TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 193: Bà Cụ Ở Quán Bún

Cái bóng trắng rỗng tuếch trên màn hình điện thoại vẫn nằm im ở góc bàn gỗ khi Khánh bước qua ngạch cửa quán bún. Mùi nước dùng béo ngậy xen lẫn mùi ẩm…

Nội dung chương

Cái bóng trắng rỗng tuếch trên màn hình điện thoại vẫn nằm im ở góc bàn gỗ khi Khánh bước qua ngạch cửa quán bún.

Mùi nước dùng béo ngậy xen lẫn mùi ẩm mốc của những mảng tường rêu phong sau trận mưa trưa xộc thẳng vào mũi. Phan Khanh đã cho người dựng rào chắn tạm thời ở đầu kiệt với lý do kiểm tra an toàn thực phẩm để tránh người dân tò mò tụ tập. Khách ăn bún đã bị mời ra ngoài hết từ nửa tiếng trước. Trong quán chỉ còn người con gái chủ quán đang đứng run rẩy sau quầy nước, hai tay bám chặt vào mép gỗ đã lên nước bóng loáng vì dầu mỡ.

Bên dưới mái hiên tôn cũ kỹ, nắng trưa đứng bóng hắt xuống một khoảng sáng gắt. Ngay tại chiếc bàn gỗ kê sát góc bàn thờ gia tiên, một bóng người đang ngồi.

Đối với Phan Khanh và những người bình thường, đó chỉ là một khoảng trắng rỗng tuếch, nhạt nhòa như một vệt sáng bị cháy phim trên màn hình điện thoại. Nhưng trong mắt Khánh và thằng Bồi, hình ảnh hiện lên rõ ràng đến từng chi tiết. Đó là một bà cụ gầy gò, mặc chiếc áo bà ba màu nâu sồng đã bạc vai, mái tóc bạc phơ búi gọn sau gáy bằng một chiếc kẹp tăm rỉ sét. Bà ngồi im lặng, hai bàn tay nhăn nheo đặt trên đầu gối, đôi mắt đục mờ nhìn chăm chằm vào khoảng không trước mặt.

Khánh bước lại gần, tiếng đế giày vải của hắn nện trên nền xi măng ẩm ướt vang lên những tiếng "bạch bạch" khô khốc. Thằng Bồi lí nhí bước theo sau, tay nó nắm chặt lấy vạt áo khoác của Khánh, tai trái của nó hơi giật giật như đang cố tránh né một thứ âm thanh vô hình nào đó.

- O cho hỏi, bà cụ ngồi đằng kia là ai rứa?

Khánh quay sang hỏi cô chủ quán, giọng hắn cố giữ vẻ ôn hòa.

Cô gái nuốt nước bọt, mặt cắt không còn giọt máu. Chỉ tay về phía chiếc bàn trống - nơi trong mắt cô chẳng có gì ngoài chiếc bát bún nguội ngắt và tờ giấy vàng mã nằm chơ vơ trên mặt bàn gỗ ố dầu.

- Mẹ... mẹ đẻ tui. Bà mất lâu rồi. Mất từ hồi năm mậu thân một nghìn chín trăm sáu mươi tám. Hồi đó tui mới có mấy tuổi đầu. Nhà nghèo quá, chạy giặc chạy bệnh, đến cái ảnh thờ tử tế của mệ cũng không có. Chỉ có cái bài vị viết chữ Hán đặt trên trang thờ kia thôi. Răng tự nhiên... răng tự nhiên sáng ni người ta chụp ảnh lại thấy có bóng người ngồi đó? Mấy anh công an bảo có chuyện chi nguy hiểm lắm hả anh?

Khánh nhìn lên bàn thờ gia tiên treo cao trên tường. Một bát hương gốm cũ bám đầy bụi bặm, bên cạnh là tấm bài vị bằng gỗ sơn son thếp vàng đã bong tróc gần hết. Hắn không vội trả lời người con gái, cũng không hỏi bà cụ chết vì bệnh gì hay tại sao lại hiện về lúc này. Hắn nhớ lời Ông Tư dặn, đối với những vong hồn còn vướng bận lời hẹn, việc đầu tiên là phải xác định ba điều cốt lõi.

Hắn bước đến trước bàn gỗ, kéo một chiếc ghế đẩu ra ngồi đối diện với bà cụ. Khoảng cách gần khiến Khánh ngửi thấy một mùi hương rất lạ - mùi của nước dùng bún bò cũ kỹ, béo ngậy nhưng lại lẫn với mùi bùn sông ẩm ướt và mùi giấy vàng mã để lâu ngày trong tủ kín.

- Mệ tên chi?

Khánh hỏi nhỏ, giọng hắn chuyển sang tông Huế trầm nhẹ để tạo sự gần gũi.

- Mệ có vật chi làm neo ở cái quán ni không? Và lời hẹn nào của mệ chưa làm xong mà chừ mệ chưa đi được?

Bà cụ không ngẩng đầu lên, nhưng đôi môi khô khốc của bà khẽ động đậy. Giọng bà phát ra rè rè, nghe như tiếng gió lùa qua khe cửa gỗ mục.

- Tau là Trần Thị Hường.

Bà không nói tiếp bằng lời. Bàn tay nhăn nheo, nổi đầy những đường gân xanh của bà chậm rãi nhấc lên. Ngón tay trỏ gầy guộc chỉ thẳng về phía gian bếp cũ nằm sâu phía sau quán, nơi có chiếc lò gạch đun củi đã bỏ hoang từ lâu, nay được kê đè lên bằng một chiếc bếp ga công nghiệp. Tiếp đó, bà chỉ ngược lên bàn thờ gia tiên, rồi cuối cùng hướng ngón tay về phía người con gái đang đứng run rẩy bên quầy nước.

Thằng Bồi bỗng nhiên giật giật vạt áo Khánh, nó ghé sát tai hắn nói nhỏ.

- Eng Khánh, con nghe thấy tiếng muôi đồng gõ dưới nền bếp. Tiếng ‘cộc... cộc...’ nhỏ lắm, giống như có ai đang gõ dưới gạch nớ.

Khánh đứng dậy, ra hiệu cho Phan Khanh và người con gái chủ quán đi theo mình vào gian bếp. Gian bếp tối tăm và ẩm thấp, tường gạch bám đầy muội than đen kịt từ hàng chục năm qua. Mùi dầu mỡ tích tụ lâu ngày tạo nên một lớp màng dính dấp dưới chân mỗi khi di chuyển.

Khánh đi đến bên chiếc lò gạch cũ. Dưới chân lò là những viên gạch bát tràng màu đỏ tối đã bị nứt nẻ vì nhiệt độ và thời gian. Hắn ngồi xổm xuống, gõ nhẹ ngón tay lên từng viên gạch. Đến viên gạch thứ ba nằm sát vách tường, tiếng vang lên nghe rỗng hơn những chỗ khác.

- Anh Khanh, giúp tôi cạy viên gạch ni lên với.

Khánh nói.

Phan Khanh không ngần ngại, anh rút chiếc dao đa năng từ thắt lưng ra, lách mũi dao vào khe gạch rồi dùng sức bẩy mạnh. Viên gạch cũ kỹ, ẩm ướt dễ dàng bị lật lên, để lại một hốc đất nhỏ bên dưới. Hơi lạnh từ lòng đất ẩm xộc lên, mang theo mùi của đất sét và kim loại rỉ sét.

Trong hốc đất lạnh ngắt giữa trưa nắng, có một bọc vải bạt cũ đã mục nát. Khánh cẩn thận dùng tay lôi bọc vải ra. Khi lớp vải bạt mục mủn rơi rụng xuống đất, bên trong lộ ra một chiếc muôi đồng lớn đã đóng một lớp gỉ xanh dày đặc. Cùng với một quyển sổ tay nhỏ đóng bằng giấy bản cũ, bìa sổ đã ố dầu đen kịt, mép giấy mủn ra như bột.

Người con gái chủ quán vừa nhìn thấy quyển sổ liền che miệng khóc nấc lên.

- Trời ơi... nét chữ của mệ. Đây là nét chữ của mệ Hường mà. Hồi nhỏ mệ hay dạy tui viết chữ, tui nhớ nét chữ ni lắm. Răng quyển sổ ni lại nằm ở đây?

Khánh đưa quyển sổ cho cô. Quyển sổ đã rất cũ, các trang giấy dính chặt vào nhau do hơi ẩm và dầu mỡ từ gian bếp suốt hơn nửa thế kỷ. Tuy nhiên, ba trang cuối cùng của quyển sổ lại bị dán kín mít bằng một loại nhựa cây màu nâu đen đã khô cứng.

- O mở ra xem thử.

Khánh nói.

Người con gái run rẩy dùng móng tay tách nhẹ mép giấy bị dán nhựa. Khi lớp nhựa cây bong ra, những dòng chữ viết bằng mực tím tự chế đã phai màu hiện lên. Đó là công thức chi tiết để nấu nồi nước dùng bún bò - món ăn gia truyền của gia đình. Kèm theo những lời dặn dò tỉ mỉ về cách chọn ruốc, cách chưng ớt, và cách canh lửa sao cho nước dùng luôn trong và ngọt đậm.

Ở trang cuối cùng, dòng chữ viết nguệch ngoạc hơn, nét bút run rẩy như được viết trong những ngày cuối đời trên giường bệnh.

Dòng chữ hoặc âm thanh hiện ra: "Giao lại cái quán ni cho con gái út của mẹ. Con ráng giữ cái nghề ni mà nuôi con nuôi cái. Mẹ không qua khỏi trận dịch ni rồi. Quyển sổ mẹ cất dưới chân lò, khi mô con tìm được thì hãy mở ra mà làm theo."

Người con gái ôm quyển sổ vào lòng, khóc nghẹn ngào.

- Mệ ơi... hồi đó mệ đi đột ngột quá, tui cứ tưởng mệ không để lại lời dặn chi. Tui tự mò mẫm nấu theo trí nhớ, quán bún ni trồi sụt mấy mươi năm qua mới giữ được đến chừ. Răng mệ giấu kỹ rứa mệ ơi...

Khánh quay lại gian nhà ngoài. Bà cụ Trần Thị Hường vẫn ngồi đó, đôi mắt đục mờ của bà khẽ chớp khi nhìn thấy chiếc muôi đồng gỉ xanh và quyển sổ trên tay con gái mình.

- Mệ chờ đến chừ chỉ để giao lại cái ni thôi phải không?

Khánh hỏi, giọng hắn nhỏ nhẹ.

Bà cụ khẽ gật đầu. Giọng bà rè rè vang lên.

- Tau không bám cái quán ni để giữ nghề. Tau chỉ chờ con út tìm được quyển sổ để nó biết tau không bỏ rơi nó. Nhưng... dưới sông lạnh quá. Có cái chi đó cứ kéo tau đi. Mấy ngày ni, nước sông cứ dâng lên trong tai tau, rồi có tiếng người gọi tên tau dưới bến. Tau chưa kịp đưa sổ cho nó thì đã bị kéo hiện lên đây rồi. Người sống nhìn thấy tau, họ sợ. Tau không muốn làm họ sợ...

Khánh hiểu ra vấn đề. Vết rò âm ban ngày do sự cưỡng mở của đối thủ đã làm xáo trộn trật tự. Những vong hồn chưa hoàn tất lời hẹn, đáng lẽ phải đợi đến khi Cửa mở tự nhiên vào ngày hai mươi bảy tháng Tám dương lịch. Tức rằm tháng Bảy âm lịch, để đi qua một cách yên bình, thì nay bị các đường rò kéo ngược lên cạn trước thời hạn. Họ xuất hiện sai thời điểm, không có sự chuẩn bị, khiến người sống hoảng loạn và coi sự trở về của họ như một điềm dữ.

Khánh thở dài. Hắn thò tay vào túi áo, rút ra cuốn Vong Ký trắng. Cuốn sổ bọc da bò cũ kỹ, xù xì nằm gọn trong tay hắn. Hắn lật tìm một trang trống, rồi dùng cây kim nhỏ chích đầu ngón trỏ. Một giọt máu rơi vào lọ mực son đỏ mang theo bên mình, loang thành một quầng sẫm trước khi hắn nhúng chiếc bút lông vào.

Hắn đứng trước bàn thờ gia tiên, đọc rõ tên tuổi của bà cụ.

- Vong hồn Trần Thị Hường, sinh năm một nghìn chín trăm hai mươi mốt, mất năm một nghìn chín trăm sáu mươi tám tại Gia Hội. Lời hẹn đã hoàn tất. Nay tôi ghi tên mệ vào đây để bảo hộ tạm thời, giữ cho mệ không bị các đường rò dưới sông kéo đi trước khi Cửa mở.

Khánh đặt bút viết tên bà lên trang giấy trắng của cuốn Vong Ký. Nét mực son pha đúng một giọt máu vừa chạm vào giấy liền thấm nhanh, để lại một vệt đỏ ấm áp. Đầu ngón tay hắn tái lạnh, cơn tê buốt chạy lên cổ tay; Khánh phải siết bàn tay lại mới giữ được nét cuối khỏi run.

Ngay khi nét chữ hoàn thành, một luồng gió nhẹ thổi qua gian quán, làm lay động làn khói nhang trên bàn thờ. Bóng bà cụ Trần Thị Hường từ từ đứng dậy. Bà nhìn con gái mình lần cuối, gương mặt không còn vẻ u uất, lạnh lẽo nữa mà trở nên nhẹ nhõm lạ thường.

Bà cụ bước lùi lại một bước, bóng dáng bà nhạt dần rồi thu vào làn khói nhang đang bay lượn trên bàn thờ gia tiên, biến mất hoàn toàn. Dưới chân bàn gỗ, vệt nước đen xì, lạnh ngắt vốn đang rỉ ra từ vết nứt xi măng cũng từ từ rút đi, để lại mặt sàn khô ráo.

Khánh thở phào nhẹ nhõm, cất cuốn Vong Ký trắng vào túi. Hắn quay sang Phan Khanh, người nãy giờ vẫn đứng im lặng quan sát mọi việc với vẻ mặt nghiêm nghị.

- Anh thấy đó.

Khánh nói, giọng hắn pha chút mệt mỏi.

- Cửa tự nhiên mở ra là để đưa những vong hồn đã sửa soạn xong xuôi như mệ Hường đây đi qua. Đó là quy luật của cõi âm từ trăm năm nay. Nhưng chừ, kẻ đứng sau đang dùng cách cưỡng mở. Hắn giật họ khỏi lời hẹn, ép họ hiện hình khi chưa sẵn sàng. Việc ni chỉ làm tăng thêm oán khí và khiến cõi trần loạn lên thôi.

Phan Khanh gật đầu, anh không nói gì, nhưng đôi mắt anh chùng xuống khi nhìn người con gái chủ quán đang cẩn thận lau chùi chiếc muôi đồng cũ bằng vạt áo của mình. Anh bước đến chiếc bàn gỗ, nơi tờ giấy vàng mã vẫn nằm chơ vơ.

- Khánh, cậu nhìn cái ni đi.

Phan Khanh dùng một chiếc kẹp y tế gắp tờ giấy vàng lên.

Tờ giấy vàng mã này chính là tờ giấy xuất hiện trong bức ảnh chụp sáng nay. Nó được dùng làm dấu trang trong quyển sổ món ăn của mệ Hường, nằm ngay giữa trang giấy ghi lời dặn cuối cùng.

Khánh ghé sát mắt nhìn. Trên mặt tờ giấy vàng phẳng phiu, tên của bà cụ "Trần Thị Hường" được viết bằng mực son đỏ đã phai màu theo thời gian. Nhưng đè lên trên nét mực son ấy, có một nét mực đen bóng, sắc lẹm và lạnh lùng, sửa lại cách viết tên bà thành một dạng chữ như bùa chú cổ.

Khánh cảm thấy chiếc khánh đồng bên hông mình rung lên một nhịp nhẹ, tỏa ra hơi lạnh buốt da. Hắn nhíu mày.

- Cái ni không phải biên nhận của tiệm tui. Biên nhận của Vong Ký trắng phải được viết bằng son đỏ và đốt đi sau khi hoàn thành giao dịch để gửi xuống dưới. Tờ giấy ni còn nguyên, lại bị sửa tên bằng mực đen...

Hắn lập tức rút điện thoại ra, chụp lại cận cảnh tờ giấy vàng rồi gửi cho Ông Tư qua tin nhắn. Chỉ vài phút sau, điện thoại của Khánh đổ chuông. Giọng nói khàn đặc, yếu ớt của Ông Tư vang lên từ đầu dây bên kia.

- Khánh đó hả? Mi tuyệt đối không được cho ai đốt tờ giấy đó nghe con.

- Răng rứa ông Tư?

Khánh hỏi, hắn đi ra góc quán để tránh tiếng ồn.

- Biên nhận cầm đồ âm hợp lệ của tiệm mình chỉ có hiệu lực khi hai bên cùng đồng thuận và phải cháy sau khi ký để xác nhận giao dịch với Thoải Phủ. Tờ giấy mi gửi qua điện thoại còn nguyên vẹn, lại bị sửa tên bằng mực đen bóng rứa, đó là giấy giả. Kẻ đứng sau đang dùng những tờ giấy giả ni để lấy tên và vật neo của vong hồn. Hắn không cần sự đồng thuận của vong, hắn chỉ cần có tên và dấu vết vật chất của họ để nạp vào cuốn sổ đen. Mi phải giữ kỹ tờ giấy đó, đó là đầu mối để tìm ra những tiệm cầm đồ giả đang hoạt động ở Huế.

Khánh cúp máy, nét mặt hắn trở nên vô cùng nghiêm trọng. Hắn quay lại bàn làm việc tạm thời của Phan Khanh trong quán.

Phan Khanh đang dùng một chiếc đèn pin chuyên dụng chiếu ánh sáng cực tím vào mặt sau của tờ giấy vàng mã. Dưới ánh sáng tím huyền ảo, những chi tiết ẩn giấu trên mặt giấy bắt đầu hiện rõ.

Khánh và thằng Bồi cùng ghé mắt nhìn vào mặt sau tờ giấy.

Dưới ánh đèn kiểm tra của Phan Khanh, mặt sau tờ giấy hiện thêm sáu dấu triện của sáu tiệm khác nhau, tất cả đều đóng quanh cùng một ký hiệu quyển sổ màu đen.

Chương khác

Xem thêm