TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 200: Lời Từ Biệt Ở Bến

Giọng nói con gái thanh mảnh nhưng mang theo hơi lạnh buốt của nước sông bỗng vang lên rõ mồn một từ phía ngọn lửa xanh lục đang cháy trong chiếc túi vải…

Nội dung chương

Giọng nói con gái thanh mảnh nhưng mang theo hơi lạnh buốt của nước sông bỗng vang lên rõ mồn một từ phía ngọn lửa xanh lục đang cháy trong chiếc túi vải bạt của Khánh.

- Anh Năm, đừng xuống kiếm em nữa.

Tiếng nói phát ra không qua loa điện thoại, mà trực tiếp rung động từ lòng chiếc đèn ngọc xanh. Âm thanh ấy lọt thỏm giữa tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt sông Hương, mỏng manh như một sợi chỉ nhưng lại khiến Năm Béo đứng sững sờ. Hai đầu gối gã run rẩy, rồi gã quỳ sụp xuống những bậc đá xanh trơn trượt của bến Bao Vinh. Chiếc điện thoại cũ của Hồng, đã tháo pin, trên tay gã vẫn sáng đèn màn hình, nhưng dòng chữ tin nhắn thoại đã bắt đầu nhấp nháy liên hồi.

Khánh bước lên một bước, gió sông thốc thẳng vào mặt mang theo vị bùn đất ẩm ướt và mùi nước lợ từ phía đầm phá thổi về. Hắn cúi người, đặt chiếc điện thoại nứt nẻ của Hồng và chiếc chìa khóa Honda Dream đời cũ xuống hai bên chiếc đèn ngọc xanh. Đây là chìa của chiếc xe Năm Béo đã định dùng đi đón Hồng năm 2018, chẳng phải chìa chiếc bán tải hiện tại vẫn nằm trong túi quần gã. Ba vật nằm thẳng hàng trên bậc đá thứ ba của bến nước. Lúc này, ngọn lửa bên trong chiếc đèn ngọc xanh chia làm hai lớp rõ rệt: lớp ngoài có màu xanh lục bảo của đá ngọc, lớp trong lại nhạt hơn, như màu sương khói bay trên mặt nước lúc rạng sáng.

Cô Bảy không nói lời nào. O lặng lẽ mở chiếc bình tông mang theo bên hông, bên trong chứa đầy nước sông Hương lấy từ đoạn ngã ba Tuần. O cúi xuống, nghiêng bình rót một vệt nước dài nối từ chân chiếc đèn ngọc xanh chạy thẳng xuống mép nước sông đang cuộn chảy dưới bến đá. Vệt nước lấp lánh dưới ánh sáng xanh của đèn, tạo thành một đường dẫn nhỏ, thẳng tắp.

Khánh gõ khánh đồng một tiếng mở lượt. Thằng Bồi đứng dưới chiếc ô của Quang, hai vai nó co rúm lại vì lạnh nhưng đôi mắt có Âm giác thì mở to, nhìn chằm chằm vào vệt nước sông vừa được rót ra. Miệng nó bắt đầu mấp máy, lặp lại đúng những lời mà vong hồn trong đèn đang truyền ra.

- Anh Năm... em lạnh... dưới ni tối lắm...

Cô Bảy nhận chiếc khánh từ Khánh, gõ nhịp thứ hai rồi nhịp thứ ba. Đủ ba nhịp của lượt nghe, thằng Bồi im bặt và mở mắt theo đúng lời dặn. Ba tiếng khánh đồng vang lên tạo thành một vòng âm thanh khép kín xung quanh bến đá Bao Vinh; Âm giác của nó bị cắt khỏi hai lớp lửa, không được phép tự nối sang câu kế tiếp.

Ngay khi tiếng khánh thứ ba tan đi trong mưa, trên mặt kính nứt nẻ của chiếc điện thoại Nokia cũ bỗng xuất hiện một bóng người. Cái bóng ấy rất nhỏ, chỉ bằng ngón tay cái, hiện lên dưới lớp kính nứt như một bức ảnh trắng đen bị nhòe nước. Đó là gương mặt của một cô gái trẻ, tóc buộc hai bên, đang nhìn ngược lên phía người sống. Cái bóng không hề bước ra ngoài, cũng không hóa thành một thân xác bằng xương bằng thịt đứng giữa bến sông. Nàng chỉ ở đó, trong thế giới chật hẹp của mặt kính điện thoại.

Từ chiếc đèn ngọc xanh, giọng nói của Nguyễn Thị Hồng tiếp tục vang lên, rõ ràng và chậm rãi hơn. Đây là phần tin nhắn thoại từ năm 2018 mà Năm Béo chưa bao giờ được nghe trọn vẹn; âm thanh đi qua đèn và điện thoại, không đi qua Âm giác của Bồi.

- Anh Năm, em xin lỗi. Em lấy tiền của anh đi mua đồ, nhưng em không về được nữa. Có tiếng ai dưới sông cứ gọi tên em, em lạnh quá. Anh Năm ơi, nếu anh tới muộn, anh đừng có nhảy xuống sông kiếm em nghe chưa. Sống cho tốt nghe anh... Ở trên nớ anh phải ăn uống cho đàng hoàng, đừng có nhậu nhẹt miết rồi đau bao tử. Em đi trước nghe anh Năm.

Năm Béo ôm lấy đầu, những ngón tay thô ráp của gã cắm chặt vào mái tóc ướt đẫm nước mưa. Gã khóc không thành tiếng, bờ vai rộng lớn giật mạnh theo từng cơn nghẹn ngào. Gã gục đầu xuống đầu gối, giọng khàn đặc lẫn trong tiếng gió rít qua những kẽ đá bến sông.

- Hồng ơi... Út Hồng ơi... Anh xin lỗi... Tại anh hết... Nếu bữa đó anh không đi nhậu, nếu anh ở nhà cản mi lại...

Khánh đứng bên cạnh, im lặng nhìn người đàn ông trung niên đang suy sụp hoàn toàn trước mắt mình. Hắn biết nỗi đau này đã gặm nhấm Năm Béo suốt tám năm qua. Sự biến mất của đứa em gái không chỉ là một cái chết, mà là một vết thương hở miệng, mỗi ngày đều được xát muối bằng sự không chắc chắn. Tám năm qua gã sống như một cái xác không hồn, lao vào kiếm tiền, mua bán đồ cổ, giao du với đủ hạng người ở chợ đen chỉ để khỏa lấp khoảng trống mà đứa em gái để lại.

Năm Béo ngẩng đầu lên, mặt gã đỏ gay, nước mắt và nước mưa trộn lẫn chảy ròng ròng xuống cằm. Gã nhìn Khánh, giọng gã run rẩy nhưng chứa đầy sự đau đớn tích tụ.

- Khánh ơi, mi biết không... Nhiều đêm tao say rượu, tao chạy xe ra đúng cái bến Bao Vinh ni. Tao đứng sát mép nước, tao nhìn xuống sông Hương đen ngòm dưới kia. Tao đã định nhảy xuống rồi. Tao nghĩ tao nhảy xuống thì tao sẽ gặp được nó, tao sẽ đưa nó về nhà. Nhưng tao hèn quá mi nã. Tao sợ cái lạnh của nước sông, tao sợ chết. Tao lại quay đầu xe đi về. Rồi tao tự lừa mình rằng nó chỉ đi lạc đâu đó thôi, tao đi kiếm tiền để sau này có gặp lại thì nuôi nó. Tao lấy việc kiếm tiền làm cái cớ để sống tiếp... Tao là thằng anh tồi tệ nhất trên đời ni...

Sau khi tin nhắn dứt, Khánh không cho Bồi nghe nối ngay. Hắn kéo thằng nhỏ lùi khỏi đường nước, cho nó uống ba ngụm nước ấm và chờ hơi thở đều lại. Cô Bảy kiểm tra mắt, tai rồi mới trao khánh cho Khánh. Hắn gõ một tiếng mở lượt mới.

Thằng Bồi bước lên đúng một bước, vẫn ở sau vạch nước. Nó nhìn thẳng vào Năm Béo, miệng phát ra giọng nói của Nguyễn Thị Hồng nhưng lần này nhẹ nhàng hơn, như một lời vỗ về.

- Anh Năm đừng nói rứa. Em không trách anh mô. Em ở dưới ni thấy hết mà. Mỗi lần anh ra bến đứng khóc, em đều ở dưới chân anh hết. Nhưng em không ngoi lên được, nước sông nặng quá. Em không cần anh chuộc lỗi bằng tiền, cũng không cần anh phải nhảy xuống đây với em. Em cũng không cần anh đi tìm cái đứa đã bán cái đèn ni để trả thù cho em. Tám năm qua, em chỉ chờ anh nghe hết cái lời em dặn trong điện thoại thôi. Anh nghe rồi thì anh phải sống cho tốt nghe chưa?

Khánh gõ nhịp thứ hai. Khi chữ cuối vừa dứt, Cô Bảy gõ nhịp thứ ba và kéo Bồi lùi lại. Thằng nhỏ mở mắt, lượt nghe thứ hai khép kín; từ đó tới khi Hồng rời đèn, nó không truyền thêm lời nào nữa.

Năm Béo nghe vậy thì ngẩn người ra. Gã nhìn cái bóng nhỏ xíu của em gái trong mặt kính điện thoại. Cái bóng ấy đang mỉm cười với gã, nụ cười hiền hậu như những ngày hai anh em còn chia nhau gói xôi khúc mua ở chợ Đông Ba.

Gã run rẩy thò tay vào túi áo, rút chiếc chìa khóa xe bán tải ra rồi đặt mạnh vào lòng bàn tay Khánh.

- Khánh, cầm lấy chìa khóa xe của tao.

Năm Béo nói, giọng gã bỗng trở nên bình thản một cách đáng sợ.

- Tao giao hết cho mi đó. Tao phải đi với nó. Nó đợi tao lâu quá rồi.

Nói rồi, Năm Béo đứng dậy, gã lảo đảo bước về phía mép bến đá, nơi nước sông Hương đang cuộn chảy xiết. Gã không nhìn lại phía sau, mắt gã chỉ hướng về phía dòng nước đục ngầu.

- Anh Năm, dừng lại!

Khánh hét lên, định lao ra giữ gã lại.

Nhưng Cô Bảy đã nhanh hơn. O không dùng sức để kéo Năm Béo, mà chỉ đứng yên tại chỗ, tay cầm chiếc khánh đồng gõ mạnh một tiếng ngân dài để dựng vạch chắn. Đây không phải nhịp mở một lượt Âm giác mới; Bồi đã được Quang đưa lùi khỏi đường nước và vẫn mở mắt. Đồng thời, vệt nước sông Hương o rót trên mặt đá bỗng dưng nổi lên những bong bóng nhỏ, tạo thành một ranh giới vô hình ngay trước mũi giày của Năm Béo.

Năm Béo dừng khựng lại. Chân gã chỉ còn cách vạch nước của Cô Bảy chưa đầy một gang tay. Gã muốn bước tiếp nhưng hai chân gã cứng đờ như bị đóng đinh xuống đá.

- Anh Năm.

Khánh nói từ phía sau, giọng hắn trầm xuống nhưng đầy sức nặng.

- Anh nhìn cho kỹ đi. Hồng có muốn anh đi theo cô ấy không? Nếu cô ấy muốn anh chết cùng, cô ấy đã không dặn anh đừng nhảy xuống sông từ tám năm trước. Cô ấy ở lại trong chiếc đèn này tám năm qua không phải để kéo anh xuống, mà là để chờ anh chấp nhận sự thật là cô ấy đã đi rồi. Anh nhảy xuống đó là anh phụ lòng cô ấy.

Năm Béo đứng chết trân dưới mưa. Gã nhìn vệt nước sông Hương dưới chân mình, rồi nhìn ra dòng sông rộng lớn phía trước. Những vòng xoáy nước cuộn tròn rồi tan ra, như những kiếp người chìm nổi dưới dòng sông này. Gã đứng im rất lâu, vai gã run lên nhưng gã không bước thêm bước nào nữa. Cuối cùng, gã từ từ lùi lại một bước, rồi hai bước. Gã đứng lùi hẳn về phía sau vạch nước của Cô Bảy.

Nhìn thấy cảnh đó, bóng cô gái trong mặt kính điện thoại nứt nẻ khẽ gật đầu.

Khánh bước đến trước chiếc đèn ngọc xanh. Hắn hít sâu, tập trung tinh thần rồi gọi to tên thật của vong hồn.

- Nguyễn Thị Hồng, thường gọi Năm Hồng! Lời hẹn của cô với người thân đã hoàn tất. Cô có tự nguyện rời khỏi chiếc đèn này để trở về với dòng nước âm không?

Cái bóng trong màn hình điện thoại gật đầu lần cuối cùng. Ngay sau đó, mặt kính chiếc điện thoại Nokia bỗng nứt thêm một đường dài chéo qua gương mặt của cái bóng, rồi màn hình tắt ngấm, trở lại màu xám xịt của một món đồ điện tử đã hỏng hoàn toàn.

Cô Bảy bước lên, o cầm nén nhang đã châm sẵn, khói nhang bay thẳng lên trời mưa chứ không bị dập tắt. O bắt đầu đọc bài Tụng Vong bằng giọng Huế trầm ấm, đều đặn.

- Đò dọc đò ngang xin dừng chèo... Vong hồn Nguyễn Thị Hồng nghe lời ta gọi... Nợ trần đã trả, duyên nghiệp đã xong... Theo dòng nước ấm mà đi...

Khói nhang theo gió cuốn về phía dòng sông. Cùng lúc đó, ngọn lửa bên trong chiếc đèn ngọc xanh bỗng lay động mạnh. Lớp lửa màu xanh nhạt phía trong từ từ tách ra khỏi ngọn lửa chính, hóa thành một đốm sáng nhỏ bay ra khỏi đèn, rơi thẳng xuống vệt nước sông Hương trên mặt đá rồi trượt nhanh xuống dòng sông đang chảy xiết.

Đốm sáng vừa chạm nước liền tan ra, biến mất hoàn toàn dưới lòng sông Hương sâu thẳm. Năm Hồng đã đi rồi. Nàng không còn ở trong chiếc đèn này nữa, và cũng không có bất kỳ chiếc điện thoại nào có thể gọi nàng trở lại được nữa. Nàng đã trở về với dòng nước âm, chờ đợi ngày Cửa mở tự nhiên để đi qua.

Trên bậc đá bến Bao Vinh, ngọn lửa của chiếc đèn ngọc xanh lúc này chỉ còn lại một lớp duy nhất, nhưng nó không tắt mà chuyển sang màu xanh sẫm, cháy bùng lên mạnh mẽ. Đó là vong hồn của Lê Thị Tươi, vong chủ gốc của chiếc đèn.

Bỗng nhiên, chiếc đèn ngọc xanh tự nghiêng mình về phía hạ lưu sông Hương. Sức nặng của chiếc đèn như có người kéo đi, nó kéo lê cả chiếc túi vải bạt dày trượt dọc theo vệt nước trên bậc đá. Khánh chặn túi lại trước mép nước bằng hai tờ giấy vàng lót tay. Thân đèn vẫn ở trong quyền giữ khẩn cấp của nhóm, nhưng từ lớp lửa xanh sẫm đã phóng xuống sông một đường sáng chạy về hạ lưu.

- Khánh! Đèn đang dẫn đường đó!

Quang hét lên, tay vẫn giữ chặt chiếc ô che cho thằng Bồi.

Năm Béo lúc này như choàng tỉnh khỏi cơn mê. Gã lao tới, giật lại chiếc chìa khóa xe bán tải từ tay Khánh. Gã lau nước mắt trên mặt bằng vạt áo ướt sũng, giọng gã trở lại vẻ kiên định của một gã giang hồ chợ đen.

- Lên xe! Tao chở tụi mi đi!

Khánh nhìn Năm Béo, ái ngại.

- Anh Năm, anh có chạy xe nổi không đó? Hay để tôi chạy cho?

- Tao chạy được! Lên xe mau không mất dấu cái đèn!

Năm Béo gầm lên.

Cả nhóm nhanh chóng lên xe. Chiếc xe bán tải nổ máy gầm rú, bánh xe quay tít trên mặt đường đất đỏ trơn trượt rồi lao vút đi dọc theo con đường ven sông Hương.

Dưới lòng sông, ảnh sáng xanh sẫm do chiếc đèn trong túi Khánh chiếu ra lướt đi rất nhanh dưới làn nước đục ngầu, tạo thành một vệt mờ chạy song song với con đường mà chiếc xe bán tải đang đi. Chiếc đèn không rời khỏi túi; nó đang dẫn họ bằng đường sáng về phía hạ lưu, hướng tới những khu nhà kho cũ nằm sát mép nước của phố cổ Bao Vinh.

Khánh ngồi ở ghế phụ, hắn thò tay vào túi quần rút ra một xấp tiền polymer, định đưa cho Năm Béo để trả tiền chuyến xe này. Hắn biết chuyến đi này đối với Năm Béo là một sự mất mát quá lớn, và gã đã phải đối mặt với sự thật đau lòng nhất đời mình.

Thấy Khánh đưa tiền, Năm Béo gạt phắt tay đi, gã không thèm nhìn xấp tiền, mắt vẫn dán chặt vào vệt sáng xanh dưới sông.

- Cất tiền đi Khánh. Tao đã nói rồi, tao chở mi vì mi là mi, chứ không phải vì tiền của tiệm Vong Ký. Hôm nay mi giúp tao nghe được lời con Hồng dặn, tao nợ mi một mạng. Từ nay về sau, chuyện của tiệm mi cứ gọi tao, tao không lấy một cọc cắc nào hết.

Khánh im lặng cất tiền vào túi. Hắn hiểu tính cách của những người đàn ông vùng đất này, một khi họ đã coi ai là tri kỷ, tiền bạc đối với họ chỉ là thứ ngoài thân.

Chiếc xe bán tải chạy thêm khoảng hai cây số thì vệt sáng xanh dưới sông bỗng rẽ ngoặt vào một con lạch nhỏ dẫn sâu vào đất liền, rồi biến mất ngay dưới chân một khu nhà kho bỏ hoang.

Năm Béo đạp phanh gấp. Chiếc xe trượt một đoạn dài trên cỏ ướt rồi dừng lại trước một cánh cổng sắt rỉ sét của khu nhà kho. Khu nhà này vốn là một kho cầm đồ cũ đã đóng cửa từ nhiều năm trước, nằm heo hút giữa những lùm cây dại và những bức tường gạch đổ nát sát mép nước sông.

Cả nhóm bước xuống xe. Mưa vẫn rơi dầm dề không dứt.

Khánh xách chiếc túi vải bạt, lúc này chiếc đèn ngọc xanh bên trong đã tắt ngấm ngọn lửa, trở lại trạng thái của một món đồ bằng đá ngọc lạnh ngắt. Đèn đã dẫn họ tới đúng đích.

Họ bước lại gần cánh cửa gỗ cũ kỹ phía sau nhà kho, nơi có một lối đi nhỏ dẫn thẳng xuống mép nước con lạch.

Khánh dừng lại trước cánh cửa gỗ. Trên bề mặt gỗ đã mục nát vì hơi ẩm của sông nước, có những vết đinh đóng loang lổ. Nhưng khi nhìn kỹ, Khánh nhận ra những vết đinh này không phải đóng ngẫu nhiên để gia cố cửa.

Những vết đinh sắt rỉ sét được đóng rất đều nhau, tạo thành chín ô vuông lớn xếp thành ba hàng dọc và ba hàng ngang. Bên trong mỗi ô vuông lớn đó, lại có những hàng đinh nhỏ li ti xếp khít nhau, nhìn từ xa như những dòng chữ viết bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ của cõi âm. Đó là những hàng vết đinh tạo thành chín ô lớn, mỗi ô lại chia thành những hàng tên nhỏ.

Mùi ẩm mốc của giấy cũ và mùi mực tàu nồng nặc bốc ra từ các khe cửa gỗ, lấn át cả mùi mưa lạnh của sông Hương.

Ngay lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát rú vang từ phía con đường lộ bên ngoài. Chiếc xe chuyên dụng của Phan Khanh lao tới, phanh gấp ngay sau chiếc xe bán tải của Năm Béo. Phan Khanh bước xuống xe, gương mặt anh lạnh lùng, tay cầm khẩu súng ngắn đã lên đạn, đi cùng anh là hai chiến sĩ cảnh sát cơ động.

- Anh Khánh! Có chuyện gì ở đây?

Phan Khanh hỏi lớn khi tiến lại gần.

Khánh chưa kịp trả lời thì từ phía sau cánh cửa gỗ khóa chặt của nhà kho bỏ hoang, một âm thanh kỳ lạ bỗng vang lên.

Dòng chữ hoặc âm thanh hiện ra: "Xoành xoạch... xoành xoạch..."

Đó là tiếng giấy bị xé liên tiếp, dồn dập và sắc lạnh, nghe như có ai đó đang dùng tay không xé nát hàng trăm cuốn sổ sách bên trong gian kho tối tăm.

Cùng lúc đó, từ chín ô đinh sắt trên cánh cửa gỗ, những giọt mực màu đen sì, đặc quánh như máu loãng bắt đầu rịn ra từ chân đinh. Mực đen chảy thành từng dòng nhỏ, bò loang lổ trên mặt gỗ mục, nhuộm đen cả những hàng vết đinh nhỏ li ti bên dưới.

Chương khác

Xem thêm