TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 202: Người Sống Giữ Tên
Phan Khanh lập tức dùng bộ đàm gọi về tổ công tác đang túc trực ở công an phường Phú Cát. Tiếng rè rè của sóng vô tuyến xen lẫn tiếng mưa dầm dề đổ xuống…
Nội dung chương
Phan Khanh lập tức dùng bộ đàm gọi về tổ công tác đang túc trực ở công an phường Phú Cát. Tiếng rè rè của sóng vô tuyến xen lẫn tiếng mưa dầm dề đổ xuống mái tôn nhà kho cũ.
- Tất cả các mũi chú ý. Chia làm ba tuyến. Tuyến một đi dọc đường Chi Lăng hướng về phía chợ Dinh. Tuyến hai quét mạn Bao Vinh. Tuyến ba chốt chặn các nhà trong kiệt lớn ở Gia Hội. Dùng danh nghĩa điều tra các vụ mất trộm đồ thờ cúng gần đây để tiếp cận các hộ dân. Tuyệt đối không được gây hoang mang dư luận.
Vị đại úy cất bộ đàm vào bao da, quay sang nhìn Khánh và Quang.
- Tôi sẽ đi tuyến Gia Hội trước. Chữ ký ở mặt sau tờ giấy này ghi rõ địa chỉ đầu tiên nằm ở kiệt 148 Chi Lăng. Đi bộ qua đó chỉ mất năm phút. Hai người đi cùng tôi.
Khánh xốc lại chiếc túi vải bạt đựng chiếc đèn ngọc xanh bên vai, gật đầu. Hắn cảm nhận được hơi lạnh từ chiếc đèn vẫn không ngừng rỉ ra qua lớp vải, nhưng lúc này tâm trí hắn bị cuốn theo hai mươi bảy cái tên trên danh sách.
Trời Huế lúc chính ngọ tối sầm như chiều muộn. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, quất vào những bức tường gạch rêu phong của khu phố cổ.
Căn nhà đầu tiên nằm sâu trong một con kiệt nhỏ lát đá xanh. Đó là một ngôi nhà rường ba gian hai chái cổ kính, sân trước trồng vài chậu vạn tuế đã úa lá vì úng nước. Khi Phan Khanh gõ cửa, ra đón họ là một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, mặc chiếc áo thun sờn rách, nét mặt phờ phạc và đôi mắt lờ đờ như người thiếu ngủ lâu ngày.
- Mấy chú công an tới tìm ai rứa?
Người đàn ông uể oải hỏi, giọng khản đặc.
Phan Khanh đưa thẻ ngành ra, giọng nghiêm nghị nhưng chừng mực.
- Chào anh. Chúng tôi bên công an thành phố, đang điều tra vụ án mất trộm và phá hoại hiện vật thờ cúng cổ trong khu vực. Cho hỏi trong nhà mình có còn giữ bài vị tổ tiên đời trước không?
Người đàn ông gãi đầu, vẻ mặt ngơ ngác.
- Dạ... còn chứ. Để trên bàn thờ giữa nhà đó. Nhưng mà... tự dưng sáng ni tui ngủ dậy thấy đầu óc lộn xộn răng đó.
Khánh bước nhanh qua ngạch cửa gỗ. Mùi nhang trầm rẻ tiền bay thoang thoảng, nhưng lẫn trong đó là một mùi sơn mới rất nồng. Hắn nhìn lên trang thờ đặt ở gian giữa.
Giữa những chân đèn đồng và bát nhang bằng sứ Giang Tây cũ, tấm bài vị bằng gỗ mít vốn phải có màu vàng tâm sậm màu thời gian nay đã biến mất. Thay vào đó là một miếng gỗ bản dẹt, được cưa đẽo cẩu thả, phủ một lớp sơn trắng tinh còn chưa kịp khô hoàn toàn. Trên mặt miếng gỗ trắng không hề có một chữ nào.
- Tấm bài vị cũ của nhà mình đâu rồi anh?
Khánh chỉ tay lên trang thờ, hỏi dồn.
Người đàn ông nhìn theo ngón tay Khánh, rồi đưa tay lên xoa hai bên thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự hoang mang.
- Ủa... răng lạ rứa ni? Sáng ni tui lau bàn thờ vẫn thấy tấm bài vị của ông cố mà ta? Sao chừ lại thành miếng gỗ trắng ni rồi?
- Anh nhớ tên của ông cố anh viết trên bài vị cũ là chi không?
Quang bước lên, mở cuốn sổ tay ra chờ sẵn.
Người đàn ông nhăn trán suy nghĩ. Mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán gã dù ngoài trời gió lạnh thổi buốt. Gã lắp bắp.
- Họ... họ Nguyễn. Nguyễn Vĩnh... Nguyễn Vĩnh chi đó... Tự dưng tui không nhớ ra được. Đầu óc tui trống rỗng hết cả rồi. Rõ ràng ngày kỵ của ông cố năm mô tui cũng cúng kiếng đàng hoàng mà răng chừ cái tên lại bay đi mô mất tiêu.
Khánh áp sát vào bàn thờ. Hắn dùng hai ngón tay kẹp lấy miếng gỗ trắng sơn mới, lật mặt sau lên. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn dầu trên bàn thờ, hắn thấy một sợi mực đen sì, nhỏ như sợi tóc, đang bám chặt từ chân miếng gỗ rồi bò ngược lên phía trên như một con đỉa đói. Sợi mực đó đang hút dần những tàn dư linh khí còn sót lại trên trang thờ.
- Quang! Mau tìm gia phả hoặc giấy tờ cũ đi!
Khánh gọi giật giọng.
Quang không chần chừ, anh quay sang hỏi người đàn ông.
- Nhà mình có còn giữ cuốn gia phả cũ hay ảnh chụp bàn thờ ngày xưa không?
- Có... có cái điện thoại cũ của ba tui để lại, trong đó có chụp lại trang gia phả bằng chữ Hán để phòng khi thất lạc.
Người đàn ông lật đật chạy vào buồng trong, một lát sau đem ra một chiếc điện thoại cục gạch màn hình đã nứt nẻ.
Quang đón lấy chiếc điện thoại, bật màn hình lên. Bức ảnh chụp lại trang giấy tuyên chỉ đã mục nát, chữ viết mờ nhạt nhưng vẫn còn đọc được. Quang đối chiếu nhanh với tập tài liệu hộ tịch cũ mà anh mang theo từ thư viện tỉnh, ngón tay anh dừng lại ở một dòng chữ Hán.
- Đây rồi. Nguyễn Vĩnh Thụy. Sinh năm 1912, mất năm 1968.
Quang ngẩng đầu lên, nói to với người đàn ông.
- Anh tên chi?
- Tui tên Nguyễn Vĩnh Nam, cháu đích tôn của ông cố.
- Anh Nam, anh cầm cây bút này, tự tay viết lại ba chữ Nguyễn Vĩnh Thụy lên tờ giấy vàng này cho tôi. Viết xong, anh đứng trước bàn thờ và đọc to tên của ông cố lên ba lần. Đọc bằng sự thành tâm của người làm cháu!
Quang nghiêm giọng, đặt tờ giấy vàng và cây bút bi vào tay người đàn ông.
Nguyễn Vĩnh Nam run rẩy cầm bút. Gã đặt tờ giấy lên bàn, nắn nót viết từng nét chữ quốc ngữ. Khi nét chữ cuối cùng vừa hoàn thành, gã đứng thẳng người trước bàn thờ, chắp hai tay trước ngực, giọng gã run run nhưng rõ ràng vang lên trong gian nhà rường.
- Con là Nguyễn Vĩnh Nam... xin gọi tên ông cố Nguyễn Vĩnh Thụy... Nguyễn Vĩnh Thụy... Nguyễn Vĩnh Thụy về ngự trị trên bàn thờ tổ tiên.
Ngay sau tiếng gọi thứ ba, một tiếng "tạch" nhỏ vang lên từ phía sau miếng gỗ trắng mà Khánh đang cầm trên tay.
Sợi mực đen sì đang bám sau miếng gỗ bỗng co rúm lại như bị lửa đốt, rồi đứt làm đôi. Nó rơi xuống mặt bàn thờ, hóa thành một vệt nước đen ngòm rồi bốc hơi đi, để lại một mùi khét lẹt như tóc cháy.
Cùng lúc đó, người đàn ông thở hắt ra một hơi dài, đôi mắt lờ đờ của gã lập tức lấy lại vẻ linh hoạt thường ngày. Gã nhìn miếng gỗ trắng trên tay Khánh, rồi nhìn tờ giấy vàng trên bàn thờ, lẩm nhẩm.
- Nguyễn Vĩnh Thụy... Đúng rồi, ông cố tui tên Nguyễn Vĩnh Thụy. Răng mà lúc nãy tui lại quên sạch sành sanh được hay rứa chớ.
Khánh thả miếng gỗ trắng xuống bàn, quay sang nhìn Quang.
- Tên này chưa bị chuyển hoàn tất vào sổ đen. Sợi mực đen đó là đường dẫn. Người sống gọi đúng tên, đường dẫn tự đứt.
Phan Khanh đứng bên cạnh ghi chép nhanh vào biên bản. Gương mặt anh vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã dịu đi phần nào khi chứng kiến hiện tượng kỳ lạ vừa rồi. Anh vỗ vai người đàn ông.
- Anh Nam giữ kỹ tờ giấy có tên ông cố này, tạm thời dán lên thay bài vị cũ. Đừng để ai đụng vào cho tới khi chúng tôi giải quyết xong vụ án.
Họ nhanh chóng rời khỏi nhà Nguyễn Vĩnh Nam để di chuyển sang địa chỉ thứ hai nằm ở phía cuối kiệt. Đó là một ngôi nhà cấp bốn nhỏ hẹp của một bà cụ neo đơn.
Khi nhóm của Khánh bước vào, tình hình ở đây còn tệ hơn. Tấm bài vị thờ người chồng quá cố của bà cụ đã bị cạo sạch trơn từ lúc nào, mặt gỗ trơ ra những vết cạo nham nhở còn vương bụi gỗ. Bà cụ ngồi trên chiếc ghế tựa, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa, hoàn toàn không nhận thức được xung quanh.
- Tên chồng mệ là chi mệ nhớ không?
Khánh quỳ xuống bên cạnh, nắm lấy bàn tay nhăn nheo của bà cụ.
Bà cụ lắc đầu, nước mắt chảy dài trên những nếp chân chim.
- Không nhớ... tui quên rồi... tự dưng sáng ni cái đầu tui hắn trống trơn. Chỉ nhớ ông ấy đi lính rồi chết trẻ lắm...
Quang lục tìm khắp các ngăn tủ gỗ cũ kỹ trong nhà nhưng không thấy gia phả. Giữa lúc tưởng chừng như bế tắc, ngón tay anh chạm vào một chiếc hộp sắt đựng trầu gỉ sét dưới gầm giường. Mở hộp ra, bên trong chỉ có vài lá thư gia đình ố vàng từ những năm bảy mươi của thế kỷ trước.
Quang rút nhanh một lá thư ra, nét mực tím đã phai màu nhưng ở phần người gửi vẫn còn ghi rõ dòng chữ: "Gửi vợ của anh - Lê Văn Minh."
- Mệ ơi, có phải chồng mệ tên Lê Văn Minh không?
Quang đưa lá thư trước mắt bà cụ.
Bà cụ nhìn thấy nét chữ trên lá thư, đôi vai gầy run lên bần bật. Bà giật lấy lá thư, ôm chặt vào lòng, tiếng khóc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực héo hắt.
- Minh... anh Minh ơi... đúng là anh Minh rồi...
Cùng lúc đó, trên bàn thờ, một tấm phiếu cầm đồ bằng giấy đen nằm khuất sau bát nhang bỗng tự dưng bốc khói âm ỉ ở mép giấy. Lửa không có màu đỏ mà là một vệt xám đen đang liếm dần vào phần ghi tên.
Khánh lao tới, hắn không dùng nước mà dùng ngón tay bấm mạnh vào giữa tấm phiếu cầm, đồng thời đọc to tên Lê Văn Minh theo tiếng khóc của bà cụ.
Sức mạnh từ ký ức của bà cụ, cộng với vật chứng là lá thư cũ có chữ viết của người đã khuất, đã tạo ra một lực cản vô hình. Vệt khói đen trên tấm phiếu cầm đột ngột tắt ngấm. Tấm giấy đen co rúm lại rồi hóa thành một mảnh giấy vụn bình thường, không còn giữ được liên kết tâm linh nào nữa.
- Giữ được rồi.
Khánh thở phào, trán đẫm mồ hôi.
- Ký ức có vật chứng đi kèm luôn tạo được cái neo chắc chắn nhất. Chỉ cần người sống còn giữ lá thư này và nhớ tên ông ấy, Âm Vũ không cách chi cướp được.
Nhưng không phải trường hợp nào cũng may mắn như vậy.
Ở địa chỉ thứ ba, một căn nhà nhỏ nằm sát mép sông Hương thuộc khu Bao Vinh, họ đã đến quá muộn.
Khi Khánh bước vào gian nhà, tấm phiếu cầm đồ bằng giấy đen đặt trên bàn thờ đã cháy thành một vệt tro đen mịn trên mặt ban. Người con trai của người đã khuất đứng ngơ ngác giữa nhà, hai tay buông thõng.
- Anh có nhớ tên ba anh không?
Khánh hỏi, giọng đầy lo âu.
Người đàn ông lắc đầu, nét mặt vô hồn.
- Ba tui... ba tui mất năm ngoái. Nhưng tui không nhớ nổi ông ấy tên chi nữa. Hình như... hình như không có cái tên đó trên đời này.
Quang lập tức mở sổ hộ tịch cũ ra, tìm kiếm địa chỉ căn nhà này. Anh chỉ vào một dòng chữ đã bị một vệt mực đen đè lên, cố gắng đọc ra các ký tự bên dưới.
- Có phải là Trần Văn... Trần Văn...
- Đừng đọc nữa Quang.
Khánh giữ tay Quang lại, giọng hắn chùng xuống, đầy bất lực.
- Trễ quá rồi. Phiếu cầm đã hóa tro đen hoàn toàn, người thân cũng đã quên cách phát âm tên của ông ấy. Tên này đã bị hút vào Vong Ký đen rồi.
- Chúng ta không thể chép lại tên ông ấy vào một tờ giấy khác để gọi về sao?
Phan Khanh hỏi, tay anh siết chặt khẩu súng.
Khánh lắc đầu, mắt nhìn vệt tro đen trên bàn thờ.
- Không được. Khi đường nối tâm linh đã bị cắt đứt hoàn toàn và tên đã bị giam vào sổ đen, việc người ngoài như tụi mình tự ý chép lại cái tên chỉ là một bản sao vô hồn. Nó không có lực liên kết của người thân, cũng không có vật neo. Nếu tui nói dối rằng bản sao mới có thể kéo vong ra khỏi sổ đen thì chỉ làm hại vong hồn đó bị kẹt sâu hơn trong cõi âm mà thôi. Tên đã mất thì phải tìm đúng quyển sổ đen kia mới giải phóng được.
Phan Khanh im lặng một lúc rồi quay sang bảo hai chiến sĩ đi cùng.
- Thu hồi toàn bộ sổ hộ tịch cũ có dấu vết cạo sửa ở khu vực này về trụ sở tạm. Cho sao chụp lại toàn bộ, đóng dấu xác nhận của cơ quan công an rồi trả lại bản chính cho người dân. Những trang có dấu vết cạo sửa phải được niêm phong bằng băng keo chuyên dụng để giữ nguyên trạng cả giá trị pháp lý lẫn dấu vết tâm linh.
Quang ngồi bệt xuống chiếc ghế gỗ ở góc nhà, anh nhanh chóng dùng giấy bút để thiết lập một bảng đối chiếu khoa học. Anh kẻ bốn cột rõ ràng: "Tên thật", "Người còn nhớ", "Vật chứng đi kèm" và "Nơi lưu bản sao".
- Khánh, tôi nhận ra một điều.
Quang vừa viết vừa nói, giọng anh đanh lại.
- Từ trước đến nay, tụi mình chỉ nghĩ đến việc cất giữ tài liệu trong kho tiệm Vong Ký để bảo vệ. Nhưng cách đó thụ động quá. Để chống lại việc cạo xóa của Âm Vũ, mỗi cái tên phải có ít nhất một người sống đọc lên và nhận biết hàng ngày. Sự ghi nhớ của người sống chính là bức tường lửa mạnh nhất.
Khánh rút quyển Vong Ký trắng từ trong túi vải bạt ra. Hắn đặt quyển sổ lên bàn, lật đến những trang giấy còn trống. Hắn thử dùng ngón tay di chuyển trên mặt giấy, tập trung tinh thần để kiểm tra xem có thể dùng Vong Ký trắng để bảo vệ những cái tên vừa giữ được hay không.
Khi hắn nghĩ đến tên "Nguyễn Vĩnh Thụy" và "Lê Văn Minh", ở mép trang giấy trắng bỗng hiện lên một vệt mực đỏ nhạt như máu loãng. Nhưng vệt mực đó chỉ xuất hiện trong tích tắc rồi tự động lùi lại, biến mất hoàn toàn, để lại mặt giấy trắng tinh như cũ.
Khánh thở dài, khép quyển sổ lại.
- Vong Ký trắng không nhận những tên này.
- Răng rứa?
Quang ngẩng lên hỏi.
- Quyển sổ của tiệm mình chỉ bảo vệ những tên được trao gửi một cách tự nguyện thông qua giao ước cầm đồ hoặc lời hẹn của vong hồn. Nó không cho phép người trông coi sổ tự ý chiếm đoạt tên của người chết chỉ vì mình biết cách viết tên họ. Nếu tui cố tình ghi tên họ vào đây mà không có sự đồng ý của vong hoặc người nhà, đó là hành vi chiếm hữu, không khác chi cách Âm Vũ đang làm với sổ đen.
Phan Khanh nhìn đồng hồ. Kim giờ đã chỉ gần năm giờ chiều. Chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa là đến giờ Dậu - thời điểm mà danh sách hai mươi bảy cái tên bị đánh dấu "Xóa trước giờ Dậu" hết hạn.
Nhờ sự can thiệp kịp thời của lực lượng cảnh sát và sự nhanh trí của Quang trong việc phục dựng tên tuổi từ hồ sơ hộ tịch, nhóm của Khánh đã đi qua hầu hết các địa chỉ trong danh sách.
- Tổng cộng giữ được hai mươi sáu tên.
Phan Khanh báo cáo qua bộ đàm với các mũi trinh sát.
- Chỉ có một trường hợp ở Bao Vinh là bị mất tên hoàn toàn.
Khánh đứng bên cửa sổ của ngôi nhà cuối cùng trong tuyến điều tra, nhìn ra dòng sông Hương đang cuồn cuộn chảy dưới màn mưa xám xịt. Hắn nhận ra một sự thật quan trọng: người sống không cần phải có Âm nhãn, không cần nhìn thấy vong hồn. Nhưng chỉ bằng việc nhớ đúng tên và giữ gìn bài vị của người thân, họ đã vô tình tạo ra một lá chắn tâm linh vững chắc chống lại thế lực của Âm Vũ.
- Anh Khanh.
Khánh quay lại nhìn Phan Khanh.
- Vụ này không đơn thuần là trộm đồ thờ cúng nữa rồi. Bọn chúng có một đường dây chuyên đi thu thập thông tin hộ tịch, tìm kiếm những gia đình có người chết trẻ hoặc những ngôi mộ vô chủ để đi cạo tên. Anh cần cho mở rộng điều tra từ phía chính quyền, xem có kẻ nào trong ngành lưu trữ hồ sơ tiếp tay cho tụi nó không.
Phan Khanh gật đầu, nét mặt đanh lại.
- Tôi hiểu. Chuyện này tôi sẽ giao cho đội nghiệp vụ làm ngay trong tối nay. Không thể để tụi nó tự ý cạo sửa lịch sử của người dân thành phố này được.
Ngay lúc đó, tiếng chuông điện thoại cùi bắp của Khánh bỗng vang lên dồn dập, lấn át cả tiếng mưa dày trên mái tôn. Khánh rút điện thoại ra, nhìn màn hình hiển thị số của tiệm Vong Ký.
Hắn nhấn nút nghe, chưa kịp lên tiếng thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng thở hổn hển của Bồi. Giọng thằng nhỏ run rẩy vì sợ hãi nhưng cố nói rõ ràng từng chữ.
- Eng Khánh ơi... có chuyện rồi... Con thấy lửa xanh của cái đèn ngoài kiệt. Hắn tự trôi về Gia Hội rồi!
Khánh giật mình, tay siết chặt điện thoại.
- Mi nói răng? Cái đèn đang ở trong túi vải bạt của tau đây mà?
Hắn vội vàng mở khóa kéo chiếc túi vải bạt đang đeo bên vai. Bên trong túi trống rỗng. Chiếc đèn ngọc xanh của Lê Thị Tươi đã biến mất tự lúc nào, không để lại một dấu vết gì ngoài một vệt nước lạnh ngắt dưới đáy túi.
- Không phải...
Tiếng Bồi bên kia điện thoại kèm theo tiếng gió rít qua khe cửa tiệm.
- Hắn tự trôi dưới sông rồi đi ngược lên kiệt nhà mình. Chừ hắn đang dừng ngay trước mặt con ngoài sân ni. Con nghe... con nghe có giọng của o Tươi trong đèn nói vọng ra... O ấy đòi con phải nhận làm người thờ cho o ấy...
Khánh cảm thấy da đầu mình tê dại đi. Hắn hét vào điện thoại.
- Bồi! Tuyệt đối không được đụng vào cái đèn! Không được trả lời bất cứ câu hỏi nào của hắn nghe chưa!
- Con... con không nhận đâu!
Tiếng Bồi hét lên qua ống nghe.
Ngay sau câu nói của Bồi, từ đầu dây bên kia vang lên một tiếng "rắc" sắc lạnh và giòn giã, như tiếng một tấm kính dày bị nứt làm đôi. Tiếp theo đó là tiếng lửa cháy bùng lên dữ dội kèm theo tiếng hét thất thanh của thằng nhỏ.
Ngoài gian trước tiệm Vong Ký, những dải giấy vàng Bồi vừa trải để chặn lối đồng loạt cháy ngược từ mép sân, biến thành những vệt lửa xanh lục ngùn ngụt giữa màn mưa gió.