TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 183: Quyền Chọn Của Bồi
Sáng 21/08/2026, mưa ngoài mái tôn Gia Hội đã thưa thành sợi mảnh. Trong tiệm Vong Ký, đèn dầu chưa tắt hẳn. Khánh đứng ở bậc cuối cầu thang xuống kho…
Nội dung chương
Sáng 21/08/2026, mưa ngoài mái tôn Gia Hội đã thưa thành sợi mảnh. Trong tiệm Vong Ký, đèn dầu chưa tắt hẳn. Khánh đứng ở bậc cuối cầu thang xuống kho niêm, lưng tê vì đã canh từ lúc trời còn tối. Bồi vẫn ngồi trước tủ số ba. Hai lòng bàn tay nhỏ áp sát cánh gỗ. Em không khóc to. Em cũng không chịu lên quầy dù Cô Bảy đã gọi ba lần.
Ông Tư chống gậy xuống từng nấc. Chân trái ông gần như không chịu lực. Mỗi bước đều kéo theo tiếng gỗ kêu khô. Ông dừng bên Khánh, nhìn đứa trẻ rồi nhìn ổ khóa tủ. Mùi nước lợ đầm phá vẫn còn thoảng trong kho kín, nhẹ hơn đêm qua nhưng đủ để không ai giả vờ rằng đó chỉ là ẩm mốc.
Khánh khom người ngang tầm mắt Bồi.
- Con lên quầy đã. Ăn cháo rồi tính. Ngồi ướt dưới ni lâu quá.
Bồi lắc đầu. Giọng em khàn vì thức đêm, nhưng từng chữ vẫn rõ.
- Con không lên. Ông Tư phải nói thiệt. Người trong tủ gọi con. Con nghe tên mẹ.
Ông Tư thở ra một hơi dài. Ông không bảo em nghe nhầm. Ông cũng không bảo đó là gió. Ông chỉ gật một cái, rồi nhờ Khánh đỡ ông ngồi xuống ghế thấp kê sẵn cạnh kệ sổ. Quyển Vong Ký trắng được đặt lên đùi ông. Ngón tay gầy lật trang chậm, tìm đúng mục cầm đã giấu quá lâu.
- Mi lại đây. Ngó cho rõ. Tau không đọc thay mi nữa.
Bồi đứng dậy, quệt mu bàn tay lên má rồi bước tới. Trên trang giấy vàng sậm, mực son còn nét. Tên được ghi đủ: Võ Thị Liên. Quê Làng Chuồn, xã Phú An, huyện Phú Vang. Dòng chú thích ngắn, không hoa mỹ: mẹ của Bồi. Vật neo: lược nhựa xanh. Lời hẹn: được gặp con một lần trước rằm tháng Bảy năm Bính Ngọ.
Khánh đọc thầm theo. Hắn nhìn Ông Tư. Ông già không né mắt.
- Mở tủ ra. Cho con thấy vật.
Ông Tư chìa chìa khóa cho Khánh. Khánh mở ổ, kéo cánh tủ số ba ra vừa đủ một khe. Bên trong không có áo, không có xương, không có thứ gì kêu gào. Chỉ có một chiếc lược nhựa xanh lá cây gãy một răng, quấn sợi cước trắng mỏng, dính ba hạt cát mịn màu xám nhạt. Mùi nước lợ bốc lên rõ hơn khi gió kho chạm vào.
Bồi nhận ra ngay. Em đưa tay ra rồi rụt lại, nhìn Khánh xin phép bằng mắt. Khánh gật. Em cầm lược bằng hai tay như cầm vật dễ vỡ. Ngón cái em lần đúng chỗ răng lược bị gãy, chỗ từng vướng tóc mẹ mỗi lần chải cho em trước khi đi ngủ.
Cô Bảy đứng ở cửa kho, tay cầm bát cháo nguội. Bà không ép em ăn nữa. Bà chỉ đặt bát xuống bậc thang và lùi ra sau, để khoảng trống cho chuyện phải nói hết.
Ông Tư mở thêm tờ biên nhận cầm đồ âm kẹp trong trang sổ. Giấy mỏng, chữ ông viết năm ấy còn ngay ngắn hơn bây giờ.
- Bà Liên chết đuối trên đầm trong một trận dông. Thuyền nhỏ lật. Xác tìm được muộn. Sau khi thành vong Thoải, bà lần theo tiếng con khóc tới mép nước. Bà tìm tới tiệm, gửi tên thật cùng chiếc lược ni. Lời hẹn chỉ có một: gặp con trước rằm tháng Bảy năm Bính Ngọ. Hết hẹn thì rời vật neo.
Bồi siết chặt lược.
- Răng ông không cho con biết? Con ở tiệm ni lâu rồi. Ông giấu con làm chi?
Ông Tư chống hai tay lên đầu gậy. Giọng ông thấp, không viện cớ cho êm tai.
- Lần đầu bà gọi, mi còn nhỏ lắm. Mi nghe giọng là mê ngủ, chân tự bước ra mép nước. Chính bà yêu cầu tau đừng để mi nghe thấy cho tới khi mi đủ sức đứng yên trước lời gọi. Tau giữ kín. Tau nghĩ rứa là bảo vệ. Tau sai ở chỗ kéo dài im lặng mà không chuẩn bị cho mi biết sự thật.
Khánh đứng thẳng, nhìn ông không nương.
- Ông giữ tiệm bằng lời hẹn. Nhưng lời hẹn với người sống cũng phải sòng phẳng. Bồi không phải vật trong tủ để ông quyết thay tới phút cuối. Ông giấu con để con lớn trong lỗ trống. Cái giá ấy không nhỏ.
Ông Tư gật. Ông không cãi. Mặt ông hằn thêm một lớp mệt già hơn cả đêm rò âm.
- Tau nhận. Mi giận đúng. Đừng để tau lấy cớ bảo vệ mà xóa quyền giận của mi.
Bồi nhìn từ Ông Tư sang Khánh, rồi nhìn lại dòng tên trong sổ. Em nuốt nước bọt.
- Gặp thì mẹ con sống lại được không? Hay mẹ ở lại tiệm với con?
Khánh không vòng vo. Hắn quỳ một chân cho ngang tầm em, nói thẳng bằng giọng dùng với người Huế thân.
- Không. Không sống lại. Không ở lại tiệm. Cuộc gặp chỉ để hai mẹ con nói lời cuối trước khi bà rời vật neo. Xong thì bà đi. Lược nguội. Tên phai. Không có lần hai trong lời hẹn ni.
Im lặng dài một nhịp. Ngoài ngõ có tiếng xe máy qua vũng nước. Trong kho chỉ còn tiếng thở của Bồi, đứa trẻ mười tuổi đang cố giữ vai cho khỏi run.
Ông Tư đặt hai lựa chọn xuống giữa họ như đặt hai vật chứng.
- Cách một: tau mở niêm đúng nghi. Mi gặp mẹ một lần trong vòng niêm, đủ một nén nhang. Cách hai: không mở. Để bà rời vật neo khi lời hẹn hết hạn, không gặp mặt. Tau cam kết không quyết định thay mi. Khánh cũng không. Cô Bảy cũng không. Mi chọn.
Bồi nhìn chiếc lược. Ba hạt cát dính trên cước trắng lấp lánh dưới ánh đèn dầu như muối đầm cũ. Em hỏi nhỏ, nhưng câu hỏi dứt khoát.
- Nếu con chọn gặp, mẹ có kéo con xuống nước không?
Khánh trả lời trước, vì đây là phần hắn chịu trách nhiệm kỹ thuật.
- Có vòng niêm. Có nước sông Hương. Có giấy vàng ghi đủ tên. Có khánh đồng. Mẹ con chỉ hiện trong giới hạn ấy. Con không đưa tay xuống nước. Con không bước khỏi vạch. Eng đứng cạnh. Nhưng eng không nói thay con.
Bồi gật rất chậm. Em ôm lược vào ngực.
- Cho con ở một mình với chiếc lược ni một nén nhang. Xong con mới nói con chọn chi.
Ông Tư nhìn Khánh. Khánh gật. Họ rút lên gian giữa, để cửa kho mở hé. Cô Bảy châm đúng một nén nhang cắm vào bát gạo đặt ngoài ngưỡng. Khói bay thẳng. Không ai gọi em. Không ai thò đầu vào dò xem em khóc hay không.
Khánh ngồi ở quầy, lau tay bằng khăn ẩm. Hắn nghe tiếng mưa rơi thưa trên mái, nghe cả nhịp chân Bồi bước đi bước lại trong kho. Quang tới muộn hơn một chút vì mang theo sổ ghi ngày hôm trước. Anh đặt cặp xuống, nhìn khuôn mặt mọi người và hiểu ngay không nên hỏi dài.
- Sáng ni chỉ việc của Bồi hả?
Khánh gật.
- Đúng. Phần áo tím vẫn niêm tạm trên quầy. Không ai mở. Hôm ni không đụng tới vụ Lan.
Quang chỉ khẽ à một tiếng, kéo ghế ngồi xa cửa kho, mở sổ tay nhưng không viết. Ông Tư ngâm ấm nước, không pha trà vội. Chân trái ông duỗi cứng dưới gầm bàn. Thỉnh thoảng ông ấn ngón cái vào đầu gối như muốn nhắc gân cốt rằng ông còn phải trụ thêm một buổi.
Nén nhang cháy ngắn dần. Khi chỉ còn một đốt nhỏ, Bồi bước ra. Mắt em đỏ nhưng khô. Em đặt lược lên lòng bàn tay Khánh trước, rồi lấy lại, như muốn chắc rằng vật vẫn thật.
- Con chọn gặp. Con muốn eng ở cạnh. Ông Tư mở khóa rồi ngồi ngoài. Đừng ai nói thay con. Con tự nói.
Khánh không khen em dũng cảm. Hắn cũng không bảo em suy nghĩ lại. Hắn chỉ gật và bắt tay vào việc.
Gian giữa được dọn trống. Khánh quét nền, lau khô chỗ nước đọng từ đêm mưa. Hắn lấy phấn tro nhang vẽ vòng tròn đủ rộng cho một đứa trẻ đứng bên trong mép mà không chạm nước. Giữa vòng, hắn đặt chậu đồng sạch, đổ nước Sông Hương mới múc từ bình đã lắng. Giấy vàng được viết đủ họ tên: Võ Thị Liên. Một nén nhang mới. Chiếc khánh đồng nhỏ kẹp giữa hai ngón Khánh để sẵn sàng gõ nếu vòng bị kéo lệch.
Ông Tư chống gậy tới cạnh tủ số ba lần nữa. Ông chỉ làm đúng phần ông hứa: mở nốt chốt niêm trong tủ, gỡ lớp giấy vàng cũ đã bạc màu, rồi lùi ra ngoài vòng, ngồi xuống ghế. Chân trái ông chạm đất như một khúc gỗ. Ông không vào vòng. Ông cũng không cầm lược giúp.
- Mi cầm vật neo. Đặt lược sát mép chậu. Đừng bỏ xuống nước.
Bồi làm theo. Em đặt lược nằm ngang trên vành chậu đồng. Ba hạt cát rung nhẹ. Cô Bảy đứng sau Khánh, tay không cầm dao cắt chỉ hay bùa gọi Canh Thoải. Bà chỉ giữ một bát nước lã phòng hờ dập lửa nhang nếu gió lạ nổi. Quang đứng gần cầu thang, sẵn sàng chặn người ngoài nếu có khách ghé nhầm cửa.
Khánh kiểm tra vòng tro lần cuối bằng mắt. Không đường đứt. Không chỗ tro bị ngón chân quệt. Hắn nhìn Bồi.
- Con còn đổi ý được trước khi eng châm nhang. Châm rồi thì giữ đúng một nén. Hết nhang là hết giờ gặp.
Bồi lắc đầu ngay.
- Con không đổi. Làm đi, eng.
Khánh châm nhang, cắm xuống bát gạo đặt trong vòng. Khói vừa chạm mặt nước thì cánh tủ số ba kêu rắc một tiếng ngắn. Chiếc lược tự trượt tới mép kệ còn lại trong tủ rồi khựng, như có bàn tay vô hình đẩy nhẹ lần cuối. Ba hạt cát rời sợi cước, rơi xuống chậu nước. Từng hạt chạm mặt nước thành ba vòng tròn nhỏ lan ra rồi mất.
Cán lược gõ vào thành chậu đúng ba lần. Âm thanh khô, rõ, giống ám hiệu Bồi nhớ từ thuở còn ở Làng Chuồn, khi mẹ gọi em vào bếp lúc trời sập tối. Mùi nước lợ đội lên giữa gian giữa, lấn cả mùi nhang. Nền gạch dưới chân Khánh lạnh hơn một độ.
Bồi đứng trong vòng, hai tay nắm vạt áo. Em không lùi. Em cũng không lao tới. Khánh đứng chếch sau em một bước, khánh đồng hướng xuống, sẵn sàng nhưng không giơ cao như đang dọa. Ông Tư ngoài vòng khép mắt, môi mím thành một đường.
Mặt nước trong chậu đồng không sôi. Nó chỉ tối dần từ đáy lên, rồi hiện bóng một người đàn bà tóc ướt xõa ngang vai. Không có thân xác bước ra khỏi tủ. Không có chân chạm gạch. Chỉ có hình bóng in trong nước và lớp màng ẩm loáng trên phần lưng lược. Bóng ngẩng lên, nhìn thẳng Bồi.
Cán lược gõ lần thứ tư. Âm thanh ấy mỏng hơn ba lần trước, như gõ từ dưới nước vọng ra. Giọng đàn bà cất lên, thấp và run bởi bọt khí vỡ, gọi đúng cái tên chỉ hai mẹ con từng dùng với nhau khi còn ở nhà ngoài đầm.
- Cu Tí.