TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 201: 9.999 Ô Tên
- Phá cửa đi. Phan Khanh ra lệnh, giọng anh đanh lại giữa tiếng mưa dầm dề đổ xuống mái tôn rỉ sét của dãy nhà kho cũ sát bến Bao Vinh. Hai người cảnh…
Nội dung chương
- Phá cửa đi.
Phan Khanh ra lệnh, giọng anh đanh lại giữa tiếng mưa dầm dề đổ xuống mái tôn rỉ sét của dãy nhà kho cũ sát bến Bao Vinh. Hai người cảnh sát cơ động đi cùng lập tức bước lên, một người trông coi chặt chốt cửa gỗ đã mục nát, người kia dùng xà beng nêm mạnh vào khe hở giữa hai cánh cửa. Tiếng gỗ mục gãy răng rắc vang lên khô khốc trong không gian ẩm ướt của buổi trưa muộn.
Khánh đứng lùi lại phía sau một bước, tay vẫn xách chiếc túi vải bạt chứa ngọn đèn ngọc xanh của Lê Thị Tươi. Dưới chân hắn, nước mưa hòa lẫn với bùn đất đỏ từ con lạch sát bên bờ sông Hương tràn lên, ngấm qua đế giày vải mang lại cảm giác lạnh buốt. Hắn đưa mắt nhìn tấm niêm phong màu đỏ đã rách tả tơi dán ở góc cửa. Tấm niêm phong đó mang con dấu của một công ty đồ cổ cũ tại Huế, cái tên đã xuất hiện liên tục trong hồ sơ dòng tiền của vụ Hoàng Thị Lan mà Phan Khanh đang điều tra.
- Cẩn thận cái chốt phía trong.
Quang đứng bên cạnh che ô cho thằng Bồi, lên tiếng nhắc nhở.
- Cửa ni gỗ mít rừng nhưng chốt bằng sắt rèn từ thời thuộc Pháp, cứng lắm đó.
Tiếng xà beng lách cách va vào sắt rèn vang lên chói tai. Đúng lúc đó, từ bên trong gian kho tối tăm, tiếng xé giấy "xoành xoạch" lại rộ lên một đợt mới, dồn dập và sắc lẹm như có hàng chục bàn tay đang cùng lúc vò nát những cuốn sổ cũ.
Cùng lúc đó, từ chín ô đinh sắt đóng trên cánh cửa gỗ mục, những giọt mực màu đen đặc rỉ ra. Mực không chảy thẳng xuống đất mà bò loang lổ dọc theo các đường vân gỗ, như những con kiến đen đang tìm đường tháo chạy khỏi tổ. Mùi mực tàu nồng nặc pha lẫn mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi khiến thằng Bồi phải bịt mũi, nép sát vào người Quang.
Một tiếng "rầm" lớn vang lên. Cánh cửa gỗ mít mục nát cuối cùng cũng bị phá tung, đổ sụp vào phía trong, cuốn theo một luồng khí lạnh buốt và bụi bặm bay mù mịt.
Phan Khanh là người đầu tiên bước vào, khẩu súng ngắn trên tay anh chĩa thẳng vào khoảng tối phía trước. Nhưng bên trong gian kho hoàn toàn trống rỗng. Không có bóng người nào, cũng không có bất kỳ kẻ phá hoại nào đang trốn ở đây.
Dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi trưa mưa gió hắt qua ô cửa vỡ, Khánh bước vào gian kho và đứng sững lại.
Khắp gian phòng rộng chừng năm mươi mét vuông là những sợi dây kẽm rỉ sét chăng ngang dọc từ bức tường gạch này sang bức tường gạch đối diện. Trên những sợi dây kẽm đó, hàng trăm tờ giấy màu vàng ố được kẹp bằng những chiếc kẹp tre nhỏ. Đó là những phiếu cầm đồ cổ, mặt giấy đã ngả màu vàng đục vì hơi ẩm của sông nước.
- Có ai ở đây không?
Phan Khanh hô lớn, tiếng vang vọng lại từ những góc tường ẩm mốc.
Khánh nhìn lướt qua đống phiếu cầm đang đung đưa nhẹ trên dây kẽm. Hắn quay sang hỏi Phan Khanh.
- Anh Khanh, trong hồ sơ đăng ký của cái kho ni, tên của chủ kho đứng tên là ai rứa?
- Một người tên Hồ Văn Tám, đăng ký hộ khẩu ở phường Phú Cát từ mười năm trước, nhưng người này đã mất tích từ năm ngoái.
Phan Khanh trả lời, mắt vẫn không rời những góc khuất trong kho.
Khánh hít sâu, hắn gọi lớn cái tên đó vào khoảng không gian tối tăm của gian nhà.
- Hồ Văn Tám!
Ngay khi cái tên vừa dứt khỏi miệng Khánh, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Những sợi dây kẽm chăng ngang phòng bỗng rung lên bần bật dù không hề có gió lùa. Hàng trăm tờ phiếu cầm đồ màu vàng ố tự động lật ngược mặt chữ xuống dưới cùng một lúc. Tiếng giấy đập vào nhau tạo nên những âm thanh rào rào khô khốc.
Từ mép của những tờ phiếu cầm bị lật úp, những vệt mực đen bắt đầu rỉ ra, bò dọc theo sợi kẽm rồi hướng thẳng về phía cửa ra vào nơi nhóm của Khánh đang đứng. Luồng mực đen di chuyển rất nhanh, như những sợi chỉ đen dài đang muốn quấn lấy chân người sống.
- Tránh ra!
Cô Bảy hét lên, tay bà vội vàng giật chiếc khánh đồng bên hông ra.
Khánh không lùi lại. Hắn đặt chiếc túi vải bạt xuống đất, nhanh tay rút từ trong túi áo ra một nén nhang vàng. Hắn không dùng bật lửa mà cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ của mình, lấy một giọt máu tươi miết dọc theo thân nhang, sau đó dùng đầu nhang quẹt mạnh vào mặt bàn gỗ mục bên cạnh. Một đốm lửa đỏ rực bùng lên ở đầu nén nhang, tỏa ra mùi trầm thơm nồng nhưng có lẫn vị tanh của máu.
Khánh cắm mạnh nén nhang vào một khe nứt lớn trên mặt bàn gỗ ngay trước luồng mực đang bò tới.
- Niệm!
Khánh gằn giọng.
Một luồng hơi nóng từ nén nhang tỏa ra, tạo thành một ranh giới vô hình chặn đứng những sợi mực đen lại. Những vệt mực như chạm phải lửa nóng, lập tức co rụt lại và đóng thành những cục sáp đen khô cứng trên sợi dây kẽm.
Nhưng cái giá phải trả lập tức ập đến. Khánh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, một cơn choáng váng ập tới khiến đầu óc hắn quay cuồng. Vết bớt hình cá đỏ trên vai hắn dưới lớp áo thun ướt sũng bỗng nóng rát lên như có ai dùng than hồng áp vào da thịt. Hắn loạng choạng, suýt nữa ngã quỵ nếu Cô Bảy không kịp thời đưa tay đỡ lấy bả vai hắn.
- Mi có răng không Khánh?
Cô Bảy lo lắng hỏi, bàn tay bà truyền sang một hơi ấm quen thuộc để giữ cho hắn đứng vững.
- Tui không sao o.
Khánh lắc đầu, cố hít thở sâu để xua đi cơn đau nhói ở vai.
- Chỉ là hơi mất sức chút thôi.
Quang lúc này đã đi vòng qua những sợi dây kẽm bị niêm phong, tiến lại gần bức tường gạch ở phía cuối gian kho. Trên bức tường đó treo chín bảng gỗ lớn màu đen sẫm, mỗi bảng dài chừng hai mét, được đục đẽo rất công phu thành những hàng khe nhỏ li ti.
Quang rút chiếc thước dây trong túi ra, đo đạc cẩn thận từng bảng gỗ rồi lẩm nhẩm tính toán. Gương mặt anh dần trở nên nghiêm trọng.
- Khánh, mi qua đây coi cái ni. Chín bảng gỗ lớn trên tường ni được chia thành từng ô nhỏ. Mỗi bảng có đúng một ngàn một trăm mười một khe hở để nhét giấy. Chín bảng cộng lại là đúng chín ngàn chín trăm chín mươi chín ô.
Khánh bước lại gần, nhìn những khe hở trống hoác trên bảng gỗ. Những khe hở đó sâu chừng hai đốt ngón tay, bên trong vẫn còn vương lại những mảnh vụn của giấy bản và mùi mực tàu chưa bay hết. Chín ngàn chín trăm chín mươi chín ô, một con số không hề ngẫu nhiên. Nó trùng khớp hoàn toàn với số lượng tên cần thiết để cưỡng mở Cửa Âm Hương mà Ông Tư từng cảnh báo hắn.
Phan Khanh lúc này cũng tìm thấy một chiếc rương gỗ nhỏ nằm khuất sau những đống đổ nát ở góc kho. Anh dùng chân đá vỡ chiếc khóa rỉ sét, bên trong chứa đầy những vật dụng thờ cúng cũ kỹ.
- Có rất nhiều bài vị ở đây.
Phan Khanh cúi xuống lôi ra những tấm bài vị bằng gỗ mít, gỗ gụ.
- Nhưng tất cả đều bị cạo sạch chữ sơn son thếp vàng ở mặt trước. Không còn một chữ nào để nhận dạng.
Quang tiến lại gần, cầm một tấm bài vị lên xem xét dưới ánh sáng đèn pin. Anh lắc đầu.
- Không chỉ có bài vị. Nhìn đống giấy lót dưới đáy rương đi. Đây là những trang gia phả bị xé nham nhở từ các cuốn sổ họ tộc, còn đây là bản sao sổ tử của các làng xã quanh Huế từ thời xưa. Cả những phiếu ghi nhận đồ tang nữa.
Khánh nhìn những vết cạo trên mặt gỗ bài vị, mặt gỗ vẫn còn mới, chứng tỏ việc cạo chữ này mới diễn ra gần đây. Hắn đưa tay chạm vào những vết cạo, cảm nhận được một luồng âm khí buốt giá truyền qua đầu ngón tay.
- Những vật ni đều có chung một con dấu vận chuyển màu mực tím ở mặt sau.
Phan Khanh chỉ vào dấu mộc hình tròn đã nhòe đi vì nước ẩm.
- Dấu này của một dịch vụ vận chuyển tư nhân ở bến đò cũ. Các tài liệu này được thu gom từ nhiều khu vực khác nhau ở Huế: Kim Long có, Vỹ Dạ có, Gia Hội có, Thủy Xuân cũng có.
Khánh nhìn đống bài vị bị cạo chữ, rồi nhìn những tờ phiếu cầm đồ treo trên dây kẽm. Đầu óc hắn hoạt động liên tục, kết nối các mảnh dữ liệu lại với nhau. Hắn nhận ra một sự thật đáng sợ về cơ chế hoạt động của mạng lưới cầm đồ âm này.
- Tụi nó không dùng phiếu cầm để giam vong trực tiếp.
Khánh nói, giọng hắn trầm xuống giữa tiếng mưa rơi đều đặn ngoài kia.
- Phiếu cầm đồ ở đây chỉ là công cụ để thu gom tên thật của người chết từ nhà người sống. Khi người ta mang đồ thờ cúng, bài vị hay gia phả đến đây cầm cố, tụi nó sẽ cạo sạch tên trên bài vị ở nhà họ, xé gia phả để xóa bỏ hoàn toàn bản ghi chép còn lại ở dương gian. Sau đó, tụi nó dùng mực đen pha với máu của người sống để chuyển cái tên đó sang một vật khác.
- Ý mi là quyển sổ đen của Âm Vũ?
Quang hỏi, mắt anh mở to.
- Đúng rứa.
Khánh gật đầu.
- Khi một cái tên bị xóa sạch khỏi ký ức và ghi chép của người sống ở dương gian, đồng thời được ghi vào Vong Ký đen bằng mực máu, cái tên đó sẽ hoàn toàn thuộc về sổ. Vong hồn của người đó sẽ bị trói chặt vào sổ đen, không cách chi thoát ra được nữa. Đây là một trạm thu gom và xóa dấu vết quy mô lớn.
Thằng Bồi nãy giờ vẫn đứng im lặng bên cạnh Quang bỗng nhiên ngồi thụp xuống đất. Nó áp tai sát vào những tấm ván sàn gỗ mục nát của gian nhà kho. Gương mặt nhỏ nhắn của nó tái mét đi, đôi mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không vô định dưới nền nhà.
- Eng Khánh... dưới ni có tiếng người.
Bồi thì thào, giọng nó run lên bần bật.
- Nhiều người lắm. Họ đang tự đọc tên của họ. Tiếng đọc rì rầm như tiếng ong vỡ tổ rứa.
Khánh lập tức đi tới bên cạnh Bồi. Đúng lúc đó, chiếc túi vải bạt chứa đèn ngọc xanh của Lê Thị Tươi đặt trên đất bỗng rung nhẹ. Một quầng sáng màu xanh lục xuyên qua lớp vải bạt dày, chĩa thẳng ngọn lửa xanh vào một tấm ván sàn gỗ bị mục nát ở góc khuất phía sau chín bảng gỗ lớn.
Phan Khanh không chần chừ, anh cùng hai người cảnh sát cơ động dùng xà beng cạy mạnh tấm ván sàn lên. Tiếng đinh sắt rỉ sét bật ra nghe nhức óc. Dưới tấm ván sàn lộ ra một lối cầu thang đứng bằng sắt dẫn xuống một căn hầm ngầm tối tăm bên dưới nền kho.
Mùi ẩm mốc và mùi mực tàu pha máu từ dưới hầm xộc lên nồng nặc hơn gấp bội so với gian nhà trên. Khánh là người đi xuống đầu tiên, tay cầm chiếc đèn pin du lịch chiếu sáng lối đi chật hẹp.
Căn hầm ngầm dưới lòng đất chỉ cao chừng mét tám, tường được xây bằng gạch vồ thời xưa, nhiều chỗ đã bị rễ cây dại đâm xuyên qua làm nứt nẻ. Giữa hầm là một chiếc bàn gỗ dài, trên đó bày la liệt những lọ mực tàu bằng thủy tinh và những cây bút lông cán tre đã rụng gần hết lông.
Khánh soi đèn pin lên những bức tường xung quanh hầm. Ở đây cũng có những bảng gỗ được chia thành các khe nhỏ giống như trên nhà, nhưng các khe tên dưới này hầu hết đã trống rỗng. Những mảnh giấy bản ghi tên bên trong đã bị rút đi gần hết, chỉ còn lại những khe gỗ đen ngòm như những hốc mắt không tròng.
- Giấy ghi tên bị chuyển đi hết rồi.
Quang vừa bước xuống hầm vừa nói, anh dùng ngón tay quệt vào một khe gỗ trống.
- Vết bụi ở đây còn mới, chứng tỏ tụi nó vừa mới rút giấy đi cách đây không lâu.
Khánh đi đến bảng gỗ cuối cùng ở góc hầm. Hắn soi đèn vào dải khe dưới cùng của bảng thứ chín. Ở đây vẫn còn lại mười ba mảnh giấy bản nhỏ màu vàng nhạt nằm im lìm trong các khe gỗ. Nhưng ngay sát bên cạnh mười ba mảnh giấy đó, có ba khe tên khác đang dính những vệt mực đen mới tinh, vẫn còn ướt và chưa kịp khô.
- Mực chưa khô.
Khánh đưa ngón tay chạm nhẹ vào vệt mực trên khe gỗ, cảm giác dính dính và lạnh ngắt.
- Ba cái tên ni vừa mới được ghi xong, hoặc đang trong quá trình chuyển đi.
- Rứa là Âm Vũ đã thu đủ chín ngàn chín trăm chín mươi chín tên chưa Khánh?
Cô Bảy hỏi, giọng bà có phần lo lắng khi nhìn vào những khe gỗ dính mực mới.
Khánh im lặng nhìn ba khe tên dính mực mới kia. Sự bất định này khiến tim hắn thắt lại. Những bằng chứng tại căn hầm này chưa cho phép họ khẳng định Âm Vũ đã đạt con số chín ngàn chín trăm chín mươi chín tên. Hắn có thể vẫn còn thiếu vài tên cuối cùng để hoàn tất việc cưỡng mở Cửa Âm Hương. Mọi thứ đang diễn ra ở ranh giới vô cùng mong manh.
Quang lúc này đang lật giở một cuốn sổ giao nhận bằng giấy bản cũ nằm trên chiếc bàn gỗ giữa hầm. Cuốn sổ này ghi chép các mốc thời gian và ký hiệu vận chuyển. Anh chỉ tay vào dòng chữ cuối cùng được viết bằng mực tàu đen.
- Nhìn ký hiệu ni đi Khánh. Đây là hình vẽ một chiếc ghe bầu cổ, bên cạnh ghi ngày chuyển là đêm hai mươi sáu tháng Tám dương lịch. Tức là đêm mai, ngay trước ngày rằm tháng Bảy khi Cửa Âm Hương mở tự nhiên. Điểm nhận hàng ghi rõ là Cồn Hến.
- Đêm mai...
Khánh lẩm nhẩm.
- Đúng là tụi nó gom tên về đây rồi dùng ghe bầu để chuyển về Cồn Hến cho Âm Vũ trước giờ G. Cái kho ni chính là trạm trung chuyển cuối cùng ở khu vực Bao Vinh.
Khánh cúi xuống nhìn đống giấy vụn và những mảnh bài vị vỡ nát dưới chân bàn gỗ. Hắn gạt đống tro giấy sang một bên, bất ngờ phát hiện ra vài mảnh giấy bản có ghi tên vong bằng chữ Hán và chữ Quốc ngữ. Khi đọc kỹ những cái tên trên đó, đồng tử của Khánh co rút lại.
- Có chuyện chi rứa mi?
Quang thấy nét mặt Khánh thay đổi liền hỏi.
- Đây là tên của những vong hồn mà tiệm Vong Ký của tụi mình từng giúp trước đây.
Khánh đưa mảnh giấy cho Quang coi, giọng hắn có phần run rẩy.
- Nhìn cái tên Trần Thị Hoài của vụ gương đồng lăng Tự Đức ni, rồi cả tên của vong Mệ Điểm nữa.
Quang cầm mảnh giấy lên xem xét kỹ rồi thở phào nhẹ nhõm.
- Mi bình tĩnh lại đi Khánh. Đây chỉ là bản sao chép lại từ bài vị cũ hoặc hồ sơ lưu trữ của tụi nó thôi, không phải là tên gốc gắn liền với vong hồn. Những vong hồn đã được mi ghi vào Vong Ký trắng và trả tự do thì không còn bị tiệm giữ nữa; có vong đã hoàn tất lời hẹn rồi rời vật neo, có vong đã tan biến. Bản sao ni không có cách chi làm kẻ đã tan quay trở lại dương gian hay tự giam một vong vào sổ đen được nữa.
Khánh nghe Quang giải thích thì lồng ngực mới dần giãn ra. Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, gật đầu.
- Tui hiểu rồi. Nhưng Âm Vũ gom những bản sao ni làm chi?
- Để lần theo dấu vết.
Cô Bảy đứng bên cạnh lên tiếng, giọng bà trầm buồn.
- Hắn muốn tìm kiếm xem còn những vong hồn nào có mối liên hệ với tiệm Vong Ký mà hắn chưa bắt được. Hắn đang muốn quét sạch tất cả những gì thuộc về Thoải Phủ sông Hương.
Phan Khanh lúc này đang dùng đèn pin soi vào một ngăn kéo ẩn dưới gầm bàn gỗ. Anh dùng báng súng gõ mạnh, một tấm gỗ mỏng bật ra, lộ ra một tờ giấy tuyên chỉ cũ màu vàng sậm được xếp làm tư. Phan Khanh cẩn thận mở tờ giấy ra, trên đó là một danh sách viết tay gồm hai mươi bảy địa chỉ nhà dân tại các khu vực khác nhau ở Huế.
Bên cạnh mỗi địa chỉ đều có ghi một cái tên của người đã khuất, và tất cả đều bị đánh dấu bằng một dấu chéo màu đỏ tươi kèm theo dòng chữ: "Xóa trước giờ Dậu."
- Hai mươi bảy địa chỉ này nằm rải rác từ Gia Hội, Bao Vinh cho tới mạn Vỹ Dạ.
Phan Khanh đọc lướt qua danh sách, chân mày anh nhíu chặt lại.
- Đây là những nhà vẫn còn giữ bài vị hoặc bản ghi chép tên tuổi người chết trong gia phả mà tụi nó chưa kịp thu hồi hoặc cạo sạch.
Khánh nhìn tờ danh sách trên tay Phan Khanh. Hắn hiểu ngay ý đồ của đối phương. Hai mươi bảy cái tên này chính là những cái tên cuối cùng chưa bị chuyển hoàn tất vào Vong Ký đen, bởi vì ở dương gian vẫn còn người sống ghi nhớ và còn vật chứng lưu giữ tên của họ.
Ngay lúc đó, ánh sáng xanh lục từ chiếc đèn ngọc xanh của Lê Thị Tươi trong túi vải bạt bỗng dưng bùng sáng mạnh mẽ. Luồng sáng xanh không còn chĩa xuống đất nữa mà chiếu thẳng lên bức tường gạch ẩm mốc phía sau chiếc bàn gỗ dài.
Dưới ánh sáng xanh mờ ảo, trên mặt tường gạch hiện lên một dòng chữ được viết bằng mực đen pha máu đã khô từ lâu. Những nét chữ nguệch ngoạc nhưng chứa đựng một quy luật tâm linh đáng sợ của cõi âm.
Dòng chữ hoặc âm thanh hiện ra: "Tên còn người nhớ thì chưa thuộc trọn về sổ."
Khánh nhìn dòng chữ trên tường, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Dòng chữ này chính là câu trả lời cho cơ chế của Vong Ký đen. Âm Vũ dù có dùng thuật pháp mạnh đến đâu cũng không thể cướp đi hoàn toàn một cái tên nếu ở dương gian vẫn còn người sống thành tâm nhớ đến và giữ gìn bài vị của người chết. Đó là lý do vì sao bọn chúng phải lập ra cái trạm thu gom này để đi cạo sạch bài vị và xé gia phả của người ta.
- Chúng ta phải chặn tụi nó lại.
Phan Khanh nói, giọng anh đầy quyết tâm.
- Không thể để tụi nó đi xóa nốt hai mươi bảy cái tên này được.
Phan Khanh vừa nói vừa lật mặt sau của tờ danh sách hai mươi bảy địa chỉ để kiểm tra xem có thêm thông tin gì không. Nhưng ngay khi nhìn thấy những dòng chữ viết ở mặt sau tờ giấy, gương mặt vị đại úy cảnh sát hình sự lập tức biến sắc, đôi mắt anh co thắt lại đầy kinh ngạc.
Khánh bước lại gần, soi đèn pin vào mặt sau tờ giấy.
Ở mặt sau, bên cạnh mỗi địa chỉ trong danh sách đều có ghi rõ tên của một người chịu trách nhiệm đi thu hồi hoặc cạo sạch bài vị tại nhà đó. Và ở dòng đầu tiên của danh sách - một địa chỉ nằm ngay tại khu phố cổ Gia Hội - phần ký nhận đã có một chữ ký nguệch ngoạc bằng mực đen mới tinh.
Bên cạnh chữ ký đó là mốc thời gian ghi nhận việc bắt đầu đi thu hồi: "11:40".
Khánh đưa tay lên nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cũ của mình. Kim giờ và kim phút lúc này đang chỉ đúng mười hai giờ trưa.
Kẻ đi thu hồi bài vị đã bắt đầu hành động từ hai mươi phút trước.