TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 184: Tiếng Mẹ Qua Chiếc Lược

Khói nhang vừa chạm tới mặt nước sông Hương trong chậu đồng, bóng người đàn bà dưới lòng chậu đã bắt đầu động đậy. Khánh lùi lại một bước, hai ngón tay…

Nội dung chương

Khói nhang vừa chạm tới mặt nước sông Hương trong chậu đồng, bóng người đàn bà dưới lòng chậu đã bắt đầu động đậy.

Khánh lùi lại một bước, hai ngón tay vẫn kẹp chặt chiếc khánh đồng nhỏ. Hắn liếc nhìn vòng tròn tro nhang vẽ dưới đất. Vòng niêm phong tròn trịa, không có đường đứt gãy, tro nhang mịn màng nằm im trên nền gạch ẩm. Hắn thở ra một hơi nhẹ, khẽ gật đầu với Bồi đang đứng bên cạnh.

- Vòng niêm phong ổn định rồi. Con cứ bước tới sát mép chậu, nhưng tuyệt đối không được đưa tay chạm vào nước. Nhớ kỹ lời eng dặn chưa?

Bồi gật đầu mạnh một cái. Đôi vai nhỏ của thằng bé run lên dưới lớp áo cộc tay đã sờn gấu. Nó tiến lên hai bước, dừng lại ngay sát vạch tro nhang. Đôi mắt nó mở to, dán chặt vào mặt nước sông Hương đang gợn sóng lăn tăn trong chậu đồng.

Hình bóng dưới lòng chậu nước mỗi lúc một rõ nét. Đó chẳng phải là một thân xác bằng xương thịt bước ra khỏi tủ gỗ, mà chỉ là một cái bóng xám mờ in ngược trên mặt nước, giống như bóng người ta soi gương lúc nửa đêm. Cái bóng ấy có mái tóc dài ướt sũng xõa ngang vai, che khuất một phần khuôn mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt. Ở phía sau, trên kệ tủ gỗ số ba đang mở hé, phần lưng của chiếc lược nhựa xanh lá cây gãy răng bỗng hiện lên một lớp màng nước bóng loáng, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo của cõi âm.

Bóng người đàn bà từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt không có tròng trắng, tối thẫm như lòng giếng sâu nhìn thẳng vào Bồi. Giọng bà cất lên, rè rè và có tiếng bọt nước vỡ ra lách tách:

- Cu Tí... Con lớn rứa rồi tê à?

Bồi mím chặt môi. Thằng bé không khóc ngay, nhưng hai nắm tay nó siết chặt đến mức các khớp xương kêu khục nhẹ. Nó nhìn cái bóng dưới nước, giọng nghẹn lại nhưng vẫn pha chút đề phòng của một đứa trẻ lớn lên trong tiệm đồ cổ đầy tà vật:

- Dì... dì là ai? Răng dì biết tên cúng cơm của con? Eng Khánh nói vong dưới sông hay gạt người sống lắm.

Cái bóng dưới nước khẽ nghiêng đầu. Một tiếng thở dài lạnh lẽo thoát ra từ chậu đồng, làm làn khói nhang phía trên hơi dạt về một bên.

- Con không tin mẹ à? Dưới gầm giường tre cũ của con ở nhà ngoài Làng Chuồn, góc sát vách đất, có một chiếc hộp sắt đựng bánh quy rỉ sét. Bên trong con giấu ba chiếc thuyền gấp bằng giấy vở học sinh, một chiếc bị rách mũi do con thả dưới đầm Cầu Hai bị vướng vào bụi rập.

Bóng người đàn bà hơi cử động cánh tay dưới nước, như muốn vươn lên chạm vào chân Bồi nhưng bị vòng tro nhang ngăn lại:

- Còn nữa, đầu gối bên phải của con có một vết sẹo hình hạt đậu. Năm con lên sáu, con đi nhặt vỏ sò dọc mép đầm bị mảnh hàu cắt sâu, mẹ phải lấy lá thuốc cứu giã nhỏ đắp cho con. Con khóc suốt một buổi trưa, bắt mẹ phải cõng đi quanh sân mới chịu nín. Những chuyện ni, người ngoài làm răng biết được?

Khánh đứng phía sau, khẽ hạ chiếc khánh đồng xuống ngang hông. Hắn liếc nhìn Ông Tư đang ngồi trên chiếc ghế tựa ở góc phòng. Ông lão chống gậy, mắt nhắm hờ, gương mặt già nua hằn lên những nếp nhăn sâu hoắm dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu. Ông không nói một lời nào, chỉ có bàn tay gầy guộc run nhẹ trên đầu gậy gỗ.

Những chi tiết về chiếc thuyền giấy và vết sẹo đầu gối hoàn toàn không được ghi trong tờ biên nhận cũ của tiệm Vong Ký. Đó là những mảnh ký ức riêng tư của hai mẹ con, thứ mà không một vong hồn xa lạ nào có thể lục lọi hay giả dạng được.

Bồi bước thêm nửa bước, ngón chân cái suýt chạm vào vạch tro. Nó quỳ sụp xuống nền gạch lạnh, hai đầu gối chạm đất phát ra tiếng cồm cộp.

- Mẹ... Răng mẹ bỏ con đi? Mẹ chết dưới đầm thiệt rồi à?

Cái bóng dưới nước khẽ run rẩy, mặt nước gợn sóng mạnh hơn khiến hình ảnh người đàn bà nhòe đi một chút. Giọng nói của bà Liên vang lên đầy xót xa:

- Mẹ không muốn bỏ con. Hôm đó trời giông, mẹ chèo chiếc thuyền nhỏ đi mua gạo bên kia đầm để kịp về nấu cơm chiều cho con. Nước đầm Cầu Hai mùa nớ lên nhanh quá, sóng đánh lật thuyền ngay đoạn nước xoáy gần cửa phá. Mẹ chìm xuống, nước lạnh buốt tai, trong đầu chỉ nghĩ tới việc cu Tí ở nhà chưa có cơm ăn.

Bà dừng lại một nhịp, tiếng nước lợ chảy róc rách phát ra từ chiếc lược trên kệ gỗ nghe mỗi lúc một rõ:

- Khi mẹ tỉnh dậy, mẹ thấy mình đã nằm dưới tầng nước bùn. Mẹ thành vong của sông nước rồi. Mẹ nhớ con quá, mẹ lần theo bờ đầm đi về nhà tìm con. Nhưng mỗi lần mẹ tới gần vách đất, đứng nhìn con qua khe cửa sổ, con đều bị lên cơn sốt hâm hấp. Con cứ mê ngủ, rồi mộng du đi thẳng ra mép nước đầm gọi mẹ. Có đêm mẹ thấy con đã bước chân xuống bùn ngập tới mắt cá.

Khánh nhíu mày. Hắn hiểu cảm giác đó. Vong hồn người chết đuối mang âm khí cực nặng, nhất là những người chết trẻ còn nhiều oán niệm hay tiếc nuối. Khi họ tiếp cận người thân, đặc biệt là những đứa trẻ có sẵn thần trí nhạy cảm như Bồi, âm khí sẽ tự động dẫn dụ phần hồn của người sống. Tiếng gọi của người mẹ không cố ý hại con, nhưng bản năng của đứa trẻ có Âm giác sẽ tự tìm về phía nguồn nước nơi mẹ nó đang nằm.

- Mẹ nhận ra rồi. Bóng bà Liên cúi đầu, mái tóc xõa che khuất nửa mặt dưới nước. - Sự hiện diện của mẹ sẽ giết chết con. Mẹ càng ở gần, con càng mau xuống nước với mẹ. Lúc nớ, ông chủ tiệm đi qua mạn đầm phá tìm đồ cũ. Mẹ đã quỳ lạy ông ấy dưới bến nước, gửi lại chiếc lược nhựa ni là vật neo hồn, xin ông ấy đưa con đi thật xa khỏi bờ đầm Cầu Hai. Mẹ chấp nhận bị nhốt trong tủ tối, chấp nhận chịu lạnh lẽo, miễn là con được sống bình an trên cạn.

Bồi nghe đến đó thì nước mắt bắt đầu rơi lã chã xuống nền gạch. Thằng bé lấy tay quệt ngang mũi, giọng nói run rẩy đầy uất ức:

- Nhưng răng mẹ không cho con biết? Mẹ để con sống ở tiệm mà cứ nghĩ mẹ ghét con, mẹ bỏ con đi theo người ta. Nhiều đêm con nằm trên gác, nghe tiếng nước chảy dưới cống trước tiệm, con cứ nghĩ do mình hư nên mẹ mới vứt con lại cho người ngoài nuôi. Con giận mẹ lắm, mẹ có biết không?

Bóng bà Liên dưới chậu nước không hề bào chữa. Bà chỉ lặng lẽ nhìn con, tiếng thì thầm nghẹn ngào:

- Mẹ sai rồi. Mẹ cứ nghĩ đưa con đi xa, để con quên mẹ đi mà sống làm người thường là tốt cho con. Mẹ không ngờ con phải chịu ấm ức nhiều rứa. Mẹ không trách ông chủ tiệm, cũng không trách ai cả. Lỗi là ở mẹ, mẹ tính đường vụng về quá, làm khổ cu Tí của mẹ.

Khánh đứng im lặng bên cạnh chậu đồng. Hắn nhìn nén nhang cắm trong bát hương nhỏ. Lửa đỏ trên đầu nén nhang đang cháy đều, tàn nhang cong lại rồi rơi xuống mặt đất. Thời gian cho cuộc gặp gỡ này không có nhiều. Sức chịu đựng của vòng niêm phong có hạn, và nếu để âm khí của vong sông Hương tụ lại quá lâu trong tiệm vào thời điểm này, những thứ tà vật khác trong kho sẽ bắt đầu xao động.

- Bồi. Khánh khẽ gọi. - Con có chuyện chi muốn kể cho mẹ nghe nữa không? Kể nhanh đi, nhang cháy được một nửa rồi.

Bồi gật đầu, nó nhìn vào bóng mẹ dưới nước, giọng nói đã bớt đi phần run rẩy:

- Mẹ ơi, con ở tiệm Vong Ký tốt lắm. Eng Khánh tuy hay cằn nhằn, suốt ngày bắt con quét nhà với lau bụi đồ cổ, nhưng bữa mô ăn cơm eng cũng chừa cho con cái đùi gà với miếng thịt ba chỉ ngon nhất. Còn Ông Tư dạy con đọc chữ trong mấy cuốn sổ cũ của tiệm. Con biết viết tên con rồi, biết cả tính tiền nữa. Con không còn phải nhặt vỏ sò ngoài đầm nữa đâu mẹ.

Bóng bà Liên khẽ mỉm cười. Nụ cười của vong hồn dưới nước trông méo mó và nhợt nhạt, nhưng ánh mắt bà đã dịu lại rất nhiều:

- Rứa là tốt rồi. Mẹ yên lòng rồi. Cu Tí của mẹ giờ đã có người sống để quay về, không còn phải bơ vơ một mình ngoài bờ đầm nữa.

Bà ngẩng đầu lên nhìn về phía Ông Tư đang ngồi trong góc tối. Bà khẽ cúi đầu, làm một động tác vái lạy hướng về phía ông lão:

- Cảm ơn ông chủ đã giữ lời hứa năm xưa. Cảm ơn ông đã nuôi nấng cháu nên người.

Ông Tư không mở mắt, ông chỉ khẽ gật đầu một cái thật chậm. Chiếc gậy gỗ trong tay ông gõ nhẹ xuống nền gạch một tiếng cộc khô khốc, như lời đáp lặng lẽ của ông lão đã hoàn thành một phần giao ước cũ.

Bà Liên quay lại nhìn Bồi. Bóng bà dưới nước bắt đầu nhạt dần, làn nước trong chậu đồng có dấu hiệu hơi vẩn đục bởi những hạt bùn mịn từ đáy chậu nổi lên.

- Cu Tí nghe mẹ dặn ni. Từ nhỏ con đã nghe được tiếng nước khác người thường. Đó không phải là cái tài chi đâu, đừng có ham hố mà nghe theo. Sau ni, nếu có nghe tiếng nói mô dưới sông dưới đầm gọi đúng tên con, hay tiếng ai quen thuộc gọi con từ phía nước, con tuyệt đối không được thưa, cũng không được nhìn xuống. Nghe rõ chưa con?

Bồi mím môi gật đầu:

- Con nhớ rồi. Eng Khánh cũng hay dặn con rứa. Con chỉ nghe tiếng mẹ thôi, tiếng người khác con không nghe đâu.

Nén nhang trong bát hương giờ chỉ còn một đốt ngắn bằng ngón tay út. Lửa đỏ rực lên một lần cuối trước khi lụi dần vào lớp tro xám. Bóng bà Liên dưới lòng chậu nước bắt đầu loãng ra, hình ảnh người đàn bà nhạt nhòa đi như một bức tranh mực tàu bị thấm nước.

- Cu Tí... Đến hạn rồi. Mẹ phải đi thôi. Con cho phép mẹ đi nghe? Mẹ không muốn làm vật neo trong tủ gỗ ni nữa. Mẹ muốn được thảnh thơi.

Bồi nhìn chiếc lược nhựa xanh trên kệ tủ. Thằng bé biết, nếu nó gật đầu, chiếc lược sẽ mất đi linh tính, và mẹ nó sẽ rời khỏi cõi trần này mãi mãi. Nó sẽ không bao giờ còn nghe thấy tiếng gõ cộc... cộc... cộc quen thuộc mỗi khi trời mưa lớn nữa. Nhưng nó cũng biết, giữ mẹ lại trong ô tủ tối tăm chật hẹp kia là một sự ích kỷ tàn nhẫn.

Nó hít chậm, cố ngăn không cho nước mắt trào ra nữa:

- Mẹ... Con gọi mẹ một tiếng nữa nghe. Mẹ đi đi. Con vẫn còn giận mẹ chuyện ngày xưa, nhưng con không muốn mẹ phải chịu lạnh dưới nước nữa đâu. Mẹ đi cho khỏe nghe mẹ.

Tiếng "mẹ" của đứa trẻ vang lên trong gian giữa tiệm Vong Ký, nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng.

Ngay lập tức, cái bóng dưới nước vươn lên, chạm nhẹ vào hình ảnh phản chiếu của chiếc lược nhựa xanh lá cây dưới đáy chậu đồng. Trên bàn thờ phụ, tờ giấy vàng ghi ba chữ "Võ Thị Liên" nằm dưới nước bỗng nhiên sủi lên vài bong bóng nhỏ. Dòng mực tàu đen sẫm viết tên bà tự động phai nhạt đi, loang ra trong nước rồi biến mất sạch sẽ, chỉ để lại một tờ giấy vàng trơn nhẵn không còn một vết chữ.

Chiếc lược nhựa xanh lá cây trên kệ gỗ bỗng rơi nhẹ xuống mặt kệ một tiếng "cạch". Mùi nước lợ nồng nặc bốc lên từ chiếc lược đột ngột tan biến, thay vào đó là mùi nhựa cũ và mùi bụi bặm bình thường của một vật dụng vô tri vô giác. Chiếc lược đã mất đi hơi ấm lạnh của cõi âm, trở thành một món đồ nhựa gãy răng không hơn không kém.

Bóng người đàn bà dưới lòng chậu nước lùi dần, lùi dần vào khoảng không tăm tối của lòng sông Hương phản chiếu trong chậu đồng. Giọng nói cuối cùng của bà vang lên, nhẹ như một hơi gió thoảng qua hiên nhà:

- Sống tốt nghe con... Cu Tí của mẹ...

Mặt nước sông Hương trong chậu đồng trở lại phẳng lặng như tờ. Không còn bóng người, không còn tiếng thì thầm, cũng không còn mùi bùn đất đầm phá. Gian giữa tiệm Vong Ký chỉ còn lại mùi nhang trầm ấm áp đang tàn dần và tiếng mưa rơi lác đác ngoài hiên phố cổ Bao Vinh.

Bồi vẫn quỳ yên tại chỗ. Thằng bé không khóc thành tiếng nữa, nó chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào mặt nước trong vắt trong chậu đồng, nơi giờ đây chỉ phản chiếu khuôn mặt nhỏ bé, nhem nhuốc của chính nó.

Khánh bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Bồi. Hắn không nói những lời an ủi sáo rỗng, bởi hắn biết nỗi đau của sự từ biệt này là thứ mà đứa trẻ mười tuổi phải tự mình đi qua. Hắn chỉ cúi xuống, cầm chiếc khánh đồng gõ nhẹ vào thành chậu nước một tiếng "boong" thanh mảnh để xua tan nốt những phần âm khí còn sót lại trong phòng.

- Xong rồi. Khánh nói, giọng hắn hơi khàn. - Mẹ con đi rồi. Bà ấy đã được tự do, không còn bị ràng buộc bởi lời hẹn nào dưới nước nữa.

Bồi từ từ đứng dậy. Nó quay người lại phía tủ gỗ số ba, đi tới cầm chiếc lược nhựa xanh lá cây lên. Chiếc lược giờ lạnh ngắt, nhẹ bẫng trong lòng bàn tay nhỏ bé của nó. Nó cẩn thận cất chiếc lược vào túi quần, rồi nhìn Khánh:

- Eng Khánh... Đóng cửa kho lại giùm con được không? Con không muốn nhìn vào trong nớ nữa.

Khánh gật đầu. Hắn đi tới bên tủ gỗ số ba, đẩy cánh cửa gỗ rường cũ kỹ lại, nghe tiếng chốt khóa kêu "rắc" một cái chắc chắn. Hắn quay sang nhìn Ông Tư. Ông lão lúc này mới từ từ mở mắt ra, thở dài một hơi dài rồi chống gậy đứng dậy. Chân trái của ông hơi lết trên nền gạch, tiếng gậy gỗ gõ lộc cộc khi ông đi về phía gian nhà sau.

- Thằng Bồi ra sau bếp rửa mặt mũi rồi ăn cơm. Ông Tư nói, giọng khàn đặc của người già thiếu ngủ. - Khánh, dọn dẹp chậu nước đi con. Hôm nay trời còn mưa dầm, lo mà đóng cửa tiệm sớm.

Khánh vâng lời. Hắn cúi xuống định bưng chậu nước đồng ra đổ phía bến sông trước cửa tiệm.

Nhưng ngay khi tay Khánh vừa chạm vào hai quai đồng của chậu nước, bước chân của hắn đột ngột khựng lại.

Mặt nước sông Hương trong chậu vốn đang trong vắt, bỗng nhiên từ phía đáy chậu đùn lên một lớp nước màu đen ngòm. Lớp nước đen này không phải do mực tàu loang ra, mà nó đặc quánh, sủi bọt tăm và bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc của bùn thối dưới đáy sâu cõi âm. Lớp nước đen đùn lên nhanh chóng, chiếm trọn cả chậu đồng chỉ trong vài nhịp thở.

Bồi đang đi về phía gian sau bỗng dừng phắt lại. Thằng bé quay ngoắt đầu lại, đôi mắt nó trợn trừng nhìn vào chậu nước đen ngòm đang sủi bọt liên tục. Đôi tai nó giật giật, sắc mặt nó trong phút chốc trở nên trắng bệch không còn một giọt máu.

Nó ôm chặt chiếc lược nhựa xanh trong túi quần, từ từ lùi lại phía sau Khánh. Giọng thằng bé run lên bần bật, không phải vì xúc động, mà là vì một nỗi sợ hãi tột cùng đang ập đến:

- Eng... Eng Khánh ơi... Cái tiếng ni... cái tiếng ni không phải mẹ con... Nó đang gọi tên con từ dưới chậu nước...

Chương khác

Xem thêm