TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 195: Đèn Rời Núi
Tiếng dầu sôi xèo xèo vang lên từ chén nước đặt trên bàn thờ phụ, dù dưới chân chén không hề có một đốm lửa. Khánh đang đứng bên cạnh tủ kính, tay cầm…
Nội dung chương
Tiếng dầu sôi xèo xèo vang lên từ chén nước đặt trên bàn thờ phụ, dù dưới chân chén không hề có một đốm lửa.
Khánh đang đứng bên cạnh tủ kính, tay cầm chiếc khánh đồng lạnh ngắt. Bên ngoài, trời Huế chiều muộn đổ mưa dầm dề, thứ mưa tháng Bảy âm lịch dai dẳng và nặng mùi bùn đất từ phía sông Hương bốc lên. Thằng Bồi giật nảy mình, nó suýt nữa làm rơi xấp phiếu cầm đồ giả đang ôm trong ngực.
Nước trong chén là nước sông Hương được múc từ đoạn ngã ba Tuần hồi sáng, lúc này không còn trong vắt nữa mà chuyển sang sắc xanh lục kỳ lạ. Mặt nước không hề phẳng lặng mà nghiêng hẳn về một bên, dồn về phía nam của gian nhà, dẫu cho cái bàn gỗ lim đặt chén nước đã được kê chân bằng phẳng từ lâu. Những bong bóng nhỏ li ti nổi lên rồi vỡ vụn, tạo ra thứ âm thanh lách tách như mỡ nóng gặp nước.
- Eng Khánh ơi, nước sông tự nhiên chuyển màu xanh rồi ni.
Bồi vừa nói vừa lùi lại, hai mắt chăm chú nhìn vào lòng chén.
- Hắn nghiêng về hướng núi. Có cái chi dưới nớ đang kéo nước đi.
Khánh bước lại gần bàn, rút ba tờ phiếu cầm có nét mực đen bóng giống nhau đặt trước mặt Bồi. Những tờ phiếu này đều để trống tên tuổi, chỉ có nét vẽ loang lổ như những vệt dầu xám xịt.
- Bồi, mi khoan nhìn nước đã. Thử rờ vô ba tờ giấy ni xem nghe được tiếng chi không.
Thằng bé nuốt nước bọt, rụt rè đưa ngón tay trỏ chạm nhẹ vào mép tờ giấy đầu tiên. Vai nó khẽ run lên. Khánh kiên nhẫn đứng chờ, mắt không rời những ngón tay nhỏ của thằng bé.
- Có tiếng chi không?
Khánh hỏi nhỏ.
- Không có tiếng người nói eng nợ.
Bồi lắc đầu, giọng hơi khàn.
- Chỉ có tiếng lẹt kẹt... giống như ai đang kéo một cái chân đèn bằng đá đi trên nền xi măng ướt. Tiếng đá cọ vô gạch nghe buốt tai lắm.
Khánh bảo nó chạm tiếp vào hai tờ còn lại. Bồi làm theo, nét mặt càng lúc càng căng thẳng. Nó khẳng định cả ba tờ giấy đều mang lại cùng một thứ âm thanh kéo lê nặng nề đó. Điều này chứng tỏ một vật trong mạng lưới thu gom của cuốn sổ đen không còn nằm yên một chỗ nữa. Nó đang tự di chuyển dọc theo tuyến đường phía nam.
Cô Bảy từ gian bếp đi lên, trên tay bưng một khay gỗ đựng ba chén nước sông Hương khác. Bà đặt ba chén nước thành một hàng dọc theo hướng dòng chảy từ cửa trước ra sân sau của tiệm Vong Ký. Vết sẹo hình chữ X trên cổ tay bà đỏ ửng lên dưới ánh sáng mờ của ngọn đèn dây tóc. Bà dùng ngón tay nhúng vào chén nước đầu tiên rồi gõ nhẹ lên thành chén.
- Vật ni đi từ vùng Bạch Mã về đây.
Cô Bảy nói, giọng trầm xuống.
- Đường đi của hắn lạ lắm. Hắn không do người sống mang liên tục đi trên đường bộ đâu. Đường âm của hắn khi đứt khi nối, cứ như đi được một đoạn lại tự đổi chỗ, biến mất rồi hiện ra ở một điểm khác gần hơn.
- Tự đổi chỗ?
Trần Quang từ góc phòng ngẩng lên, tay vẫn ôm cuốn sổ ghi chép đồ thờ tự cổ của vùng Thuận Hóa.
- Ý o là vật này có thể tự dịch chuyển qua các điểm rò âm?
Quang lật nhanh các trang giấy nhám, chỉ vào một dòng chữ chép tay đã ố vàng.
- Tui tìm thấy cái ni rồi. Trong ghi chú đồ thờ thất tán của tỉnh có ghi nhận một vật gọi là "Đèn thờ ngọc xanh" từng đặt tại am Bích Động. Am này nằm sâu trong chân núi Bạch Mã, vốn là nơi thờ tự cổ từ thời Minh Mạng. Cái đèn đó không chỉ là đồ thờ thông thường. Hắn từng làm mắt khóa cho một mạng trấn bằng đèn thờ quanh Huế để giữ cho âm khí vùng núi không tràn xuống đồng bằng. Nhưng từ đợt lụt năm hai nghìn mười tám, cái đèn này biến mất khỏi hồ sơ lưu giữ của am, chưa ai rõ hắn đi mô.
Khánh nhìn tờ phiếu cầm mới nhất ghi bốn chữ "Đèn thờ ngọc xanh". Mọi thứ đang ráp nối lại thành một bức tranh đáng sợ. Kẻ đứng sau đang muốn thu hồi mắt khóa này để mở rộng đường rò âm khí từ phía nam về thẳng trung tâm thành phố.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên bàn của Khánh đổ chuông. Là Phan Khanh gọi đến. Giọng vị Đại úy cảnh sát hình sự vang lên gấp gáp qua loa ngoài, lẫn trong tiếng còi xe và tiếng mưa rơi lộp bộp.
- Khánh đó hả? Có biến rồi. Bên phòng điều khiển giao thông vừa báo về, nhiều camera giám sát trên quốc lộ 1A đoạn qua ngã ba đường tránh phía nam đồng loạt bị nhiễu. Trên màn hình chỉ thấy một quầng sáng xanh lóe lên rồi mất tín hiệu hoàn toàn. Các tổ tuần tra đang được điều động đến đó nhưng chưa tìm thấy dấu vết tai nạn hay sự cố chập điện nào.
- Anh Khanh, vật đó đang đi về phía thành phố.
Khánh nói nhanh.
- Đó là cái đèn thờ ngọc xanh ở am Bích Động. Hắn tự di chuyển theo các điểm rò.
- Tui sẽ ở lại thành phố để tổ chức chốt chặn và kiểm tra các điểm rò âm dọc khu phố cổ Gia Hội.
Phan Khanh dứt khoát.
- Cậu với cậu Quang phải lên phía nam tìm xem cái đèn đó xuất phát từ đâu và có cách chi chặn hắn lại không. Có biến động chi phải báo ngay cho tui, tuyệt đối không được tự ý xử lý kín nghe chưa?
Khánh cúp máy, lập tức bấm số của Năm Béo. Hắn cần một người thông thạo giới đồ cổ và các tuyến đường ngách phía nam Huế. Tiếng chuông reo ba tiếng thì đầu dây bên kia bắt máy, tiếng động cơ xe máy nổ giòn và tiếng gió rít cho biết Năm Béo đang ở ngoài đường.
- Nghe ni Khánh. Có việc chi mà gọi gấp rứa?
- Anh Năm, tui gửi qua zalo cho anh cái hình ký hiệu sau tờ phiếu cầm. Anh coi thử có nhận ra dấu của ai không.
Khánh chụp ảnh dấu triện hình quyển sổ đen có sáu góc nhọn gửi đi. Chỉ nửa phút sau, tiếng xe máy của Năm Béo nhỏ dần rồi dừng hẳn. Giọng hắn qua điện thoại chợt trở nên nghiêm trọng.
- Cái ni... cái ni là dấu của lão Bảy Sẹo bên chợ đồ cổ dưới vòm cầu sắt chứ mô. Lão này chuyên thu mua đồ thờ tự thất lạc ở các am miếu hoang. Cách đây mấy năm, chính lão từng rao bán một cái đèn đá ngọc xanh nói là lấy từ am Bích Động. Nhưng lạ ở chỗ, cái đèn đó cứ bán cho ai là người đó lại đem trả.
- Răng lại trả?
Khánh hỏi.
- Ba người mua liên tiếp đều trả lại trong vòng một tuần. Họ nói ban đêm cái đèn tự phát ra tiếng kêu như người thở dài, rồi đến sáng ra thì không thấy đèn đâu nữa. Hắn tự biến mất khỏi nhà họ để trở về nằm ngay ngắn trên bệ thờ của am Bích Động. Người ta sợ quá nên không ai dám giữ.
Năm Béo tặc lưỡi một cái qua điện thoại, giọng hắn nhỏ đi như sợ có ai nghe thấy.
- Sau lần đó, lão Bảy Sẹo sợ quá phải đem cái đèn trả về bệ cũ ở am Bích Động rồi giải nghệ luôn. Nhưng cách đây chừng một tháng, có kẻ lạ mặt tìm đến nhà lão, trả một số tiền lớn chỉ để mua lại mấy tờ giấy niêm cũ và danh sách những người từng chạm tay vào cái đèn đó. Lão Bảy Sẹo giữ sổ sách kỹ lắm, ai đến xem hay hỏi mua lão đều ghi lại tên tuổi, ngày giờ. Kẻ nớ mua sạch đống giấy tờ đó rồi đi biệt.
Khánh siết chặt điện thoại. Đúng là cách thức của mạng lưới Vong Ký đen. Chúng không chỉ cần vật neo, chúng cần cả tên tuổi của những người sống từng tiếp xúc với vật để dùng làm sợi chỉ dẫn đường, kéo âm khí đi theo.
Trong tiệm Vong Ký, thằng Bồi đã mặc sẵn chiếc áo mưa cánh dơi màu xanh lá, tay ôm cái túi vải đựng đồ nghề của Khánh. Nó định bước ra cửa thì một bàn tay gầy guộc, nổi đầy gân xanh giữ vai nó lại.
Ông Tư bước ra từ gian buồng trong. Chân trái của ông gần như không nhấc lên nổi khỏi mặt sàn, ông phải vịn chặt vào mép cửa gỗ để đứng vững. Khuôn mặt ông xám xịt, hơi thở có tiếng khò khè mệt nhọc.
- Bồi, mi ở lại đây.
Ông Tư nói, giọng khàn nhưng không cho phép tranh cãi.
- Rò âm ban ngày đang mạnh lên từng giờ. Âm giác của mi nhạy quá, đi ra ngoài đường lúc ni chỉ có nước bị âm khí làm cho điên loạn đầu óc thôi. Ở nhà với o Bảy, canh chén nước sông Hương cho tau.
Thằng Bồi nhìn Khánh cầu cứu, nhưng Khánh gật đầu đồng ý với Ông Tư. Hắn biết ông nói đúng. Với tình hình âm khí đang tràn lan ngoài phố thế này, một đứa nhỏ có âm giác mạnh như Bồi sẽ rất dễ bị các vong hồn vô danh bám theo quấy nhiễu.
- Con ở nhà nghe eng.
Khánh xoa đầu thằng bé.
- Có o Bảy ở đây, con phụ o canh hướng nước sông. Có biến chi thì gọi điện cho eng liền.
Ông Tư run run thò tay vào túi áo vải chàm, lấy ra hai lá bùa màu vàng đất, trên mặt vẽ những đường nét ngoằn ngoèo bằng chu sa đỏ sẫm. Đó là hai lá Bùa Giáp Hương, thứ bùa hộ thân cao cấp nhất của tiệm mà ông Tư hiếm khi mang ra sử dụng.
Ông đặt hai lá bùa vào lòng bàn tay Khánh, những ngón tay ông lạnh ngắt và run rẩy thấy rõ.
- Cầm lấy cái ni.
Ông Tư dặn, mắt nhìn thẳng vào mắt Khánh.
- Lên tới am Bích Động, chỉ được tìm dấu vết của đèn chứ tuyệt đối không được dùng sức mạnh ép vong rời khỏi vật khi chưa biết tên thật của họ nghe con. Cái đèn đó đã tích tụ oán khí cả trăm năm nay, nếu mi cưỡng cầu niêm phong, oán khí phản phệ sẽ làm nứt linh hồn mi đó.
Khánh cất hai lá bùa vào túi áo trong ngực, cảm nhận được hơi ấm nhẹ tỏa ra từ lớp giấy bùa. Hắn nhìn xuống chân trái của Ông Tư. Ông vẫn đứng im lìm nơi bậc cửa, bàn tay bám chặt vào khung gỗ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Ông không thể đi xa hơn nữa. Sức lực của cựu Chưởng môn Thoải Phủ đã cạn kiệt sau mấy mươi năm giữ xác bằng giao ước.
Tiếng còi xe ô tô kêu tin tin ngoài đầu ngõ cắt ngang bầu không khí trầm mặc. Chiếc xe bán tải cũ kỹ của Năm Béo đã đỗ xịch trước cửa tiệm, đèn pha quét hai luồng sáng vàng vọt qua màn mưa dày đặc.
Khánh và Trần Quang vội vàng che ô bước ra xe. Năm Béo hạ kính cửa sổ xuống, mặt nhăn nhó vì nước mưa tạt vào.
- Lên xe mau hai đứa! Đường lên Bạch Mã mưa to lắm, sạt lở đất đá dọc đường là mệt đó nghe.
Khánh leo lên ghế phụ phía trước, còn Quang ngồi băng ghế sau cùng với đống tài liệu lịch sử. Chiếc xe bán tải chuyển bánh, lao đi trong màn đêm đang sập xuống rất nhanh trên những con phố cổ của Bao Vinh. Nước mưa từ mui xe chảy tràn xuống kính lái, gạt mưa gạt liên tục vẫn không kịp làm rõ tầm nhìn.
Năm Béo vừa lái xe vừa đưa tay chỉnh lại cái gương chiếu hậu, miệng không ngừng cằn nhằn theo thói quen.
- Nói trước nghe Khánh, chuyến ni đi xa khứ hồi hơn trăm cây số đường núi mưa gió rứa ni, tiền xăng xe hao lắm đó. Lát về mi phải thanh toán sòng phẳng cho tau, không có chuyện trừ nợ cầm đồ chi đâu nghe chưa.
- Biết rồi. Anh Năm cứ chạy đi, tiền nong tui không quỵt của anh đồng mô.
Khánh mỏi mệt trả lời, mắt vẫn chăm chú nhìn vào chiếc khánh đồng đang đeo bên hông. Chiếc khánh thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rung nhẹ, báo hiệu xung quanh đang có những luồng âm khí chuyển động ngược chiều với xe.
Chiếc xe chạy qua cầu Tuần, bắt đầu đi vào tuyến đường tránh phía nam hướng về phía chân núi Bạch Mã. Hai bên đường lúc này còn lại là những bóng cây tối sẫm và những khoảng đồi hoang vắng dưới mưa.
Năm Béo với tay bật đài radio lên để nghe tin tức thời tiết cho đỡ buồn ngủ. Tiếng rè rè của sóng yếu vang lên từ hai chiếc loa cũ kỹ ở cánh cửa xe.
- ...dự báo đêm nay khu vực miền núi Nam Đông và Phú Lộc có mưa to đến rất to...
Đột nhiên, tiếng phát thanh viên bị cắt ngang bởi một tràng âm thanh rè rè chói tai. Tiếng rè kéo dài chừng ba giây rồi chuyển thành một giọng phụ nữ khàn khàn, nhỏ nhẹ nhưng rõ mồn một như đang ngồi ngay ở băng ghế sau.
- Anh...
Tiếng gọi chỉ vỏn vẹn một chữ "anh" rồi tắt lịm, radio trở lại tiếng rè rè của sóng nhiễu.
Năm Béo giật bắn mình, hai tay hắn siết chặt vô lăng làm chiếc xe hơi chệch bánh sang lề đường một chút trước khi hắn kịp lấy lại thăng bằng. Hắn im bặt, không còn cằn nhằn chuyện tiền xăng hay đường sát nữa. Mặt hắn biến sắc dưới ánh sáng mờ của bảng điều khiển xe.
- Anh Năm? Anh sao rứa?
Khánh quay sang hỏi, nhận ra thái độ bất thường của Năm Béo.
- Không... không có chi.
Năm Béo lắp bắp, mắt nhìn đăm đăm vào con đường phía trước, trán lấm tấm mồ hôi dù máy lạnh trong xe đang bật khá buốt. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ âm thầm tăng ga cho xe chạy nhanh hơn qua những khúc cua tối tăm của đường núi.
Khánh nhìn ra ngoài cửa kính xe. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, từng dòng nước chảy xiết dọc theo rãnh thoát nước bên đường núi, cuốn theo bùn đất đỏ quạch.
Đột nhiên, chiếc điện thoại trong túi Khánh rung lên bần bật. Là số của Bồi gọi đến từ tiệm Vong Ký. Khánh nhanh chóng nhấn nút nghe.
- Bồi hả? Ở nhà có chuyện chi không con?
Giọng thằng Bồi ở đầu dây bên kia run rẩy, tiếng mưa rơi trên mái tôn tiệm Vong Ký vọng vào điện thoại nghe rào rào.
- Eng Khánh ơi! Cái chén nước sông Hương... cái ánh sáng xanh trong chén tự nhiên hắn quay đầu lại rồi!
- Quay đầu lại là răng?
Khánh nhíu mày gặng hỏi.
- Hắn không hướng về phía nam nữa. Hắn vừa xoay ngược lại, chỉ thẳng về phía bắc, hướng về trung tâm thành phố Huế đó eng! O Bảy nói cái đèn ngọc xanh nớ đã rời bệ thờ am Bích Động trước khi các eng tới nơi rồi. Dấu chính của hắn đang đi ngược chiều với các eng để về Huế đó!
Khánh nghe tim mình thắt lại một nhịp. Hắn nhìn lên đồng hồ hiển thị trên taplo xe. Họ còn cách am Bích Động hơn mười cây số đường đèo dốc. Nếu cái đèn đã rời bệ, thứ họ còn có thể tìm trên núi là dấu phá niêm, tên vong chủ và nguyên nhân khiến nó tự đi.
- Bồi, mi chắc chắn không?
Khánh hỏi lớn vào điện thoại để át tiếng mưa rít ngoài cửa kính.
- Con chắc chắn mà! Ánh xanh trong chén nước vừa mới lướt qua... O Bảy nói dấu chính của hắn vừa đi ngang qua chỗ các eng chạy xe đó!
Khánh vội vàng quay đầu nhìn ra cửa kính bên hông xe. Ngoài trời tối đen như mực, chỉ có những hạt mưa quất liên tục vào lớp kính dày. Hắn không thấy bóng người nào, cũng không thấy quầng sáng xanh nào xuất hiện trên mặt đường đèo vắng vẻ.
Nhưng ngay sát mép kính xe, dưới ánh đèn pha vàng vọt hắt ra từ đầu xe bán tải, Khánh nhìn thấy một vệt nước dài, đen sẫm và bóng loáng như dầu. Một nhánh lao vụt xuống dốc về phía Huế, còn phần dấu mỏng hơn vẫn bò ngược lên núi, nối về phía am như một sợi chỉ ướt chưa đứt.
Khánh siết chặt chiếc khánh đồng bên hông, cảm nhận rõ rệt một luồng hơi lạnh thấu xương vừa đi xuyên qua lớp cửa sắt của xe bán tải. Hắn biết, họ đã đi sượt qua đường âm của vật đó.
- Anh Năm, cứ lên Bích Động!
Khánh hét lên.
- Đèn đi qua rồi, nhưng mình không được đuổi mù theo hắn! Phải tới cái am, tìm tên vong chủ với dấu phá niêm trước!
Năm Béo không trả lời, hắn chỉ về số thấp, ghì tay lái cho chiếc xe bán tải tiếp tục bò lên con dốc tối tăm. Chiếc xe gầm rú, bám theo phần dấu nước mỏng đang kéo ngược về phía chân núi.
Trần Quang ở băng ghế sau vội vã ôm chặt lấy đống sổ sách để không bị xô lệch theo nhịp dằn của xe. Anh ghé sát vào cửa kính, cố gắng dùng đèn pin điện thoại soi xuống mặt đường nhựa phía dưới.
- Khánh! Vệt nước đó không phải nước mưa thông thường đâu!
Quang nói to.
- Nhìn kìa, nước mưa đang chảy xuôi dòng xuống thung lũng, nhưng cái vệt còn lại lại bò ngược lên dốc. Đây là đường âm nối cái đèn với bệ Bích Động, không phải chính cái đèn đang nằm trước xe mình.
- Anh Năm, bám theo vệt nước đó!
Khánh dặn Năm Béo, mắt không rời vệt nước đen đang loang loang phía trước đầu xe.
- Đừng để mất dấu đường về am. Muốn chặn hắn dưới Huế, trước hết mình phải biết cái gì đã gọi hắn rời bệ.
Năm Béo im lặng gật đầu, hai tay giữ chặt vô lăng như muốn dùng hết sức bình sinh để điều khiển chiếc xe bán tải cũ kỹ trong màn mưa gió bão bùng. Chiếc xe bò lên con đường đèo trơn trượt, hai luồng ánh sáng vàng từ đèn pha cắt đôi màn đêm, bám theo vệt nước đen dị dạng đang dẫn về Bích Động.
Khánh áp điện thoại vào tai, giọng hắn đanh lại.
- Bồi, o Bảy có đó không? Nói o chuẩn bị sẵn nước sông ngã ba Tuần và nhang thơm, theo dõi hướng dấu chính giúp eng. Tụi eng vẫn lên Bích Động lấy vật chứng rồi mới quay về.
Tiếng sấm rền vang từ phía đỉnh Bạch Mã dội xuống, át đi tiếng trả lời của thằng Bồi ở đầu dây bên kia, chỉ còn lại tiếng rè rè của sóng điện thoại đang mất dần tín hiệu giữa vùng rừng núi hoang vu.
Chiếc xe bán tải vẫn bò lên trong mưa, vệt nước đen phía trước lúc ẩn lúc hiện sau những khúc cua tay áo nguy hiểm. Khánh cảm thấy lá bùa Giáp Hương trong túi áo ngực ấm lên; những vong cấp thấp lẩn trong sương dọc lối vào am đang chạm phải lớp chắn của lá bùa.
Con đường đèo dốc phía trước bỗng nhiên mờ mịt đi bởi một làn sương mù màu xanh lục nhạt từ các khe núi đùn ra, hòa vào màn mưa dày đặc. Năm Béo buộc phải giảm tốc độ vì tầm nhìn lúc này chỉ còn chưa đầy ba mét trước đầu xe. Vệt nước đen trên mặt đường nhựa cũng biến mất vào trong làn sương mù kỳ quái đó.
- Khánh... không thấy đường nữa rồi.
Năm Béo nói, giọng run run.
- Sương mù dày quá, chạy nhanh nữa là lao xuống vực đó.
Khánh mở hé cửa kính xe, một luồng không khí lạnh buốt mang theo mùi đất ẩm và mùi dầu phụng khét lẹt ùa vào trong khoang xe. Hắn nheo mắt nhìn vào làn sương xanh phía trước, tay chạm vào chiếc khánh đồng đang rung lên từng hồi liên tục. Đường âm còn lại đang ở rất gần họ, ngay trong làn sương mù này.
Trần Quang lật giở những trang tài liệu cuối cùng dưới ánh đèn pin yếu ớt, giọng anh trầm ngâm giữa tiếng gió rít.
- Trong ghi chép có nói, đèn ngọc xanh am Bích Động chỉ di chuyển khi có người gọi tên vong chủ gốc của hắn hoặc khi oán khí tích tụ ở các điểm rò đạt đến mức tối đa. Chừ hắn tự đi về Huế rứa ni, nghĩa là ở thành phố đang có một lực hút cực mạnh từ cuốn sổ đen kia.
Khánh không đáp, hắn chỉ nhìn chăm chú vào khoảng không gian mù mịt phía trước. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Ông Tư đang đứng tựa cửa ở tiệm Vong Ký với bàn tay run rẩy và đôi chân không còn lực. Ông đã biết trước mọi chuyện nhưng vẫn để hắn đi, bởi vì đây là lựa chọn duy nhất để chặn đứng đại họa trước ngày Cửa mở.
Chiếc xe bán tải từ từ bò qua làn sương mù dày đặc, tiếng động cơ nổ trầm đục giữa không gian im ắng lạ thường của vùng núi rừng lúc nửa đêm. Mọi tín hiệu liên lạc với thành phố lúc này hoàn toàn bị cắt đứt. Chỉ còn lại ba con người trên chiếc xe bán tải cũ kỹ đang lần theo đường âm còn sót lại về nơi tà vật vừa rời đi.
Khánh khẽ thở dài, cất chiếc điện thoại đã mất sóng vào túi quần. Hắn vuốt lại nếp áo mưa, chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp đối mặt phía trước. Lối lên Bích Động đêm nay có vẻ dài hơn mọi ngày, và những hiểm họa ẩn giấu trong màn mưa tháng Bảy âm lịch vẫn đang chờ đợi họ ở phía cuối con đường đèo dốc hiểm trở này.
Vệt nước đen trên mặt đường nhựa bỗng nhiên xuất hiện trở lại ngay sát bánh xe bên phải. Nhưng lần này nó không còn bò trơn tru nữa mà loang ra thành những hình thù kỳ dị như những bàn tay người đang cố bám lấy mặt đường để kéo mình đi. Khánh nhìn thấy rõ những vệt bong bóng nước nổi lên dọc theo vệt đen, vỡ ra tạo thành những làn khói mỏng màu xanh lục nhạt bay là là trên mặt đất ướt sũng.
- Cẩn thiện, anh Năm!
Khánh hô lên khi thấy bánh xe trước của xe bán tải suýt chèn lên một vệt nước loang lớn.
Năm Béo đánh lái gấp sang trái, chiếc xe rung lắc mạnh làm đống đồ nghề phía sau thùng xe va đập vào nhau tạo ra những tiếng động khô khốc. Hắn nghiến răng, mắt trừng trừng nhìn con đường phía trước, cố gắng giữ cho chiếc xe không bị trượt khỏi mặt đường đèo trơn trượt.
Trong cabin xe, mùi dầu phụng khét lẹt càng lúc càng nồng nặc, lấn át cả mùi nước thơm treo xe. Khánh biết đây là dấu lưu của cái đèn ngọc xanh trên đường âm nối về bệ cũ, không phải bản thân ngọn đèn đang ở gần. Hắn đưa tay vào túi áo ngực, chạm vào hai lá bùa Giáp Hương để tìm kiếm chút hơi ấm ít ỏi giữa đêm mưa lạnh giá của vùng núi phía nam Huế.
Chiếc xe bán tải tiếp tục bò sâu vào đêm tối, hướng thẳng về lối rẽ am Bích Động trong khi dấu chính của ngọn đèn đã chạy về Huế. Con đường đèo phía trước vẫn hun hút và đầy hiểm họa, như một cái miệng khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng những kẻ dám lần về nơi đường âm bắt đầu.
Khánh nhìn ra ngoài cửa kính, vệt nước đen vẫn bò đi kiên trì bên cạnh bánh xe, như một sợi chỉ dẫn đường vô hình nối ngọn đèn đã rời núi với bệ thờ cũ. Hắn biết câu trả lời không nằm ở việc đuổi theo một quầng sáng giữa mưa, mà ở gian am trống phía trước.
Trước lúc mất sóng, Bồi nói ánh xanh đã vượt qua vị trí chiếc xe đang chạy; ngoài cửa kính lúc này chỉ còn một vệt nước dài bò ngược lên dốc, nối về phía Bích Động.