TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 188: Tên Lan Được Sửa
Tiếng mưa tháng Tám gõ liên hồi lên những ô kính chớp của trụ sở Công an thành phố Huế, tạo thành một chuỗi âm thanh đục ngầu và kéo dài. Khánh ngồi trên…
Nội dung chương
Tiếng mưa tháng Tám gõ liên hồi lên những ô kính chớp của trụ sở Công an thành phố Huế, tạo thành một chuỗi âm thanh đục ngầu và kéo dài. Khánh ngồi trên chiếc ghế gỗ sơn bóng đã tróc sơn ở hành lang, hai tay đút sâu vào túi quần, mắt nhìn chăm chằm vào vệt nước loang lổ dưới sàn gạch bông cũ. Quang ngồi bên cạnh, chốc chốc lại chỉnh lại cặp kính cận đang bị hơi ẩm làm mờ đi, tay ôm khư khư tập tài liệu bọc trong túi ni lông chống nước.
Cánh cửa gỗ phòng làm việc mở ra, Phan Khanh bước ra ngoài với gương mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt lạnh lùng thường ngày đã có chút biến chuyển. Anh đứng tránh sang một bên, khẽ gật đầu với hai người:
- Mời anh Khánh và anh Quang vào trong. Đơn vị độc lập vừa đối chiếu xong biên bản chuyển giao từ Vong Ký. Mời hai anh xác nhận niêm phong trước khi mở hồ sơ bổ sung.
Khánh đứng dậy, phủi phủi ống quần jean hơi ẩm do nước mưa tạt dọc hành lang. Hắn đi vào phòng, thấy ba cán bộ thuộc đơn vị điều tra độc lập đang ngồi quanh chiếc bàn họp lớn phủ đầy hồ sơ. Trên bàn, chiếc áo dài tím cũ nằm im lìm trong túi vật chứng chuyên dụng. Dải niêm giấy vàng của Vong Ký vẫn còn nguyên dưới lớp băng trong, cạnh đó là biên bản chuyển giao có chữ ký Khánh. Phan Khanh, người chứng kiến và cán bộ nhận kho, ghi đủ giờ rời tiệm, giờ nhập đơn vị cùng mã dấu trùng khớp. Một điều tra viên soi lại mép niêm, đọc mã thành tiếng rồi mới ký xác nhận không có dấu mở túi. Bên cạnh là những tấm ảnh hiện trường đen trắng từ năm 2024 được phóng to.
Phan Khanh kéo ghế cho hai người ngồi, rồi anh ngồi xuống vị trí đối diện. Anh vẫn giữ nguyên tắc công việc và xưng hô rạch ròi. Trước mặt các đồng nghiệp, anh giữ vẻ hoàn toàn xa lạ.
Anh nói:
- Tôi đã báo cáo với lãnh đạo về việc anh Khánh và anh Quang là những người phát hiện, lưu giữ các vật chứng liên quan đến Hoàng Thị Lan. Bây giờ, chúng tôi cần các anh xác nhận lại quy trình tiếp nhận và bàn giao những hiện vật này để đưa vào biên bản chính thức.
Quang đặt tập hồ sơ chép tay cùng các bản sao tài liệu lịch sử lên bàn. Anh đẩy chúng về phía điều tra viên trung tuổi ngồi giữa:
- Đây là phần đối chiếu của chúng tôi về nguồn gốc chiếc áo và các mối liên hệ của những người liên quan. Còn đây là file ghi âm được khôi phục từ thiết bị cũ, chứa giọng nói của kẻ đã ép buộc Hoàng Thị Lan phải viết bức thư tuyệt mệnh giả.
Người điều tra viên trung tuổi đeo găng tay cao su, cẩn thận đón lấy chiếc đĩa CD chứa file ghi âm và tập tài liệu của Quang. Ông gật đầu, quay sang nói với Phan Khanh:
- Kết quả đối chiếu sơ bộ từ viện khoa học hình sự đã gửi về bằng văn bản mật. Hướng siết trên cổ nạn nhân Hoàng Thị Lan trong ảnh chụp tử thi năm 2024 hoàn toàn không khớp với cơ chế treo cổ tự nguyện. Điểm tụ máu sâu nhất nằm ở phía sau gáy, góc nghiêng mười lăm độ hướng lên trên, chứng tỏ có lực kéo từ một người đứng phía sau.
Khánh im lặng nghe. Hắn nhìn vào tấm ảnh chụp cận cảnh bàn tay của Lan được phóng to trên bàn. Dưới móng tay nàng có những sợi chỉ màu đen, loại chỉ thô dùng để khâu bao tải hoặc đồ tang. Chúng trùng khớp với chỉ trong kẽ móng tay của xác chết trôi được phát hiện ở đoạn sông Vỹ Dạ cùng thời điểm đó.
Người điều tra viên lật sang tờ báo cáo pháp y mới:
- Thêm nữa, vết bầm tím hình bán nguyệt ở bả vai trái của nạn nhân chỉ có thể hình thành khi một bàn tay đàn ông dùng lực mạnh đè nghiến xuống. Lực đó giữ cố định thân thể trong lúc siết cổ. Những chi tiết này đã bị bỏ qua hoặc cố ý không ghi nhận trong biên bản khám nghiệm tử thi lần đầu.
Phan Khanh mím chặt môi, hai tay anh đan vào nhau đặt trên bàn, những khớp xương ngón tay trắng bệch ra vì dùng lực. Anh hỏi, giọng khàn nhưng rõ ràng từng chữ:
- Vậy quyết định chính thức từ phía cơ quan điều tra thế nào?
Người điều tra viên trung tuổi thở dài, ký tên vào góc dưới của một văn bản có đóng dấu đỏ rồi đẩy về phía Phan Khanh:
- Quyết định phục hồi điều tra vụ chết người đối với Hoàng Thị Lan đã được phê duyệt. Kết luận tự sát năm 2024 chính thức bị hủy bỏ do không còn đủ căn cứ pháp lý. Vụ án được mở lại theo hướng án mạng và hành vi cố ý làm sai lệch hồ sơ vụ án.
Ông dừng lại một chút, nhìn vào danh sách các tài khoản ngân hàng được in ra trên giấy liên tục. Sau đó ông nói:
- Cán bộ pháp y trực tiếp ký biên bản khám nghiệm năm đó đã bị đình chỉ công tác và triệu tập từ sáng nay. Bước đầu đấu tranh, người này thừa nhận đã nhận một khoản tiền lớn từ tài khoản của một đối tượng chuyên thu mua đồ cổ tại khu vực Bao Vinh. Dòng tiền này chạy qua ba tài khoản trung gian trước khi đổ về tài khoản của vợ anh ta.
Khánh nghe đến địa danh Bao Vinh thì khẽ nhướng mày. Hắn không ngạc nhiên. Kẻ gom đồ tang làm tà vật cho Âm Vũ hẳn có mạng lưới chân rết sâu rộng trong giới buôn đồ cũ ở Huế. Việc chúng dùng tiền bít miệng những kẻ tham lam trong hệ thống pháp luật cũng không khó hiểu.
Phan Khanh cầm tờ quyết định phục hồi điều tra lên. Anh đọc đi đọc lại từng dòng chữ in trên giấy, nhất là tên Hoàng Thị Lan được viết in hoa rõ nét bên cạnh dòng phục hồi điều tra vụ án hình sự. Anh không coi đây là một chiến thắng. Gương mặt anh vẫn lạnh tanh như đá dưới mưa, chỉ có bờ vai khẽ run lên một nhịp rồi thôi.
Anh đứng dậy, cúi đầu chào các đồng nghiệp rồi quay sang Khánh:
- Anh Khánh, toàn bộ mẫu tóc, da, máu. Ảnh đường may và mảnh vải tím đối chứng còn giá trị pháp lý sẽ tiếp tục niêm phong trong kho của đơn vị độc lập. Phần thân áo tím còn lại đã được chụp, trích đủ mẫu và có quyết định giải phóng khỏi chuỗi giám định để hỏa phần có giám sát. Ba tàn nút nghi lễ được tách, giữ riêng tại Vong Ký trước lúc hoàn mộ lớp lót trắng cũng không phải mẫu pháp lý. Hôm nay đơn vị kiểm dấu cũ rồi lập biên bản giao lại cả thân áo lẫn đúng ba gói ấy để xử lý nhiễm pháp.
Phan Khanh đưa cho Khánh một gói vải trắng niêm kép chứa thân áo tím đã tách sạch lớp lót. Cùng túi giấy nhỏ ghi rõ ba mã gói từng chụp tại Vong Ký, kèm dòng “tàn nút nghi lễ giữ trước hoàn mộ, không thuộc mẫu điều tra”. Khánh đối chiếu dấu son, mã bàn giao và ảnh hiện trạng, ký nhận từng mục rồi mới đón lấy. Qua túi nhỏ truyền ra ba điểm lạnh như đầu kim; thân áo trong gói lớn chỉ còn hơi lạnh mỏng ở các đường may cũ. Toàn bộ lớp lót trắng lấy từ mộ Nguyễn Thị Hảo đã được chôn trả nguyên vẹn; nó không nằm trong hai gói này và sẽ không xuất hiện lại.
Khánh nhìn Phan Khanh, nói nhỏ bằng giọng Huế trầm trầm:
- Anh Khanh, cái giấy ni có thể sửa được cách người sống ghi nhận cái chết của o Lan. Nhưng o đã đi rồi. O đi sau khi nói hết lời khai với tụi mình dưới sông. O sẽ không quay lại để coi tờ giấy ni đâu.
Phan Khanh không trả lời ngay. Anh bước ra phía cửa, tay cầm chặt tờ quyết định:
- Tôi biết. Người chết không cần giấy tờ. Nhưng người sống thì cần một câu trả lời đúng.
***
Cuối buổi sáng hôm đó, cơn mưa Huế bắt đầu chuyển sang dạng mưa dầm, thứ mưa rỉ rả kéo dài từ ngày này qua ngày khác khiến những bức tường rêu cổ kính ở Gia Hội càng thêm ẩm mục. Căn nhà cũ của Hoàng Thị Lan nằm sâu trong kiệt nhỏ, xung quanh không có tiếng người qua lại, chỉ có tiếng nước chảy từ máng xối xuống khoảng sân gạch nhỏ.
Phan Khanh mở cửa rào, dẫn Khánh và Quang vào trong. Căn nhà trống trơn, không có đồ đạc gì giá trị. Giữa nhà chỉ kê một chiếc bàn thờ gỗ đơn sơ, trên đặt di ảnh của Lan. Trong ảnh, người phụ nữ trẻ có nụ cười hiền hậu, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước như đang chờ đợi một việc chưa tới.
Phan Khanh bước đến trước bàn thờ. Anh cẩn thận đặt tờ quyết định phục hồi điều tra vừa nhận được vào dưới chân khung ảnh của vợ. Sau đó, anh đưa tay lên ngón áp út bàn tay trái.
Khánh đứng sau lưng anh, im lặng quan sát.
Chiếc nhẫn cưới bằng bạc đã hơi mòn, nằm trên ngón tay Phan Khanh suốt hai năm qua, chừ được anh từ từ xoay nhẹ rồi tháo ra. Anh không vứt đi, cũng không đốt theo tiền vàng. Anh đặt chiếc nhẫn nằm ngay ngắn bên cạnh bát nhang sứ màu xanh men lam, ngay sát mép tờ giấy quyết định của cơ quan điều tra.
Phan Khanh lấy ba nén nhang, châm lửa từ chiếc bật lửa ga nhỏ. Khói nhang bốc lên, thẳng tắp chứ không bị gió lùa làm cong vẹo. Anh vái ba vái, giọng nói trầm và vững vàng, không còn sự nghẹn ngào của một người đàn ông mất vợ:
- Lan. Hồ sơ của em đã được sửa rồi. Người ta không còn ghi em tự sát nữa. Vụ án đã được mở lại theo hướng án mạng. Những kẻ đã hại em, những kẻ đã giúp tụi nó che giấu, tôi sẽ tìm ra hết. Bằng luật pháp của người sống.
Anh cắm nhang vào bát, đứng im lặng nhìn khói bay. Khánh để ý thấy hướng khói nhang bay thẳng lên trần nhà rồi tan ra, không tụ lại thành hình thù gì kỳ quái. Điều đó có nghĩa là vong hồn của Lan thực sự đã rời đi, không còn vướng bận gì với thế gian này nữa.
Phan Khanh quay lại nhìn Khánh và Quang:
- Tôi sẽ sống tiếp. Ngày mai tôi sẽ trở lại ca trực đầy đủ ở đội. Tôi đã tự nhốt mình trong cái chết của cô ấy hai năm rồi, chừ là lúc phải đi tiếp để làm cho xong việc của người sống.
Anh cúi xuống, cầm chiếc nhẫn bạc bên bát nhang và đeo lại vào ngón áp út. Anh chưa ném nó đi, cũng chưa cất khỏi người; lần tháo đầu tiên chỉ để đặt lời hứa trước Lan, còn quyết định cất nhẫn sẽ do chính anh làm sau khi nghi thức cuối khép lại.
Quang bước tới, vỗ nhẹ vào vai Phan Khanh:
- Anh nghĩ được rứa là tốt. Người chết đã được trả lại tên, vong hồn họ mới được nhẹ nhàng mà đi qua Cửa.
Khánh không nói gì. Hắn ngồi xuống chiếc ghế đẩu duy nhất trong góc nhà, mở lớp niêm ngoài của túi nghi lễ nhưng giữ nguyên ba gói nhỏ có mã riêng. Bên trong mỗi gói là một tàn nút chỉ pháp màu đen đã được giữ lại trước khi lớp lót trắng đem hoàn mộ. Khi Khánh khẽ đọc thầm tên Hoàng Thị Lan, cả ba tàn nút cùng co rút dưới giấy vàng như những con cuốn chiếu gặp lửa, cuộn thành ba đốm đen nhỏ xíu.
Khánh nhíu mày, đặt ngón tay lên mặt giấy của một gói, không phá niêm riêng. Một cảm giác buốt lạnh chạy dọc từ đầu ngón tay lên đến bả vai, mang theo tiếng thở dốc nghẹn ngào và tiếng vải bị kéo siết từ phía sau. Đó chỉ là ký ức bạo lực còn mắc trong dấu pháp, không phải Lan trở lại.
Khánh gọi Phan Khanh, rồi nói:
- Ba tàn nút ni không còn giữ hồn của o Lan nữa, nhưng tụi nó còn giữ ký ức bạo lực của cái đêm o bị hại. Thứ ký ức ni rất độc. Thân áo đã được giải phóng khỏi chuỗi giám định nhưng vẫn còn đường may nhiễm pháp. Chúng ta phải hỏa phần thân áo cùng đúng ba gói ni; mẫu pháp lý trong kho tuyệt đối không đụng tới.
Phan Khanh nhìn vào túi giấy, nét mặt anh không có vẻ sợ hãi:
- Cần làm thế nào? Anh cứ chỉ, tôi sẽ tự tay làm.
Khánh lắc đầu:
- Việc ni phải làm ở bến sông trước khi nắng đứng. Sông Hương sẽ cuốn đi những tàn dư của ký ức bạo lực này, không để tụi nó tụ lại trên đất liền. Nhưng anh là người chồng, anh phải là người châm lửa cho thân áo và ba tàn nút. Tôi chỉ đứng bên cạnh hướng dẫn nghi thức thôi.
Phan Khanh gật đầu:
- Được. Trước trưa nay, tôi sẽ cùng anh mang túi ni ra bến sông Tòa Khâm.
Quang nhìn đồng hồ, rồi nhìn ra ngoài trời mưa vẫn chưa có dấu hiệu dứt:
- Khánh, gần tới giờ rồi. Chúng ta nên về tiệm chuẩn bị đồ lễ để kịp ra bến trước trưa. Ông Tư ở nhà chắc cũng đang chờ tin.
Khánh đứng dậy, giữ nguyên niêm gói thân áo và túi ba tàn nút, đưa cả hai về tủ nghi lễ Vong Ký chờ đúng giờ hỏa phần. Hắn quay sang nhìn di ảnh của Hoàng Thị Lan lần cuối. Dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu trên bàn thờ, bức ảnh đã bớt vẻ u uất của những ngày trước. Tên nàng đã được sửa trong sổ sách của người sống, còn linh hồn nàng đã được giải phóng khỏi chiếc áo dài tím đầy oán hận.
Nhưng Khánh biết, đây mới chỉ là một bước đi nhỏ trong trận chiến với Âm Vũ. Chiếc kim bài Thoải Phủ và cuốn sổ đen của hắn vẫn còn đó, và Cửa Âm Hương thì đang dịch chuyển từng ngày gần hơn đến mốc mở tự nhiên.
Phan Khanh tiễn hai người ra cửa rào. Anh cầm chiếc đèn pin nhỏ, soi đường cho họ đi qua những vũng nước mưa đọng trong kiệt hẹp, rồi cùng họ trở lại Vong Ký để ký sổ nhập tủ nghi lễ trước giờ hỏa phần.
Đúng lúc Khánh đặt gói thân áo và túi niêm vào ngăn tủ nghi lễ của tiệm, ba tàn nút nằm trong ba gói riêng đột ngột co thắt mạnh. Chúng kéo giấy vàng sột soạt dù không gói nào bị mở; các đường may cũ trên thân áo cũng cọ khẽ vào lớp vải bọc. Kho đóng kín, không một ngọn gió lọt vào. Vậy mà lửa trên ba nén nhang khóa tủ bỗng lay động dữ dội rồi tắt ngấm, chỉ để lại ba đốm đỏ lòm như ba con mắt giận dữ trong kho tối.
Cùng lúc đó, một vệt nước đen ngòm từ ngoài ngõ Gia Hội đang từ từ bò ngược lên những bậc thềm gạch của Vong Ký. Nó mang theo mùi bùn non ẩm ướt của sông Hương, hướng thẳng về phía cửa chính giữa ban ngày.