TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 199: Năm Hồng Gọi Anh

Sau phép thử, Khánh mới mở túi vải bạt. Chiếc đèn ngọc xanh được đặt trên tấm ván thấp giữa ba chén nước Sông Hương. Nó vẫn không ở trên bàn thờ, không…

Nội dung chương

Sau phép thử, Khánh mới mở túi vải bạt.

Chiếc đèn ngọc xanh được đặt trên tấm ván thấp giữa ba chén nước Sông Hương. Nó vẫn không ở trên bàn thờ, không mang thẻ kho và chưa có dấu nhận giữ của tiệm. Ba vòng chỉ đỏ quanh túi chỉ là ranh cách khẩn cấp từ Chợ Đông Ba; bây giờ Khánh tháo chúng ra từng vòng. Giữ hai tờ giấy vàng trắng lót giữa tay và thân đèn để tránh một cái chạm bị hiểu thành nhận thay.

Ngọn lửa trong đèn tách thành hai lớp. Lớp xanh sẫm đứng yên, lớp xanh nhạt nghiêng về hướng đông bắc, đúng phía Bến Bao Vinh.

Khánh viết riêng hai mảnh giấy, một tờ ghi Lê Thị Tươi, tờ kia ghi Nguyễn Thị Hồng, thường gọi Năm Hồng. Hắn không dùng chữ vong như một dấu đóng số phận, chỉ ghi đúng hai tên đã được vật chứng xác nhận.

Khi giấy mang tên Lê Thị Tươi chạm chân đèn, lớp lửa ngoài co lại, mùi dầu phụng cũ bốc lên. Khi giấy mang tên Năm Hồng chạm vào, lớp lửa nhạt rung ba nhịp rồi kéo thẳng về bản đồ.

Bồi ngồi ngoài vòng ba chén nước. Khánh đặt khánh đồng trước mặt nó.

- Mỗi lượt nghe chỉ được ba nhịp. Đủ nhịp là mở mắt, dù câu còn dang dở. Muốn nghe tiếp phải nghỉ, uống nước, rồi anh mở lượt mới. Không tự nối hai lượt với nhau.

- Dạ.

Khánh gõ nhịp mở thứ nhất. Bồi nghiêng tai, môi mấp máy.

- Chị nói... đừng để anh Năm xuống nước.

Nhịp thứ ba vừa dứt, Khánh kéo mảnh giấy tên Hồng khỏi chân đèn. Bồi mở mắt ngay. Câu nói đủ để xác nhận giọng trẻ trong đèn đang gọi Năm Béo, không gọi Khánh.

Năm Béo được gọi tới tiệm ít phút sau. Gã vừa nhìn ngọn lửa xanh nhấp ba lần đã quỳ xuống cạnh tấm ván.

- Đúng nó. Hồi nhỏ đứng ngoài cửa, nó gõ ba cái như ri.

Khánh không để gã chạm đèn.

- Anh mang điện thoại tới chưa?

Năm Béo lấy từ túi trong áo mưa ra một chiếc Nokia cũ bọc kín bằng ni-lông. Gã đặt nó lên bàn, hai tay run đến mức lớp nhựa va vào mặt gỗ lạch cạch.

- Máy của con Hồng. Sáng hôm sau người ta vớt được nó mắc trong bụi lác, cách đôi dép một quãng. Máy ngấm nước, hư pin. Tau lau khô rồi cất nguyên trong tủ tám năm, không dám mở lại.

Phan Khanh đã phục hồi được bản sao dữ liệu còn sót trong bộ nhớ. Một mục năm 2018 ghi có tin nhắn thoại chưa mở, tệp lỗi nên chưa phát được. Thời gian lưu là 23 giờ 14 phút, đêm Hồng mất tích.

Hắn đặt điện thoại gần đèn, cách thân ngọc bằng một tờ giấy vàng trắng. Chiếc loa không pin phát tiếng rè rất nhỏ. Màn hình chỉ lóe một vạch sáng rồi tắt, như có thứ gì bên trong đang chờ đúng nơi mới hiện được.

Năm Béo nhìn chiếc máy, thú nhận:

- Tối đó hai anh em tau cãi nhau vì nó mắc nợ. Nó bỏ đi. Đến khuya, nó gọi nhờ tau tới đón. Tau nghe tiếng nó nhưng vẫn cố ý cúp vì còn giận. Sau đó nó tự ghi một tin nhắn thoại trong máy, định gửi lại cho tau. Máy ngấm nước nên tệp hỏng, mà tau cũng không dám đem đi khôi phục.

Quang hỏi:

- Sáng hôm sau anh tìm thấy những gì?

- Đôi dép ở bậc đá. Cái túi và chiếc điện thoại mắc dưới bụi lác. Không có người. Không có xác.

Năm Béo đã chạy xe qua nhiều bến suốt tám năm để dò tin, nhưng luôn tránh đúng bậc đá Bao Vinh. Gã sợ nhìn thấy Hồng; đồng thời cũng sợ tới nơi mà vẫn không thấy gì.

Khánh nói thẳng:

- Nguyễn Thị Hồng đã chết. Cuộc gặp sáng ni không đưa cô ấy trở lại làm người. Nó chỉ cho cô ấy nói hết lời, rồi tự chọn rời khỏi nơi mình bị ghim. Anh phải hiểu trước khi đi.

Năm Béo nhắm mắt hồi lâu rồi gật đầu.

- Tau hiểu.

Cô Bảy yêu cầu chỉ mang ba loại neo tới bến: chiếc đèn đang giữ dấu hai vong, điện thoại chứa lời chưa nghe và một vật thuộc về người sống gắn với lần đón hụt.

Năm Béo tháo khỏi túi một chiếc chìa khóa Honda Dream đời cũ, rỉ nâu ở răng khóa.

- Đêm đó tau định chạy chiếc Dream ni đi đón nó. Tau dắt xe ra rồi lại quay vào uống tiếp. Xe bán lâu rồi, chìa còn giữ. Đây là cái chìa của chiếc xe tau đã không chạy tới bến.

Khánh buộc chìa Dream vào một sợi chỉ đỏ riêng, không nhập nó vào chùm chìa khóa chiếc bán tải hiện tại. Chìa Dream là vật neo của lời đón hụt; chìa bán tải vẫn ở túi Năm Béo để gã lái xe.

Trước khi đi, Khánh cho Bồi nghỉ đủ một tuần nhang ngắn, uống nước ấm và rửa tai bằng nước Sông Hương. Sau đó hắn mở lượt nghe thứ hai.

Ba tiếng khánh giới hạn lượt. Bồi chỉ kịp nói:

- Chị chờ ở bậc thứ ba. Chị không muốn eng Năm đi một mình xuống nước.

Khánh ngắt đúng nhịp. Không ai ép thằng nhỏ nghe thêm trong xe.

Chiếc đèn được đặt lại vào túi vải bạt, do Khánh xách. Điện thoại nằm trong túi áo Năm Béo. Chìa Dream rỉ sét được gói riêng trong giấy vàng. Cô Bảy cầm khánh đồng; Quang đi cạnh Bồi.

Tại Bến Bao Vinh, mưa bụi phủ mỏng những bậc đá rêu. Năm Béo dùng chìa khóa bán tải tắt máy rồi bỏ chìa hiện tại vào túi quần. Gã nhận lại gói giấy vàng đựng chìa Dream, ôm nó bằng cả hai tay.

Khánh đặt túi vải xuống bậc đá thứ ba. Không ai chạm vào đèn, nhưng ánh xanh tự xuyên qua lớp vải. Cùng lúc, chiếc Nokia hết pin trong túi áo Năm Béo rung lên một lần.

Màn hình nứt sáng mờ, hiện đúng dòng dữ liệu chưa từng mở được:

Màn hình hiện một tin nhắn thoại chưa nghe, gửi lúc 23 giờ 14 ngày 14/07/2018.

Năm Béo nhìn Khánh.

Khánh gật đầu. Cô Bảy dựng khánh đồng, sẵn sàng giới hạn lượt nghe của Bồi. Năm Béo ấn phím chọn.

Điện thoại không phát tiếng. Từ ngọn lửa hai lớp trong chiếc đèn, giọng một cô gái trẻ vang lên giữa mưa:

- Anh Năm, đừng xuống kiếm em nữa.

Chương khác

Xem thêm