TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 191: Ba Ngày Trước Cửa

Bồi lay bả vai Khánh khi trời vừa hửng nắng. Sau ba tiếng gõ ở cửa sau, quầng nước xanh pha lam và hai giọng đàn bà chồng lên nhau trong điện thoại đêm…

Nội dung chương

Bồi lay bả vai Khánh khi trời vừa hửng nắng. Sau ba tiếng gõ ở cửa sau, quầng nước xanh pha lam và hai giọng đàn bà chồng lên nhau trong điện thoại đêm trước, Khánh chỉ vừa chợp mắt được một lúc. Tiếng mưa nóng rơi lộp bộp trên mái tôn phía sau tiệm nghe như tiếng hạt sỏi ném vào tấm thiếc mỏng, làm không khí trong căn buồng rường gỗ cứ hâm hấp, ngột ngạt.

Khánh mở mắt, thấy thằng nhỏ đứng bên mép giường, hai bàn tay nó bấu chặt lấy vạt áo cộc tay, mặt mũi tái mét dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu sắp cạn bấc.

- Có chuyện chi rứa Bồi? Mới sáu giờ sáng mà mi làm chi cuống cuồng lên rứa?

Khánh ngồi dậy, uể oải vươn vai. Khớp xương bả vai kêu rắc một tiếng nhẹ, kéo theo một cơn nhức buốt âm ỉ chạy dọc xuống vết bớt hình cá đỏ sau lưng. Hắn khẽ nhíu mày, đưa tay xoa gáy.

Thằng Bồi không trả lời ngay. Nó chỉ tay xuống nền nhà lát gạch tàu màu đỏ sậm.

- Eng Khánh. Dưới nhà mình có người đi. Nhiều người lắm.

Khánh nhìn xuống chân giường. Nền gạch tàu khô ráo, chỉ có vài hạt bụi xám bay lơ lửng trong góc tối. Ngoài kiệt, nước sông Hương vẫn nằm im dưới mép cống, chưa hề dâng tới bậc cửa tam cấp của tiệm Vong Ký. Hắn bước xuống đất, lòng bàn chân chạm vào mặt gạch mát lạnh, hoàn toàn không có một vũng nước nào.

- Mi mơ ngủ hả con? Nước ngoài kia còn chưa lên tới mắt cá chân, lấy mô ra người lội dưới nền nhà.

- Con không mơ ngủ.

Thằng Bồi lắc đầu quầy quậy, giọng nó run lên thấy rõ.

- Tiếng chân trần lội bì bõm dưới gạch nớ. Ban đầu chỉ có một người đi chậm chậm từ phía gian thờ ra ngoài ngõ. Chừ thì bốn năm người, họ cứ đi qua đi lại, gót chân kéo lê trên bùn nghe sột soạt. Con bịt tai lại vẫn nghe thấy tiếng nước chảy róc rách dưới kẽ gạch.

Khánh im lặng nhìn thằng nhỏ. Ánh mắt nó không có vẻ gì là đang nói dối hay hoảng loạn vô cớ. Âm giác của thằng Bồi nhạy hơn người thường, nhất là từ sau vụ áo dài tím ở Gia Hội. Hắn cúi người, áp sát tai xuống mặt gạch tàu.

Không có tiếng động nào truyền qua lớp đất đá phía dưới, ngoại trừ tiếng rung rất nhẹ của động cơ một chiếc xe tải chạy sớm ngoài đường chính. Nhưng khi Khánh tập trung tinh thần, hắn ngửi thấy một mùi bùn non ngai ngái, lẫn với mùi nước lợ đặc trưng của đầm phá trồi lên từ các khe nứt của lớp vôi vữa cũ kỹ. Đó là mùi của nước sông Hương đoạn nước sâu, thứ mùi mà chỉ những người sống sát mép nước nhiều năm mới nhận ra được.

Hắn đứng thẳng dậy, vơ lấy chiếc áo sơ mi cũ vắt trên thành ghế khoác vào người.

- Mi ở yên trong buồng, đừng đi ra gian ngoài. Để tau ra xem thử.

Khánh vừa bước ra tới bàn uống nước thì chiếc điện thoại cục gạch đặt trên mặt bàn gỗ rung lên bần bật. Tiếng chuông rè rè xé toạc cái tĩnh lặng của buổi sớm. Trên màn hình hiển thị số của Phan Khanh.

Hắn áp điện thoại lên tai, chưa kịp cất tiếng chào thì giọng Phan Khanh đã dội tới, dồn dập và đầy căng thẳng.

- Khánh đó hả? Mi ra bến Bao Vinh ngay đi. Có biến lớn rồi.

- Có chuyện chi ngoài nớ anh?

Khánh hỏi, tay vớ lấy chùm chìa khóa tiệm.

- Gần sáu giờ sáng nay có tổ tuần tra giao thông đường thủy đi qua bến đò cũ Bao Vinh. Họ thấy một người đàn ông trung niên chèo một chiếc đò dọc đi ngược dòng nước. Lúc đó trời đã có nắng sớm, sáu dân địa phương đứng đón xe đò bên bờ cũng nhìn thấy rõ mồn một. Người nớ chèo đò sát mép bờ, mặt mũi xám ngoét, không nói không rằng. Khi tổ tuần tra hú còi gọi lại thì cả người lẫn đò biến mất ngay giữa dòng, chỉ còn lại mấy vòng nước gợn tròn.

Giọng Phan Khanh khàn đi vì thiếu ngủ.

- Tôi vừa tra hồ sơ. Người chèo đò nớ tên Nguyễn Văn Cần, đã chết đuối ở khúc sông này từ năm 2018. Lúc nãy người nhà ông ta cũng chạy ra bến, họ cam đoan đúng là dáng người và chiếc đò cũ của ông Cần. Mi ra xem thử có phải do rò âm không.

Khánh siết chặt điện thoại.

- Tui ra liền. Anh giữ nguyên hiện trường, đừng cho ai lội xuống nước đoạn bến đò nớ.

Hắn quay vào buồng gọi thằng Bồi. Thằng nhỏ đã mặc sẵn chiếc áo khoác mỏng, tay cầm chiếc khánh đồng nhỏ mà Khánh hay dùng để niêm tà vật. Hai chú cháu dắt díu nhau ra cửa. Ngoài trời, mưa phùn bắt đầu rơi nặng hạt hơn, phủ một lớp sương mù mỏng lên những mái ngói rêu phong của phố cổ Bao Vinh.

Bến Bao Vinh buổi sáng sớm vắng vẻ hơn thường lệ. Những chiếc thuyền chài neo đậu dọc bờ sông nằm im lìm dưới màn mưa xám xịt. Mùi cá tanh trộn với mùi bùn sông bốc lên nồng nặc. Phan Khanh đã đứng đợi sẵn bên cạnh chiếc xe tuần tra, gương mặt anh phờ phạc, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ.

- Dấu vết ở mô anh Khanh?

Khánh bước tới, kéo thấp vành mũ lưỡi trai để tránh mưa tạt vào mặt.

Phan Khanh không nói gì, chỉ tay xuống một đoạn bờ dốc dẫn từ mép nước sông Hương lên tới phần đường nhựa.

Khánh bước lại gần, cúi đầu quan sát. Trên nền đất sét pha cát ướt nhẹp của bờ sông, có một vệt nước rất lạ. Đó là những dấu chân người trần, in rõ mồn một từ dưới nước đi lên. Điều bất thường là những dấu chân này chứa đầy nước trong suốt, không hề bị bùn đất xung quanh tràn vào làm mờ đi. Chúng dẫn ngược lên mép đường nhựa, đi qua một khoảng đất khô ráo rồi dừng lại đột ngột ngay giữa một khoảng trống trước đây vốn là nơi đón nắng sớm.

Khánh ngồi xổm xuống, đưa ngón tay chạm vào vệt nước trong dấu chân. Nước lạnh ngắt, lạnh hơn nhiều so với nhiệt độ nước sông Hương lúc sáng sớm.

- Dấu chân nước không tự bốc hơi.

Khánh lẩm bẩm.

- Vong này bị ép lên bờ bằng một lực rất mạnh, đi tới đâu nước theo tới đó.

Thằng Bồi đứng phía sau Khánh, hai tay nó bịt chặt tai trái, đầu hơi nghiêng về phía dòng sông. Mặt nó càng lúc càng xanh xao.

- Eng Khánh... dưới sông có tiếng động lạ lắm.

- Mi nghe thấy chi?

Khánh quay lại hỏi.

- Có nhiều đường nước đang chảy ngược dưới lòng sông.

Bồi nói, giọng run rẩy.

- Không phải nước chảy xuôi về phía hạ nguồn đâu. Có bảy nhánh nước lạnh lắm, tụi nó cứ cuộn tròn lại rồi chạy ngược dòng, kéo hết về phía Cồn Hến. Tiếng nước nghe như tiếng người ta đang kéo một cái lưới sắt dưới đáy bùn.

Khánh đứng dậy, nét mặt đanh lại. Hắn rút từ trong túi áo ra một tờ giấy vàng mã đã được gấp gọn, cùng một chai nước nhỏ đựng nước sông Hương lấy từ lu nước thờ ở tiệm. Hắn đổ nước ra một chiếc chén đất nung nhỏ mang theo, đặt tờ giấy vàng lên trên mặt nước.

- Bồi, đưa tay đây cho eng.

Khánh cầm ngón trỏ của mình, dùng một cây kim nhỏ chích nhẹ một giọt máu, nhỏ thẳng vào giữa tờ giấy vàng đang nổi trên chén nước. Giọt máu loang ra thành những sợi chỉ đỏ mảnh như tơ, chạy dọc theo các thớ giấy bản.

Phan Khanh và thằng Bồi nín thở nhìn vào chiếc chén.

Tờ giấy vàng bắt đầu thấm nước từ mép ngoài vào trong. Màu giấy chuyển dần sang đen sậm như bị than củi nhuộm, nhưng nó chỉ dừng lại ở phần rìa. Tờ giấy vẫn nổi bồng bềnh trên mặt nước, không hề bị hút chìm xuống đáy chén như những lần Khánh thử tà vật trước đây.

Khánh thở ra một hơi dài, lau vệt máu trên ngón tay.

- Cửa chưa mở.

- Răng lại chưa mở?

Phan Khanh hỏi, giọng đầy nghi hoặc.

- Người chết đã hiện hình giữa ban ngày, sáu bảy người cùng nhìn thấy rõ ràng rành rành rứa mà mi kêu chưa mở?

- Nếu Cửa Âm Hương đã mở hẳn, tờ giấy vàng ni sẽ bị hút chìm xuống đáy chén trong vòng ba nhịp thở, máu của tui sẽ tan sạch không còn một sợi.

Khánh giải thích, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào những vệt đen trên mép giấy.

- Chừ giấy chỉ ướt đen ở rìa, chứng tỏ đây chỉ là rò rỉ. Có ai đó đang cố tình chọc thủng những lỗ nhỏ trên màng chắn giữa hai cõi để thử con nước. Đây là những lần cưỡng mở thử.

- Cưỡng mở thử?

Phan Khanh lặp lại cụm từ, chân mày nhíu chặt.

- Phải.

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng họ.

Cô Bảy bước xuống từ con dốc dẫn ra bến đò. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu sẫm, tay xách chiếc làn nhựa đựng mấy nải chuối và thẻ nhang thơm. Gương mặt bà hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi, vết sẹo hình chữ X trên cổ tay trái đỏ ửng lên dưới làn mưa lạnh.

- O Bảy.

Khánh gọi.

Cô Bảy đi tới cạnh chiếc chén đất, cúi xuống nhìn phần giấy vàng bị ướt đen. Bà khẽ thở dài, đưa mắt nhìn ra phía dòng sông Hương đang mờ mịt trong mưa.

- Thằng Khánh nói đúng đó chú Khanh. Cửa Âm Hương vẫn chưa tới ngày mở tự nhiên. Theo lịch cũ của dòng phủ, phải đến ngày hai mươi bảy tháng Tám dương lịch, tức rằm mười lăm tháng Bảy âm lịch, Cửa mới mở. Chừ mới ngày hai mươi tư. Còn ba ngày nữa.

Bà quay sang nhìn Khánh, giọng trầm xuống.

- Những nhánh nước ngược mà thằng Bồi nghe thấy không phải chảy theo thủy triều hay con nước lên xuống của sông Hương đâu. Có kẻ đang dùng tên thật của các vong để kéo họ lên từ đáy Âm Hương. Tên bị gọi, vong bị ép phải nổi lên mặt nước trước thời điểm được sửa soạn để đi qua Cửa. Khi vong bị kéo lên quá gần mặt đất vào ban ngày, họ sẽ tạo ra những vết rò như thế này.

Khánh nhìn những dấu chân nước trên mặt đất đang bắt đầu nhạt dần dưới cơn mưa nặng hạt.

- O, nếu rứa thì tui dùng nhang và máu niêm bến đò ni lại được không? Khóa mấy đường rò ni lại để họ khỏi hiện hình phá phách người sống.

Cô Bảy lập tức lắc đầu, tay bà giữ chặt lấy vai Khánh.

- Mi đừng có dại. Một nén nhang của mi không thể khóa nổi bảy đường rò cùng một lúc. Mấy đường nước ni liên kết với nhau dưới lòng sông sâu. Nếu mi cố tình dùng Hương Thuật để chặn ở đây, lực phản phệ của dòng nước sẽ chia nhỏ máu của mi ra theo cả bảy nhánh. Vết bớt trên vai mi sẽ lan nhanh tới tim. Mi muốn chết sớm hả con?

Khánh im lặng. Hắn đưa tay chạm vào bả vai trái của mình qua lớp áo sơ mi. Vết bớt cá đỏ ở đó vẫn đang âm ỉ nóng, như một lời cảnh báo vô hình rằng thời gian của hắn không còn nhiều.

- Rứa chừ mình phải làm răng o? Không lẽ cứ để mặc cho người chết hiện hình đi lung tung giữa phố rứa sao?

Phan Khanh sốt ruột hỏi.

- Chú Khanh, chú về đồn bảo anh em chú ý những vùng nước ven sông.

Cô Bảy dặn dò.

- Nếu thấy có người chết xuất hiện, tuyệt đối không được cho người sống tới gần hay gọi tên họ. Cứ dùng dây cảnh báo khoanh vùng lại, bảo là sạt lở bờ sông hoặc nước nhiễm độc. Đợi qua ba ngày ni, tới ngày Cửa mở tự nhiên rồi tính tiếp.

Bà quay sang Khánh.

- Về tiệm thôi con. Ông Tư đang đợi ở nhà. Trận ni không tránh được nữa rồi.

Khi cả nhóm trở về đến tiệm Vong Ký, trời đã sáng rõ. Cơn mưa phùn lúc sáng đã ngớt, để lại bầu không khí ẩm ướt và oi bức khó chịu.

Ông Tư đang ngồi trên chiếc phản gỗ ở gian nhà ngoài. Trước mặt ông là một cuốn lịch cũ kỹ, các trang giấy đã ngả sang màu vàng ố, mép giấy quăn lại vì hơi ẩm. Chiếc gậy gỗ của ông dựng bên cạnh phản, chân trái của ông gác lên một chiếc đôn nhỏ, trông có vẻ yếu hơn mọi ngày rất nhiều.

Nghe tiếng bước chân của Khánh và Bồi bước vào, Ông Tư không ngẩng đầu lên. Chỉ dùng ngón tay gầy guộc chỉ vào dòng mực tàu đỏ khoanh ngày hai mươi bảy tháng Tám dương lịch, bên cạnh ghi rằm mười lăm tháng Bảy âm lịch.

- Về rồi đó hả? Ngoài Bao Vinh răng rồi?

Giọng ông khàn đặc.

- Có rò rỉ rồi, ông Tư.

- Một vong chèo đò cũ hiện hình giữa nắng. Thằng Bồi nghe thấy bảy nhánh nước ngược kéo về phía Cồn Hến. Giấy vàng thử nước chỉ đen mép, chưa chìm.

Ông Tư thở ra một hơi dài, đặt cuốn lịch xuống phản. Ông ngước mắt nhìn Khánh, ánh mắt chứa đựng một nỗi lo âu sâu thẳm mà hắn hiếm khi nhìn thấy.

- Còn ba ngày nữa. Mi đừng tưởng ba ngày là dài. Khi các đường rò đã bắt đầu xuất hiện ban ngày, nghĩa là màng chắn giữa hai cõi đã mỏng lắm rồi. Kẻ dưới sông đang đẩy nhanh tiến độ để gom đủ số tên.

Ông Tư chỉ tay vào chiếc tủ kính lớn chứa bản đồ thành phố Huế treo trên tường.

- Khánh, mi lấy bản đồ xuống đây. Đánh dấu tất cả những điểm có người chết xuất hiện ban ngày cho tau. Chúng ta phải biết các đường rò đang chạy theo hướng mô để còn đề phòng.

Khánh bước tới bên tường, tháo tấm bản đồ Huế khổ lớn xuống, trải rộng lên chiếc bàn gỗ giữa nhà. Hắn dùng một chiếc ghim màu đỏ cắm vào vị trí bến đò Bao Vinh.

- Điểm thứ nhất là ở đây.

Khánh nói.

Thằng Bồi đứng cạnh bàn, hai tay nó bỗng nhiên buông thõng xuống. Đôi mắt nó nhìn chăm chằm vào tấm bản đồ, tai trái hơi giật giật như đang cố bắt lấy một tần số âm thanh nào đó từ xa vọng lại.

- Eng Khánh...

Giọng thằng Bồi nhỏ hẳn đi, người nó run lên bần bật.

- Lại có tiếng gọi.

Khánh quay sang giữ lấy hai vai thằng nhỏ.

- Tiếng gọi ở mô? Mi nghe rõ không?

- Có ba tiếng gọi.

Bồi nói, mắt nó vẫn không rời tấm bản đồ.

- Một tiếng ở Chợ Đông Ba, một tiếng ở Gia Hội, ngay gần tiệm mình, và một tiếng ở bến Tòa Khâm. Cả ba tiếng gọi đều đang đọc tên người. Họ đọc những cái tên khác nhau, giọng khàn khàn như người bị ngạt nước.

- Họ đọc tên ai?

Phan Khanh bước tới hỏi dồn.

- Con không nghe rõ tên...

Bồi lắc đầu, trán nó lấm tấm mồ hôi.

- Nhưng sau mỗi cái tên được đọc lên, con lại nghe thấy một tiếng lạch cạch rất khô. Giống như... giống như có người đang lật một trang giấy rất dày.

Khánh lạnh người. Hắn lập tức cầm thêm ba chiếc ghim đỏ, cắm lần lượt vào các vị trí Chợ Đông Ba, khu vực Gia Hội và bến Tòa Khâm trên bản đồ.

Bốn chiếc ghim đỏ tạo thành một hình vòng cung bao quanh đoạn sông Hương chảy qua trung tâm thành phố. Với điểm cuối cùng của tất cả các nhánh nước đều hướng thẳng về phía Cồn Hến - nơi Cửa Âm Hương sẽ mở ra sau ba ngày nữa.

Đột ngột, một hiện tượng kỳ dị xảy ra ngay trước mắt bốn người.

Từ ba chiếc ghim đỏ vừa cắm ở vị trí Chợ Đông Ba, Gia Hội và bến Tòa Khâm, những giọt nước nhỏ li ti bắt đầu rịn ra từ mặt giấy bản đồ. Những giọt nước này không hề chảy xuôi theo chiều dốc của bàn gỗ. Chúng tự động bò ngược dòng, chậm rãi nhưng dứt khoát, để lại những vệt nước ướt rượt trên bản đồ. Cùng hướng về phía chiếc ghim đỏ ở bến Bao Vinh rồi tụ lại thành một dòng chảy duy nhất, hướng thẳng về phía Cồn Hến.

Thằng Bồi bỗng hét lên một tiếng nhỏ, hai tay nó bịt chặt lấy hai tai, khuỵu gối xuống nền nhà.

- Bồi! Mi răng rứa?

Khánh cúi xuống đỡ lấy thằng nhỏ.

Thằng Bồi ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt và mồ hôi lên nhìn Khánh, giọng nói của nó nghẹn lại trong cổ họng.

- Eng Khánh... Có người... có người đang lật một quyển sổ rất dày. Tiếng lật giấy nghe to lắm, ngay sát bên tai con ni!

Chương khác

Xem thêm