TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 204: Quyền Từ Chối

Khánh dùng một tay đẩy mạnh Bồi ra sau bức vách gỗ lim, tay kia giật phắt lá bùa Giáp Hương màu vàng sậm dán trên cột nhà rường. Hắn đè lá bùa lên ngực…

Nội dung chương

Khánh dùng một tay đẩy mạnh Bồi ra sau bức vách gỗ lim, tay kia giật phắt lá bùa Giáp Hương màu vàng sậm dán trên cột nhà rường. Hắn đè lá bùa lên ngực thằng nhỏ, giọng gắt khẽ nhưng dứt khoát.

- Đứng yên sau ni. Nghe tai không bằng mắt thấy, nhưng chừ mi chỉ được nghe, cấm nhìn thẳng vào cái đèn. Miệng cũng phải ngậm chặt, không được lặp lại bất cứ câu chữ mô phát ra từ cái bóng xanh nớ. Nghe rõ chưa?

Bồi run lên, hai tay ghì chặt mép bùa giấy vàng trước ngực, gật đầu lia lịa. Đôi mắt thằng bé ánh lên vẻ sợ hãi khi nhìn thấy những vệt lửa xanh lục vẫn đang uốn éo giữa gian nhà trước. Gió ngoài kiệt Ông Bảy thốc vào qua khe cửa gỗ, mang theo mùi nước sông lạnh ngắt và mùi ẩm mốc của những góc tường lâu ngày không thấy ánh mặt trời.

Trên chiếc bàn gỗ giữa tiệm, cái đèn ngọc xanh của Lê Thị Tươi vẫn lơ lửng cách mặt bàn khoảng hai gang tay. Ngọn lửa trên đỉnh đèn không có tim bấc nhưng vẫn cháy ngùn ngụt, tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao, ma quái. Thứ ánh sáng đó rọi lên tường rào rường tạo thành những cái bóng méo mó, kéo dài như những cánh tay đang cố bám lấy các kèo gỗ.

Cô Bảy bước nhanh từ gian bếp lên, trên tay bưng một chiếc khay gỗ đựng ba chén nước sông Hương mới múc từ bến đò trước cửa tiệm. Nước sông trong chén xám đục, còn vương vài cọng rong đen nhỏ xíu. O đặt ba chén nước thành hình tam giác xung quanh chiếc đèn, rồi rút ba nén nhang cắm vào bát hương đồng đặt góc bàn.

- Khánh, mi lùi lại một bước.

Cô Bảy nói, giọng trầm xuống.

- Nước sông Hương đoạn ni có khí của đất cựu thần, dùng làm mỏ neo giữ khí âm là tốt nhất. O sẽ mở đường nói chuyện giới hạn, mi lo phần viết giấy.

Cô Bảy quẹt một que diêm, lửa đỏ bùng lên rồi nhanh chóng chuyển sang màu xanh khi o châm vào ba nén nhang. Khói nhang không bay thẳng lên trần nhà mà tụ lại, bò sát mặt bàn gỗ rồi chầm chậm quấn lấy chân chiếc đèn ngọc. Ba chén nước sông bắt đầu có hiện tượng sủi tăm nhỏ ở đáy chén, giống như nước sắp sôi dù không hề có nguồn nhiệt nào bên dưới.

Khánh rút một tờ giấy vàng khác, dùng bút lông chấm mực tàu pha tro hương. Hắn nhìn chằm chằm vào ngọn lửa xanh, tay run nhẹ nhưng nét viết vẫn cứng cáp. Hắn viết rõ dòng chữ: "Nguyễn Vĩnh Bồi từ chối nhận đèn, từ chối giao ước thờ tự."

Hắn đưa tờ giấy vàng qua ngọn lửa của một nén nhang đang cháy. Giấy vàng bắt lửa, cháy thành những đốm than đỏ rồi hóa thành tro mịn rơi vào chén nước sông thứ nhất bên trái.

Ngay khi tro giấy vừa chạm mặt nước, một tiếng xèo xèo nhỏ vang lên. Cái bóng của Bồi đang in trên bức vách gỗ lim bỗng nhiên giật mạnh một cái, rồi từ từ thu ngắn lại, trở về đúng chiều hướng của ánh sáng ngọn đèn dầu trên bàn thờ chính. Sợi dây âm khí vô hình đang cố nối từ chiếc đèn ngọc xanh sang ngực thằng bé lập tức đứt phụt. Bồi thở hắt ra một hơi, hai vai chùng xuống, tấm bùa Giáp Hương trên tay thằng nhỏ cũng bớt tỏa ra hơi lạnh.

Nhưng chiếc đèn ngọc xanh không hề rơi xuống. Từ lớp chữ đồng cổ khắc dưới đáy đèn, những tiếng u u trầm đục vẫn phát ra đều đặn, nghe như tiếng người đọc kinh trong một ngôi mộ trống.

Dòng chữ hoặc âm thanh hiện ra: "Người nghe... giữ đèn... Kẻ nghe... nhận mạng..."

- Không phải giọng của o Tươi.

Bồi nói vọng ra từ sau bức vách gỗ, giọng thằng bé vẫn còn run.

- Eng Khánh ơi, giọng o Tươi nhỏ lắm, cứ lặp đi lặp lại tên của o thôi. Còn cái tiếng u u ni phát ra từ dưới đáy đèn, nghe ghê lắm, giống như có ai đó đang đọc lệnh ép buộc rứa.

Khánh nheo mắt nhìn phần đáy chiếc đèn ngọc. Dưới ánh lửa xanh, hắn thấy rõ những nét chữ khắc chìm dưới đáy đèn đang phát sáng lập lòe. Đó là một câu lệnh trấn yểm cổ xưa, một cơ chế tự động tìm kiếm những người có Âm giác để bắt buộc họ phải tiếp nhận tà vật, biến họ thành những mắt xích giữ cho ngọn đèn không bị tắt. Ý nguyện của vong hồn Lê Thị Tươi và cơ chế của chiếc đèn này hoàn toàn lệch nhịp nhau. Vong hồn muốn đòi lại tên tuổi, còn chiếc đèn thì muốn tìm một cái xác sống để nương tựa.

- Muốn chơi ép hả?

Khánh lẩm bẩm.

Hắn không do dự, đưa ngón tay trỏ lên miệng, dùng răng cắn mạnh vào đầu ngón tay cho đến khi máu tươi rỉ ra. Khánh đè ngón tay rướm máu lên tờ bản dập chữ đáy đèn mà hắn đã chuẩn bị từ trước trên bàn. Hắn gạch một đường ngang thật mạnh, cắt đôi câu lệnh "Người nghe giữ đèn" trên mặt giấy vàng.

Một tiếng nổ nhỏ như tiếng pháo đất vang lên ngay bên tai Khánh. Hắn cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, tai ù đi như có hàng ngàn con ve sầu đang kêu vo vo bên trong. Cả cơ thể hắn mất thăng bằng, lảo đảo suýt ngã về phía sau nếu không có bàn tay thô ráp của Cô Bảy kịp thời đỡ lấy bả vai.

- Khánh! Mi có răng không?

Cô Bảy hỏi gặng, tay o siết chặt vai hắn.

- Tui không sao.

Khánh lắc đầu, cố xua đi cảm giác buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng.

- Cái đèn ni có lực phản chấn mạnh quá. Nhưng tui cắt được đường truyền đến thằng Bồi rồi. Chừ đến lượt tui nói chuyện với vong.

Khánh đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào ngọn lửa xanh lục của chiếc đèn ngọc. Hắn nói, giọng rõ ràng từng chữ, vang lên trong gian nhà rường vắng lặng.

- Lê Thị Tươi. Tiệm Vong Ký có luật của tiệm. Tui là Nguyễn Vĩnh Khánh, chừ tui đứng ra nhận giữ cái đèn ni có thời hạn theo luật cầm đồ âm. Tui giữ vật chứ không sở hữu vong hồn của mi. Tui không nhận cầm sinh mạng, cũng không bắt mi phải phục vụ cho bất cứ mạng trấn mô dưới sông Hương ni cả. Mi có đồng ý không?

Ngọn lửa xanh lục trên đỉnh đèn bỗng nhiên khựng lại. Nó không còn bùng lên dữ dội nữa mà hạ thấp xuống, chỉ còn bằng kích thước của một quả trứng gà, nhưng nó vẫn lơ lửng giữa không trung, chưa chịu nghiêng về phía Khánh.

Từ sau bức vách, tiếng Bồi lại vang lên, lần này giọng thằng bé có phần bình tĩnh hơn.

- Eng Khánh... o Tươi nói... o không muốn hại con. O chỉ muốn có người đọc đúng tên o trước bài vị. Tên o bị người ta gạch bỏ rồi... O muốn tên mình được ghi lại vào bản ghi của người sống. Nếu không... o không chịu giao đèn đâu.

Cô Bảy thở dài, o bước lại gần chén nước sông thứ hai đặt phía bên phải chiếc đèn. O dùng hai ngón tay kẹp một lá bùa Tụng Vong, châm lửa đốt rồi thả tro vào chén nước. O nhắm mắt, miệng lẩm nhẩm đọc bài chú gọi vong bằng những dữ kiện ít ỏi mà họ đang có về Lê Thị Tươi.

Nhưng khi tro bùa vừa tan hết, chén nước sông thứ hai bỗng nhiên chuyển sang màu xám đục như bùn loãng. Nước trong chén sủi bọt mép, tỏa ra mùi hôi tanh của bùn sông Hương vào mùa lụt.

- Không được rồi.

Cô Bảy mở mắt ra, nét mặt o đầy vẻ nghiêm trọng.

- Chén nước đục ngầu tại mốc năm 1885. Đời của nàng còn một oan khuất cực kỳ lớn chưa được kể đúng. Khi oan khuất chưa được làm sáng tỏ, vong hồn không thể nhận lễ tụng, mà tên của nàng cũng không thể đưa vào Vong Ký trắng được. Quyển sổ của mình chỉ nhận những cái tên sạch, không nhận những cái tên còn vướng nghiệp chướng chưa giải.

Quang, nãy giờ vẫn đứng im lặng quan sát từ góc tối của gian nhà, chầm chậm bước lại gần bàn gỗ. Anh cầm theo một chiếc kính lúp chuyên dụng của dân khảo cổ và một chiếc đèn pin soi đá có ánh sáng vàng mạnh.

- Để tôi xem thử cái chân đèn.

Quang nói, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đựng sự tò mò của một người nghiên cứu lịch sử.

- Có những thứ người chết không nói được, nhưng cổ vật thì có thể để lại dấu vết.

Quang khom người xuống, đưa sát chiếc kính lúp vào phần chân đế của chiếc đèn ngọc xanh. Anh điều chỉnh hướng sáng của đèn pin, soi kỹ vào lớp muội than đen kịt bám dày ở những kẽ hở của hoa văn chạm khắc.

- Khánh, o Bảy, nhìn vào đây này.

Quang chỉ ngón tay vào một góc nhỏ dưới chân đèn.

- Dưới lớp muội than này có một hình triện nhỏ. Đây không phải là triện của quan xưởng triều đình, mà là triện tư gia của một nhánh họ lớn. Nhìn kỹ thì thấy có chữ "Lê" viết theo lối chữ thảo cổ. Và ngay bên cạnh hình triện... có một hàng chữ rất mòn, nếu không soi góc nghiêng thì hoàn toàn không thấy được.

Khánh ghé mắt nhìn theo hướng chỉ của Quang. Dưới lớp kính lúp, giữa những vệt muội than đen xỉn, hiện lên những nét khắc chìm nhỏ như sợi tóc: "Bến Ngự, tháng Năm Ất Dậu".

- Tháng Năm Ất Dậu...

Khánh lẩm nhẩm, đầu óc hắn nhanh chóng kết nối các dữ kiện.

- Đó là thời điểm xảy ra biến cố thất thủ Kinh đô. Đêm mùng 5 tháng 7 năm 1885, tức là ngày 23 tháng 5 năm Ất Dậu.

Phan Khanh, người vẫn giữ im lặng từ đầu buổi để quan sát quy trình linh dị của tiệm, bỗng nhiên rút từ trong túi áo khoác ra một quyển sổ tay ghi chép. Anh lật nhanh qua các trang giấy chứa danh mục những món đồ thờ tự bị mất cắp mà lực lượng công an thu thập được trong vài ngày qua.

- Bến Ngự...

Phan Khanh đọc to một dòng ghi chép.

- Trong danh sách các vụ mất cắp đồ tang và bài vị ở khu vực phường Vĩnh Ninh, có một báo cáo từ nhà thờ họ Lê ở kiệt Bến Ngự. Họ báo mất một trang gia phả cũ được lưu giữ trong hòm gỗ cổ, cùng với một bài vị bằng gỗ mít đã bị bào mất chữ. Vụ đó xảy ra cách đây ba ngày, trùng với thời điểm các điểm rò âm bắt đầu xuất hiện quanh Gia Hội.

Khánh quay sang nhìn Phan Khanh, ánh mắt hắn đanh lại.

- Anh Khanh, anh có thể xác nhận được nhà thờ họ Lê đó nằm ở đoạn mô của Bến Ngự không?

- Nằm ngay sát bờ sông, gần đoạn cầu Phủ Cam chừ.

Phan Khanh trả lời ngay lập tức.

- Nhà thờ đó thuộc về một nhánh họ Lê gốc gác từ thời các chúa Nguyễn, có nhiều người từng làm quan trong triều.

Khánh quay lại nhìn chiếc đèn ngọc xanh vẫn đang lơ lửng giữa ba chén nước sông Hương. Hắn hít sâu, cảm nhận được hơi lạnh từ chiếc đèn vẫn đang tỏa ra, làm da thịt hắn nổi đầy gai ốc. Hắn biết mình không có nhiều thời gian. Chỉ còn chưa đầy hai ngày nữa là đến rằm tháng Bảy, thời điểm Cửa Âm Hương chính thức mở ra. Nếu không giải quyết dứt điểm vụ này, chiếc đèn ngọc xanh sẽ tiếp tục là một ngòi nổ kéo theo hàng loạt vong hồn khác tràn lên dương thế.

- Lê Thị Tươi.

Khánh nói lớn, giọng hắn đanh thép.

- Mi nghe cho rõ đây. Tui và những người ở đây sẽ tìm đến nhà thờ họ Lê ở Bến Ngự ngay trong đêm nay để tìm lại trang gia phả bị mất và bài vị của mi. Chúng tui sẽ trả lại tên cho mi trước bản ghi của người sống trước khi trời sáng.

Hắn dừng lại một nhịp, mắt nhìn thẳng vào ngọn lửa xanh đang lay động.

- Đổi lại, mi phải chấp nhận điều kiện của tui: trong thời gian chờ đợi, mi tuyệt đối không được gọi thằng Bồi nữa, không được kích hoạt mạng đèn để hút sinh khí của người sống xung quanh khu vực Gia Hội ni. Mi có chịu không?

Ngọn lửa xanh lục trên đỉnh chiếc đèn ngọc bỗng nhiên thu nhỏ lại, chỉ còn bằng hạt đậu xanh. Ánh sáng ma quái bao trùm gian phòng lập tức dịu đi, những cái bóng méo mó trên vách gỗ lim cũng biến mất. Chiếc đèn chầm chậm hạ xuống, đáp nhẹ nhàng vào giữa vòng tròn tạo bởi ba chén nước sông Hương, thân đèn chạm vào mặt bàn gỗ phát ra một tiếng "cộc" khô khốc.

Cùng lúc đó, tiếng u u trầm đục dưới đáy đèn hoàn toàn tắt lịm. Bảy điểm rò âm xung quanh khu vực Gia Hội mà Bồi cảm nhận được lúc nãy có vẻ cũng ngừng rung động, dù màn mưa ngoài kia vẫn đang trút xuống xối xả.

Khánh cúi xuống nhìn tờ giấy vàng đặt dưới đáy đèn. Trên mặt giấy vàng, những hạt muội đen li ti rơi ra từ ngọn lửa lúc nãy bắt đầu tự động di chuyển, kết lại thành hình một chiếc thuyền nhỏ. Trên thuyền có bóng một người đang chèo lái, hướng ra khỏi một bức tường thành cao ngất được vẽ bằng những nét muội than thô sơ. Đó là hình ảnh một cuộc chạy trốn khỏi Kinh thành trong đêm tối.

- Hắn chịu rồi.

Cô Bảy thở phào một hơi, o đưa tay quệt những giọt mồ hôi đang rịn ra trên trán.

- Nhưng cái hẹn ni chỉ có hiệu lực đến trước giờ Dần sáng mai thôi. Nếu đến lúc đó mi không trả được tên cho nàng, cái đèn ni sẽ tự động bùng cháy lại, và lực phản chấn sẽ nhắm thẳng vào mi đó, Khánh nghe.

- Tui biết rồi o.

Khánh nói, giọng hắn mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

- Anh Khanh, Quang, chúng ta đi Bến Ngự ngay bây giờ. Mưa gió thế này đi lại sẽ khó khăn, nhưng không thể chần chừ được nữa.

Quang gật đầu, anh cẩn thận cất chiếc kính lúp vào túi da. Tuy nhiên, trước khi đứng thẳng dậy, mắt anh bỗng nhiên dừng lại ở phần rìa ngoài cùng của chân đế chiếc đèn, nơi vừa được ngọn lửa xanh rút đi để lộ ra một khoảng đồng bị oxy hóa màu xanh xám.

Quang dùng ngón tay miết mạnh lên khoảng đồng đó, lau sạch lớp muội than cuối cùng còn sót lại dưới chân đèn. Dưới ánh sáng vàng của chiếc đèn pin soi đá, một nét khắc chìm nhỏ hơn, nằm khuất sau hoa văn sóng nước cổ, dần dần hiện ra trước mắt ba người.

Quang nhìn kỹ những nét chữ đó, gương mặt anh bỗng nhiên biến sắc, giọng anh lạc đi.

- Khánh... nhìn cái này đi. Hàng chữ cuối cùng dưới chân đèn... không phải là lời chúc phúc của gia đình đâu.

Khánh ghé sát mắt vào khoảng đồng vừa được lau sạch. Nét khắc chìm nhỏ xíu nhưng sắc lẹm như được khắc bằng dao nhọn của người xưa, hiện lên rõ ràng từng chữ giữa những vệt rỉ đồng xanh xám.

Dòng chữ hoặc âm thanh hiện ra: “Kẻ cầm đèn bị xử là người chỉ điểm.”

Chương khác

Xem thêm