TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 194: Những Phiếu Cầm Cùng Nét Chữ
Phan Khanh trút mười ba chiếc túi nilon đựng vật chứng lên mặt bàn gỗ trầy xước của phòng trực tạm. Tiếng nhựa sột soạt vang lên giữa tiếng mưa chiều…
Nội dung chương
Phan Khanh trút mười ba chiếc túi nilon đựng vật chứng lên mặt bàn gỗ trầy xước của phòng trực tạm. Tiếng nhựa sột soạt vang lên giữa tiếng mưa chiều đang quất mạnh vào cửa kính. Mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ lẫn với mùi sáp xanh lạnh như đá ướt bốc lên từ những chiếc túi khóa kín, nhanh chóng choán lấy không gian chật chội của căn phòng.
Phan Khanh chỉ tay vào đống túi nilon, nét mặt mỏi mệt sau một ngày dài chạy đôn chạy đáo khắp các ngả đường Gia Hội.
- Đây là tất cả những phiếu cầm và vật chứng đi kèm mà tổ công tác thu giữ được trong các vụ án liên quan đến trộm mộ, mua bán đồ tang và giấy tờ giả từ năm 2018 đến nay. Tôi đã cho người đối chiếu sáu dấu triện trên phiếu của bà cụ Trần Thị Hường lúc trưa. Kết quả trùng khớp hoàn toàn với số tài liệu này.
Anh đẩy một tập hồ sơ mỏng sang phía Khánh và Quang, rồi tự tay lật từng chiếc túi nilon để hai người nhìn rõ bên trong. Mỗi chiếc túi đều chứa một tờ giấy vàng mã gấp làm tư, bên cạnh là một túi nhỏ hơn đựng những vật dụng cá nhân của người chết: khi thì là một túm tóc nhỏ buộc bằng chỉ ngũ sắc. Khi là một nhúm tro nhang xám xịt, có túi lại đựng một mảnh vải liệm ố vàng hoặc một miếng gỗ nhỏ thấm vết máu khô đã chuyển sang màu nâu đen.
Phan Khanh nghiêm giọng nhắc nhở khi thấy Khánh định thò tay mở khóa một chiếc túi.
- Anh Khánh, giữ nguyên hiện trạng giúp tôi. Đây là vật chứng gốc của các vụ án đang được điều tra. Tôi phải lập biên bản bàn giao riêng từng phiếu cho anh ký nhận bảo quản tạm thời. Tuyệt đối không được làm rách giấy hay làm lẫn lộn các túi đựng tóc và tro nhang đi kèm. Chuỗi vật chứng này mà đứt thì tôi không giải trình với ban chuyên án được đâu.
Khánh rút tay lại, mắt hắn không rời khỏi những tờ giấy vàng mã nằm im lìm dưới lớp nilon.
- Tôi biết rồi. Anh Khanh cứ yên tâm, tui không phá đồ của anh đâu. Anh Quang, anh gom đống bản sao này lại giúp tui. Mình mang về tiệm hỏi ông Tư. Trời mưa to rứa ni, ông Tư ở nhà một mình với cái chân đau tui cũng không an tâm.
Trần Quang nhanh nhẹn xếp các bản sao phiếu cầm và tài liệu đối chiếu vào một chiếc cặp da chống nước. Ba người nhanh chóng rời khỏi phòng trực tạm. Cơn mưa chiều Huế đổ xuống xối xả, làm nhòe đi những bóng đèn đường vừa bật sớm dọc phố Hàng Bè. Nước mưa tuôn thành dòng trên mái tôn các ngôi nhà cổ ở Gia Hội, đổ thẳng xuống lòng đường kiệt chật hẹp, bốc lên mùi bùn đất nồng hắc.
Khi Khánh và Quang về đến tiệm Vong Ký, trời đã tối hẳn. Mùi trầm hương quen thuộc trong tiệm không khỏa lấp được hơi lạnh đang luồn qua các khe cửa gỗ rường cũ kỹ. Ông Tư ngồi trên chiếc ghế mây bên bàn trà, chân trái co quắp gác trên chiếc đôn gỗ nhỏ, tay vẫn vịn chặt chiếc gậy tre lên nước bóng loáng. Gương mặt ông xám xịt dưới ánh sáng tù mù của bóng đèn dây tóc treo giữa nhà.
Khánh trải các bản sao phiếu cầm lên mặt bàn gỗ gụ, đẩy chiếc khánh đồng sang một bên để lấy chỗ trống. Hắn chỉ vào những dấu triện màu đen đóng ở góc dưới các tờ phiếu.
- Ông Tư, ông nhìn xem cái ni có phải đồ của tiệm mình không?
Ông Tư không vội trả lời. Ông run rẩy đeo kính lão vào, ngón tay nhăn nheo miết nhẹ lên phần nét chữ đen bóng trên tờ bản sao đầu tiên. Chỉ vài giây sau, ông thở dài một tiếng trầm đục, đặt tờ giấy xuống bàn.
- Giấy giả. Kẻ làm ra cái ni không phải người của Phủ, cũng không phải người làm nghề cầm đồ âm chân chính. Hắn đang dùng cái danh của Vong Ký để làm bậy dưới sông.
Khánh nheo mắt hỏi.
- Răng ông biết là giả? Tui thấy dấu triện đóng cũng có hình cuốn sổ, chữ nghĩa cũng ghi rõ ràng ngày giờ cầm cố đó thôi.
Ông Tư nhấp một ngụm nước chè đã nguội ngắt, giọng ông khàn đặc như có cát.
- Biên nhận cầm đồ âm hợp lệ của tiệm mình từ thời ông nội mi truyền lại chỉ có một loại duy nhất. Đó là viết bằng mực son đỏ pha với máu đầu ngón tay của người trông coi tiệm để làm mỏ neo sinh khí. Khi vong hồn đến hạn, lời hẹn hoàn tất, tờ phiếu đó phải được đốt đi ngay trước mặt họ để hóa thành tro bụi gửi xuống Thoải Phủ. Giao dịch đó đòi hỏi sự đồng thuận của cả người sống lẫn người chết. Còn mười ba tờ phiếu ni, mi nhìn kỹ đi.
Ông chỉ gậy vào nét mực đen bóng trên giấy.
- Tất cả đều dùng mực đen làm từ tro than trộn dầu sơn, loại mực chuyên dùng để vẽ bùa trấn yểm. Hơn nữa, chúng không được đốt đi mà bị giữ lại làm khế ước đơn phương. Kẻ đứng sau không cần sự đồng thuận của vong hồn. Hắn ghi tên họ vào đây, giữ lại vật neo để biến họ thành một món hàng hóa bị giam cầm. Hắn gom tên để nạp vào cuốn sổ đen của hắn, chứ không phải để giải thoát cho ai cả.
Trần Quang lúc này đã kéo chiếc đèn bàn lại gần. Anh dùng một chiếc kính lúp nhỏ chuyên dụng soi kỹ từng nét chữ trên các bản sao phiếu cầm. Sau một lúc quan sát, Quang ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
- Khánh, ông Tư, hai người nhìn vào phần tên bị sửa trên các phiếu này đi. Có một điểm chung rất kỳ lạ về nhân trắc học chữ viết.
Quang chỉ ngón tay vào nét móc cuối của chữ "H" và chữ "G" trong phần tên người chết.
- Tất cả các phiếu từ năm 2018 đến nay, dù thời gian lập phiếu cách nhau nhiều năm, nhưng nét móc cuối của các chữ cái này đều bị kéo lệch sang bên trái một cách cưỡng ép. Đây là thói quen viết chữ của những người học thư pháp cổ nhưng bị tật ở cổ tay phải, hoặc cố tình dùng tay trái để viết nhằm che giấu nét chữ thật.
Quang lật tiếp ba tờ phiếu khác đặt cạnh nhau.
- Thêm nữa, nhìn vào cách chèn ngày âm lịch đi. Người này không viết ngày âm ở dòng riêng mà chèn ngay vào giữa ngày dương lịch, ngăn cách bằng một dấu gạch chéo rất nhỏ. Mười ba phiếu này chắc chắn do một người viết, hoặc ít nhất là được sao chép từ một mẫu chữ duy nhất của kẻ cầm đầu đường dây.
Khánh lập tức đứng dậy, đi vào buồng trong. Hắn mang ra cuốn Vong Ký trắng của tiệm, cẩn thận đặt lên bàn rồi lật từng trang giấy nhám cũ kỹ. Ngón tay hắn dò theo danh sách những vong hồn đã được tiệm giải quyết trong vài năm qua. Hắn dừng lại ở trang thứ mười hai, rồi lật tiếp sang trang thứ bốn mươi mốt.
- Bốn tên.
Khánh nói, giọng hắn chùng xuống.
- Có bốn cái tên trên mười ba phiếu giả này trùng khớp hoàn toàn với những người đã được tui ghi vào Vong Ký trắng và giải lời hẹn từ năm ngoái. Họ đã tự nguyện rời vật neo để đi Niết Bàn hoặc tan theo phần số của mình, chứ chưa từng đi qua Cửa lớn. Chữ viết trong sổ trắng của tiệm mình không hề bị mờ đi, cũng không có dấu hiệu bị thay đổi.
Ông Tư gật đầu, mắt ông nhìn ra màn mưa bong bóng ngoài sân.
- Vong đã tự nguyện rời vật neo, đi Niết Bàn hoặc tan rồi thì không ai gọi trở lại được bằng một bản sao vô tri. Kẻ đứng sau chỉ đang cố gom góp những cái tên có thật để làm đầy cuốn sổ đen của hắn. Nhưng việc sao chép tên đơn thuần không có tác dụng gì dưới nước, trừ khi hắn có được thứ khác để làm cầu nối.
Khánh suy nghĩ một lát rồi quyết định làm một thử nghiệm nhỏ. Hắn đi ra sau bếp múc một bát nước Sông Hương đặt lên bàn thờ phụ, thắp một nén nhang không tàn - loại nhang đặc biệt làm từ bột vỏ quế và tro bùa cát mà ông Tư thường dùng để thử âm khí. Hắn đặt tờ phiếu sao chép có tên một vong hồn lên cạnh bát nước.
Mặt giấy đen bóng im lìm dưới ánh sáng lập lòe của nén nhang. Nước trong bát vẫn phẳng lặng như gương, không có bất kỳ phản ứng nào. Khánh nhíu mày. Hắn quay lại bàn, cầm túi nilon đựng túm tóc nhỏ đi kèm tờ phiếu gốc đặt sát vào bát nước.
Ngay lập tức, mặt nước sông Hương trong bát dao động mạnh. Những gợn sóng nhỏ li ti xuất hiện từ tâm bát rồi lan nhanh ra thành mép. Những sợi tóc trong túi nilon như có lực hút vô hình, khẽ dựng đứng lên hướng về phía bát nước. Nén nhang không tàn bỗng cháy bùng lên một tia lửa xanh lét rồi tắt ngấm, để lại mùi khét lẹt của tóc cháy dù túi nilon vẫn đóng kín mít.
Khánh rút tay lại, trán rịn một lớp mồ hôi mỏng dưới hơi lạnh của căn phòng.
- Đúng như ông Tư nói. Chỉ có tên thì không làm được gì. Nhưng nếu có thêm một sợi tóc, một mảnh vải liệm hay một giọt máu khô của người chết, hắn có thể dùng tờ phiếu giả này để kéo đúng vong hồn đó về phía hắn. Vật neo chính là mồi dẫn để mực đen nhận dạng.
Hắn cúi xuống, quan sát kỹ hơn mười ba tờ phiếu gốc đang nằm trong túi niêm phong. Hắn nhận ra một chi tiết kỹ thuật khác mà nãy giờ cả nhóm chưa để ý.
Có ba tờ phiếu bị gạch một đường chéo lớn bằng mực đỏ nhạt ở mặt sau. Điểm chung của ba tờ phiếu này là phần vật neo đi kèm hoàn toàn trống rỗng, hoặc chỉ là một mảnh giấy lộn không có giá trị tâm linh của người chết. Kẻ thu gom đã loại bỏ chúng vì không thể thiết lập liên kết.
Ngược lại, mười tờ phiếu còn lại - những tờ có kèm theo tóc, tro nhang hoặc máu khô - đều có một lỗ kim nhỏ xuyên qua ngay giữa chữ cái đầu tiên của tên vong hồn. Lỗ kim rất sắc, đâm thủng cả mặt sau của tờ giấy vàng mã, để lại một vết rách nhỏ hình tròn.
- Lỗ kim này là dấu hiệu đánh dấu những lần chuyển tên thành công.
Khánh lẩm nhẩm, ngón tay miết nhẹ lên vết thủng trên túi nilon.
- Mỗi lần hắn dùng vật neo để kéo được vong hồn và nhập tên vào cuốn sổ đen, hắn sẽ dùng một cây kim đồng để găm tờ phiếu này lại. Mười cái tên này đã bị hắn tước đoạt khỏi vật neo cũ dưới sông, ép phải quy phục vào sổ đen.
Trần Quang trải tấm bản đồ thành phố Huế lên sàn nhà tiệm Vong Ký. Anh dùng thước kẻ và bút chì nối các địa chỉ ghi trên mười ba phiếu cầm giả lại với nhau. Một đường tuyến rõ ràng hiện ra trên bản đồ, chạy ngoằn ngoèo qua các kiệt hẻm của khu phố cổ.
- Nhìn đi.
Quang chỉ bút chì vào các điểm nối.
- Tuyến đường này bắt đầu từ các kho chứa đồ tang cũ ở khu Gia Hội, đi qua Chợ Đông Ba, chạy dọc theo phố cổ Bao Vinh rồi kết thúc sát mép nước Sông Hương đoạn gần bến đò cũ. Tuyến này trùng khớp hoàn toàn với phần lớn các điểm rò âm mà tổ tuần tra của Phan Khanh ghi nhận từ sáng đến giờ.
Đúng lúc đó, điện thoại của Khánh rung lên. Tin nhắn của Phan Khanh gửi tới, đính kèm kết quả xác minh nhanh từ phòng quản lý hành chính của công an thành phố.
Khánh đọc to tin nhắn cho mọi người cùng nghe.
- Tất cả sáu tiệm cầm đồ mang dấu triện trên phiếu đều đã đóng cửa, đổi chủ hoặc bị cháy kho ngay sau từng đợt thu gom tên từ năm 2018 đến nay. Những người đứng tên trên giấy phép kinh doanh chỉ là những kẻ đứng đường, được thuê với giá rẻ để làm bình phong. Sau khi gom đủ số lượng tên ở mỗi khu vực, tiệm lập tức biến mất để xóa dấu vết.
Khánh ngồi tựa lưng vào ghế mây, mắt nhìn đăm đăm vào khoảng tối ngoài hiên. Hắn nhận ra mạng lưới này không phải là những tiệm cầm đồ âm hoạt động độc lập để kiếm tiền lẻ từ người chết. Đây là một hệ thống được thiết lập có chủ đích từ nhiều năm trước, âm thầm rút ruột âm khí và linh hồn dọc sông Hương để phục vụ cho mục đích cưỡng mở Cửa của Âm Vũ.
Những cái tên sao chép thất bại không tạo ra vong hồn mới dưới sông, nhưng những phiếu có đủ tên và vật neo sẽ tạo ra một lực kéo cực mạnh. Lực kéo này đủ sức tước đoạt vong hồn ra khỏi sự bảo hộ của gia đình hoặc các đền miếu, ép họ phải phục tùng mệnh lệnh của kẻ giữ sổ đen.
Khánh lật đến tờ phiếu cuối cùng trong đống bản sao. Tờ phiếu này mới nhất, ghi ngày lập là hôm nay, ngày 24 tháng 8 năm 2026.
Khác với những tờ phiếu trước, ô ghi tên người giao và người nhận trên tờ phiếu này đều để trống một cách bất thường. Không có tên vong hồn, cũng không có dấu vân tay hay chữ ký xác nhận của người sống.
Tại mục tài sản cầm cố, người ta không ghi quần áo hay trang sức cũ, mà chỉ ghi vỏn vẹn bốn chữ bằng nét mực đen sắc lẹm: "Đèn thờ ngọc xanh". Lộ trình vận chuyển của vật này được vẽ bằng một đường chỉ đỏ trên bản sao, bắt đầu từ một điểm núi phía nam Huế và kết thúc tại Gia Hội.
Thằng Bồi nãy giờ vẫn đứng im lặng ngoài cửa phòng khách, mắt nhìn chăm chằm vào chiếc túi nilon rỗng từng đựng tờ phiếu mới nhất đặt trên bàn. Đột nhiên, vai thằng bé run lên. Nó bước thụt lùi lại một bước, hai tay bịt chặt tai, mặt tái mét dưới ánh đèn dây tóc.
Khánh thấy lạ, liền bước đến giữ vai nó.
- Bồi, mi sao rứa? Có chuyện chi à?
Thằng Bồi ngước khuôn mặt run rẩy lên nhìn Khánh, giọng nó nhỏ xíu nhưng rõ ràng từng chữ.
- Eng Khánh... trong cái túi rỗng nớ... có tiếng người nói. Có hai người đàn bà đang cãi nhau trong đó.
Khánh ghé tai sát vào chiếc túi nilon rỗng đặt trên bàn. Hắn không nghe thấy gì ngoài tiếng gió mưa rít qua khe cửa gỗ và tiếng nước mưa gõ lộp bộp trên mái tôn. Nhưng Bồi vẫn quả quyết, ngón tay nó run run chỉ vào chiếc túi.
- Một giọng trẻ hơn, cứ gọi vọng ra phía sông Hương, nghe buồn lắm. Còn một giọng già hơn, khàn khàn, gọi đúng tên của chú Năm Béo. Giọng bà cụ cứ lặp đi lặp lại: "Nói hắn đừng có nhận... nói hắn đừng có nhận..."
Khánh quay lại bàn, định cầm tờ phiếu ngày 24/08 lên để kiểm tra kỹ hơn phần lộ trình ghi trên giấy. Ngay khi đầu ngón tay hắn vừa chạm vào mép tờ bản sao giấy vàng mã, nét mực đen bóng ghi lộ trình bỗng nhiên chuyển động.
Mực tự loang ra như một vệt dầu loang trên nước, xóa sạch điểm xuất phát trên núi phía nam, rồi từ từ đông cứng lại thành ba chữ mới sắc lẹm: "Đã xuống đường."