TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 190: Rò Âm Giữa Trưa
Mười hai giờ trưa. Trời nắng chang chang sau cơn mưa dài, nhưng mặt đường đá lát ở Bao Vinh lại bốc lên một luồng hơi buốt chạy dọc sống lưng. Nắng dội…
Nội dung chương
Mười hai giờ trưa. Trời nắng chang chang sau cơn mưa dài, nhưng mặt đường đá lát ở Bao Vinh lại bốc lên một luồng hơi buốt chạy dọc sống lưng. Nắng dội xuống đỉnh đầu nóng hầm hập, vậy mà chỉ cần bước chân gần sát mép các kiệt nhỏ hướng ra sông Hương, cái lạnh từ dưới đất đã len qua đế giày, buốt lên tận đầu gối.
Khánh đi sau Bồi ba bước. Thằng bé mười tuổi hôm nay không chạy nhảy như mọi khi. Nó đi từng bước rụt rè, hai tay bịt chặt lấy lỗ tai bên trái, đầu hơi nghiêng về phía dòng nước đục ngầu đang cuộn chảy ngoài kia. Phan Khanh và Quang đi bọc lót phía sau, mắt không ngừng quan sát những ngôi nhà rường cổ kính nằm san sát nhau dọc phố cổ.
Khánh hỏi nhỏ, tay vỗ nhẹ lên vai thằng bé.
- Bồi, mi nghe thấy chi rồi?
Bồi run nhẹ, nó không buông tay khỏi tai, giọng nói lí nhí chỉ đủ cho Khánh nghe:
- Tiếng nước chảy mạnh lắm eng Khánh. Mà không nằm ngoài sông đâu. Nước đang chảy dưới mấy tấm đá lát đường ni nè. Cứ như có một cái cống lớn bị vỡ ngay dưới chân mình rứa.
Quang cúi người xuống, áp sát tai vào một phiến đá xanh bên lề đường. Anh nhíu mày, lắc đầu nhìn Khánh:
- Không nghe thấy tiếng động cơ hay tiếng nước chảy vật lý nào cả. Mặt đường khô ráo, hệ thống thoát nước ở đây mới được nạo vét tháng trước, làm răng có chuyện nghẹt cống được.
Khánh trầm giọng.
- Tiếng nước âm đó. Nước sông Hương đoạn này đang dâng áp lực âm lên mặt đất. Bồi, dẫn đường đi. Có mấy điểm lạnh tất cả?
Thằng bé nhắm mắt lại một nhịp, rồi mở ra chỉ tay về phía trước:
- Ba điểm. Cách nhau xa lắm, phải mấy trăm mét lận. Điểm đầu tiên ngay chỗ tiệm may cũ đằng kia kìa.
Cả nhóm lập tức di chuyển theo hướng ngón tay của Bồi. Tiệm may cũ nằm ở ngã ba kiệt, cửa kính phía trước bám đầy bụi bặm và những vệt nước mưa chưa khô hẳn. Nắng trưa chiếu thẳng vào tấm kính tạo thành một mảng phản quang chói mắt. Tuy nhiên, khi Khánh bước tới gần, anh nhận ra mảng phản quang đó có điều bất thường.
Trong tấm kính mờ đục, hình ảnh phản chiếu của những ngôi nhà đối diện bị bóp méo. Giữa những vệt sáng lóa hiện lên bóng dáng một phụ nữ mặc áo dài sũng nước, tóc bết chặt vào hai bên má, đang đứng quay lưng về phía đường lộ. Bóng ấy không in xuống chân. Khi một người dân địa phương đi xe máy ngang qua, hình ảnh trong kính đột ngột quay đầu, để lộ gương mặt trống trơn không có ngũ quan rồi biến mất tăm.
Chủ tiệm may bên trong đang cúi đầu đo vải, hoàn toàn không hay biết gì về thứ vừa xuất hiện trên cửa kính nhà mình.
Khánh bước lên, áp lòng bàn tay phải vào mặt kính. Một cảm giác buốt giá như chạm vào đá tảng truyền qua da thịt. Anh khẽ lẩm nhẩm một câu chú ngắn, ngón tay cái bấm mạnh vào lòng bàn tay để giữ thần trí tỉnh táo.
Phan Khanh bước lên, tay đặt hờ lên báng súng bên hông, mắt vẫn cảnh giác nhìn xung quanh.
- Răng rồi Khánh? Có liên quan o Lan không?
Khánh buông tay khỏi mặt kính, lau vệt mồ hôi lạnh trên trán.
- Vong Thoải lọt qua rò âm. Không liên quan o Lan. Đây là vong chết đuối từ lâu dưới sông Hương, vết rò mỏng quá nên họ mới nương theo hơi ẩm trên kính mà hiện hình giữa ban ngày. Đi tiếp thôi, điểm này chưa đến mức nguy hiểm cho người sống, nhưng để lâu sẽ thu hút thêm tà khí.
Họ nhanh chóng di chuyển đến điểm thứ hai theo chỉ dẫn của Bồi. Điểm này nằm ngay trước hiên một quán cà phê cóc vắng khách. Trên chiếc bàn nhựa thấp, một chai nước ngọt thủy tinh và hai chiếc chén đất nung đựng nước chè xanh đang để dở.
Điều kỳ lạ là nước trong chai và trong chén không nằm ngang theo định luật vật lý. Mặt nước nghiêng lệch một góc khoảng mười lăm độ, hướng thẳng về phía bờ sông Hương, dù mặt đất và mặt bàn gỗ hoàn toàn bằng phẳng. Một vài giọt nước từ máng xối trên mái hiên rơi xuống cũng không rơi thẳng đứng mà bị hút cong sang một bên trước khi chạm đất.
Phan Khanh lập tức rút điện thoại ra, bật chế độ quay video để ghi lại cảnh tượng kỳ quái này. Anh nhìn Khánh bằng ánh mắt nghiêm trọng:
- Cái ni mà để người dân thấy thì loạn mất. Tôi phải phong tỏa chỗ ni ngay.
Quang hiến kế:
- Anh Khanh, dùng danh nghĩa rò rỉ điện ngầm đi. Nói với chủ quán là đường dây điện dưới lòng đất bị chập, có nguy cơ phóng điện cao thế để họ dọn bàn ghế vào trong. Đừng để ai chạm vào mấy cái chén nước đó.
Phan Khanh gật đầu, lập tức bước vào quán gặp chủ nhà. Chỉ vài phút sau, chủ quán cà phê lật đật dọn dẹp đồ đạc, kéo cửa sắt xuống với vẻ mặt lo lắng. Phan Khanh quay ra, khẽ gật đầu với Khánh báo hiệu đã xử lý xong phần việc của người sống.
Nhưng điểm thứ ba mới thực sự là thử thách. Bồi dẫn họ vào sâu trong một con kiệt cụt, nơi cuối đường là một bờ tường gạch cũ nát ngăn cách với mép nước sông Hương bằng một dải đất xốp đầy cỏ dại.
Vừa đặt chân vào con kiệt, không khí đột ngột tối sầm lại dù trời đang là giữa trưa nắng gắt. Mùi bùn non tanh nồng bốc lên từ những khe nứt của bức tường gạch. Bồi bỗng nhiên dừng lại, hai vai run lên bần bật. Thằng bé buông tay khỏi tai, hai mắt mở to nhìn trừng trừng vào khoảng không gian trống rỗng trước bức tường.
Bồi lẩm nhẩm, giọng mỗi lúc một nhanh và chồng chéo như thể có nhiều người đang tranh nhau nói qua miệng nó.
- Hùng... o Mai... chú Lộc...
Khánh hét lên, lao tới nắm chặt lấy hai vai thằng bé.
- Bồi! Tỉnh lại!
Nhưng Bồi không nghe thấy. Mặt thằng bé đỏ gay, rồi đột ngột, hai dòng máu tươi từ hai bên mũi chảy tràn xuống môi. Đôi mắt nó đảo liên tục, hơi thở đứt quãng. Tiếng nước chảy réo rắt dưới lòng đất lúc này nghe đã dâng lên sát gót chân họ, mang theo tiếng khóc thút thít và tiếng gọi đò ai oán của những vong hồn bị kẹt dưới tầng nước lạnh.
Khánh không do dự, anh đưa ngón tay trỏ lên miệng cắn mạnh. Máu tươi rỉ ra, anh quệt nhanh một đường bùa chữ Phạn lên trán Bồi, rồi tay kia ôm chặt lấy đầu thằng bé, kéo giật nó lùi lại phía sau hơn mười mét.
Khánh ra lệnh:
- Quang! Giữ lấy Bồi! Không cho nó nhìn về hướng đó nữa!
Quang lập tức ôm lấy Bồi, dùng tay bịt mắt thằng bé và liên tục đọc kinh trấn an. Bồi dần dần lả đi trong vòng tay Quang, tiếng thở dốc nhỏ lại nhưng máu mũi vẫn chưa ngừng chảy.
Khánh quay lại nhìn bức tường gạch. Dưới chân tường, nước sông Hương đang rỉ ra qua những kẽ hở, tạo thành một vũng nước đen ngòm. Trong vũng nước đó, ba khuôn mặt người xám ngắt đang cố ngoi lên, miệng há to như muốn đớp lấy chút không khí của cõi dương nhưng lại bị một lực hút vô hình kéo ngược trở xuống.
Khánh rút từ trong túi áo ra ba dải giấy vàng đã được chuẩn bị sẵn. Anh quỳ xuống bên vũng nước đen, dùng ngón tay còn rướm máu vẽ nhanh ba đường bùa trấn trạch lên giấy. Sau đó, anh vục một vốc nước sông Hương lên, vẩy mạnh vào vũng nước đen rồi dán ba dải giấy vàng đè lên ba kẽ nứt trên tường gạch.
Khánh quát khẽ:
- Trấn!
Ba dải giấy vàng vừa chạm vào tường liền phát ra tiếng xèo xèo như sắt nung gặp nước. Vũng nước đen dưới chân tường từ từ rút đi, để lại lớp bùn khô khốc. Những khuôn mặt vong hồn dưới nước cũng chìm dần vào bóng tối của lòng đất.
Khánh đứng dậy, hơi thở dốc. Anh nhìn ba dải giấy vàng đang chuyển dần sang màu xám tro.
Khánh nói, giọng mệt mỏi.
- Không ổn rồi. Vết rò chỉ lắng xuống tạm thời chứ không khép lại được. Cái ni không phải do một tà vật đơn lẻ gây ra. Áp lực từ dưới Âm Hương quá lớn, tụi nó đang tìm mọi cách để xé rách mặt đất mà tràn lên.
Phan Khanh bước tới, đưa cho Khánh một chiếc khăn giấy để lau tay:
- Anh đã cố hết sức rồi. Chừ chúng ta phải làm răng tiếp theo?
Quang lúc này đã lau sạch máu mũi cho Bồi, thằng bé đã tỉnh táo hơn nhưng gương mặt vẫn còn tái nhợt. Quang rút từ trong cặp ra một bản đồ cũ của thành phố Huế, trải rộng lên nắp một chiếc thùng xốp gần đó.
Quang chỉ ngón tay vào những đường vẽ màu mực xanh đã phai.
- Khánh, nhìn vào đây đi. Đây là bản đồ hệ thống sông ngòi và kênh rạch cũ của Huế từ thời nhà Nguyễn. Ba điểm rò âm mà Bồi vừa chỉ, cộng với hướng dòng tro áo tím và ba tàn nút bị đẩy ngược lúc nãy, tụi nó tạo thành một đường thẳng tắp.
Khánh ghé sát mắt nhìn vào bản đồ. Ngón tay anh di theo đường thẳng mà Quang vừa chỉ. Đường thẳng đó bắt đầu từ bến đò Bao Vinh, đi qua ba điểm rò âm, cắt ngang qua dòng chính sông Hương và kết thúc ngay tại phần đầu của Cồn Hến.
Khánh lẩm nhẩm:
- Hướng lan trùng khớp hoàn toàn. Lực đẩy dưới sông đang dồn toàn bộ âm khí về phía Cồn Hến. Nơi đó có Cửa Âm Hương.
Phan Khanh hỏi:
- Có nghĩa là Âm Vũ đang điều khiển dòng chảy này?
Khánh xếp bản đồ lại, đưa trả cho Quang.
- Hắn không điều khiển được toàn bộ dòng sông, nhưng hắn đang dùng Vong Ký đen để kích thích những vết thương cũ dưới lòng sông. Hắn muốn Cửa mở rộng hơn và sớm hơn chu kỳ tự nhiên. Chúng ta phải về tiệm hỏi Ông Tư ngay. Chỉ có ông mới biết rõ cơ chế của dòng nước này.
***
Bốn người trở về tiệm Vong Ký khi trời đã bắt đầu xế chiều. Không khí trong ngõ kiệt dẫn vào tiệm hôm nay im ắng một cách lạ thường. Ngay cả tiếng chim hót trên cây khế trước sân cũng biến mất, chỉ còn lại tiếng xào xạc của lá khô bị cuốn theo những cơn gió lạnh thổi từ phía sông vào.
Khánh đẩy cửa bước vào nhà chính. Mùi trầm hương nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Trên bàn thờ tổ, mười hai nén nhang khóa kho được thắp từ sáng nay không hề cháy thẳng đứng. Tất cả đầu nhang đều nghiêng hẳn về một góc ba mươi độ, hướng thẳng về phía cánh cửa gỗ dẫn ra cổng sau của tiệm, nơi có lối đi nhỏ thông ra mép sông Hương.
Tiếng gậy gỗ gõ cộc cộc xuống nền gạch vang lên từ gian nhà trong. Ông Tư bước ra, chiếc chân trái ngày càng yếu, khiến ông phải tì gần như toàn bộ trọng lượng cơ thể lên chiếc gậy mun. Gương mặt ông xám ngắt, những nếp nhăn quanh mắt sâu hoắm đầy vẻ mệt mỏi.
Ông Tư liếc nhìn mười hai nén nhang nghiêng lệch, rồi quay sang nhìn Khánh và Bồi. Khi thấy vệt máu khô còn vương trên mũi thằng bé Bồi, mắt ông nheo lại:
- Tụi bay mới đi Bao Vinh về hả? Có chuyện chi ngoài nớ?
Khánh tường thuật lại toàn bộ sự việc, từ dòng tro áo tím cùng ba tàn nút trôi ngược dòng đến ba điểm rò âm ban ngày và phản ứng của Bồi. Ông Tư im lặng nghe, bàn tay gầy guộc siết chặt lấy đầu gậy mun đến mức các khớp xương trắng bệch ra.
Sau khi Khánh dứt lời, Ông Tư thở ra nặng nề như đá tảng. Ông nói:
- Cửa Âm Hương theo chu kỳ tự nhiên thì đến ngày rằm tháng Bảy, tức là ngày hai mươi bảy tháng Tám dương lịch mới mở. Tự thân cái chu kỳ sáu mươi năm một lần ni không phải là đại họa. Đó chỉ là lúc dòng nước âm dương giao hòa, vong hồn có nơi để đi về, người sống có dịp để tiễn đưa.
Ông dừng lại, ho khan vài tiếng rồi nói tiếp, giọng khàn đặc:
- Nhưng chừ thì khác rồi. Âm Vũ đã thu gần đủ số tên trong sổ đen. Hắn đang dùng oán khí của hàng ngàn vong hồn bị giam cầm để thúc nước âm lên trước hạn. Những vết rò ban ngày ngoài Bao Vinh chính là dấu hiệu cho thấy mặt đất không còn chịu nổi áp lực nữa.
Phan Khanh hỏi, giọng đanh lại:
- Vậy chúng ta còn bao nhiêu thời gian hả ông?
Ông Tư giơ ba ngón tay run rẩy lên:
- Ba ngày. Chỉ còn ba ngày hai mươi tư, hai mươi lăm và hai mươi sáu tháng Tám thôi. Đến ngày hai mươi bảy, khi Cửa mở tự nhiên, nếu vết rách dưới sông không được kiểm soát, toàn bộ nước âm sẽ tràn lên bờ. Lúc đó, Huế sẽ không còn phân biệt được giữa ngày và đêm, giữa người sống và người chết nữa.
Căn phòng rơi vào khoảng im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa gỗ nghe như tiếng khóc than của ai đó ngoài ngõ.
Khánh nhìn Ông Tư, rồi nhìn sang Phan Khanh và Quang. Anh hiểu rằng lúc này không có chỗ cho sự sợ hãi hay chần chừ. Mỗi người phải tự gánh vác một phần việc nếu muốn giữ cho mảnh đất này không bị nhấn chìm.
Khánh lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.
- Anh Khanh. Anh có mạng lưới bên công an. Từ ngày mai, anh hãy chú ý đến tất cả những vụ tai nạn, tự sát hoặc những hiện tượng dân sự bất thường xảy ra gần sông Hương. Đặc biệt là những vụ việc không có nguyên nhân rõ ràng. Có tin chi, anh báo ngay cho tui.
Phan Khanh gật đầu dứt khoát:
- Được. Tôi sẽ lập một nhóm báo tin kín trong đội điều tra. Mọi vụ việc bất thường dọc tuyến sông từ thượng nguồn về đến cửa biển Thuận An sẽ được cập nhật liên tục.
Khánh quay sang Quang.
- Còn anh, anh Quang. Anh phụ trách đối chiếu các địa điểm xảy ra sự cố với bản đồ dòng nước cũ và các tài liệu lịch sử của Thoải Phủ mà anh đang giữ. Chúng ta cần biết điểm rò tiếp theo sẽ xuất hiện ở mô để đón đầu.
Quang chỉnh lại gọng kính.
- Nhất trí. Tôi sẽ túc trực ở thư viện tổng hợp và phòng lưu trữ tỉnh để tìm thêm thông tin về đợt mở Cửa năm 1966. Có thể có những ghi chép cũ giúp ích cho chúng ta.
Khánh cúi xuống nhìn Bồi. Thằng bé lúc này đã mệt lử, đầu tựa vào vai Quang, hai mắt nhắm nghiền. Khánh đưa tay xoa đầu nó:
- Còn Bồi, đêm ni mi phải ở yên trong tiệm với o Bảy, nghỉ cho hồi sức. Từ ngày mai, chỉ khi o Bảy kiểm tra thấy ổn và có người lớn đi kèm mi mới được dùng Âm giác; hễ chảy máu hay choáng là dừng ngay. Hôm nay mi đã vượt quá giới hạn rồi. Nếu còn cố quá, hồn phách của mi sẽ bị dòng nước âm cuốn đi mất đó nghe chưa?
Bồi khẽ gật đầu, hai mắt vẫn nhắm nghiền nhưng miệng thì lí nhí vâng lời.
Ông Tư nhìn Khánh, ánh mắt ông thoáng hiện lên một tia nhìn phức tạp, vừa có sự lo lắng của người đi trước, vừa có chút gì đó như là sự tự hào giấu kín. Ông không nói thêm gì về quan hệ của hai người, chỉ vỗ nhẹ chiếc gậy xuống đất:
- Đêm nay tụi bay nghỉ ngơi đi. Giữ sức cho ba ngày tới. Trận ni không dễ ăn đâu.
***
Gần nửa đêm.
Huế chìm vào giấc ngủ dưới cơn mưa phùn bất chợt. Khánh ngồi một mình ở gian nhà ngoài của tiệm Vong Ký, bên cạnh chiếc đèn dầu leo lét. Trên bàn là cuốn Vong Ký trắng đang mở sẵn ở những trang gần cuối. Những cái tên được ghi bằng mực tàu đen bóng vẫn nằm im lìm trên mặt giấy bản, nhưng khi Khánh đưa ngón tay lướt qua, anh vẫn cảm nhận được hơi ấm nhẹ nhàng từ những linh hồn đã được giải thoát.
Đột ngột, chiếc điện thoại cục gạch của Khánh rung lên bần bật trên mặt bàn gỗ. Màn hình hiển thị số của Phan Khanh.
Khánh áp điện thoại lên tai:
- Alo, anh Khanh hả? Có chuyện chi rứa?
Giọng Phan Khanh ở đầu dây bên kia vang lên rất nhanh và dồn dập, lẫn trong tiếng còi xe cảnh sát và tiếng mưa rơi lộp bộp:
- Khánh! Có biến rồi. Mấy tổ trực ven sông vừa báo cùng một kiểu nhiễu. Điện thoại đang yên tự dưng vọng tiếng nước chảy, rồi có đàn bà nói chen vô. Truy lại số gọi thì không có cuộc nào hết.
Khánh đứng bật dậy, chiếc ghế đẩu suýt bị gạt đổ:
- Anh đang ở mô? Quanh đó có ai nghe thấy không?
- Tôi đang trên đường Bạch Đằng. Hai anh em trong tổ đều nghe. Dưới vũng nước cạnh xe còn có ánh xanh pha lam, nhưng đèn đường ở đây sáng trắng hết. Mùi dầu cháy khét lắm, tìm quanh không thấy chỗ mô bén lửa.
Giọng Phan Khanh bỗng nhỏ xuống:
- Khoan... nó lại vô máy nữa rồi. Mi nghe thử đi.
Khánh áp chặt điện thoại vào tai. Sau lớp mưa rào rào ở đầu dây bên kia, một tiếng róc rách trườn qua loa máy, lúc gần như ngay sát vành tai, lúc chìm sâu như vọng lên từ đáy giếng. Hai giọng phụ nữ lẫn vào đó, chồng lên nhau đến mức không thể tách thành câu. Một giọng cao và gấp, giọng kia khàn hơn, kéo dài từng âm tiết như đang nói qua một lớp nước dày.
Cùng lúc ấy, từ phía cổng sau của tiệm Vong Ký bỗng vang lên ba tiếng gõ khô khốc.
Ba tiếng cộc cách đều nhau.
Phan Khanh ở đầu dây lập tức hỏi:
- Mi cũng nghe thấy phải không?
Khánh nhìn về phía hành lang tối dẫn ra sau nhà. Ba tiếng vừa rồi không chỉ vọng trong điện thoại. Chúng đã dội thật qua cánh cửa gỗ của tiệm.
- Anh Khanh, giữ máy. Có tiếng gõ cửa sau tiệm tui.
Khánh dắt chiếc khánh đồng vào thắt lưng, cầm cây đèn dầu rồi từ từ bước về phía cửa sau. Càng đến gần, tiếng nước trong điện thoại càng rõ. Từ khe cửa lọt vào mùi bùn non trộn với mùi dầu cháy khét, trong khi ngọn đèn trên tay anh vẫn cháy vàng, bấc sạch và không hề có khói.
Anh đặt tay lên then gỗ, giữ nhịp thở rồi dứt khoát kéo chốt, đẩy cửa ra.
Bên ngoài ngưỡng cửa hoàn toàn trống không. Mưa phùn bay lất phất trên mặt sông Hương tối đen phía sau tiệm. Không có người, không có đồ vật, cũng không một dấu chân trên bậc gạch ướt.
Chỉ có nước mưa đọng trong những kẽ gạch đang ánh lên một màu xanh pha lam nhợt nhạt. Quầng sáng không đứng yên mà bò từ kẽ này sang kẽ khác, ngược chiều dốc, hướng từ mép sông vào sát chân Khánh. Anh giơ đèn dầu soi quanh. Ánh lửa vàng không đổi, còn sắc xanh dưới nước vẫn hiện rõ, không có nguồn sáng nào để phản chiếu.
Trong điện thoại, Phan Khanh gọi tên anh hai lần. Khánh chưa kịp đáp thì tiếng róc rách đột ngột tràn kín loa máy. Hai giọng phụ nữ lại nổi lên, lần này gần hơn. Một giọng gọi dồn về phía sông, giọng còn lại ngắt quãng như đang cố giữ ai đó ở phía bên kia, nhưng mọi từ đều vỡ vụn trong tiếng nước.
Rồi từ rãnh thoát nước ngay dưới bậc cửa, hai giọng ấy đồng thời cất lên đúng một âm cuối kéo dài.
Mặt nước xanh lam rung thành ba vòng tròn.
Ở đầu dây bên kia, Phan Khanh im bặt. Một lúc sau anh mới hỏi, giọng khàn đi:
- Khánh... tiếng đó phát ra từ máy của tôi, hay từ chỗ mi?
Khánh nhìn những vòng nước đang lan ngược về phía sông. Mùi dầu cháy khét vẫn quẩn quanh ngưỡng cửa, nhưng ngoài mưa và bóng tối, không có gì để lần theo.
Anh siết chiếc khánh đồng trong tay.
- Cả hai nơi.