TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 187: Bằng Chứng Năm 1725
Cơn mưa chạng vạng ngày 22/08/2026 trút xuống vùng Kim Long những luồng nước xối xả, biến con kiệt dẫn vào nhà thờ họ thành một lối đi lầy lội. Khánh lao…
Nội dung chương
Cơn mưa chạng vạng ngày 22/08/2026 trút xuống vùng Kim Long những luồng nước xối xả, biến con kiệt dẫn vào nhà thờ họ thành một lối đi lầy lội. Khánh lao qua cánh cửa gỗ mục nát của gian kho tư liệu, hơi lạnh từ nền đất ẩm xộc thẳng vào mũi cùng mùi giấy mủn và khói nhang cháy dở. Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin cầm tay, Quang đang lồm cồm bò dậy bên cạnh một chiếc bàn gỗ đổ nghiêng, kính cận của anh bị mờ đục bởi hơi nước.
Phan Khanh bước vào ngay sau đó, tay cầm đèn pin quét một vòng quanh căn phòng rộng chưa đầy mười lăm mét vuông. Cánh cửa sổ hướng ra phía sông Hương mở toang, gió lùa vào làm những tấm rèm vải ba rách nát bay phần phật. Phan Khanh cúi xuống đỡ Quang dậy, giọng anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh của một điều tra viên dày dạn kinh nghiệm.
- Anh Quang có sao không? Kẻ đột nhập đi lối nào?
Quang ho sặc sụa, tay chỉ về phía cửa sổ, giọng vẫn còn run.
- Tao vừa khớp tập tài liệu thì một luồng nước lạnh ngắt từ dưới đất trồi lên quật thẳng vào ngực. Cửa chính vẫn khóa xích, hắn đi từ trong vách ra rồi biến mất qua cửa sổ.
Khánh không đáp. Hắn tiến lại gần góc tường, nơi một vệt nước đen ngòm, nhớp nháp đang bò dọc theo chân vách gỗ rồi mất hút ngoài bậu cửa sổ hướng ra sông. Hắn rút trong túi áo ra một nén nhang ngắn, châm lửa bằng chiếc bật lửa ga rồi cắm ngay vào kẽ nứt trên mặt đất, sát bên vệt nước ẩm. Khói nhang không bay thẳng mà bị một lực hút vô hình kéo tuột ra ngoài khoảng không tối tăm phía bờ sông. Khánh nhìn làn khói xám bị gió mưa xé nát, khẽ lắc đầu.
- Đừng đuổi theo. Hơi nước này mang theo âm khí của dòng Thoải Phủ, dẫn thẳng ra lòng sông sâu. Hắn cố tình để lại vệt chân ướt để dụ chúng ta lao ra bến giữa trời giông bão này. Đó là bẫy.
Phan Khanh đã rút điện thoại ra chụp ảnh hiện trường. Anh cẩn thận ghi lại vị trí của chậu nước mưa đặt dưới mái dột, những mảnh giấy cháy dở bập bềnh trên mặt nước, và phần gáy sách bằng chỉ đỏ của tập tư liệu cổ đã bị xé toạc. Anh dùng một chiếc kẹp y tế gắp những mẩu giấy đen sạm bỏ vào túi ni lông chuyên dụng, tuyệt đối không để tay trần chạm vào vật chứng trước khi các thủ tục pháp lý được hoàn tất.
- Anh Khánh, lại đây xem cái này.
Quang gọi giật giọng từ phía chiếc chậu đất nung. Anh đang dùng một chiếc gương phẳng nhỏ lấy từ túi xách, đặt nghiêng góc bốn mươi lăm độ sát mặt nước chậu. Dưới đáy chậu, tờ giấy lót bằng bản mộc cũ ngậm nước đang hiện lên những nét chữ đen nhòe nhoẹt. Do tờ chính bị Âm Vũ châm nhang đốt rồi ép xuống nước, mực sắt từ trang giấy cổ đã in ngược toàn bộ sang mặt tờ lót phía dưới.
Khánh ghé sát mắt nhìn vào mặt gương phản chiếu. Những nét chữ ngược dần hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn pin của Phan Khanh. Hắn đọc thầm từng chữ một.
- Không còn tên để triệu, không còn hồn để qua Cửa.
Quang đẩy gọng kính, giọng đầy phấn khích xen lẫn lo âu.
- Đây là dòng chữ ghi nhận kết quả của buổi lập đàn năm đó. Kẻ đột nhập muốn hủy dòng này, nhưng hắn không ngờ nước mưa đã kịp làm mực sắt in ngược xuống tờ lót trước khi lửa thiêu rụi phần giấy chính.
Phan Khanh chụp lại hình ảnh phản chiếu trong gương từ nhiều góc độ khác nhau, đảm bảo ghi nhận đầy đủ cấu trúc của các nét chữ in ngược. Anh nói với Quang.
- Chúng ta cần một nguồn đối chiếu độc lập. Nếu chỉ có một tờ giấy lót này, rất khó thuyết phục các nhà chuyên môn rằng đây là tài liệu gốc từ thế kỷ mười tám chứ không phải do ai đó ngụy tạo gần đây.
Quang lập tức quay lại phía tủ gỗ mục nát ở góc kho. Anh lục tìm trong hộp mục lục bằng gỗ mít đã lên nước đen bóng, rút ra một tập giấy bản được khâu bằng chỉ gai, bìa ngoài ghi năm 1936.
- Có bản sao này. Đây là bản chép tay của một vị tộc trưởng họ Nguyễn thực hiện vào mùa thu năm 1936, khi họ tiến hành trùng tu nhà thờ và phân loại lại thư tịch cổ. Bản này còn nguyên vẹn, chưa từng bị ai chạm vào.
Quang lật nhanh đến những trang cuối cùng của tập giấy sao chép. Dưới ánh đèn pin, dòng chữ chép tay bằng mực tàu hiện ra rõ ràng, ghi cùng một ngày, cùng tên Thảo Ly và ghi nhận kết quả ba lần gọi tên không đáp. Dòng chữ trong bản sao năm 1936 khớp hoàn toàn với nội dung in ngược trên tờ giấy lót dưới đáy chậu nước mưa.
Phan Khanh đối chiếu kỹ lưỡng chất lượng giấy bản, màu mực và số hiệu lưu trữ được đóng dấu đỏ của hội đồng gia tộc thời trước. Anh gật đầu, cẩn thận cất cả hai tài liệu vào túi bảo quản.
- Hai nguồn độc lập, một bản sao từ năm 1936 và một bản in ngược từ hiện trường bị phá hoại. Như vậy là đủ cơ sở để bảo toàn giá trị lịch sử của chứng cứ. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay, âm khí ở đây đang dâng lên rất nhanh.
***
Đêm hôm đó, mưa trên sông Hương vẫn không ngớt. Căn nhà rường của Cô Bảy nằm nép mình bên bến nước Kim Long chìm trong tiếng sóng vỗ rì rào vào những cọc tre chắn sóng. Trên chiếc bàn gỗ giữa gian nhà chính, chén nước sông Hương được múc đầy, mặt nước phẳng lặng như một tấm gương đen không một gợn sóng.
Cô Bảy mặc chiếc áo bà ba màu nâu sẫm, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian dưới ánh đèn dầu tù mù. Bà đón lấy tấm ảnh chụp bản sao tư liệu từ tay Khánh, nhìn chăm chú vào cái tên Thảo Ly được viết bằng nét chữ cổ. Bà thở dài, đặt một mảnh giấy vàng có viết tên người con gái ấy lên mặt chén nước sông.
Khánh và Quang nín thở quan sát. Bình thường, khi dùng Hương Thuật để gọi tên một vong hồn còn tồn tại trong cõi âm, mặt nước sông Hương sẽ tự động xoay tròn, tạo thành những vòng sóng đồng tâm lan tỏa ra thành chén để đáp lại lời gọi. Nhưng lần này, mảnh giấy vàng chỉ lặng lẽ thấm nước, chìm dần xuống đáy chén mà không hề làm mặt nước dao động dù chỉ một chút.
Cô Bảy thu tay lại, giọng bà trầm xuống, mang theo hơi lạnh của gió sông.
- Tan rồi. Không còn một mảnh hồn nào dưới dòng nước này nữa. Người ta thường nhầm lẫn giữa việc vong hồn bị giam giữ, bị ngủ quên hay bị thất lạc với việc vong đã tan. Tan nghĩa là chấm dứt hoàn toàn, như nắm tro tàn ném vào hư không, không còn căn nguyên để mà triệu gọi.
Khánh nhìn chằm chằm vào chén nước phẳng lặng, đầu óc hắn hoạt động liên tục.
- Rứa là Thảo Ly thật đã không còn tồn tại từ năm 1725. Cửa Âm Hương dù có mở toác ra cũng không thể đưa một người đã tan trở lại. Đúng không o?
Cô Bảy gật đầu, mắt bà nhìn ra khoảng tối ngoài cửa sông.
- Đúng rứa. Luật của Thoải Phủ từ ngàn năm nay chưa từng thay đổi. Cửa chỉ mở cho những vong hồn còn tên, còn vật neo hoặc còn chấp niệm chưa dứt để họ đi qua cõi khác. Một khi linh hồn đã tan biến vào dòng nước, thì dù có dùng đến vạn thuật cũng không cách chi dựng lại được.
Khánh quay sang nhìn Ông Tư đang ngồi im lặng trên chiếc chõng tre ở góc nhà. Ông Tư vẫn mặc chiếc áo cánh cũ kỹ, chân trái gác lên thanh gỗ, tay vân vê tẩu thuốc đã tắt lửa từ lâu. Gương mặt ông tối sầm lại dưới bóng tối của góc nhà, những nếp nhăn quanh mắt co rúm lại khi nhìn thấy bản chụp tư liệu năm 1725.
- Ông Tư, ông biết chuyện này từ trước đúng không?
Ông Tư thở ra một hơi dài, giọng khàn đặc.
- Dòng Thoải Phủ Sông Hương mang món nợ với người con gái đó. Năm xưa, phán quyết đưa ra quá nghiệt ngã, khiến một linh hồn phải tan biến vào lòng nước lạnh. Nhưng tau nói cho mi rõ, Khánh. Tau không phải là người ký vào tờ lệnh năm đó, và tau cũng không có quyền nhắc lại danh tính của người đứng đầu Thoải Phủ thời kỳ ấy. Nghiệp của dòng Phủ thì người đời sau phải gánh, nhưng chuyện đã qua ba trăm năm, có những tên tuổi phải để cho nước sông cuốn đi.
Khánh không gặng hỏi thêm về danh tính vị Chưởng môn thời cổ. Hắn biết tính Ông Tư, một khi ông đã chọn im lặng thì không có thuật nào cạy miệng được ông. Hắn quay sang Quang, người đang chăm chú soi kính lúp vào phần cuối của bản sao năm 1936.
- Quang, mày tìm thấy gì thêm ở trang cuối không?
Quang ngẩng đầu lên, chỉ ngón tay vào dòng chữ nhỏ nằm sát mép giấy bị rách.
- Ở đây có ghi chép lại một chi tiết quan trọng. Sau khi Thảo Ly tan biến, người ta có tìm thấy một vật bằng kim loại nằm lại dưới đáy sông, nơi nàng ngã xuống. Vật này đã lưu giữ lại dấu máu và hình nhớ của nàng. Nhưng đoạn mô tả chi tiết về hình dáng và cách thức hoạt động của vật kim loại đó đã bị cắt đứt. Trang tiếp theo của tập tài liệu gốc đã bị ai đó xé mất từ trước khi bản sao này được thực hiện vào năm 1936.
Khánh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ.
- Vậy là Âm Vũ không phải đang giữ vong hồn của Thảo Ly. Nhưng thứ đang trả lời hắn mỗi khi hắn gọi là gì thì chúng ta chưa đủ chứng cứ kết luận. Dòng ghi về dấu máu và hình nhớ chỉ cho thấy giọng ấy không chứng minh được đó là Thảo Ly thật.
Phan Khanh đứng bên cửa sổ, tay khoanh trước ngực, giọng anh lạnh lùng nhưng kiên quyết.
- Nếu đúng như vậy, mục tiêu của hắn khi cưỡng mở Cửa Âm Hương bằng Vong Ký đen không phải là để cứu một linh hồn. Hắn đang muốn ép cả dòng sông này phải phục vụ cho chấp niệm điên cuồng của mình, bất chấp việc hàng vạn vong hồn khác sẽ bị kéo vào vòng xoáy hủy diệt. Chúng ta phải ngăn chặn việc này bằng mọi giá.
Khánh đứng dậy, thu lại các tấm ảnh chụp hiện trường.
- Việc trước mắt là phải giữ chặt chiếc áo dài tím của chị Lan để hoàn tất thủ tục minh oan bên phía người sống, không để Âm Vũ cướp mất vật chứng. Đồng thời, tui phải tìm cho ra vật kim loại lưu giữ ký ức kia. Chỉ khi đối diện với vật đó, chúng ta mới biết được thứ đang điều khiển Âm Vũ thực chất là cái gì.
Hắn lật mặt sau của tấm ảnh chụp bản sao tư liệu để kiểm tra lại các ký hiệu lưu trữ. Đúng lúc đó, từ gian nhà ngoài, tiếng bước chân nhỏ dồn dập vang lên. Bồi chạy vào, hai tay ôm chặt lấy hai tai, gương mặt nhỏ nhắn tái mét vì sợ hãi. Em lao đến bên Khánh, giọng run bần bật.
- Eng Khánh ơi, con nghe thấy rồi. Có tiếng một o nào đó đang đứng ngoài sông gọi tên Hồ Vũ. Giọng o đó buồn lắm, cứ gọi đi gọi lại hoài.
Khánh cúi xuống giữ chặt hai vai Bồi.
- Em nghe kỹ xem, giọng gọi đó có hơi ấm của người hay vong không?
Bồi lắc đầu mạnh, nước mắt chực trào ra.
- Không có hơi ấm chi hết eng ơi. Giọng o Thảo Ly cứ gọi "Hồ Vũ" ngoài sông, nhưng dưới tiếng gọi lạnh ngắt đó không có hơi thở của vong. Nước chỉ mang đúng một nhịp tim đàn ông.