TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 192: Huế Thấy Người Chết
Chiếc máy bộ đàm trên vai Phan Khanh rè lên liên tục, át cả tiếng còi xe cứu thương đang rú còi từ phía cầu Gia Hội vọng lại. Chưa đầy một giờ sau khi…
Nội dung chương
Chiếc máy bộ đàm trên vai Phan Khanh rè lên liên tục, át cả tiếng còi xe cứu thương đang rú còi từ phía cầu Gia Hội vọng lại. Chưa đầy một giờ sau khi biến cố ở bến đò Bao Vinh được dập tắt, phòng trực tạm của công an thành phố đã nhận thêm mười bảy báo cáo từ các tổ tuần tra ven sông. Mọi tin báo đều đổ về cùng một nội dung: người dân nhìn thấy người thân đã khuất đứng bên mép nước giữa ban ngày.
Phan Khanh tắt bộ đàm, gương mặt anh xám xịt vì thiếu ngủ. Anh quay sang Khánh, giọng khản đặc.
- Có ba ca nghiêm trọng nhất ở đoạn gần bến Tòa Khâm và cầu chợ Dinh. Người nhà phải lao ra ôm ghì lấy chân họ, nếu không họ đã bước thẳng xuống lòng sông Hương rồi. Dân tình bắt đầu đồn thổi lung tung.
Khánh tựa lưng vào mui xe jeep, mắt nhìn về phía dòng sông đang đục ngầu. Nước sông hôm nay không có sóng lớn, nhưng mặt nước phẳng lặng đến mức đáng sợ, phản chiếu bầu trời tháng Tám xám xịt như một tấm gương khổng lồ. Hắn nói.
- Anh Khanh, cho phong tỏa các lối xuống sông đi. Kiếm đại cái cớ chi đó rào lại.
Phan Khanh gật đầu, lập tức bấm điện thoại chỉ đạo các chốt trực.
- Cho dựng rào chắn dọc tuyến Bạch Đằng và Trần Hưng Đạo ngay. Thông báo với báo chí và phát loa phường là phát hiện dòng chảy ngầm gây sụt lún bờ kè, kèm theo sự cố rò rỉ hóa chất từ phía thượng nguồn. Cấm tuyệt đối người dân đến gần mép nước trong vòng hai ngày tới. Ai không phận sự mà cố tình vượt rào thì đưa về phường xử lý hành chính.
Khánh nhìn thằng Bồi đang ngồi xổm dưới đất, hai tay nó vẫn ôm chặt lấy đầu gối, mắt đảo liên tục. Hắn vỗ vai nó.
- Đi thôi Bồi. Qua chợ Đông Ba xem thử. Ở đó đông người, nếu có chuyện thì loạn to.
Chợ Đông Ba vào buổi trưa oi nồng nặc. Mùi cá tanh từ phía dãy hàng tôm hàng cá quyện với mùi bùn non bốc lên từ các cống thoát nước dọc bờ sông tạo nên một thứ không khí đặc quánh, khó thở. Dù loa phóng thanh của ban quản lý chợ đang liên tục phát bản tin cảnh báo sụt lún bờ sông và yêu cầu tiểu thương không tụ tập sát mép nước, tiếng xôn xao bàn tán vẫn không hề giảm bớt.
Khánh và Phan Khanh lách qua những sạp rau đổ nát để tiến vào khu vực mép sông phía sau chợ. Một đám đông đang vây quanh lối lên xuống bến tàu cũ. Ở giữa vòng vây, một người đàn ông trung niên bán cá đang quỳ sụp dưới đất, hai tay vươn ra khoảng không phía trước, miệng gào khóc thảm thiết.
- Mẹ ơi! Mẹ đi mô mấy năm ni để con tìm? Mẹ về với con đi mẹ ơi!
Phía trước người đàn ông, ngay sát mép nước đục ngầu, có một bóng người đang đứng. Đó là một bà cụ mặc bộ đồ bà ba màu nâu cát, tóc bới cao gáy. Cái bóng đứng im lìm dưới cái nắng chang chang của buổi trưa, nhưng kỳ lạ là bóng của bà cụ không đổ xuống mặt đất. Bà cụ chỉ lặp đi lặp lại một động tác duy nhất: giơ bàn tay gầy guộc lên vẫy vẫy về phía người đàn ông, gương mặt không hề có một biểu cảm nào.
Phan Khanh định bước tới nhưng Khánh đã kịp thời giữ tay anh lại. Hắn lắc đầu.
- Khoan đã. Để tôi thử trước.
Khánh bước lên hai bước, đứng cách cái bóng khoảng ba mét. Hắn rút từ trong túi ra một chén nước nhỏ đựng nước sông Hương pha lẫn chút tro nhang lấy từ tiệm Vong Ký, nhẹ nhàng đặt xuống mặt đất ngay sát chân cái bóng. Hắn nhìn thẳng vào gương mặt vô hồn của bà cụ, cất tiếng gọi lớn.
- Bà Nguyễn Thị Lành! Có phải bà đó không? Con trai bà đang gọi bà kìa!
Cái bóng không hề quay đầu lại. Bà cụ vẫn đứng yên, bàn tay vẫn vẫy đều đặn như một cỗ máy được lập trình sẵn. Ánh mắt bà cụ nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định trên mặt sông, hoàn toàn không có phản ứng gì với cái tên mà Khánh vừa gọi. Khánh cúi xuống nhìn chén nước dưới chân bóng người. Mặt nước trong chén phẳng lặng như tờ, không hề có một gợn sóng hay sự thay đổi màu sắc nào.
Khánh quay sang hỏi người con trai đang quỳ khóc.
- Anh kia, mẹ anh mất năm mô? Lúc đi bà mặc đồ chi?
Người đàn ông nấc lên.
- Mẹ tôi... mẹ tôi mất năm ngoái vì tai nạn giao thông. Lúc liệm bà mặc bộ đồ màu xanh lam có hoa cúc nhỏ. Nhưng... nhưng sao giờ bà lại mặc bộ đồ bà ba nâu này? Bộ này bà hay mặc hồi tôi còn nhỏ xíu ở quê...
Khánh thở hắt ra một hơi. Hắn quay sang nhìn thằng Bồi đang đứng nép sau lưng Phan Khanh.
- Bồi, mi nghe thấy chi không?
Thằng Bồi bịt một bên tai, mặt nhăn nhó như đang chịu đựng một tiếng ồn rất lớn.
- Eng Khánh, cái bóng đó không có tiếng nói chi hết. Con chỉ nghe thấy tiếng khóc của chú bán cá ni vọng lại từ dưới nước thôi. Tiếng khóc cứ lặp đi lặp lại, rè rè như tiếng băng cassette bị xước.
Khánh đứng thẳng người dậy, phủi bụi trên tay rồi nói với Phan Khanh.
- Cái này không phải vong thật. Đây chỉ là ảnh nước thôi.
Phan Khanh nhíu mày.
- Ảnh nước? Nghĩa là răng?
- Vết rò âm từ sông Hương quá mạnh, nó gặp ký ức sâu đậm của người sống ở đây rồi tự động gom nước sông tạo thành cái hình hài ni.
Khánh giải thích, giọng hắn mệt mỏi.
- Người sống nhớ mẹ mình lúc nhỏ mặc đồ nâu, ảnh nước sẽ hiện ra bộ đồ nâu. Nó chỉ là một cái vỏ rỗng được dựng lên từ nỗi nhớ của người con, hoàn toàn không có linh hồn, không có tên tuổi hay ý chí riêng. Nếu anh cho người nhà ôm lấy nó, nước sông sẽ thấm vào da thịt họ, kéo khí âm vào người rồi sinh bệnh mà chết.
Phan Khanh hiểu ra vấn đề, lập tức ra hiệu cho hai chiến sĩ công an đi cùng đỡ người đàn ông bán cá dậy và đưa ra xa mép sông.
Tuy nhiên, chưa kịp để họ thở phào, từ phía đầu chợ bên kia lại vang lên tiếng la hét thất thanh của một nhóm người khác. Khánh và Phan Khanh lập tức chạy vòng qua dãy hàng khô.
Tại đây, bên cạnh một cột xi măng cũ sát mép nước, một cô gái trẻ đang đứng run rẩy, hai tay ôm chặt lấy một phụ nữ trung niên mặc áo khoác gió màu xám. Bà ấy trông rất rõ ràng, da dẻ hơi tái nhưng có thể nhìn thấy từng sợi tóc bay nhẹ trong gió trưa.
Khánh bước nhanh tới. Lần này, hắn không cần đặt chén nước xuống đất mà chỉ cần nhìn vào đôi chân của người phụ nữ. Dưới chân bà ta, một vũng nước nhỏ đang đọng trên nền xi măng bỗng nhiên xoáy nhẹ theo chiều ngược kim đồng hồ, dù không hề có gió hay dòng chảy nào tác động.
Khánh hỏi cô gái trẻ bằng giọng nghiêm nghị.
- Cô kia, người ni là chi của cô?
- Dạ... đây là dì Út của em.
Cô gái lắp bắp, nước mắt chảy dài.
- Dì mất hồi tháng trước vì bạo bệnh. Em... em vừa đi chợ về thì thấy dì đứng đây nhìn em. Dì còn gọi tên em nữa!
Khánh nhìn người phụ nữ mặc áo xám.
- Bà tên chi?
Người phụ nữ quay đầu lại nhìn Khánh. Ánh mắt bà ta có thần thái rõ ràng, không hề vô hồn như cái bóng ở hàng cá lúc nãy. Bà ta nói, giọng khàn nhưng nghe rất rõ.
- Tôi là Lê Thị Hoa. Tôi đứng đây đợi con bé để đưa cho nó cái ni.
Người phụ nữ chỉ tay vào túi áo khoác của cô gái trẻ. Cô gái giật mình, thọc tay vào túi áo rồi rút ra một chiếc vòng bạc nhỏ đã cũ. Cô gái khóc nấc lên.
- Cái vòng này dì Út tặng em hồi em thi đỗ đại học. Sáng ni đi chợ em mới bỏ vào túi để mang đi sửa cái khóa...
Khánh gật đầu. Hắn bước lên, chắn giữa cô gái và người phụ nữ.
- Bà Hoa, bà đã mất rồi. Chỗ ni không phải nơi bà ở nữa. Ba ngày nữa Cửa mới mở, răng bà lại lên đây sớm rứa?
Người phụ nữ tên Hoa nhìn Khánh, gương mặt thoáng hiện lên vẻ ngơ ngác.
- Tôi... tôi cũng không biết. Tôi đang nằm dưới nước sâu, tự nhiên thấy có một luồng sáng xanh kéo tôi đi. Tôi nghe thấy tiếng người ta gọi tên tôi dưới sông, rồi tôi thấy mình đứng ở đây. Tôi chỉ muốn gặp con bé lần cuối để dặn nó giữ cái vòng...
Khánh thở dài. Hắn quay sang Phan Khanh, nói nhỏ.
- Đây là vong thật. Có vật neo là chiếc vòng bạc, có tên thật và có phản ứng rõ ràng với nước sông. Vết rò âm đã cưỡng ép kéo bà ta lên trước thời hạn.
Khánh rút từ trong túi ra một lá bùa giấy vàng nhỏ, nhanh tay dán vào phía sau chiếc vòng bạc của cô gái, rồi nói với vong hồn bà Hoa.
- Bà Hoa, bà nghe tôi dặn ni. Giờ bà phải theo luồng nước trở về sông Hương nằm im đó. Tuyệt đối không được đi lang thang trên cạn nữa. Nếu bà cố tình ở lại, khí dương của người sống sẽ làm bà tan biến trước khi Cửa mở. Chiếc vòng ni tôi đã niêm lại rồi, cháu bà sẽ giữ nó an toàn. Bà yên tâm đi đi.
Người phụ nữ nhìn lá bùa trên chiếc vòng bạc, rồi nhìn cô gái lần cuối. Bà ta gật đầu nhẹ, bóng hình bắt đầu nhạt dần rồi tan thành một làn hơi nước mỏng, thấm ngược xuống vũng nước xoáy dưới nền xi măng.
Phan Khanh chứng kiến từ đầu đến cuối, gương mặt anh căng thẳng tột độ. Anh kéo Khánh ra một góc khuất sau sạp hàng.
- Khánh, giờ làm răng để anh em tuần tra phân biệt được đâu là ảnh nước, đâu là vong thật? Chúng ta không thể cứ chạy vòng quanh thành phố thế này được. Số lượng báo cáo đang tăng lên từng phút.
Khánh suy nghĩ một lát rồi nói.
- Anh dặn anh em dưới quyền dùng ba dấu hiệu ni để phân loại tạm thời. Thứ nhất, gọi to tên thật của người chết theo lời nhân chứng. Nếu cái bóng không quay đầu lại hay không có phản ứng chi, đó là ảnh nước. Thứ hai, hỏi xem họ có chỉ vào vật neo nào của người sống đang giữ không. Vong thật luôn bám vào một vật neo cụ thể để hiện hình. Thứ ba, nhìn vũng nước dưới chân họ. Nếu nước xoáy ngược hoặc đổi màu xanh lam khi gặp nước sông pha tro nhang, đó là vong thật. Còn nếu không có dấu hiệu chi trong ba cái ni, tuyệt đối cấm người sống tiếp cận hay trò chuyện lâu. Cứ dùng vòi rồng phun nước mạnh vào là ảnh nước tự tan.
Phan Khanh ghi chép nhanh vào sổ tay, rồi lập tức dùng bộ đàm truyền đạt mệnh lệnh cho tất cả các tổ công tác đang cắm chốt dọc bờ sông.
- Anh Khanh, còn một chuyện nữa.
Khánh nói thêm.
- Cho phát loa tìm trẻ lạc dọc các tuyến phố ven sông. Việc ni sẽ giúp giãn đám đông ra mà không làm họ nghi ngờ. Yêu cầu các tổ công tác khi ghi biên bản phải ghi chính xác lời nhân chứng kể, không được tự ý sửa đổi hay viết thành chứng mê sảng tập thể của dân chúng. Chúng ta cần những lời khai chính xác đó để tìm ra quy luật của các đường rò.
Phan Khanh gật đầu.
- Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ cho người tổng hợp toàn bộ lời khai về văn phòng trực tạm ngay lập tức.
Khoảng một giờ sau, tại văn phòng trực tạm của Phan Khanh đặt gần cầu Gia Hội, Trần Quang cũng đã có mặt. Trên bàn làm việc của anh là một tấm bản đồ thành phố Huế cỡ lớn. Quang dùng những chiếc bút dạ màu xanh và đỏ để vẽ các đường nối giữa các điểm xuất hiện vong hồn và ảnh nước.
Quang ngẩng đầu lên khi thấy Khánh và Phan Khanh bước vào.
- Khánh, tôi vừa gom toàn bộ địa chỉ các vụ việc từ sáng đến giờ lên bản đồ. Có một điểm bất thường rất lớn.
Khánh bước tới bên bàn.
- Điểm chi rứa anh Quang?
Quang chỉ tay vào những vòng tròn màu đỏ đậm tập trung dày đặc ở khu vực Gia Hội, Phú Cát và dọc tuyến đường Bạch Đằng.
- Những điểm xuất hiện vong thật - tức là những vong có vật neo và có ý thức rõ ràng - không hề phân ba ngẫu nhiên dọc theo dòng chảy địa lý của sông Hương. Chúng tập trung rất sát các địa điểm cụ thể: các kho chứa đồ tang cũ, các cửa hàng đồ cổ ở phố cổ Gia Hội. Và đặc biệt là năm tiệm cầm đồ cũ đã đổi chủ hoặc đóng cửa trong vòng tám năm trở lại đây.
Khánh nheo mắt nhìn những điểm đỏ trên bản đồ. Hắn nhận ra một đường dây vô hình nối liền các địa điểm này lại với nhau, chạy dọc theo các kiệt hẻm sâu của khu Gia Hội rồi đổ thẳng ra sông Hương đoạn gần Cồn Hến.
- Mạng vận chuyển đồ cũ.
Khánh lẩm nhẩm.
- Những nơi ni đều là nơi lưu giữ bài vị, đồ thờ, giấy tờ của người chết từ nhiều năm qua. Kẻ đứng sau không chỉ gom tên dưới sông, hắn đang dùng các tiệm cầm đồ và kho đồ cổ trên cạn để làm mỏ neo trung gian, kéo các vong hồn chưa siêu thoát về một mối.
Hắn quay sang Phan Khanh.
- Anh Khanh, anh cho người kiểm tra ngay hồ sơ của các tiệm cầm đồ ni. Tìm xem trong tám năm qua, có vụ thu giữ bài vị, đồ thờ hay giấy tờ người chết nào liên quan đến họ không. Đặc biệt là những tiệm đã đổi chủ. Tôi nghi ngờ tất cả những nơi ni đều từng giao dịch với người của Âm Vũ.
Phan Khanh lập tức nhấc điện thoại bàn gọi cho bộ phận quản lý hành chính.
- Tìm ngay cho tôi hồ sơ đăng ký kinh doanh và các biên bản kiểm tra hành chính của năm tiệm cầm đồ trên địa bàn Gia Hội và Phú Cát từ năm 2018 đến nay. Chú ý các giao dịch liên quan đến đồ thờ cúng và đồ cổ. Mang ngay lên phòng trực cho tôi.
Trong lúc chờ đợi kết quả điều tra, bầu không khí trong phòng trực tạm trở nên im lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng quạt trần quay vù vù trên đầu và tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp ngoài cửa sổ. Cơn mưa trưa đổ xuống nhanh chóng, làm mờ đi cảnh vật bên ngoài dòng sông Hương.
Đột ngột, điện thoại di động của Phan Khanh rung lên. Anh áp máy lên tai nghe, gương mặt bỗng chốc cứng đờ.
- Có ảnh chụp mới từ tổ tuần tra ở Gia Hội gửi về.
Phan Khanh nói, giọng anh run nhẹ. Anh quay màn hình điện thoại về phía Khánh và Quang.
Đó là một bức ảnh chụp bên trong một quán bún cũ nằm sâu trong một kiệt nhỏ ở Gia Hội. Bức ảnh được chụp bằng máy điện thoại của một người dân địa phương vào khoảng mười giờ sáng nay. Trong ảnh, mọi người ngồi ăn bún đều rõ mặt, từ người đàn ông trung niên đến đứa trẻ nhỏ ngồi cạnh mẹ.
Tuy nhiên, tại chiếc bàn sát bàn thờ gia tiên ở góc quán, có một bóng người đang ngồi. Trên ảnh, vị trí của người đó không hề có mặt mũi hay quần áo rõ ràng.
Đó chỉ là một khoảng trắng hình người rỗng tuếch, sáng lóa lên như thể bị cháy sáng bởi một nguồn ánh sáng cực mạnh, tương phản hoàn toàn với không gian tối tăm xung quanh của quán bún cũ kỹ.
Khánh giật lấy chiếc điện thoại từ tay Phan Khanh. Hắn dùng hai ngón tay phóng lớn bức ảnh vào khu vực chiếc bàn gỗ trước mặt khoảng trắng hình người kia.
Trên mặt bàn gỗ ố dầu, ngay cạnh bát bún còn bốc khói, có một tờ giấy vàng mã chưa được đốt. Tờ giấy phẳng phiu, trên đó có những dòng chữ viết bằng mực son đỏ đã phai màu. Nhưng ở góc dưới của tờ giấy, nơi ghi tên người cầm cố vật dụng, tên của người đó đã bị đè lên và sửa lại bằng một nét mực đen bóng, sắc lẹm và lạnh lùng.
Khánh nhìn chằm chằm vào nét mực đen trên tờ giấy vàng, chiếc khánh đồng bên hông hắn bỗng nhiên rung lên một tiếng trầm đục.