TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 198: Hai Người Trong Một Ngọn Đèn

Đợt sơ tán cuối cùng vừa rời khỏi Chợ Đông Ba thì tiếng chân đèn dưới cống cũng dừng. Đâu phải nhỏ dần rồi mất hút. Nó dừng đúng một tiếng *cộc*, ngay…

Nội dung chương

Đợt sơ tán cuối cùng vừa rời khỏi Chợ Đông Ba thì tiếng chân đèn dưới cống cũng dừng.

Đâu phải nhỏ dần rồi mất hút. Nó dừng đúng một tiếng *cộc*, ngay dưới nắp cống dãy hàng cá, như thể vật ở bên dưới đã biết những người cần gặp đang đứng chờ phía trên.

Khánh không cho Bồi tới gần. Hắn bảo Quang đưa thằng nhỏ ra sau xe chỉ huy, cách miệng cống hơn hai chục bước, rồi mới cùng Cô Bảy và Phan Khanh quay lại. Năm Béo ôm chiếc ba lô đựng riêng bài vị Lê Thị Tươi và chiếc khăn vá của em gái, đứng ngoài vòng nước mà Cô Bảy vừa rót quanh nắp cống.

Nắp sắt rung ba lần.

Một luồng nước đen trào qua khe. Giữa dòng nước, chiếc đèn thờ bằng ngọc xanh từ từ đội nắp cống nghiêng lên. Không có bàn tay nào nâng nó. Thân đèn phủ bùn, bấc mục không dầu, nhưng trong lòng đá vẫn cháy hai lớp lửa xanh: lớp ngoài sẫm và đứng, lớp trong nhạt hơn, chao đảo theo từng tiếng nấc rất nhỏ.

Khánh nhận ra ngay kích thước chân đèn khớp với vết nứt trên bệ đá ở am Bích Động.

Chiếc đèn không lao vào người sống. Nó trượt trên một màng nước mỏng, dừng ngoài vòng nước của Cô Bảy rồi nghiêng về phía ba lô Năm Béo đang giữ.

- Nó tìm bài vị với chiếc khăn, Quang nói khẽ.

- Chưa chắc nó tìm tụi mình. Và chưa ai được chạm tay trần, Khánh đáp.

Hắn trải túi vải bạt xuống nền, đặt hai tờ giấy vàng không ghi tên lên miệng túi. Cô Bảy gõ khánh một nhịp mở đường. Chỉ khi chiếc đèn tự trượt qua hai tờ giấy, nằm yên trong túi và ngọn lửa hạ thấp, Khánh mới gập vải lại, buộc ba vòng chỉ đỏ bên ngoài.

Đó không phải một lần thu nhận hay ép niêm. Chiếc đèn đã tự dừng trước những vật neo được mang khỏi Bích Động; nhóm chỉ giữ nó cách khỏi mạng rò và đưa nó về nơi có thể tách hai tiếng gọi. Phan Khanh chụp nguyên trạng, ghi giờ, rồi cho một xe công vụ đi kèm chiếc bán tải suốt đường về Gia Hội.

Gần rạng sáng, chiếc túi vải bạt được đặt giữa gian trước tiệm Vong Ký, trên một tấm ván thấp riêng biệt. Khánh không đưa đèn lên bàn thờ và cũng không cất vào kho niêm. Hắn đặt bài vị Lê Thị Tươi, chiếc khăn vá của Năm Hồng và mảnh giấy niêm xanh lên ba khay gỗ cách nhau, còn chiếc đèn nằm dưới thấp, ngoài cả ba khay.

- Tên chưa tách thì đèn chưa được đứng trên bàn thờ. Đặt lên đó là mặc nhiên nhận một chủ, trong khi bên trong đang có hai tiếng gọi, hắn nói.

Cô Bảy chuẩn bị hai chén nước Sông Hương, hai nén nhang và hai tờ giấy vàng riêng. Bà tuyệt đối không nhập hai phép thử làm một, dù hai dấu âm cùng dẫn về chiếc đèn.

Quang ngồi ở đầu bàn, đối chiếu bản chụp sổ hộ tịch, báo cũ và hồ sơ công an Phan Khanh vừa chuyển. Anh đẩy kính lên sống mũi.

- Lê Thị Tươi chết trong biến động năm Ất Dậu 1885. Bài vị ở am xác nhận tên, mốc chết và việc nàng từng giữ ngọn đèn cho người nhà thoát nạn. Còn em gái anh Năm, tên khai sinh Nguyễn Thị Hồng, thường gọi Năm Hồng, mất tích ở Bao Vinh năm 2018 và sau đó được xác định đã chết. Hai người không có quan hệ huyết thống, cũng không có lịch sử gặp nhau khi còn sống.

Phan Khanh gửi thêm ảnh biên bản của một kho đồ cổ gần Bao Vinh. Chiếc đèn ngọc từng xuất hiện ở đó đúng tuần Hồng mất tích, rồi tự biến mất trước lúc kiểm kê. Kèm theo biên bản là một danh mục vật vải bị thu gom từ người chết dọc sông; một dòng đã bị bôi đen nhưng kích thước trùng với chiếc khăn vá.

Khánh nhìn chiếc khăn nằm riêng trên khay.

- Vậy phải nói cho đúng. O Tươi là vong chủ gốc. Dấu trên bài vị cho thấy o chủ động gửi lời giữ người vào đèn từ năm 1885. Còn Hồng không tự chọn cái đèn này. Đường dây đồ cổ lấy vật neo của cô ấy, đem chiếc khăn tới Bích Động, rồi lúc đèn đi ngang Bao Vinh, phần vong còn mắc ở bến bị âm khí kéo ghim vào theo vật neo.

Năm Béo siết hai tay tới trắng khớp.

- Nghĩa là nó bị bắt vô đó?

- Bị kéo vào, không phải tự nguyện nhận đèn. Nhưng ở trong vật tám năm không làm cô ấy mất quyền chọn lúc rời đi, Khánh nói.

Hắn châm nén nhang thứ nhất, đặt trước bài vị.

- Lê Thị Tươi, mất năm Ất Dậu 1885. Nếu đúng tên, xin đáp riêng tên mình.

Nước trong chén thứ nhất xoay thành một vòng chậm. Bài vị ấm dần, mùi dầu phụng cũ lan khắp gian nhà. Dưới thấp, lớp lửa xanh sẫm trong chiếc đèn đứng thẳng, không hề chạm sang chén còn lại.

Khánh đợi vòng nước khép kín mới châm nén nhang thứ hai.

- Nguyễn Thị Hồng, thường gọi Năm Hồng, mất năm Mậu Tuất 2018 tại Bao Vinh. Nếu đúng tên, xin đáp riêng tên mình.

Mặt nước chén thứ hai rung thành ba nhịp ngắn. Chiếc khăn khô bỗng rịn nước lợ ở góc vá. Năm Béo phải vịn bàn mới đứng vững.

- Ba tiếng đó... Hồi nhỏ nó đi về muộn toàn gõ cửa ba cái để tau ra mở, gã nói khản đặc.

Cô Bảy đổi vị trí hai chén. Phản ứng không đi theo chỗ đặt: vòng xoáy vẫn trở về phía bài vị, còn ba nhịp gõ vẫn tìm đúng chiếc khăn. Hai nén nhang cũng cháy khác nhau, một đầu lửa đều và ám mùi dầu cũ, một đầu tắt bật như bị nước tạt.

- Hai vong riêng. Không phải một hồn bị xé đôi, cũng không phải bóng giả. Một người chủ động giữ lời trong đèn. Một người bị vật neo kéo ghim vào sau, Cô Bảy kết luận.

Chỉ lúc ấy Khánh mới cho Bồi bước tới bàn nghi thức. Hắn mở một lượt nghe riêng cho từng chén, mỗi lượt ngắn và có khánh đồng canh bên cạnh.

Ở chén của Lê Thị Tươi, Bồi nghe tiếng một người đàn bà nhắc đi nhắc lại rằng tên mình phải được trả về nơi thờ tự trước khi ai giữ đèn. Ở chén của Năm Hồng, nó nghe một giọng trẻ hơn gọi “anh Năm”, xin được gặp anh trai trước khi rời vật đã giữ mình.

Khánh không cho Bồi ghé tai vào chiếc đèn. Hắn ngắt từng lượt ngay khi câu trả lời đã đủ, rồi kéo hai chén ra xa nhau.

- Quyền với vật ni không thể tính theo ai bám lâu hơn hay ai đến sau. O Tươi là vong chủ gốc, nhưng không được dùng lời giữ đèn của o để giữ Hồng trái ý. Hồng bị kéo vào, nên càng không thể coi sự mắc kẹt tám năm là đồng thuận.

Tiếng gậy gỗ chạm nền vang lên từ gian sau. Ông Tư bước ra chậm chạp, chân trái gần như kéo lê.

- Ép niêm lúc ni là khóa chung hai lời hẹn. Tươi bị giữ khi chưa trả tên, còn con Hồng mất lần cuối được nói với anh nó. Tiệm Vong Ký ghi tên để trả người, không lấy tình thế nguy cấp làm cớ nhận thay ý họ.

Khánh nhìn chiếc đèn vẫn nằm dưới tấm vải bạt, rồi gật đầu.

- Con chưa đưa đèn vào kho. Tụi con chỉ giữ nó khỏi quay lại mạng rò. Muốn chuyển từ giữ khẩn cấp sang giữ lâu dài, phải có lời chọn rõ của vong chủ. Chuyện đó chưa xảy ra.

Năm Béo thú nhận giọng trẻ gọi “anh” qua radio chính là lối Hồng thường gọi hắn. Tám năm qua, gã vẫn tự coi em gái chỉ mất tích, vì chấp nhận nàng chết đồng nghĩa phải nhớ lại cuộc gọi cuối cùng mình đã bỏ lỡ.

Khánh đặt bản đồ Huế cạnh chiếc khăn. Hắn cho Bồi mở một lượt nghe cuối, chỉ qua vật neo, không qua đèn. Thằng nhỏ chạm đầu ngón tay vào lớp giấy vàng bọc khăn. Ba nhịp khánh vừa đủ vang lên thì nó mở mắt, chỉ đúng bậc đá ở Bến Bao Vinh.

Giọng nó mỏng đi, truyền lại đúng một câu rồi dừng:

- Anh Năm tới một mình, em chờ tới sáng.

Chương khác

Xem thêm