TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 175: Người Sửa Biên Bản

Ngày 17/08/2026, từ sáng sớm cơn mưa hôm qua vẫn chưa dứt hẳn, còn rơi lất phất trên mái tôn các kiệt nhà ở Gia Hội. Trong gian phòng sau của tiệm Vong…

Nội dung chương

Ngày 17/08/2026, từ sáng sớm cơn mưa hôm qua vẫn chưa dứt hẳn, còn rơi lất phất trên mái tôn các kiệt nhà ở Gia Hội. Trong gian phòng sau của tiệm Vong Ký, Phan Khanh mở chiếc cặp da cũ kỹ, rút ra một bản đồ vẽ tay địa bàn khu phố cổ kèm theo mảnh giấy giao nhận áo ướt mưa hôm trước. Địa chỉ căn nhà may giải thể nằm sâu trong một kiệt nhỏ gần bến sông, nơi từng có tiếng tăm chuyên sửa quần áo cũ cho dân lao động.

Phan Khanh liên tục kiểm tra lại chiếc máy ảnh kỹ thuật số đeo trước ngực. Giọng anh đều đều:

- Tôi đã báo cáo nhanh với ban chuyên án, và họ đồng ý cho tôi đến khám nghiệm hiện trường với tư cách điều tra viên phụ trách phần chứng cứ mới. Hai anh đi cùng với tư cách người làm chứng và chuyên gia giám định văn hóa, không được tự ý chạm vào bất cứ vật gì trước khi tôi lập biên bản.

Khánh hỏi, tay vơ lấy chiếc áo khoác mỏng chống mưa:

- Rứa mấy thứ siêu nhiên tụi tui thấy thì răng?

- Cứ ghi nhận vào bản tường trình riêng của anh. Còn với pháp luật, chúng ta chỉ cần chứng minh được hồ sơ khám nghiệm có dấu hiệu bị sửa chữa và có đủ căn cứ để mở lại điều tra. Những thứ khác, khi nào có câu trả lời khoa học sẽ tính tiếp.

Quang xếp gọn mấy tấm ảnh phục dựng từ bát nước Sông Hương và bản ghi âm lời của kẻ đeo nhẫn mặt vuông vào túi chống ẩm, rồi cất vào ba lô.

- Địa chỉ ni hồi trước tui có nghe mấy o bán vải ngoài chợ nhắc tới, là tiệm may của một ông thợ tên là Mười Thọ. Ổng mất hồi đầu năm 2024, căn nhà bỏ không từ đó.

Phan Khanh gật đầu, chụp nhanh một tấm ảnh toàn cảnh trước tiệm Vong Ký, rồi ba người rảo bước dưới mưa phùn về phía bến Gia Hội.

* * *

Căn nhà may nằm cuối một con hẻm cụt, cổng gỗ mục nát đóng sơ sài bằng sợi xích sắt rỉ. Phan Khanh đã gọi điện trước cho cán bộ địa bàn là một công an khu vực tên Hùng, người này đứng chờ sẵn với một chiếc kìm cộng lực. Sau khi lập biên bản mở cửa và ghi nhận hiện trạng bên ngoài, Phan Khanh cùng Khánh và Quang bước vào, mùi ẩm mốc lẫn mùi vải vụn mục ruỗng xông lên nồng nặc.

Gian chính là nơi đặt mấy chiếc bàn cắt vải lớn đã bong tróc sơn, một tủ kính vỡ và một chiếc máy may cũ kỹ phủ đầy bụi. Phan Khanh yêu cầu mọi người đi nhẹ, không đụng vào bất kỳ vật gì, rồi anh dùng đèn pin rọi lần lượt các ngăn kéo của chiếc bàn cắt vải gần cửa sổ. Ngăn thứ hai, nơi thường để dụng cụ may, trượt ra với tiếng kẽo kẹt, bên trong lộ ra mấy cuộn chỉ màu đã mốc thếch, mấy cây kéo han gỉ, và một quyển sổ bìa các-tông xám cũ kỹ.

Anh nhấc quyển sổ ra, thổi bụi, mở từng trang dưới ánh sáng của chiếc đèn pin. Quyển sổ ghi chép các món đồ khách gửi sửa, ngày nhận, ngày trả, tên khách và số điện thoại. Dừng lại ở trang ghi tháng 6 năm 2024, Phan Khanh chỉ tay vào một dòng bị cạo trắng. Vết cạo còn mới hơn những dòng khác, mực bị tẩy xóa để lộ ra lớp giấy trắng nhám.

Quang tiến lại gần, rút trong túi ra chiếc kính lúp chuyên dùng để đọc văn bản cổ:

- Dưới lớp sơn ni có nét hằn chưa phai hẳn.

Anh rọi đèn pin đặt sát mặt giấy, ánh sáng xiên làm lộ ra những vết lõm mờ của nét chữ: "Hoàng Thị Lan - 15/6/2024 - Áo dài tím, lót trắng, sửa gấp".

Phan Khanh thở gấp một nhịp, rồi lập tức lấy máy ảnh chụp liên tục bốn tấm cận cảnh từ nhiều góc khác nhau.

- Ngày 15/06/2024, ba ngày trước đêm 18 rạng 19 khi Lan bị sát hại tại Gia Hội. Vậy lớp lót đã được sửa vào áo trước khi nàng chết; sau tang sự, chiếc áo mới bị đưa khỏi nhà qua người dọn nhà.

Anh không nói hết câu, nhưng Khánh hiểu điều anh muốn nhấn mạnh. Ai đó đã mang áo của Lan đến đây trước cái chết để khâu thêm lớp lót trắng vào chính chiếc áo nàng sẽ mặc. Sau khi nàng chết, cái tên Hoàng Thị Lan bị cạo khỏi sổ; căn nhà được dọn, áo qua tay người dọn nhà rồi đến sạp của mụ Hoa.

ở trang kế tiếp, có một dòng chữ viết tay bằng mực đỏ đã phai: "Lô hàng tang số 07 - nhập từ kho Đồ Cũ, không giấy tờ. Lót trắng: 2m vải liệm, bảy nút chỉ pha tóc."

Khánh nói nhỏ:

- Kho Đồ Cũ là kho hàng của một người buôn đồ cổ lậu ở chợ Cầu, nhóm của Năm Béo từng nhắc đến. Rứa là lớp vải liệm không phải tự nhiên có, mà được nhập về từ một lô đồ tang do ai đó thu mua.

Phan Khanh đi tiếp sang góc phòng, nơi đặt mấy chiếc thùng gỗ đựng vải vụn. Dưới đáy một chiếc hộp đựng chỉ màu đã mục, Khánh nhìn thấy mấy mảnh vải trắng vụn, bẩn, ám mùi đất và vôi rất giống mùi của lớp lót trong chiếc áo dài. Hắn ra hiệu cho Phan Khanh. Vị đại úy bước tới, đeo găng tay, nhấc từng mảnh vải cho vào túi nilon riêng biệt, dán nhãn và ghi chú vào sổ tay.

Ngay dưới đáy hộp chỉ, một tờ giấy nhỏ gấp đôi dính bết vào gỗ. Phan Khanh gỡ ra, thấy một hóa đơn viết tay đề ngày 20 tháng 6 năm 2024, sau khi Lan được phát hiện và hồ sơ ban đầu đã được lập. Nội dung hóa đơn được ghi riêng một dòng:

> "Thanh toán cho việc điều chỉnh nguyên nhân tử vong vụ treo cổ tại Gia Hội - số tiền: 30 triệu đồng."

Phía dưới có một dãy chữ ký viết tắt nguệch ngoạc, và một dấu tròn mờ lem mực đỏ. Phan Khanh đưa hóa đơn lên sát mắt, rồi nói, giọng trầm hẳn:

- Chữ ký tắt ni... là của cán bộ hỗ trợ pháp y cũ của đơn vị tôi. Người ni từng tham gia khám nghiệm hiện trường vụ Lan, và sau đó xin chuyển công tác đi nơi khác.

* * *

Buổi trưa cùng ngày, tại phòng lưu trữ hồ sơ của đơn vị điều tra ở trung tâm thành phố, Phan Khanh mở chiếc tủ đựng hồ sơ cũ sau khi làm thủ tục mượn tài liệu. Anh lấy ra tập hồ sơ vụ chết của Hoàng Thị Lan được đóng dấu "Đã kết luận - Tự sát". Bên trong có đầy đủ biên bản khám nghiệm hiện trường, biên bản khám nghiệm tử thi, kết luận điều tra và các phụ lục ảnh.

Anh rút ra một phong bì lớn ghi "Ảnh hiện trường - bản gốc", mở ra và trải từng bức ảnh trên bàn. Khác với ảnh in kèm trong kết luận, những bức ảnh gốc chưa bị cắt xén cho thấy rõ đường chỉ trắng chạy vòng quanh cổ áo Lan. Cổ tay phải có ba vết bầm tím tròn như dấu ngón tay người lớn ghì giữ. Dưới móng tay trỏ của bàn tay phải, một sợi chỉ nhỏ sẫm màu vẫn còn mắc lại.

Quang thốt lên, chỉ tay vào bản sao kết luận đặt bên cạnh:

- Ba chi tiết ni đều không có trong bản ảnh gửi kèm kết luận. Họ đã cắt ảnh, hoặc chụp lại từ góc khác để che mấy dấu vết ni.

Phan Khanh lập tức gọi điện thoại cho cấp trên xin triệu tập cán bộ hỗ trợ pháp y cũ. Ông ta hiện đã chuyển sang làm ở một bộ phận hành chính, khoảng gần năm mươi tuổi, gầy, đeo kính trắng. Khi bước vào phòng và thấy tập ảnh, quyển sổ nhà may cùng hóa đơn trên bàn, mặt ông ta tái đi, hai tay run lẩy bẩy.

- Tôi biết trước sau gì cũng có ngày ni.

Người cán bộ ngồi xuống ghế, tháo kính ra lau bằng vạt áo.

- Hồi đó có một người đàn ông đeo nhẫn vàng mặt vuông đến gặp tôi ở quán cà phê gần chợ. Hắn nói vụ treo cổ ở Gia Hội chỉ là tự sát, nhưng biên bản khám nghiệm ban đầu của bác sĩ pháp y có ghi mấy điểm "cần làm rõ thêm dấu hiệu tác động từ bên ngoài". Hắn đưa tôi ba chục triệu và một tờ giấy có chữ ký của cô Lan, trong đó nhận là tự mình làm việc dại dột, không liên quan đến ai. Hắn bảo chỉ cần tôi sửa lại mô tả thương tích trong hồ sơ, bỏ đi dòng "cần làm rõ", đổi hướng siết ngang thành treo cổ chếch lên, và loại mấy mẫu sợi lạ khỏi danh mục vật chứng. Tôi... lúc đó đang túng tiền, vợ bệnh, con nhỏ, nên đã làm.

Phan Khanh đứng lặng, siết chặt nắm đấm. Anh mở máy ghi âm trước mặt người cán bộ, hỏi tiếp:

- Ông có nhớ mặt người đàn ông đó không?

- Mặt thì tôi không nhớ rõ, nhưng chiếc nhẫn mặt vuông có khắc chữ triện màu đen thì tôi nhớ kỹ. Hắn nói chuyện giọng Huế pha Bắc, lạnh lắm.

Cuộc thẩm vấn kết thúc nhanh chóng. Người cán bộ viết bản tường trình, ký tên, rồi được áp giải đi phục vụ điều tra. Phan Khanh sau đó trực tiếp xuống kho vật chứng, nơi lưu giữ các mẫu vật của những vụ án đã đóng, lục tìm mã hồ sơ cũ. Sau một giờ, anh tìm thấy một túi nylon nhỏ dán nhãn sai mã số, bên trong là mấy sợi chỉ gai sẫm màu, chính là mẫu sợi được lấy từ dưới móng tay Lan. Anh đối chiếu với mảnh chỉ trong áo dài tím: cùng kiểu bện, cùng màu nhuộm, cùng vết sáp ong bám dính.

Đến ba giờ chiều, trước sự chứng kiến của đại diện Viện Kiểm sát và một cán bộ độc lập từ Sở Tư pháp, Phan Khanh chính thức ký vào bản đề nghị phục hồi mẫu vật và giám định lại nguyên nhân tử vong. Anh cũng lập thêm một báo cáo bổ sung, đính kèm toàn bộ ảnh chụp từ nhà may, sổ sửa áo, hóa đơn, ảnh gốc hiện trường và mẫu sợi gai tìm lại được. Từng chứng cứ được niêm phong, ký tên và phân thành ba bộ: một lưu tại đơn vị điều tra, một gửi sang Sở Tư pháp, và một do chính anh giữ.

Khánh nói, tay vỗ nhẹ lên tập tài liệu:

- Chừ hồ sơ đã có ba bản ở ba nơi, kẻ nào muốn xóa sạch dấu vết chắc phải đốt cùng lúc cả ba chỗ. Mà đốt ba chỗ giữa ban ngày thì khác chi tuyên ba mình là hung thủ.

Phan Khanh không trả lời, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mưa đã tạnh nhưng bầu trời vẫn xám nặng.

* * *

Gần năm giờ chiều, họ trở về tiệm Vong Ký. Chiếc áo dài tím vẫn nằm im lìm trên khung tre trong phòng niêm tạm, nhưng không khí trong phòng lạnh hơn bình thường. Khánh đặt bản sao đề nghị mở lại hồ sơ, có dấu tiếp nhận của văn phòng ban chuyên án, ngay ngắn trên chiếc bàn gỗ cạnh khung tre. Đó mới là xác nhận đã nhận đơn, chưa phải quyết định mở lại điều tra hay kết luận minh oan.

Ngay lập tức, nút chỉ được xét đến thứ hai trong bảy nút giật mạnh dưới nách áo, co thắt như một con rắn nhỏ bị bỏng. Sợi tóc bện bên trong căng ra, phát ra tiếng răng rắc như đứt gân. Cả khung tre rung lên, chiếc áo như muốn tự xé toạc phần cổ. Những đường chỉ pháp còn lại cũng run lên theo từng nhịp co thắt của nút thứ hai.

Khánh nói, giọng trầm xuống:

- Hồ sơ bị sửa lời khai của o Lan là cái neo ghim oan khuất cho nàng. Chừ chứng cứ đã được nộp đúng thủ tục, bản đề nghị ni cho người sống biết cái chết của o cần được điều tra lại. Nút chỉ ni giật dữ rứa chứng tỏ lời hẹn giữ o Lan ở lại trần gian đã bị động tới.

Ông Tư từ ngoài quầy bước vào, chống gậy lên cạnh bàn. Ông không nói gì, chỉ rút một nén nhang đã cháy dở trong người ra, cắm vào bát hương nhỏ đặt trước khung tre. Khói nhang bay lên không tan, mà tụ thành vệt dài quấn quanh cổ áo, rồi từ từ rút vào bên trong lớp vải lót trắng.

Ông Tư lên tiếng, giọng khàn đặc:

- Con đừng tháo nút thứ hai vội. Ni không phải lúc. Mình mới chỉ sửa được cái sai của người sống. Còn cái sai của kẻ giết o Lan, phải đợi o tự nói, không thể cậy chỉ ra mà tra khảo.

Khánh gật đầu. Hắn biết bảy nút chỉ pháp đều là những mảnh ký ức bạo lực mà kẻ may áo đã ghim vào. Tháo ra không đúng thời điểm có thể khiến lời khai của Lan bị đứt đoạn, hoặc tệ hơn, để kẻ chủ mưu biết được mà tẩu tán chứng cứ.

Phan Khanh đứng lặng trước khung tre, mắt nhìn vào bản sao đề nghị. Hai năm anh chờ đợi, hai năm mang tiếng chồng của một người đàn bà tự sát, hai năm bị đồn thổi sau lưng rằng chính anh bạo hành khiến vợ tìm đến cái chết. Chừ đây, trước mặt anh là dấu tiếp nhận, là sợi tóc, là giọng nói của kẻ sát nhân, là vong hồn Lan vẫn đang gào thét trong lớp vải liệm.

Phan Khanh cất tiếng, nhưng anh không nói được thêm gì:

- Tôi...

Khánh kéo chiếc ghế gỗ, ngồi xuống bên cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa cho Phan Khanh một ly trà nóng tự tay hắn pha. Mưa bên ngoài lại bắt đầu rơi, những giọt nước đập vào mái tôn nghe lộp bộp.

Đúng lúc đó, tất cả bóng đèn trong tiệm đồng loạt tắt phụt. Không phải chập điện, vì chiếc quạt trần vẫn quay, mà là thứ ánh sáng vàng vọt quen thuộc bỗng nhiên biến mất, nhường chỗ cho bóng tối đặc sệt. Gió từ đâu lùa vào, lạnh buốt, mang theo mùi bùn sông và mùi đất mộ.

Từ trong lớp lót trắng của chiếc áo dài trên khung tre, giọng của Hoàng Thị Lan bật lên, lần này không phải tiếng thều thào van xin, mà là một câu sắc lạnh và đầy hoảng hốt:

- Hắn tới lấy tên tôi.

Chương khác

Xem thêm