TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 196: Bích Động Trống

Mưa rừng Bạch Mã quất từng cơn rát mặt vào kính chắn gió của chiếc xe bán tải. Năm Béo nghiến răng ghì chặt vô lăng, cố giữ cho bốn bánh xe không trượt…

Nội dung chương

Mưa rừng Bạch Mã quất từng cơn rát mặt vào kính chắn gió của chiếc xe bán tải. Năm Béo nghiến răng ghì chặt vô lăng, cố giữ cho bốn bánh xe không trượt khỏi con đường đất đỏ nhão nhoét đang sạt lở từng mảng lớn xuống vực sâu. Phía trước, ánh đèn pha chỉ quét được một khoảng mờ mịt chưa đầy ba mét trước khi bị nuốt chửng bởi màn sương mù màu xanh lục nhạt đang đùn ra từ các khe núi đá.

Khánh ngồi ở ghế phụ, một tay giữ chặt chiếc khánh đồng trong túi áo ngực. Chiếc khánh liên tục phát ra những tiếng rung rè rè, truyền qua lớp vải một cảm giác tê buốt như kim châm. Hắn nhìn vệt nước đen sẫm loang lổ trên mặt đường nhựa cũ, vệt nước vốn dĩ phải chảy xuôi theo dòng mưa thì lúc này lại bò ngược lên dốc một cách quái dị. Nó không chảy, nó đang bò, để lại một đường lân tinh màu xanh lục nhạt lấp lánh dưới ánh đèn xe.

- Sắp tới rồi.

Quang ngồi ở băng ghế sau, tay giữ chặt chồng tài liệu cũ để khỏi bị xô lệch theo nhịp dằn xóc của xe.

- Qua khúc cua này là lối rẽ vào am Bích Động. Am này được dựng từ thời Đồng Khánh để thờ những vong hồn chết sông không người nhận, nằm biệt lập ở chân núi phía nam.

Chiếc xe bán tải khục khặc một tiếng lớn rồi dừng hẳn trước một lối mòn dốc đứng, bị chặn ngang bởi một cây thông đổ. Năm Béo tắt máy xe, rút chiếc đèn pin cỡ lớn giắt bên hông cửa rồi quay sang nhìn Khánh.

- Đi bộ thôi. Đường ni xe chịu chết rồi.

Khánh kéo mũ áo mưa sụp xuống trán, đẩy cửa xe bước xuống. Luồng không khí lạnh buốt của vùng núi cao ập vào mặt, mang theo mùi đất ẩm ướt và một mùi hương rất lạ. Đó là mùi dầu phụng để lâu ngày bị ôi khét, thứ mùi thường thấy ở các ban thờ cũ trong những ngôi nhà rường cổ ở Huế, nhưng nồng nặc và lạnh lẽo hơn nhiều.

Ba người bấm đèn pin, lầm lũi đi bộ theo lối mòn dốc đứng dẫn lên am. Những bụi cây xấu hổ và cỏ tranh cao quá đầu người gạt vào lớp áo mưa nylon tạo ra những tiếng sột soạt khô khốc. Càng đi lên cao, sương mù màu xanh lục càng dày đặc, quánh lại như một lớp keo mỏng bám trên da mặt.

Am Bích Động hiện ra dưới một vòm đá tự nhiên, nửa phần am nép sâu vào lòng núi, nửa phần nhô ra ngoài bờ vực. Đó là một ngôi am nhỏ xây bằng gạch vồ trần, mái ngói liệt đã phủ kín rêu xanh. Cánh cửa gỗ rường hai cánh phía trước được khóa chặt bằng một sợi xích sắt to bản, hoen gỉ xám xịt.

Năm Béo bước lên trước, soi đèn pin vào ổ khóa đồng đã bị rỉ sét ăn mòn gần hết.

- Khóa từ bên ngoài. Nhìn lớp rỉ ni thì chắc cũng vài năm rồi không có ai mở.

Khánh không nhìn ổ khóa. Hắn cúi xuống, rọi luồng sáng đèn pin vào khoảng hở dưới chân cửa gỗ. Trên bậc thềm đá xanh ướt sũng nước mưa, vệt nước màu xanh lục nhạt kia đi xuyên qua khe cửa gỗ hẹp, chạy thẳng vào bên trong am. Trên mặt đất đầy lá mục và bùn nhão xung quanh bậc thềm, hoàn toàn không có bất kỳ dấu chân người nào. Chỉ có vệt nước xanh trơn nhẵn, lấp lánh thứ ánh sáng lân tinh yếu ớt như đường đi của một loài bò sát khổng lồ.

- Hắn tự đi vào trong.

Khánh nói nhỏ, giọng hắn bị tiếng mưa rừng nuốt đi một nửa.

- Không có người sống nào đưa hắn đi cả.

Quang bước lại gần, quan sát vệt nước rồi khẽ gật đầu.

- Đúng rứa. Lực kéo của ngọn đèn tự dẫn đường cho hắn trở về nơi xuất phát. Nhưng cửa khóa thế này, chúng ta phải phá xích sao?

- Khoan phá vội.

Khánh lắc đầu. Hắn thọc tay vào túi áo mưa, rút ra hai lá bùa Giáp Hương màu vàng sẫm, đưa một lá cho Quang và một lá cho Năm Béo.

- Bùa ni chỉ chắn được vong cấp thấp lẩn trong sương, không mở nổi khóa sắt. Hai người áp sát ngực, đừng để giấy ướt. Anh Quang chụp nguyên trạng xích với ổ khóa trước đã.

Quang chụp đủ các góc cửa, vệt nước và lớp rỉ. Năm Béo quay lại xe lấy chiếc kìm cộng lực trong thùng đồ nghề, luồn hàm kìm qua mắt xích đã mục rồi nghiến mạnh. Sau hai tiếng kim loại răng rắc, mắt xích hoen gỉ bật gãy; ổ khóa vẫn nguyên trên một đoạn xích rơi xuống bậc đá.

Năm Béo dùng vai đẩy mạnh cánh cửa gỗ. Tiếng bản lề rỉ sét rít lên ghê rợn trong đêm tối. Một luồng hơi lạnh buốt, mang theo mùi dầu phụng khét lẹt và mùi giấy mục ùa thẳng vào mặt ba người, khiến họ phải lùi lại một bước để thở.

Bên trong am tối đen như mực. Luồng sáng từ ba chiếc đèn pin quét qua quét lại, làm lộ ra một gian thờ nhỏ hẹp rộng chưa đầy mười mét vuông. Ở giữa gian thờ là một bệ thờ bằng đá xanh nguyên khối, trên đặt một bát hương bằng sành cũ kỹ và hai chân nến đồng đã ngả màu xám ngoét. Nơi vốn dĩ là vị trí đặt chiếc đèn thờ ngọc xanh giờ đây chỉ còn là một khoảng trống phủ đầy bụi.

Khánh bước lại gần bệ đá. Hắn cởi găng tay, từ từ đưa lòng bàn tay lại gần mặt bệ đá xanh. Khi khoảng cách giữa tay hắn và mặt đá chỉ còn khoảng hai phân, hắn lập tức rụt tay lại.

- Còn ấm.

Khánh nhíu mày.

Quang ngạc nhiên.

- Ấm sao được? Nơi ni bỏ hoang cả chục năm rồi, mưa gió lạnh thế này làm sao đá ấm được?

- Mi tự thử đi.

Khánh chỉ tay vào mặt bệ đá.

Quang đưa tay lên thử và lập tức biến sắc. Mặt bệ đá tỏa ra một luồng nhiệt ấm áp, như một chiếc bếp than vừa mới được dập tắt cách đó không lâu. Nhưng trên mặt bệ đá hoàn toàn sạch sẽ, không có một giọt dầu phụng nào tràn ra, không có sợi bấc cháy dở, cũng không có tàn tro của nhang đèn. Luồng nhiệt đó phát ra từ chính thớ đá xanh, như thể có một ngọn lửa vô hình đã nung nấu nó từ bên trong suốt một thời gian dài.

Xung quanh bệ đá, bốn mảnh giấy niêm màu vàng cũ kỹ dán ở bốn góc đã bị cháy sém đen thui. Khánh cúi người xuống, soi đèn pin sát vào những mảnh giấy niêm này. Hắn phát hiện ra một chi tiết bất thường: vết cháy không bắt đầu từ mép ngoài của tờ giấy rồi lan vào trong như cách lửa bình thường cháy. Ngược lại, chúng bị cháy sém từ phần mép dưới tiếp xúc trực tiếp với mặt đá, cháy ngược lên trên. Những nét chữ bùa màu đỏ vẽ trên giấy bị nhiệt lượng làm cho co rúm lại, cuộn tròn vào tâm của tờ giấy chứ không hề tỏa ra ngoài.

- Đây là lực phá niêm từ bên trong vật bị giữ phát ra.

Quang chụp liên tiếp mấy bức ảnh hiện trường bằng điện thoại, giọng anh trầm ngâm.

- Kẻ làm ra chiếc đèn thờ ngọc xanh này đã cài đặt một loại thuật pháp tự hủy niêm phong khi đến hạn. Khi oán khí tích tụ đủ lớn, hoặc khi có một lực hút mạnh từ bên ngoài gọi tên, chiếc đèn sẽ tự sinh nhiệt đốt cháy bùa niêm phong để tự giải thoát.

Quang dùng một chiếc nhíp nhỏ trong túi đồ nghề, cẩn thận gạo nhẹ lớp sơn son thếp vàng đã bong tróc ở rìa bệ đá xanh. Dưới lớp sơn đỏ mục nát do thời gian và độ ẩm, hiện ra một hàng chữ Hán được khắc chìm trực tiếp vào đá. Nét khắc sâu nhưng thô ráp, cho thấy người khắc chữ không phải là thợ đá chuyên nghiệp mà là một người dùng công cụ sắc nhọn để cố khắc lên trong vội vã.

Quang soi đèn pin sát vào, nheo mắt đọc từng chữ.

- Lê Thị Tươi... tuẫn nạn năm Ất Dậu...

Anh dừng lại, dùng nhíp cạo thêm một khoảng rộng bên cạnh nhưng chỉ thấy những vết đục phá nham nhở, sâu hoắm vào lòng đá.

- Phần phía sau bị ai đó dùng đục sắt đục nát rồi. Quê quán, ngày giờ sinh tử và thân phận của người này đã bị xóa sạch. Chỉ còn lại cái tên Lê Thị Tươi và mốc năm Ất Dậu.

Khánh đứng im lặng, mắt nhìn đăm đăm vào hộc trống bên dưới bệ đá thờ. Đó là một khoảng không gian tối tăm, nơi người ta thường để dầu đèn hoặc kinh sách phụ. Hắn cúi xuống, thọc tay vào sâu trong hộc đá. Ngón tay hắn chạm phải một vật có bề mặt phẳng, nhám và lạnh ngắt.

Khánh kéo vật đó ra ngoài. Đó là một bài vị bằng gỗ mít mỏng, kích thước chỉ bằng bàn tay, đã bị mục nát một góc bên dưới. Mặt trước của bài vị bị ám một màu xanh lục của dầu phụng cũ, che khuất gần hết những chữ viết trên đó. Nhưng khi Khánh dùng ngón tay lau nhẹ lớp dầu khô, tên của Lê Thị Tươi lại hiện ra rõ ràng.

Lật mặt sau của bài vị, ba người đều nín thở. Trên thớ gỗ mít cũ kỹ có những vết cào rất sâu, có vẻ được tạo ra bởi móng tay của một người trong cơn hoảng loạn tột cùng trước khi chết. Những vết cào đó hằn sâu vào gỗ tạo thành một câu viết dở dang, nét chữ nguệch ngoạc lệch lạc.

Dòng chữ hoặc âm thanh hiện ra: "Giữ đèn... cho người nhà thoát nạn... sông dài không..."

Năm Béo đứng sau lưng Khánh, nhìn thấy bài vị thì hơi thở bỗng trở nên dồn dập. Hắn đưa bàn tay to bản định giật lấy tấm bài vị gỗ.

- Khánh! Để tao coi cái ni! Có khi nào...

- Đứng im!

Khánh gắt lên, hắn gạt tay Năm Béo ra.

- Tui đã dặn anh răng rồi? Vong khí trên bài vị này đang rất hỗn loạn. Anh đụng tay không vào là bị ám ngay lập tức.

Khánh đặt bài vị gỗ lên một chiếc khay đồng nhỏ mang theo trong ba lô. Hắn rút từ trong túi ra chai nước Sông Hương đã lấy ở tiệm trước khi đi, rót vào một chiếc chén đồng rồi đặt ngay ngắn trước bài vị. Hắn lấy một nén nhang hương nhu, châm lửa bằng bật lửa rồi cắm vào bát hương cũ trên bệ đá. Khói nhang màu xám nhạt bắt đầu lan tỏa trong gian am chật hẹp, mang theo mùi thơm thanh khiết của thảo mộc, tạm thời lấn át đi mùi dầu phụng khét lẹt.

Khánh đứng thẳng người, hai tay chắp lại trước ngực, mắt nhìn thẳng vào bài vị gỗ mít. Hắn cất giọng trầm thấp, rõ ràng từng chữ bằng giọng Huế cổ.

- Lê Thị Tươi. Có phải o đó không?

Mặt nước Sông Hương trong chén lập tức dao động dữ dội dù trong am lúc này hoàn toàn kín gió. Nước không hề gợn sóng lăn tăn mà xoay tròn tạo thành một vòng xoáy nhỏ ở chính giữa chén. Vòng xoáy quay nhanh dần, sau đó toàn bộ lượng nước trong chén bỗng nhiên nghiêng hẳn về một phía, tràn qua mép chén đồng và chảy dài trên mặt bệ đá xanh.

Vệt nước tràn ra không chảy tự do mà kéo thành một đường thẳng tắp, hướng về phía cửa am - hướng thẳng về phía bắc, nơi thành phố Huế đang nằm trong màn mưa tối.

Khánh thở ra một hơi dài, sắc mặt hắn trở nên vô cùng nghiêm trọng.

- Vong chủ gốc của ngọn đèn vẫn còn tồn tại dưới sông Hương. Nàng chưa tan. Và nàng đang bám theo chiếc đèn để trở về Huế.

Năm Béo nãy giờ đứng im, mắt nhìn chằm chằm vào vệt nước trên bệ đá. Đột nhiên, hắn quay người chạy ào ra phía sau am, nơi có một gian kho nhỏ dùng để chứa giấy cúng và củi khô. Tiếng bước chân nặng nề của hắn vang lên rầm rập trên nền ván gỗ mục nát, kèm theo tiếng lục lọi, quăng quật đồ đạc.

- Năm! Anh làm cái chi rứa?

Quang gọi giật giọng rồi vội vàng chạy theo. Khánh cũng nhanh chóng bước ra phía sau.

Dưới ánh sáng đèn pin nhập nhèm, Năm Béo đang đứng chết trân trước một vách gỗ rách nát ở góc kho. Tay hắn run rẩy cầm một vật gì đó vừa giật xuống từ một cây đinh rỉ sét bám đầy mạng nhện sau tấm ván gỗ.

Đó là một chiếc khăn tay cũ kỹ bằng vải thô màu xanh nhạt, đã bị ố vàng loang lổ và bám đầy bụi mốc. Chiếc khăn bị rách một đường lớn ở góc, nhưng đường rách đó đã được vá lại bằng những mũi chỉ màu đỏ rất vụng về, chồng chéo lên nhau như những con rết nhỏ.

- Khánh... Quang... tụi mày nhìn cái ni đi...

Giọng Năm Béo run lên bần bật, hai mắt hắn đỏ ngầu, nước mắt chực trào ra trên khuôn mặt sần sùi của gã đàn ông trung niên vốn dĩ phong trần.

- Cái khăn ni... là của con Hồng.

Năm Béo đưa chiếc khăn lên sát mũi, như thể cố tìm kiếm một mùi hương quen thuộc đã mất đi từ tám năm trước, nhưng chỉ ngửi thấy mùi ẩm mốc của vải mục.

- Đường vá ni... chính tay tao khâu cho hắn. Hồi năm 2018, trước ngày hắn mất tích dưới sông, hắn đi phụ bán ở bến đò Bao Vinh rồi làm rách khăn. Tao không có tiền mua khăn mới cho em gái, nên lấy kim chỉ của mạ vá lại cho hắn. Tao nhớ rõ từng mũi kim lệch này vì lúc đó tao bị kim đâm chảy máu tay, máu còn dính một chút ở góc khăn ni... Nhìn đi, vết máu khô vẫn còn đây này!

Năm Béo chỉ vào một chấm nhỏ màu nâu xỉn ở góc chiếc khăn tay vải thô. Hắn quỳ sụp xuống nền gỗ mục, hai tay ôm chặt chiếc khăn vào ngực, bờ vai rộng run lên bần bật.

- Hắn mang chiếc khăn ni theo người vào cái ngày hắn biến mất. Gia đình tao tìm xác hắn suốt mấy năm trời dọc sông Hương không thấy một mảnh xương tàn... Răng cái khăn của em gái tao lại nằm ở cái am bỏ hoang dưới chân núi Bạch Mã ni? Ai mang hắn tới đây?

Năm Béo ngước khuôn mặt đầy nước mắt lên, định há miệng hét lớn.

- Hồng ơi! Có phải mi ở đây không...

Khánh lập tức bước tới. Nhanh như cắt, hắn dùng lòng bàn tay bịt chặt miệng Năm Béo, tay kia đè nghiến bả vai hắn xuống nền gỗ mục. Ánh mắt Khánh sắc lạnh như dao, nhìn thẳng vào mắt Năm Béo.

- Im lặng! Không được gọi tên em gái anh ở đây. Muốn chết cả lũ hay răng?

Năm Béo ú ớ trong lòng bàn tay Khánh, mắt trợn trừng đầy phẫn uất và đau đớn. Hắn cố vùng vẫy nhưng lực tay của Khánh lúc này mạnh đến lạ thường, ghim chặt hắn xuống đất.

Khánh ghé sát tai Năm Béo, nói bằng giọng cực kỳ nhỏ nhưng đanh thép.

- Nghe cho rõ đây. Chúng ta chưa biết vong của em gái anh là vong phụ bị kéo đến đây bằng vật neo này. Hay đây là cái bẫy do đường dây của Âm Vũ bày ra để dụ anh gọi tên hắn ngay tại am thờ của Lê Thị Tươi. Nếu anh gọi tên hắn lúc này, hai vong hồn sẽ xung đột trực tiếp ngay tại bệ thờ. Vong của em gái anh sẽ bị oán khí của Lê Thị Tươi nuốt chửng, hoặc cả hai sẽ bị cuốn vào cuốn sổ đen của Âm Vũ ngay lập tức. Anh muốn cứu hắn thì phải im lặng và nghe lời tôi.

Năm Béo nghe xong, cơ thể dần dần xẹp xuống, không còn vùng vẫy nữa. Hắn nhắm mắt lại, những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài qua kẽ tay của Khánh.

Khánh từ từ buông tay ra. Hắn rút một tờ giấy vàng mã từ trong túi, cẩn thận đỡ lấy chiếc khăn tay từ tay Năm Béo. Hắn bọc chiếc khăn lại thành nhiều lớp bằng giấy vàng, dùng một sợi chỉ đỏ buộc chặt bên ngoài. Hắn tuyệt đối không đặt chiếc khăn này chung với bài vị của Lê Thị Tươi trên khay đồng.

Quang đứng bên cạnh, soi đèn pin vào đống sổ sách mục nát dưới đất. Anh nhặt lên một cuốn sổ cũ bìa da đã bị mối mọt ăn mất một nửa.

- Khánh, nhìn cái ni.

Quang lật từng trang giấy mỏng đã dính chặt vào nhau vì ẩm ướt.

- Đây là sổ ghi chép những người từng đến am viếng và mua đèn thờ ngọc xanh từ nhiều năm trước. Có rất nhiều trang bị xé sạch. Những trang còn lại thì tên của những người mua đều bị ai đó dùng mực tàu đen đặc tô đè lên, không thể đọc được chữ nào.

Quang lật đến phần ghi chép của năm 2018. Trang giấy ghi nhận các sự kiện của tháng Bảy âm lịch năm đó đã bị xé mất đúng một nửa bên phải. Phần bị mất ghi chép ngày giờ và thông tin chi tiết về những người chết đuối trên sông Hương được đưa danh tính vào danh sách cúng cầu siêu của am.

- Trùng hợp quá.

Quang nói, giọng đầy nghi ngại.

- Đúng vào thời điểm em gái Năm Béo mất tích, cuốn sổ này bị can thiệp. Kẻ nào đó đã đến đây thu gom tên tuổi và xóa sạch dấu vết của những người liên quan đến chiếc đèn.

Khánh đứng dậy, cất chiếc túi đựng khăn tay vào ba lô. Hắn quay lại nhìn gian am trống rỗng. Mùi dầu phụng khét lẹt lúc này đã nhạt đi, thay vào đó là một luồng khí lạnh buốt từ dưới nền đất bốc lên.

- Đi thôi.

Khánh nói.

- Ở đây không còn gì nữa. Chiếc đèn đã về Huế rồi. Chúng ta phải đuổi theo trước khi hắn kích hoạt các điểm rò âm trong thành phố.

Ba người nhanh chóng bước ra khỏi am Bích Động. Khi Khánh vừa bước qua ngưỡng cửa gỗ, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ phía sau.

Họ quay đầu lại. Dưới ánh sáng đèn pin, bệ đá xanh ở giữa gian thờ bỗng nhiên nứt đôi ra. Vết nứt chạy dọc từ trên xuống dưới, đúng theo kích thước và hình dáng của chân chiếc đèn thờ ngọc xanh đã biến mất. Bụi đá bay ra mù mịt, hòa vào làn sương mù màu xanh lục nhạt đang từ từ rút khỏi am, cuốn theo vệt nước lân tinh chảy xuôi xuống con đường đèo về phía bắc.

Mưa vẫn rơi tầm tã khi chiếc xe bán tải của Năm Béo lao đi trong đêm tối, hướng thẳng về phía trung tâm thành phố Huế. Không ai nói với ai câu nào, không khí trong cabin xe đặc quánh sự căng thẳng. Năm Béo nắm chặt vô lăng, mắt trừng trừng nhìn con đường đèo mờ mịt phía trước, chiếc khăn tay của em gái hắn nằm im lìm trong ba lô của Khánh như một quả bom hẹn giờ.

Đột nhiên, chiếc điện thoại của Khánh trong túi quần rung lên bần bật. Màn hình hiện tên Phan Khanh.

Khánh nhấn nút nghe, bật loa ngoài. Tiếng gió rít và tiếng còi xe cảnh sát rú vang vọng qua loa thoại, kèm theo những tiếng la hét hỗn loạn của đám đông. Giọng Phan Khanh gấp gáp, xen lẫn tiếng thở dốc.

- Khánh! Các điểm rò âm quanh khu vực Chợ Đông Ba đồng loạt bùng phát dữ dội. Lực lượng của tôi đang cố gắng phong tỏa các lối vào chợ nhưng tình hình vượt quá tầm kiểm soát. Nhiều tiểu thương la hét rằng họ nhìn thấy người thân đã chết đứng giữa các quầy hàng bán đồ cúng và hàng mã. Camera an ninh ở đầu cầu Gia Hội vừa ghi nhận được một quầng sáng màu xanh lục lướt qua mặt đường với tốc độ cực nhanh, hướng thẳng vào cổng chợ, nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng người cầm đèn. Cậu đang ở đâu rồi?

Khánh chưa kịp trả lời thì từ đầu dây bên kia của Phan Khanh bỗng vang lên một tiếng la thất thanh của một chiến sĩ công an, tiếp theo là tiếng đổ vỡ của các rào chắn kim loại.

Rồi, một âm thanh kỳ lạ chen ngang vào đường truyền điện thoại. Tiếng rè rè của sóng điện từ đột ngột biến đổi thành một giọng đàn bà khàn khàn, lạnh lẽo, gọi đúng tên khai sinh của em gái Năm Béo vang lên rõ mồn một.

- Hồng ơi... về đi con...

Chương khác

Xem thêm