TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 203: Đèn Quỳ Trước Đứa Trẻ

Bồi giật phắt chiếc bút chì khỏi mặt giấy, đầu ngòi chì gãy đôi trên danh sách hai mươi sáu cái tên vừa được giữ lại. Cánh cửa gỗ của tiệm Vong Ký bị đẩy…

Nội dung chương

Bồi giật phắt chiếc bút chì khỏi mặt giấy, đầu ngòi chì gãy đôi trên danh sách hai mươi sáu cái tên vừa được giữ lại.

Cánh cửa gỗ của tiệm Vong Ký bị đẩy mạnh ra, đập vào vách tường nghe một tiếng "rầm" khô khốc. Khánh bước vào đầu tiên, tóc tai bết chặt vào trán vì nước mưa, chiếc áo khoác vải dù sũng nước dán chặt vào vai. Theo sau hắn là Quang và Phan Khanh, cả hai đều thở dốc, mặt mũi tái nhợt vì chuyến xe chạy vội từ phía Bao Vinh trở về.

Khánh không kịp cởi áo khoác, hắn bước nhanh tới chỗ Bồi, hai tay giữ chặt lấy bả vai thằng nhỏ.

- Bồi! Mi có răng không? Điện thoại bị cắt ngang là răng rứa?

Bồi vẫn đứng yên bên chiếc bàn gỗ dài, tay trái vẫn cầm cái điện thoại cùi bắp đã tắt ngóm màn hình. Thằng nhỏ nhìn Khánh, môi nó run cầm cập nhưng ánh mắt vẫn cố giữ sự tỉnh táo của một đứa trẻ lớn lên bên đầm phá.

- Con... con không sao. Lúc nãy trên điện thoại nghe tiếng "rắc" to lắm, rồi máy nóng ran lên nên con cúp nguồn. Nhưng eng Khánh ơi, cái đèn... cái đèn ngọc xanh đang ở ngoài kiệt. Nó vừa tự tới từ phía bờ sông.

Phan Khanh lập tức rút khẩu súng ngắn dắt bên hông ra, ngón tay đặt hờ lên vòng cò, mắt hướng thẳng ra khoảng sân tối om trước tiệm. Quang cũng vội vàng lùi lại một bước, đứng bên cạnh chiếc tủ kính trưng bày đồ cổ, tay nắm chặt chiếc thước gỗ bản dày thường dùng để đo đạc thư tịch cổ.

- Đèn tự di chuyển?

Phan Khanh hỏi, giọng anh thấp và đanh lại.

- Vậy là nó rời khỏi túi của Khánh rồi tự tìm đường về tiệm trước chúng ta.

- Đường của người chết không theo lối của người sống khi đến hạn.

Cô Bảy từ gian nhà trong bước ra, tay cầm một bó nhang chưa đốt và một đĩa đất nung chứa sẵn tro mịn. Gương mặt o Bảy hằn rõ những nếp nhăn mệt mỏi dưới ánh sáng tù mù của bóng đèn dây tóc, vết sẹo hình chữ X trên cổ tay o ửng lên một sắc đỏ nhạt.

- Hắn tự tìm về đây. Đến hạn thì nước chảy về nguồn, có khóa bằng xích sắt cũng vô ích.

Khánh buông vai Bồi ra, hắn đi chậm rãi về phía cửa tiệm.

Mưa ngoài trời vẫn trút xuống xối xả, tiếng nước gõ trên những mái tôn của kiệt Ông Bảy tạo thành một chuỗi âm thanh hỗn loạn, nhức nhối. Nhưng giữa tiếng mưa rào rào ấy, có một tiếng động khác đang đều đặn vang lên, đi ngược lại với nhịp điệu của tự nhiên.

Dòng chữ hoặc âm thanh hiện ra: "Cộc... cộc... cộc..."

Đó là tiếng kim loại gõ vào đá hoa cương, nhưng âm thanh không giòn giã mà đục ngầu, nghe như có ai đó dùng một chiếc chày đồng gõ xuống lòng sông đầy bùn.

Khánh ghé mắt nhìn qua khe cửa gỗ.

Nước mưa từ các mái nhà đổ xuống kiệt Ông Bảy đang cuồn cuộn chảy xuôi ra hướng sông Hương. Thế nhưng, ngay giữa lòng kiệt, có một vệt nước đen kịt, đặc quánh như bùn loãng đang bò ngược dòng chảy. Vệt nước đen đó rộng chừng hai gang tay, lướt đi trên mặt đường bê tông một cách êm ru, không hề bị dòng nước mưa xối xả cuốn trôi hay làm loãng đi.

Và đi ngay trên vệt nước đen đó là chiếc đèn thờ ngọc xanh của Lê Thị Tươi.

Thân đèn bằng đồng lên nước xanh rì lơ lửng cách mặt đất khoảng một gang tay. Nó không hề chạm vào lòng đường, nhưng mỗi lần di chuyển được một đoạn, phần chân đế bằng đồng lại tự động chao nhẹ, tạo ra tiếng "cộc" trầm đục vang lên trong không gian ẩm ướt.

Khánh nheo mắt nhìn kỹ. Dọc theo hai bên tường kiệt Ông Bảy, những lá bùa bình an bằng giấy vàng mà hắn và Ông Tư dán từ đầu năm chừ bỗng nhiên cuộn tròn lại. Phần rìa giấy vàng chuyển dần sang màu xám tro, rồi rụng lả tả xuống vệt nước đen bên dưới.

- Hắn nhắm thẳng vào tiệm mình.

Quang nói, giọng anh run nhẹ.

- Khánh, có cần dùng bùa Giáp Hương chặn lại không?

- Không kịp nữa rồi.

Khánh đáp, giọng hắn lạnh tanh.

- Bùa Giáp Hương chỉ chặn được vong chưa có vật neo. Cái đèn ni chính là vật neo của Lê Thị Tươi, lại có cơ chế tự tìm người từ trước. Để hắn vào.

Khánh dùng tay đẩy hai cánh cửa gỗ ra phía sau.

Gió mưa lập tức ùa vào gian trước tiệm Vong Ký, mang theo cái lạnh buốt của nước sông tháng Bảy và một mùi hương rất lạ. Đó không phải là mùi trầm thơm thường ngày của tiệm, cũng không phải mùi ẩm mốc của nhà rường cũ, mà là mùi dầu lạc đã để lâu ngày bị biến chất, lẫn với mùi bùn sông nồng nặc.

Chiếc đèn ngọc xanh lướt qua ngưỡng cửa gỗ.

Ngay khi thân đèn hoàn toàn đi vào bên trong tiệm, vệt nước đen phía sau nó lập tức rút sạch xuống rãnh thoát nước ngoài kiệt, trả lại mặt sân chỉ còn nước mưa trong suốt. Chiếc đèn dừng lại ngay giữa nền nhà lát gạch bông cũ, cách chỗ Bồi đang đứng khoảng ba bước chân.

Cả gian phòng chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng thở dốc của bốn người sống và tiếng mưa đập vào mái hiên ngoài kia.

Đột ngột, chiếc đèn ngọc xanh tự nghiêng phần thân về phía trước. Nó chao qua chao lại ba lần, phần đỉnh đèn hướng thẳng về phía Bồi, giống hệt như động tác của một người đang quỳ sụp xuống hành lễ trước một vị chủ nhân.

Dòng chữ hoặc âm thanh hiện ra: "Phựt."

Một ngọn lửa màu xanh lục bùng lên từ miệng đèn.

Khánh nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đó. Bấc đèn bên trong rõ ràng đã mục nát từ lâu, lòng đèn trống rỗng không có lấy một giọt dầu hỏa hay dầu lạc. Nhưng ngọn lửa xanh vẫn cháy rất ổn định, tỏa ra một thứ ánh sáng xanh mờ ảo, ma quái, hắt lên gương mặt nhỏ nhắn của Bồi.

Bồi đứng chôn chân tại chỗ, hai mắt mở to nhìn ngọn lửa. Thằng nhỏ không lùi lại, nhưng hai bàn tay nó siết chặt gấu áo thun đến mức các đầu ngón tay trắng bệch ra.

- Bồi.

Khánh gọi khẽ, hắn không dám bước tới quá nhanh vì sợ kích động luồng khí âm quanh đèn.

- Mi nghe thấy chi không? Giọng o Năm Hồng còn đó không?

Bồi lắc đầu, giọng em nhỏ nhưng rõ ràng.

- Dạ không. Giọng o Năm Hồng đi rồi, không còn nghe thấy nữa. Chừ chỉ có một giọng nói khác... giọng của một người đàn bà trẻ hơn, nhưng nghe lạnh lắm. O ấy cứ nói một câu giống nhau hoài.

- O ấy nói chi?

Quang bước lên một nửa bước, tay cầm cuốn sổ ghi chép sẵn sàng.

- O ấy nói... "Người nghe giữ đèn, người trông coi đèn giữ tên."

Bồi lặp lại câu nói, giọng thằng nhỏ tự dưng trầm xuống một tông, nghe không giống giọng của một đứa trẻ mười tuổi thường ngày.

Ngay khi Bồi vừa dứt câu, ánh sáng xanh lục từ chiếc đèn bỗng nhiên rực lên.

Dưới nền gạch bông, bóng của Bồi vốn đang đổ về phía sau do ánh đèn điện của tiệm bỗng nhiên bị vặn vẹo. Cái bóng đen của thằng nhỏ bắt đầu kéo dài ra về phía trước, bò chậm rãi trên những viên gạch bông, hướng thẳng về phía chân đế của chiếc đèn ngọc xanh.

Khánh biến sắc.

- Cái bóng sắp chạm vào đèn rồi! Cô Bảy!

O Bảy không đáp, o nhanh tay giật lấy chiếc gáo dừa múc nước trong lu đất đặt cạnh bàn thờ Thoải Phủ. Đó là nước sông Hương được lấy vào giờ Ngọ, vốn được giữ để pha mực viết bùa. O Bảy thọc tay vào gáo nước, vẩy mạnh một đường ngang mặt đất, chắn ngay giữa cái bóng của Bồi và chiếc đèn ngọc xanh.

Dòng chữ hoặc âm thanh hiện ra: "Xèo... xèo..."

Một làn khói trắng mỏng bốc lên từ vệt nước sông Hương trên nền gạch. Cái bóng của Bồi đang bò tới liền khựng lại ngay sát vệt nước, đầu bóng rung lên bần bật như bị một bàn tay vô hình chặn đứng.

- Bồi, lùi lại ba bước!

Khánh hét lên.

Thằng nhỏ nghe lời Khánh, vội vàng bước giật lùi về phía sau chiếc tủ kính. Khi em lùi lại, cái bóng dưới nền nhà cũng co ngắn lại, tách rời khỏi vệt nước sông Hương nhưng vẫn hướng về phía chiếc đèn như một chiếc kim nam châm chỉ hướng bắc.

Cô Bảy bước tới gần chiếc đèn hơn một chút, o không chạm vào đèn mà cúi người xuống, dùng một chiếc que tre nhỏ khều nhẹ phần chân đế đồng để nhìn vào mặt dưới của nó. Dưới ánh sáng xanh lục, những đường khắc bùa chú ngoằn ngoèo dưới đáy đèn hiện ra rõ mộc. Đó là những chữ bùa cổ của Thoải Phủ, nét chữ sâu và sắc, được đục bằng đục thép từ cả trăm năm trước.

- Không phải Lê Thị Tươi muốn ép thằng nhỏ.

Cô Bảy nói, giọng o trầm xuống.

- Đây là cơ chế tự chọn của vật trấn cũ. Người chế tạo ra chiếc đèn ni ngày xưa đã khắc bùa định sẵn: hễ ai có Âm giác nghe được tiếng gọi của đèn. Đèn sẽ tự động tìm đến và bắt người đó phải nhận giao ước thờ phụng để giữ cái tên khắc trên thân đèn. Đèn chọn thằng Bồi vì tai hắn nghe được, chứ bản thân vong hồn trong đèn không có quyền chọn lựa.

- Nghĩa là cái đèn ni đang tự động ép người ta làm việc cho hắn?

Quang hỏi, chân mày nhíu chặt.

- Kiểu như một cái bẫy tâm linh tự động rứa à?

- Đúng rứa.

Cô Bảy gật đầu.

- Nếu thằng Bồi gật đầu nhận lời, hoặc nếu hắn chạm tay vào đèn lúc này, giao ước sẽ khóa lại. Từ chừ về sau, mạng sống của hắn sẽ gắn liền với ngọn đèn ni. Đèn tắt thì hồn hắn cũng tổn thương, mà đèn vỡ thì hắn cũng khó toàn mạng.

Khánh nhìn chiếc đèn ngọc xanh vẫn đang cúi chao trước mặt Bồi. Hắn cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn biết rõ cảm giác bị ràng buộc với những thứ thuộc về cõi âm là thế nào. Vết bớt màu đỏ hình cá trên vai hắn mỗi ngày một lan rộng chính là cái giá của những giao ước cũ mà hắn không hề tự nguyện ký kết từ thuở ba tuổi. Hắn không thể để Bồi đi vào vết xe đổ đó.

Phan Khanh bước lên, định dùng báng súng gạt chiếc đèn ra xa Bồi, nhưng Khánh đã kịp thời đưa tay cản lại.

- Anh Khanh, đừng đụng vào. Người thường đụng vào tà vật đang hoạt động cơ chế chọn người sẽ bị âm khí cắn ngược. Để tui xử lý.

Khánh quay sang nhìn Bồi. Thằng nhỏ vẫn đang run, nhưng đôi mắt nó nhìn Khánh đầy tin cậy. Khánh hít một hơi sâu, giọng hắn bình tĩnh nhưng dứt khoát.

- Bồi. Mi nghe eng nói ni. Mi không cần phải sợ cái đèn ni, cũng không cần phải sợ cái giọng nói trong đó. Chừ eng hỏi mi, mi có muốn nhận giữ cái đèn ni suốt đời để đổi lấy việc nghe được tiếng của họ không?

Quang vội can ngăn.

- Khánh, mi hỏi rứa có quá sức với hắn không? Hắn mới mười tuổi...

- Chính vì hắn mới mười tuổi nên hắn mới có quyền tự quyết định cuộc đời hắn.

Khánh ngắt lời Quang, mắt vẫn không rời khỏi Bồi.

- Tui không nói thay hắn, cũng không muốn viện cớ vì cứu Huế hay cứu cái chi lớn lao mà ép hắn phải nhận một cái ách vào cổ. Bồi, mi trả lời eng đi. Mi có muốn nhận không?

Bồi nhìn Khánh, rồi nhìn sang Cô Bảy đang đứng im lặng bên cạnh. Thằng nhỏ nhìn xuống cái bóng của mình đang bị kéo dài dưới đất, rồi cuối cùng nhìn thẳng vào ngọn lửa xanh lục đang cháy trên chiếc đèn ngọc xanh. Nó mím môi, lấy hơi từ lồng ngực rồi nói lớn.

- Con không nhận! Con mới mười tuổi, con còn phải đi học, con không biết thờ đèn là chi hết. Con cũng không muốn giữ một cái vật lạnh ngắt ni suốt đời đâu!

Câu nói của Bồi vang lên giòn giã giữa gian tiệm Vong Ký.

Ngay lập tức, ngọn lửa xanh lục trên chiếc đèn bùng cao lên gần nửa mét, liếm sát vào xà nhà bằng gỗ rường. Sức nóng của ngọn lửa không tỏa ra hơi ấm mà mang theo một luồng khí lạnh buốt, khiến tất cả những người có mặt trong phòng đều phải rùng mình, nổi da gà.

Một tiếng "oàng" lớn vang lên từ phía ngoài đường lớn Gia Hội.

Sức kéo tâm linh từ sự từ chối của Bồi dội ngược qua mạng nước rò dưới đất. Khánh cảm nhận được mặt đất dưới chân mình rung nhẹ. Bảy điểm rò âm mà hắn và Phan Khanh phát hiện hồi chiều xung quanh khu vực Gia Hội đồng loạt phát ra những tiếng u u như tiếng gió rít qua khe cửa hẹp.

Cùng lúc đó, từ gian kho phía sau tiệm Vong Ký, cửa chiếc tủ niêm phong bằng gỗ lim bỗng nhiên va đập mạnh vào khung cửa.

Dòng chữ hoặc âm thanh hiện ra: "Bình... bình... bình..."

Ba tiếng va đập khô khốc vang lên, báo hiệu những tà vật khác bên trong kho đang phản ứng dữ dội với luồng âm khí đột ngột bùng phát của chiếc đèn ngọc xanh.

Chiếc đèn ngọc xanh sau khi bị từ chối bỗng nhiên bay thẳng về phía Bồi như một mũi tên.

- Tránh ra!

Khánh hét lên.

Hắn không kịp suy nghĩ nhiều, bước một bước dài chắn ngay trước mặt Bồi. Khánh biết mình tuyệt đối không được chạm tay trần vào thân đèn, bởi vì theo luật của tiệm Vong Ký. Một cái chạm tay của người trông coi tiệm trong lúc cơ chế chọn người đang kích hoạt sẽ bị coi là hành vi "nhận thay" giao ước.

Khánh nhanh tay rút từ trong túi áo ra một tờ giấy vàng không ghi tên. Hắn kẹp tờ giấy vàng giữa hai ngón tay trỏ và ngón giữa, đưa thẳng ra phía trước để cản đường bay của chiếc đèn.

Chiếc đèn ngọc xanh đập mạnh vào tờ giấy vàng.

Một tiếng "bép" vang lên như tiếng roi da quất vào da thịt. Tờ giấy vàng trên tay Khánh lập tức chuyển sang màu đen kịt ở điểm tiếp xúc, nhưng nó đã thành công ngăn chiếc đèn dừng lại lơ lửng giữa không trung, cách ngực Khánh chỉ chừng một gang tay.

Mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán Khánh. Hắn cảm thấy cánh tay cầm tờ giấy vàng tê dại đi, luồng khí lạnh từ đèn truyền qua tờ giấy, chạy dọc theo cánh tay hắn lên đến tận bả vai, làm vết bớt hình cá đỏ trên vai hắn nhói lên đau đớn.

- Lê Thị Tươi!

Khánh gầm lên qua kẽ răng.

- Người sống đã từ chối! Mi không được ép người ta!

Từ ngọn lửa xanh lục của chiếc đèn, những hạt muội đen li ti bắt đầu rơi xuống tờ giấy vàng đang chắn giữa hai bên. Những hạt muội đen rơi đến đâu, mặt giấy vàng lập tức hiện lên những nét chữ nguệch ngoạc đến đó.

Chỉ trong vài giây, trên tờ giấy vàng hiện rõ ba chữ bằng chữ Quốc ngữ cổ: "Lê Thị Tươi".

Nhưng ngay khi ba chữ đó vừa thành hình, một vệt đen kịt khác từ ngọn lửa bỗng nhiên xẹt qua. Gạch ngang một đường thật mạnh đè lên cái tên ấy, giống như có ai đó dùng mực đen để xóa bỏ sự tồn tại của nàng khỏi cõi đời.

Từ trong lòng chiếc đèn ngọc xanh, một giọng nói nữ đứt quãng, rè rè như tiếng loa phóng thanh cũ bị thấm nước, vang lên.

- Trả... trả tên... tui... trước...

Giọng nói ấy không mang theo sự hung dữ của một ác vong muốn bắt hồn đoạt mạng, mà chỉ có một nỗi oán hận và cầu khẩn cùng cực.

Khánh nhìn vệt đen gạch ngang tên Lê Thị Tươi trên tờ giấy vàng. Hắn hiểu rằng, vong hồn của người đàn bà chết năm 1885 này đang bị giam cầm trong một trạng thái lấp lửng. Tên của nàng đã bị xóa khỏi gia phả dương gian, nhưng lại bị xích vào chiếc đèn thờ này bởi một cơ chế trấn yểm cổ xưa. Nàng không thể đi qua Cửa, cũng không thể tan biến hoàn toàn, chỉ có thể nương theo ngọn lửa xanh này để tìm kiếm một người nghe được tiếng kêu cứu của mình.

- O Bảy!

Khánh nói, giọng hắn run lên vì phải gồng mình chống lại sức nặng tâm linh của chiếc đèn.

- O xem cái vệt gạch ngang ni là răng rứa?

Cô Bảy bước lại gần, nhìn vệt đen trên giấy vàng, gương mặt o đanh lại đầy lo ngại.

- Tên của nàng đã bị gạch bỏ ở dương gian bằng một lời nguyền dòng họ. Muốn giải được cái đèn ni, phải tìm ra kẻ đã gạch tên nàng năm xưa, hoặc phải tìm được cách phục hồi lại danh tính của nàng trước bài vị tổ tiên. Nếu không, cái đèn ni sẽ tiếp tục tự động tìm người trông coi cho đến khi có người nhận mới thôi.

Khánh siết chặt tờ giấy vàng, cố giữ cho chiếc đèn không tiến thêm một phân nào nữa về phía Bồi. Hắn cảm nhận được luồng khí âm xung quanh đang cô đặc lại, nước mưa ngoài kiệt Ông Bảy như thể đang ngưng đọng.

Ngay lúc đó, vệt đen trên tờ giấy vàng lại hiện lên rõ hơn, đè nghiến lấy chữ "Tươi" lần thứ hai.

Toàn bộ nước mưa đang xối xả rơi ngoài kiệt Ông Bảy bỗng nhiên đứng yên một nhịp. Những giọt nước mưa lơ lửng giữa không trung như những hạt pha lê xám xịt dưới ánh đèn đường, rồi đồng loạt chảy ngược trở lại, hướng thẳng về phía cửa tiệm Vong Ký.

Chương khác

Xem thêm