TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 180: Người Ở Lại Không Níu Tay
Phan Khanh đứng một mình trong gian phòng phía sau của tiệm Vong Ký. Căn phòng chìm trong ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu đặt trên chiếc bàn rường bằng…
Nội dung chương
Phan Khanh đứng một mình trong gian phòng phía sau của tiệm Vong Ký. Căn phòng chìm trong ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu đặt trên chiếc bàn rường bằng gỗ gõ đen bóng. Ánh sáng chỉ đủ soi rõ một khoảng nhỏ xung quanh nhưng lại kéo dài những bóng đen lê thê lên vách tường vôi ẩm mốc. Ngoài kia, tiếng mưa gõ liên hồi trên mái tôn phía sau nhà nghe như nhịp đều của một chiếc đồng hồ gỗ cũ kỹ. Những giọt nước mưa từ máng xối chảy tràn xuống khoảng sân gạch, tạo thành tiếng bong bóng vỡ trong đêm tối. Anh từ từ đặt hai bức ảnh nằm song song trên mặt bàn gỗ. Bức ảnh cưới chụp vào mùa hè năm 2022 tại lăng Gia Long. Trong ảnh, Hoàng Thị Lan mặc chiếc áo dài màu tím nhạt, nụ cười rạng rỡ như đóa hoa sen trắng cô ôm trên tay dưới bóng những tán thông già xanh mướt. Bức còn lại là ảnh đen trắng in từ hồ sơ hiện trường vụ án xảy ra hai năm trước. Ảnh chụp căn phòng trọ chật hẹp ở phường Gia Hội với những mảng tường loang lổ vết ẩm và chiếc giường tre đơn sơ nằm lạnh lẽo.
Suốt hai năm qua, Phan Khanh luôn cất giữ hai bức ảnh này ở hai nơi hoàn toàn khác nhau, như thể việc để chúng chạm mặt sẽ làm nứt toác cái vỏ bọc cứng cỏi mà anh đã dày công dựng lên. Một bức anh đặt trong ngăn kéo sâu nhất của chiếc tủ gỗ ở nhà rường cũ của cha mẹ bên Kim Long, nơi anh chỉ dám mở ra nhìn vào những đêm mất ngủ dầm dề mưa Huế. Bức còn lại nằm trong tập hồ sơ nghiệp vụ khóa kín tại đồn cảnh sát thành phố, lẫn lộn giữa hàng chục vụ án mạng và trộm cướp khác mà anh phải xử lý hàng ngày. Anh chưa từng có đủ can đảm để đặt chúng cạnh nhau trên cùng một mặt phẳng gỗ. Việc đối chiếu hai hình ảnh này giống như một hình phạt tự hành hạ bản thân mà anh luôn cố tránh né bằng mọi giá. Nhưng tối nay, trong bầu không khí ẩm mốc trộn lẫn mùi nhang trầm đã tắt từ trưa của tiệm cầm đồ cổ quái này, anh biết mình không thể tiếp tục chạy trốn nữa. Sự thật cần phải được phơi bày, dù nó có tàn nhẫn đến mức nào đối với một người chồng.
Anh cúi đầu thấp xuống, đưa mắt nhìn kỹ vào bức ảnh hiện trường đen trắng dưới ánh đèn dầu tù mù. Trong ảnh, Lan nằm nghiêng trên chiếc giường tre đơn sơ, gương mặt nghiêng đi và cổ áo dài bị xếch ngược lên phía tai một cách xộc xệch. Thời điểm đó, biên bản khám nghiệm tử thi do điều tra viên tiền nhiệm lập ghi nhận vết lằn trên cổ tương thích với tư thế treo cổ tự sát bằng sợi dây thừng tìm thấy treo trên xà nhà. Chi tiết cổ áo bị xếch chỉ được coi là một sai số vật lý bình thường xảy ra trong quá trình cơ thể co giật trước khi mất đi sự sống. Nhưng khi đặt bức ảnh cưới bên cạnh, Phan Khanh nhận ra một điểm mâu thuẫn rõ ràng mà trước đây anh đã vô tình bỏ qua do sự đau đớn và cảm giác tội lỗi làm mờ mắt.
Chiếc áo dài của Lan luôn được may theo số đo rất khít ở phần cổ, với ba chiếc khuy bấm bằng đồng nhỏ được giấu khéo léo dọc theo nếp gấp vai phải theo đúng lối may truyền thống của thợ may xứ Huế. Nếu cô tự treo cổ bằng sợi dây thừng từ trên cao xuống, lực kéo thẳng đứng chắc chắn sẽ làm đứt hoặc rách nếp khuy bấm này theo chiều dọc do trọng lượng cơ thể kéo ghì. Trái lại, trong bức ảnh cận cảnh tử thi, khuy bấm vẫn hoàn toàn nguyên vẹn, không hề có dấu vết bị kéo giãn. Phần vải ở gáy bị kéo ngang một cách bất thường, để lại một vết siết sâu chạy thẳng ra sau tai. Vết siết ngang này là bằng chứng cho thấy nạn nhân bị siết cổ từ phía sau khi đang ở tư thế đứng hoặc ngồi, chứ không có lực kéo từ trên cao của việc treo cổ tự sát. Kẻ thủ ác đã siết cổ cô trước, sau đó mới dựng hiện trường giả để đánh lừa cơ quan điều tra.
Đầu ngón tay Phan Khanh siết chặt vào mép bàn gỗ rường đến mức các khớp xương chuyển sang màu trắng bệch. Sự thật hiển nhiên này đã bị che giấu dưới những dòng kết luận ngắn gọn trong hồ sơ cũ suốt hai năm trời. Anh đã cố chấp tin vào kết luận tự sát ấy chỉ vì một lý do ích kỷ. Anh sợ phải đối diện với việc bản thân là một cảnh sát hình sự chuyên đi đòi lại công lý cho người khác, nhưng lại không thể bảo vệ người vợ ngay trong chính ngôi nhà của họ. Anh đã dùng sự bận rộn của công việc, những đêm tuần tra thức trắng và vẻ ngoài lạnh lùng như đá để trốn tránh cảm giác thất bại đè nặng lên vai. Anh sợ rằng nếu anh khơi lại vụ án, anh sẽ phải thừa nhận mình là một kẻ bất lực.
Chiếc áo dài màu tím đặt trên phản gỗ bỗng nhiên chuyển động nhẹ dù các cánh cửa phòng đều đã được đóng kín để tránh gió lùa từ sông Hương thổi vào. Lớp vải tím sột soạt cọ xát vào mặt gỗ nghe như tiếng bước chân nhẹ nhàng của ai đó đang đi lại trong phòng. Ống tay áo bên trái từ từ nâng lên một khoảng nhỏ, để lộ cổ tay áo nơi có những đường chỉ thêu tay hình cành mai nhỏ màu trắng. Đó là nét thêu tay vụng về của Lan vào đêm trước ngày cưới để che đi một vết mực vô tình dính vào vải khi cô dọn dẹp bàn làm việc. Phan Khanh nhìn những đường chỉ thêu quen thuộc đó, lòng anh thắt lại khi nhớ về dáng vẻ cô cặm cụi dưới ánh đèn bàn hai năm trước.
Phan Khanh không tiến lại gần chiếc phản gỗ, cũng không đưa tay ra chạm vào lớp vải tím dù lòng anh đang cồn cào một nỗi khao khát được ôm lấy hình bóng ấy. Anh nhớ rất rõ lời dặn của Khánh về việc hơi ấm của người sống có thể làm tổn hại đến vong hồn đang nương náu bên trong tà vật này. Anh từ từ tháo chiếc nhẫn cưới bằng bạc trơn ra khỏi ngón áp út tay trái. Chiếc nhẫn vẫn còn mang theo nhiệt độ ấm nóng từ cơ thể anh, phía trong lòng nhẫn có khắc ngày cưới của hai người bằng những nét chữ nhỏ xíu. Anh đặt chiếc nhẫn nằm lặng lẽ lên mép phản gỗ, ngay sát phần ống tay áo dài tím, nhưng giữ một khoảng cách an toàn với lớp lót vải liệm màu trắng bên trong.
Từ trong những thớ vải tím của chiếc áo dài, một âm thanh khàn đặc vang lên phá tan sự im lặng của căn phòng. Đó là tiếng ho khan ngắt quãng, nghe như có vật gì đó đang chặn ngang cổ họng của người nói, tiếng thở dốc đầy đau đớn của một người đang bị tước đi từng ngụm khí trời. Giọng của Lan vang lên, mỏng như một sợi tơ nhện và run rẩy trong không trung: - Khanh... lạnh... Khanh ơi...
Phan Khanh đứng chôn chân tại chỗ, hai bàn tay buông thõng bên hông siết chặt thành nắm đấm. Lồng ngực anh phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề để kìm nén tiếng nấc nghẹn. Anh không hỏi cô có còn oán hận kẻ đã hại mình hay không, cũng không hỏi những câu hỏi thừa thãi về tình cảm của hai người. Anh nhìn thẳng vào cổ áo dài đang lay động, giọng nói trầm và đanh thép: - Lan. Em nghe anh nói rõ không? Anh chỉ hỏi em một câu thôi. Em có muốn hồ sơ chính thức ghi đúng nguyên nhân cái chết của em không? Em có muốn người ta biết em không hề tự sát để bỏ rơi anh không?
Chiếc áo dài tím bỗng nhiên dừng chuyển động. Tiếng ho khan nghẹn ngào cũng tắt lịm, trả lại cho căn phòng sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Trong gian phòng chật hẹp chỉ còn nghe tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài cửa sổ gỗ cũ kỹ. Một giọt nước nhỏ từ ống tay áo dài tím rơi xuống, trúng ngay vào tờ bản sao kết luận vụ án đặt trên bàn. Nước thấm nhanh vào thớ giấy rẻ tiền, làm nhòe đi ba chữ "Tự treo cổ" in bằng mực in đen. Vệt mực loang ra thành một vệt xám xịt, che lấp hoàn toàn kết luận cũ. Nhưng giọt nước dừng lại ngay sát mép dòng chữ Hoàng Thị Lan. Tên của cô vẫn rõ ràng, nguyên vẹn, không bị một vết mực nhòe nào chạm tới. Đây là lần thứ nhất giọt nước mắt của người chết làm nhòe đi những lời nói dối của người sống.
Phan Khanh nhìn vệt nước loang trên giấy. Anh hiểu đó là câu trả lời của cô. Cô không cần sự thương hại, cô chỉ cần sự thật. Anh cúi đầu, giọng khàn đặc, từng lời nói ra như đang tự lột trần những góc khuất tăm tối nhất trong lòng mình suốt hai năm qua: - Anh xin lỗi. Hai năm qua, anh luôn tỏ ra lạnh lùng với mọi người, kể cả với chính bản thân mình. Anh lao vào các vụ án khác, anh tự biến mình thành một cái máy điều tra không cảm xúc để không phải nghĩ về em. Anh cứ nghĩ làm rứa là để giữ được sự tỉnh táo của một người cảnh sát. Nhưng thực ra anh chỉ đang trốn chạy. Anh sợ nếu anh thừa nhận em bị người ta giết hại ngay trong căn phòng đó, nghĩa là anh đã hoàn toàn thất bại trong vai trò làm chồng. Anh làm cảnh sát hình sự, đi phá án cho bao nhiêu người, nhưng lại để vợ mình chết oan ức mà không tìm ra thủ phạm. Anh dùng cái mác nghiệp vụ để che giấu sự bất lực của chính mình.
Nói xong những lời đó, Phan Khanh cảm thấy một gánh nặng vô hình đè trên ngực mình suốt hai năm qua như được nhấc bỏ một phần. Anh thò tay lấy lại chiếc nhẫn cưới từ mép phản gỗ. Chiếc nhẫn lúc này đã lạnh ngắt khi rời khỏi bề mặt gỗ, không còn chút hơi ấm nào của người sống. Anh nắm chặt nó trong lòng bàn tay, cảm nhận những cạnh tròn của nó hằn vào da thịt, rồi bỏ vào sâu trong túi quần như một lời nhắc nhở về trách nhiệm của mình. - Anh sẽ không dùng cái chết của em để làm cớ vượt qua quy trình pháp luật. Anh sẽ không tự tay xử lý kẻ đã hại em bằng cách riêng của mình. Anh hứa với em, mọi thứ sẽ được đưa ra ánh sáng theo đúng luật pháp. Anh sẽ tìm ra kẻ khâu tấm vải liệm ni vào áo của em, tìm ra kẻ đã sửa hồ sơ trong kho số 4.
Từ trên lớp vải tím của chiếc áo dài, một bóng mờ màu trắng xám hiện lên dưới ánh đèn dầu. Đó là hình bóng một bàn tay thon nhỏ, với những ngón tay gầy guộc của Lan. Bàn tay ấy vươn ra ngoài khoảng không, dừng lại cách bàn tay đang nắm chặt của Phan Khanh khoảng năm phân. Phan Khanh nhìn bóng bàn tay đó, lòng anh quặn thắt. Anh rất muốn đưa tay ra nắm lấy, muốn cảm nhận lại hơi ấm dù chỉ là ảo ảnh của người vợ quá cố. Nhưng anh nhớ lời Khánh dặn. Người ở lại không được níu tay. Việc níu kéo chỉ làm cho vong hồn người chết thêm lưu luyến trần gian, không thể thanh thản đi qua Cửa Âm Hương khi con nước dâng lên. Anh lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn với bóng hình mờ ảo kia. - Đi đi em. Đừng bận lòng vì anh nữa. Anh sẽ sống tốt.
Bóng bàn tay khẽ run lên trong không khí ẩm ướt, rồi từ từ thu lại, chìm dần vào thớ vải màu tím của chiếc áo dài. Phan Khanh đứng lặng trong bóng tối của gian phòng trong. Nước mắt anh chảy dài trên má, nóng hổi nhưng anh không phát ra một tiếng khóc nào. Đó là những giọt nước mắt câm lặng của một người đàn ông đã tự giam cầm cảm xúc của mình quá lâu sau những ngày dài kìm nén. Anh đứng rứa khoảng năm phút, để mặc cho những giọt nước mắt rơi xuống sàn gỗ rường cũ kỹ, cho đến khi nhịp thở trở lại bình thường. Anh dùng tay áo lau khô mặt, chỉnh lại cổ áo khoác cho ngay ngắn để che đi những dấu vết của sự yếu đuối. Anh đi ra phía cửa gỗ ngăn cách với quầy ngoài, kéo chốt cửa.
Cánh cửa mở ra với một tiếng cạch nhẹ vang lên trong đêm tĩnh lặng. Khánh, Quang và cu Bồi đang ngồi ở chiếc ghế băng dài ngoài quầy. Dưới ánh đèn dầu ngoài quầy, ba người họ quay lại nhìn anh. Khánh nhìn thấy những vệt đỏ nơi khóe mắt Phan Khanh nhưng không nói gì, chỉ im lặng đứng dậy khỏi ghế gỗ. Quang khẽ thở dài, cất cuốn sổ tay ghi chép vào túi xách. Cu Bồi thì ôm chặt chiếc bình trà nóng trong lòng, đôi mắt sáng lên vẻ thông cảm của một đứa trẻ có âm giác nhạy bén. Phan Khanh đi đến bàn quầy, nơi đặt tờ giấy vàng mã có viết tên Hoàng Thị Lan bằng chữ Hán cùng ngày sinh ngày mất của cô. Bên cạnh là cây bút mực đen đã được Khánh chuẩn bị sẵn.
Tờ giấy này vốn không mang tính chất của một văn bản hành chính thuộc cơ quan điều tra. Đây là tờ giấy chứng nhận lời hẹn của tiệm Vong Ký để làm bằng chứng cho việc giải thoát vong hồn. Nhưng đối với Phan Khanh, chữ ký này có giá trị nặng nề hơn bất kỳ biên bản nào anh từng ký trong đời cảnh sát của mình. Nó là sự xác nhận rằng anh đã chấp nhận để vợ mình ra đi, không còn níu kéo cô ở lại thế gian này nữa. Phần chứng cứ pháp lý liên quan đến mảnh giấy dầu và kho số 4 đã được anh chuyển cho một tổ điều tra độc lập trực thuộc Công an tỉnh từ chiều nay để đảm bảo tính khách quan. Chữ ký trên tờ giấy vàng này hoàn toàn là một thủ tục tâm linh, không ảnh hưởng đến tiến trình tố tụng của vụ án hình sự đang diễn ra.
Phan Khanh đặt bút xuống tờ giấy vàng, ký tên mình bằng họ tên đầy đủ: Phan Văn Khanh. Nét chữ dứt khoát nhưng hằn sâu vào thớ giấy vàng mã mỏng manh. Phía dưới chữ ký, anh viết rõ dòng chữ ghi nhận tư cách của mình: Chồng của nạn nhân Hoàng Thị Lan. Ký xong, anh đặt cây bút xuống bàn, quay sang Khánh và đẩy chiếc áo dài tím đã được xếp gọn gàng vào trong chiếc túi vật chuyên dụng về phía hắn. - Tôi giao chiếc áo ni lại cho tiệm theo đúng biên nhận tạm giữ vật chứng tâm linh. Nhưng tôi có một yêu cầu. Khánh, cậu chỉ được tháo đường chỉ cuối cùng của chiếc áo khi chúng ta tìm ra danh tính của người chết vô danh bị kẻ xấu lấy cắp vải liệm để làm lớp lót.
Khánh nhìn chiếc túi nhựa chứa chiếc áo dài tím, rồi nhìn thẳng vào mắt Phan Khanh. Hắn gật đầu, nhận lấy chiếc túi từ tay người cảnh sát hình sự: - Tôi biết rồi. Đường chỉ cuối cùng là nút thắt giữ ký ức của Lan với người kia. Nếu không tìm ra danh tính của người nằm dưới tấm vải liệm đó để trả lại tên cho họ, vong hồn của Lan cũng không thể hoàn toàn giải thoát. Tôi sẽ giữ chiếc áo trong kho niêm phong cho đến khi có tin tức từ phía anh. Tiệm Vong Ký xưa nay luôn làm việc theo đúng nguyên tắc này, anh cứ yên tâm.
Khánh không nói thêm những lời an ủi sáo rỗng thường thấy ở người đời. Hắn biết Phan Khanh không cần những lời đó vào lúc này. Phan Khanh nhìn qua ô cửa kính mờ hơi nước. Cơn mưa xứ Huế về đêm vẫn dai dẳng không dứt, nước tuôn xối xả từ những mái ngói cũ của phố cổ Bao Vinh xuống lòng đường kiệt hẹp, tiếng nước chảy róc rách dưới cống nghe như tiếng thở dài của đất đai. - Khi nào cậu làm nghi thức cuối cùng để tiễn cô ấy đi, hãy báo cho tôi biết. Phan Khanh nói, giọng anh đã lấy lại vẻ lạnh lùng nghiệp vụ thường ngày. - Tôi sẽ có mặt để chứng kiến cô ấy đi qua Cửa. Còn bây giờ, tôi phải quay lại đồn. Vụ án kho số 4 đang được mở rộng điều tra, tôi không thể vắng mặt lâu hơn nữa.
Quang đứng bên cạnh, khẽ vỗ vai Phan Khanh như một lời động viên thầm lặng giữa những người đàn ông với nhau: - Mi đi cẩn thận. Có tin chi mới về danh sách nghĩa địa cũ và các phần mộ vô danh ở khu vực Ngự Bình, tau sẽ báo ngay cho mi và Khánh.
Phan Khanh gật đầu, quay lưng bước ra phía cửa tiệm Vong Ký. Khánh đặt tờ giấy vàng có chữ ký của Phan Khanh lên bàn thờ để làm thủ tục lưu trữ theo đúng nguyên tắc của tiệm. Ngay khi tờ giấy vừa chạm vào mặt bàn thờ gỗ rường, chiếc túi nhựa chứa chiếc áo dài tím đặt trên quầy bỗng nhiên phát ra một tiếng động lạ khiến cả ba người giật mình.
*Sựt.*
Một tiếng chỉ đứt vang lên giòn giã và rõ mồn một trong căn phòng tĩnh lặng. Khánh quay phắt lại nhìn vào chiếc túi nhựa chuyên dụng. Đường chỉ đen cuối cùng dọc theo sống lưng chiếc áo dài bỗng nhiên tự động co rút lại một cách kỳ lạ. Nó không đứt hẳn ra mà các sợi chỉ tự xoắn chặt vào nhau, kéo căng mặt vải tím tạo thành những nếp nhăn nhúm có quy luật rõ ràng.
Quang tò mò bước lại gần, cúi xuống nhìn qua lớp nhựa trong suốt của túi vật chứng dưới ánh đèn dầu. Anh nheo mắt dưới cặp kính cận dày cộm, gương mặt đột ngột biến sắc vì kinh ngạc: - Khánh... Phan Khanh... Khoan đã! Nhìn mấy cái nếp nhăn ni đi.
Phan Khanh dừng bước ở ngay ngưỡng cửa tiệm, quay đầu lại nhìn hai người. Quang chỉ ngón tay run run vào những nếp nhăn do sợi chỉ đen co rút tạo thành trên mặt vải tím. Những nếp gấp không hề ngẫu nhiên mà chúng tạo thành một chuỗi ký tự số rõ ràng: - 1104-ND-78.
Quang nhìn qua vai Phan Khanh, giọng run rẩy giải thích: - Đây chính là mã mộ đã bị xóa tên khỏi sổ an táng của nghĩa trang cũ phía sau núi Ngự Bình từ năm ngoái khi có dự án giải tỏa. Người nằm dưới mộ đó chính là người bị lấy cắp vải liệm để khâu chiếc áo ni!