TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 197: Rò Âm Phủ Chợ
Chiếc xe bán tải của Năm Béo vừa thắng gấp bên hông chợ Đông Ba, tiếng lốp xe miết trên mặt đường nhựa ướt sũng nước mưa vang lên một tiếng "két" chói…
Nội dung chương
Chiếc xe bán tải của Năm Béo vừa thắng gấp bên hông chợ Đông Ba, tiếng lốp xe miết trên mặt đường nhựa ướt sũng nước mưa vang lên một tiếng "két" chói tai. Khánh đẩy cửa xe bước xuống trước. Gió chướng từ phía sông Hương thổi thốc vào mặt hắn, mang theo cái lạnh buốt của nước lụt cuối mùa và mùi bùn non ngai ngái.
Trước mắt hắn, khu vực quanh chợ Đông Ba đã bị phong tỏa hoàn toàn. Những dải băng phản quang màu vàng chăng ngang các lối vào, đung đưa phần phật dưới làn mưa bong bóng. Đèn từ mấy chiếc xe đặc chủng của công an nhấp nháy liên tục, hắt những vệt sáng xanh đỏ loang loáng lên những bức tường rêu phong của các dãy nhà phố cổ Hàng Bè.
Phan Khanh đang đứng dưới một tán ô lớn, sắc mặt nghiêm nghị chỉ huy lực lượng dựng thêm rào chắn kim loại. Thấy nhóm của Khánh tới, anh bước nhanh qua vũng nước sâu, giọng khản đặc vì phải hét lớn giữa tiếng mưa.
- Tôi cho phong tỏa với lý do chập điện đường dây trung thế và rò rỉ hóa chất từ kho chứa phía sau. Nhưng không giữ được lâu đâu. Mấy tiểu thương bên dãy hàng mã với hàng đồ cúng đang làm loạn ngoài kia. Họ nói nhìn thấy người nhà đã khuất đứng ngay trong quầy của họ.
Khánh vuốt nước mưa trên mặt, mắt nheo lại nhìn vào khoảng tối om bên trong lòng chợ. Đèn đường bên ngoài vẫn sáng, nhưng ánh sáng đó khi rọi qua cổng chợ bỗng nhiên bị bẻ cong một cách kỳ lạ.
- Anh Khanh, nhìn dưới chân kìa.
Khánh chỉ tay xuống mặt đường nhựa loang loáng nước.
Dưới ánh đèn điện sáng trắng của phố chợ, bóng của những người lính cứu hỏa và công an đang làm nhiệm vụ đều đổ dài về phía đông bắc, hướng thẳng về phía Cồn Hến. Thế nhưng, ngay sát mép cổng chợ, những vệt bóng đen khác lại đổ ngược hoàn toàn về phía nam, hướng về phía dòng sông đang chảy xiết. Hai dòng bóng đổ ngược chiều nhau, cọ xát trên nền nước mưa tạo ra những vệt xám xịt, như có hai bàn tay khổng lồ vô hình đang nắm lấy hai đầu tấm thảm mà kéo giật.
- Vong lộ bóng rồi.
Quang từ phía sau bước tới, tay che chiếc ba lô đựng tài liệu chống nước.
- Người sống hướng về nơi có sinh khí, còn vong thì bị dòng kéo của âm lộ hút về phía nam. Hai hướng kéo trái nhau thế này, nếu người thường kẹt ở giữa thì nhẹ cũng mất hồn phách, nặng thì bị kéo tuột xuống sông.
Phan Khanh dẫn cả nhóm đi vòng ra phía sau, nơi chiếc xe chỉ huy tạm thời đang đỗ dưới mái hiên của một cửa hàng tạp hóa đã đóng cửa. Bên trong cabin xe, Cô Bảy đang ngồi im lặng trên chiếc ghế phụ, tay lần tràng hạt bằng gỗ dâu tằm. Cạnh bà, thằng Bồi ngồi khoanh chân trên sàn xe, trước mặt nó là bảy chén nước Sông Hương được đánh số bằng phấn trắng từ một đến bảy.
Gương mặt thằng nhỏ tái mét, hai tai nó đỏ ửng lên vì phải tập trung nghe âm thanh từ cõi khác. Thấy Khánh bước vào, Bồi ngẩng đầu lên, giọng run run.
- Eng Khánh... Con nghe thấy rồi. Bảy chén nước ni đều có tiếng nước chảy xiết dưới nền đất. Có bảy điểm rò tất cả, tụi nó nối với nhau thành một đường cong vòng dưới các dãy hàng trong chợ.
Cô Bảy mở mắt, nhìn Khánh bằng ánh mắt mỏi mệt.
- Mạng nứt ni không phải mới có. Kẻ kia đã đào sẵn các hố chôn từ trước, chừ chỉ cần một mồi lửa là tất cả cùng bùng lên. Cái đèn ngọc xanh am Bích Động chính là mồi lửa đó.
Khánh không kịp nghĩ nhiều, hắn quay sang Phan Khanh.
- Anh Khanh, cho tôi vào trong. Điểm rò gần nhất nằm ở dãy nào?
- Dãy hàng đồ cúng, ngay sát cổng số ba.
Phan Khanh đưa cho Khánh một chiếc đèn pin chuyên dụng.
- Cẩn thận. Bên trong tối lắm, hệ thống điện chính đã bị cắt để tránh cháy nổ, chỉ còn vài bóng đèn khẩn cấp hoạt động bằng bình ắc quy thôi.
Khánh cầm lấy đèn pin, quay sang nhìn Năm Béo đang đứng chết lặng bên sườn xe. Hắn biết Năm Béo đang nghĩ gì. Chiếc khăn tay của em gái gã vẫn nằm trong túi áo của Khánh, lạnh ngắt.
- Anh Năm ở lại đây với o Bảy.
Khánh nói giọng dứt khoát.
- Có chuyện chi tôi sẽ gọi.
Khánh lách qua khe hở của hàng rào sắt, bước vào lòng chợ Đông Ba. Quang cầm một chiếc đèn pin khác đi ngay sát phía sau.
Không khí bên trong chợ lạnh hơn bên ngoài rất nhiều. Mùi nhang ướt, mùi cá tươi từ dãy hàng cá phía sau bay lên, trộn lẫn với mùi nước cống lạnh lẽo bốc lên từ những khe hở của nắp cống thoát nước. Dưới ánh đèn pin quét qua quét lại, những sạp hàng trống trơn, phủ bạt xanh bạt đỏ trông giống như những nấm mồ hoang nằm san sát nhau.
Khi đến gần dãy hàng đồ cúng, Khánh ngửi thấy một mùi dầu phụng khét lẹt. Mùi hương này hắn đã ngửi thấy trên đường đèo lúc nãy.
Trước một quầy hàng bán đồ đồng và lư hương, một bóng người đang đứng im lìm. Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ quần áo lao động bạc màu, toàn thân ướt sũng nhưng nước trên người ông ta không rơi xuống đất mà cứ chảy ngược lên trên vai rồi biến mất vào không trung.
Khánh bước tới gần, giữ khoảng cách chừng ba bước chân. Hắn không rút bùa ngay mà cất giọng khàn khàn, dùng giọng Huế đặc sệt.
- Chú tên chi? Vật neo của chú ở mô mà chú đứng đây chừ ni?
Bóng người kia từ từ quay đầu lại. Khuôn mặt ông ta mờ mịt, hai hốc mắt trống rỗng nhưng miệng vẫn mấp máy.
- Tui... tui tìm cái lư đồng... Con tui hứa mua cho tui cái lư mới...
Khánh nhìn xuống sạp hàng. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, có một chiếc lư đồng nhỏ đã bị xỉn màu, bên dưới chân lư có dán một mảnh giấy đỏ ghi dòng chữ cầu siêu đã mờ. Hắn hiểu ra ngay.
- Vật neo của chú ở đây.
Khánh chỉ vào chiếc lư.
- Nhưng chú chưa bị ghi tên vô sổ đen. Đi theo tui, đừng nhìn về phía nam, đi ngược lại hướng gió mà ra ngoài.
Khánh dùng ngón tay quệt một chút tro hương trong túi ra, bôi nhẹ lên núm chiếc lư đồng rồi xoay nó đi một góc chín mươi độ, hướng mặt khắc chữ về phía bắc. Bóng người đàn ông khẽ rùng mình một cái, rồi như tỉnh lại sau một cơn mơ dài, ông ta lầm lũi đi bộ về phía cổng số ba, nơi có ánh sáng đèn đường màu vàng ấm áp.
- Họ chỉ bị đẩy lộ ra thôi.
Quang vừa ghi chép vào cuốn sổ tay vừa nói.
- Lực hút từ sông Hương quá mạnh, cộng với âm khí từ các điểm rò làm ranh giới giữa hai cõi bị mỏng đi. Những vong hồn chưa được siêu thoát hoặc có vật neo ở đây đều bị kéo ra ngoài. Nhưng họ chưa bị xích vào cuốn sổ đen của Âm Vũ.
- Chưa bị ghi tên thì vẫn còn cứu được.
Khánh lầm bầm, tay hắn nắm chặt chiếc khánh đồng đang rung lên bần bật trong túi quần.
Họ tiếp tục đi sâu vào dãy hàng mã. Ở đây, các điểm rò âm có vẻ hoạt động mạnh hơn. Nước từ dưới các khe nứt của nền bê tông sủi bọt bong bóng màu xanh lục nhạt.
Đột nhiên, một bóng vong nữ trẻ tuổi lao vút qua trước mặt họ. Cô ta không đi bằng chân mà như bị một sợi dây vô hình kéo giật lùi về phía sau với tốc độ cực nhanh. Mặt cô ta đầy vẻ hoảng loạn, hai tay cào cấu vào không trung như cố bám lấy một vật lạ nhưng đều hụt.
- Cứu... cứu tui... tui không muốn đi xuống dưới...
Tiếng kêu của cô ta rè rè như tiếng đài bị mất sóng.
Khánh nhìn theo hướng sợi dây vô hình kia. Điểm cuối của lực kéo nằm dưới gầm một bàn thờ hàng mã của một quầy bán giấy tiền vàng bạc lớn. Dưới gầm bàn thờ, có một mảnh giấy màu đen, trên đó viết những dòng chữ bằng mực tàu đen đặc. Đó là một phiếu cầm đồ của tiệm Vong Ký từ thời xưa, nhưng đã bị ai đó dùng mực đen tô đè lên phần tên người chuộc.
Vong nữ kia đang bị hút thẳng về phía mảnh giấy đó.
Khánh lao tới, cúi người xuống gầm bàn thờ. Hắn với tay định giật mảnh giấy ra nhưng lực âm khí từ đó tỏa ra lạnh buốt, khiến tay hắn cứng đờ lại ngay giữa chừng.
- Khánh, cẩn thận!
Quang hét lên, soi đèn pin thẳng vào gầm bàn thờ.
Mảnh giấy đen bắt đầu cháy lên một ngọn lửa màu xanh lục, không có khói nhưng tỏa ra mùi da thịt cháy khét lẹt. Bóng vong nữ rú lên một tiếng đau đớn khi nửa thân dưới của cô ta đã bắt đầu tan rã thành những vệt khói đen bị hút vào tờ phiếu cầm.
Khánh nghiến răng, hắn không dùng tay không nữa. Hắn lót một tờ giấy vàng dưới phiếu, rắc tro nhang lên bốn góc rồi vẩy mấy giọt nước Sông Hương từ chai nhỏ mang theo. Lớp mực đen co lại, để lộ phần tên thật của vong bị chôn bên dưới. Khánh đọc đúng dòng tên ấy, đánh khánh đồng ba nhịp rồi quệt một giọt máu đầu ngón tay ngang qua nét móc cuối của khế ước. Chỉ khi sợi mực nối từ phiếu sang bóng vong đứt phựt, hắn mới rút bật lửa châm vào mép giấy vàng. Lửa thường chỉ đốt phần giấy đã mất lực âm; cả tờ phiếu co lại, cháy thành tro đen rụng xuống đất.
Nhưng lực kéo vẫn chưa dứt hẳn. Vết nứt dưới nền bê tông nơi đặt bàn thờ vẫn đang mở rộng, phun ra luồng khí lạnh thấu xương. Khánh biết nếu không bịt điểm này lại ngay, vong nữ kia sẽ tan biến hoàn toàn.
Không kịp suy nghĩ, Khánh dùng chính ngón trỏ đang rớm máu vẽ nhanh một chữ bùa niêm lên mặt bàn gỗ ngay phía trên vết nứt, rồi ấn mạnh hai ngón tay xuống nền bê tông lạnh ngắt.
Một luồng lực phản chấn cực mạnh từ dưới đất dội thẳng lên cánh tay Khánh. Hắn nghe thấy một tiếng "hộc" trong ngực, đầu óc quay cuồng. Khi hắn rút tay lại, hai ngón tay trỏ và giữa của bàn tay phải đã chuyển sang màu xám ngoét, hoàn toàn mất đi cảm giác, lạnh ngắt như hai khúc củi khô.
Bóng vong nữ kia được giải thoát khỏi lực kéo, lập tức biến mất vào khoảng tối phía sau dãy hàng.
Khánh ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển. Hắn dùng bàn tay trái bóp mạnh vào hai ngón tay phải nhưng không hề thấy đau, chỉ thấy một luồng khí lạnh đang từ từ bò ngược lên cổ tay.
- Mi có sao không?
Quang lo lắng đỡ Khánh dậy.
- Tay mi thế kia thì làm sao niêm tiếp được?
- Chưa chết được.
Khánh gượng cười, giọng méo mó.
- Nhưng hai ngón này coi như phế tạm thời rồi. Mẹ nó, lực kéo mạnh quá. Đây không phải là rò rỉ tự nhiên. Có kẻ đang dùng các phiếu cầm cũ để làm mỏ neo giữ các điểm rò này.
Quang nhặt những mảnh tro tàn của tờ phiếu cầm lên, đối chiếu với danh sách trong cuốn sổ tay của mình. Anh trầm ngâm một lát rồi nói.
- Khánh, tôi nhận ra rồi. Bảy điểm rò này không phải ngẫu nhiên mà có. Mỗi điểm đều nằm sát một cửa hàng từng mua bán đồ tang, bài vị cũ hoặc những giấy tờ liên quan đến người chết từ nhiều năm trước. Kẻ kia đã gom hết những vật neo này lại, biến chúng thành các trạm trung chuyển âm khí để dẫn đường cho chiếc đèn ngọc xanh.
Đúng lúc đó, tiếng bộ đàm của Phan Khanh vang lên từ phía ngoài cổng chợ. Tiếng Phan Khanh gấp gáp.
- Khánh! Năm Béo vừa dẫn tôi tới một cái kho phụ của một đầu nậu đồ cũ ở ngay phía sau chợ. Chúng tôi vừa ập vào nhưng bên trong trống trơn. Không có tà vật nào cả.
- Có tìm thấy chi không anh?
Khánh hỏi qua bộ đàm.
- Chỉ có hàng trăm bản chép tay ghi danh sách tên người chết và rất nhiều lọ mực đen đã bị đổ sạch trên sàn nhà. Có vẻ như chúng vừa mới chuyển đồ đi cách đây không lâu, vết mực trên sàn vẫn chưa khô hẳn.
Khánh nhìn Quang, cả hai đều thấy sự lo ngại trong mắt nhau. Phe Âm Vũ đã đi trước họ một bước. Chúng không chỉ thu thập tên trong cuốn sổ đen, mà còn dùng chính những cái tên này để dựng nên một mạng lưới âm khí khổng lồ bao trùm cả khu chợ Đông Ba.
Từ phía cổng số ba, Cô Bảy bước vào. Bà đi từng bước chậm rãi, tay cầm một bó nhang lớn đã được đốt cháy đỏ rực và một bình nước sông Hương. Gương mặt bà hằn lên những nếp nhăn sâu hoắm dưới ánh sáng mờ ảo của chợ đêm.
Bà đi đến điểm rò thứ ba, nơi nước âm đang sủi bọt mạnh nhất. Cô Bảy cắm ba nén nhang xuống đất, rồi vẩy nước sông Hương xung quanh, miệng lẩm nhẩm đọc chú giải oán.
Nước sông vừa chạm đất, bọt khí màu xanh lục lập tức tan đi, tiếng nước chảy xiết dưới nền đất cũng dịu lại. Thế nhưng, chưa đầy ba giây sau, từ phía dãy hàng cá và dãy hàng vải phía sau chợ bỗng vang lên những tiếng nổ "bùm... bùm" khô khốc.
Mặt đất dưới chân Khánh rung chuyển nhẹ. Ánh đèn khẩn cấp trên trần nhà chớp tắt liên tục rồi tắt phụt, đẩy cả khu chợ vào bóng tối dày đặc.
- O Bảy! Dừng lại!
Khánh hét lên.
Cô Bảy cũng lảo đảo lùi lại một bước, bó nhang trên tay bà bị dập tắt gần một nửa. Bà thở dốc, nhìn xuống mặt đất.
- Không được rồi... Sáu điểm còn lại lập tức dồn áp lực sang chỗ khác khi ta bịt điểm ni. Áp lực tăng lên gấp đôi. Nếu ta cố đóng thêm một điểm nữa, những điểm còn lại sẽ nổ tung, cuốn phăng tất cả người sống đang ở gần đó.
Khánh chạy lại đỡ Cô Bảy. Hắn thấy trán bà đầm đìa mồ hôi, vết sẹo hình chữ X trên cổ tay bà đang ửng đỏ lên như một vệt máu tươi.
- O đừng làm nữa.
Khánh nói, giọng đầy lo lắng.
- Chúng ta không thể niêm riêng lẻ từng điểm được. Mạng lưới này đã liên kết chặt chẽ với nhau rồi.
Phan Khanh từ bên ngoài chạy vào, tay cầm loa pin.
- Tình hình ngoài kia căng thẳng quá. Người dân bắt đầu hoảng loạn vì thấy sương mù xanh tràn ra từ các lối đi phụ. Tôi sẽ cho sơ tán.
- Anh Khanh, đừng sơ tán hết một lượt!
Quang ngăn lại.
- Nếu mọi người cùng ùa ra các lối đi, đám đông sẽ vô tình giẫm lên các điểm rò, âm khí sẽ bám theo họ ra ngoài thành phố. Phải sơ tán từng dãy một.
Phan Khanh gật đầu, đưa loa lên miệng ra lệnh cho các chiến sĩ công an bên ngoài bắt đầu phân luồng sơ tán. Giọng anh vang vọng qua hệ thống loa phát thanh của chợ.
- Yêu cầu tất cả bà con tiểu thương và người dân ở dãy hàng mã di chuyển theo lối cổng số hai. Tuyệt đối không mang theo đồ cúng, bài vị hoặc các vật dụng thuộc về người chết. Bỏ lại tất cả đồ đạc tại quầy. Di chuyển trật tự theo hướng dẫn của lực lượng chức năng.
Tiếng la hét, tiếng bước chân chạy rầm rập vang lên từ phía các lối ra. Người ta tranh nhau chạy thoát thân, bỏ lại sau lưng những sạp hàng chất đầy vàng mã, những chiếc đầu lân bằng giấy bồi nằm lăn lóc trên nền đất ướt.
Khánh đứng bên cạnh Cô Bảy, mắt vẫn nhìn chăm chú vào chiếc điện thoại đang kết nối với thằng Bồi ở xe chỉ huy.
Từ đầu dây bên kia, giọng Bồi vang lên đứt quãng giữa tiếng rè rè của sóng điện từ.
- Eng Khánh... Con nghe thấy tiếng chân đèn rồi. Hắn đang đi qua chén nước số một... chừ sang chén số hai... rồi số ba... Hắn đi đúng theo thứ tự đó eng ơi.
- Chân đèn đi đến đâu thì điểm rò ở đó mở rộng ra đúng không Bồi?
Khánh hỏi gấp.
- Dạ đúng rứa. Mỗi lần tiếng "cộc... cộc" vang lên là nước trong chén tương ứng lại sôi lên sùng sục. Cái đèn đó... hắn không tự làm rò nước âm đâu eng. Hắn giống như một cái khóa, đi tới đâu là mở cửa tới đó.
Khánh cúp máy, quay sang Quang.
- Cái đèn ngọc xanh am Bích Động đang ở ngay trong chợ này. Hắn đang đi dưới các đường cống thoát nước để kích hoạt mạng nứt. Chúng ta phải tìm thấy hắn trước khi hắn đi hết bảy điểm.
Khánh lội nước đi về phía dãy hàng cá, nơi có đường cống thoát nước chính của chợ đổ thẳng ra sông Hương. Nước ở đây ngập đến mắt cá chân, đen ngòm và lạnh buốt.
Dưới ánh đèn pin yếu ớt, Khánh phát hiện một vật lạ đang bị mắc kẹt ở miệng một nắp cống sắt. Hắn cúi xuống, dùng bàn tay trái còn cảm giác để gỡ vật đó ra.
Đó là một mảnh giấy niêm màu xanh lá cây, đã bị nước làm cho mục nát một phần, nhưng chất liệu giấy và những nét vẽ bùa bằng chu sa trên đó thì không thể nhầm lẫn được. Nó cùng loại với những mảnh giấy cháy ngược mà họ tìm thấy ở am Bích Động.
Trên mảnh giấy niêm này có hai vết máu. Một vết đã khô xỉn, chuyển sang màu nâu đen, cho thấy nó đã có tuổi đời rất lâu. Vết máu thứ hai vẫn còn giữ màu đỏ tươi, bám sát mép giấy như mới được quệt lên cách đây vài tiếng đồng hồ.
Khánh đưa mảnh giấy lên gần mũi ngửi. Một mùi dầu phụng khét lẹt xộc thẳng vào mũi hắn, kèm theo một mùi hương hoa lài nhàn nhạt nhưng lạnh lẽo. Hai mùi hương này không hề hòa lẫn vào nhau mà cứ tách biệt rõ rệt, tạo thành hai nhịp gọi tên chưa thể xác định là hai vong hay một dấu âm bị xé lệch trên cùng mảnh giấy.
- Quang, nhìn cái ni.
Khánh đưa mảnh giấy cho Quang.
- Có hai vết máu khác nhau. Và hai nhịp gọi tên không trùng nhau trên cùng một tờ bùa niêm.
Quang soi đèn pin vào mảnh giấy, nét mặt anh càng lúc càng căng thẳng.
- Hai dấu máu khác tuổi, nhưng chưa thể gán vết nào cho ai. Vệt đỏ này có thể là máu mới của một người sống được dùng để gia cố niêm, không thể là máu tươi của người đã mất từ năm 2018. Muốn biết trong đèn có một hay hai vong, mình phải tách tên với vật neo ra thử riêng.
Tiếng la hét bên ngoài chợ nhỏ dần khi đợt sơ tán cuối cùng hoàn tất. Không gian chợ Đông Ba lúc này trở nên im ắng đến rợn người, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn và tiếng nước chảy róc rách dưới các đường cống.
Các điểm rò âm sau khi người sống rút hết cũng bắt đầu dịu xuống, không còn sủi bọt bong bóng xanh nữa, nhưng làn sương mù màu xanh lục nhạt thì đã dâng cao lên đến đầu gối.
Khánh và Quang quay trở lại xe chỉ huy tạm. Thằng Bồi lúc này đang ngồi bệt dưới sàn xe, hai tay áp chặt vào tai, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn.
- Bồi! Mi răng rứa?
Khánh chạy lại, đỡ lấy vai thằng nhỏ.
Bồi mở mắt ra, nước mắt nước mũi giàn giụa. Nó nhìn Khánh, giọng nói run rẩy lạc đi.
- Eng Khánh... Trong tiếng chân đèn gõ dưới đất... con nghe hai giọng đàn bà chồng lên nhau. Một giọng lặp mấy tiếng ‘Ất Dậu... ở am...’, giọng kia khóc gọi ‘Anh Năm... Mậu Tuất...’. Con không tách được đó là hai người hay một tiếng gọi bị xé làm đôi. Họ đang giành nhau một lời hẹn...
Năm Béo đứng bên cạnh nghe thấy thế thì khuỵu hai đầu gối xuống đất, hai tay bám chặt vào thành xe, miệng lẩm bẩm không thành tiếng.
- Hồng... đúng là em rồi... Hồng ơi...
Khánh không nói gì. Hắn lẳng lặng bước đến bên nắp ca-pô chiếc xe bán tải đang ướt sũng nước mưa. Hắn trải mảnh giấy niêm màu xanh vừa tìm được dưới cống lên mặt kim loại lạnh ngắt.
Dưới ánh sáng của chiếc đèn pin chuyên dụng mà Phan Khanh đang cầm, hai vết máu trên mảnh giấy xanh bỗng nhiên có sự biến đổi kỳ lạ. Nước mưa thấm vào thớ giấy làm hai vết máu loang ra, nhưng chúng không hòa vào nhau mà tự động tách thành hai dòng chảy riêng biệt, uốn lượn thành những nét chữ nguệch ngoạc.
Dòng chữ phía trên, được hình thành từ vết máu cũ màu nâu đen, hiện lên rõ ràng ba chữ: "Lê Thị Tươi".
Dòng chữ phía dưới, được tạo nên từ vệt đỏ chưa rõ là máu của ai, chỉ kịp hiện lên đúng một chữ "Hồng". Ngay sau đó, một vệt mực đen đặc từ thớ giấy bên cạnh loang ra như dầu, phủ kín hoàn toàn chữ ấy. Khánh không kết luận đó là tên của một vong thứ hai; phép tách tên phải chờ đến khi bài vị và chiếc khăn được đặt riêng.