánh vặn nhỏ. Tiếng động cơ xe anh lẫn vào mưa. Cửa tiệm khép lại được vài nhịp thì Bồi bỗng tỉnh. Em ngồi bật dậy, mắt còn ngái nhưng chân đã hướng về cầu thang xuống kho niêm. Khánh định gọi em lại pha sữa, rồi dừng khi thấy tư thế của em không còn là trẻ vừa ác mộng vu vơ.

Bồi đứng trước tủ số ba. Hai lòng bàn tay nhỏ áp lên cánh gỗ đen bóng. Em nghiêng tai sát khe tủ như đêm trước từng làm với những tiếng nước. Trong kho kín, mùi ẩm cũ đội lên một thoáng nước lợ đầm phá, rất nhẹ, đủ để Khánh nhận ra không phải mùi áo tím ở gian trên.

Từ phía trong cánh tủ, lời của một người đàn bà vọng ra rõ từng chữ, không còn lẫn trong tiếng nước:

- Bồi ơi, mẹ chờ con đủ lâu rồi.

Bồi không khóc ngay. Em chỉ run ở đầu ngón tay, quay nhìn Khánh đứng trên bậc cuối, môi mím trắng. Khánh nắm chặt lan can gỗ, cảm phần áo tím trên quầy đã nguội thật sự, trong khi cánh tủ số ba đang mở ra một lời hẹn khác chưa được gọi tên trong sổ công khai. Ngoài ngõ, mưa ngày 20/08/2026 vẫn rơi đều trên mái tôn Gia Hội, tách tiếng xe đi xa của Phan Khanh khỏi nhịp thở ngắn của đứa trẻ đang áp mặt vào gỗ.

Chương khác

Xem thêm