TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 173: Người Thứ Năm Giữa Chợ

Buổi sáng ngày 16/08/2026 (16 tháng Tám), tiệm Vong Ký còn nồng mùi trầm tàn sau một đêm dài canh áo. Khánh rửa mặt bằng nước lạnh, vết thương lòng bàn…

Nội dung chương

Buổi sáng ngày 16/08/2026 (16 tháng Tám), tiệm Vong Ký còn nồng mùi trầm tàn sau một đêm dài canh áo. Khánh rửa mặt bằng nước lạnh, vết thương lòng bàn tay trái vẫn âm ỉ nhói, lớp băng gạc trắng đã ngả màu nâu nhạt ở mép. Hắn đứng trước quầy, trên tay là sổ giao hàng của người đàn bà bán sạp Đông Ba từng mang chiếc áo tím tới tiệm hồi tháng trước.

Dưới ánh đèn, Khánh lật mảnh nhãn vải bạc màu mắc kẹt nơi đường tà sau lưng áo. Chữ in trên nhãn mờ chỉ còn đọc được hai dòng: tên một tiệm may tại Gia Hội và mã lô hàng phía dưới đã phai gần hết. Khánh dò từng dòng trong sổ của mụ Hoa. Sổ ghi lô quần áo cũ được mua vào cuối tháng Sáu năm 2024 từ một người chuyên dọn nhà thuê. Bên dọn nhà nhận hàng khi thu dọn căn nhà của Lan sau tang sự, còn chiếc áo mang nhãn tiệm may giải thể nằm lẫn trong đồ bị chuyển đi. Dòng mô tả lô hàng viết nguệch ngoạc: “áo dài tím, cổ may lệch, cúc xà cừ sứt một bên.”

- Trùng khớp rồi, Khánh nói với Quang đang đứng bên cạnh. Trước khi Lan chết, áo đã qua tiệm may cũ để sửa lớp lót. Sau tang sự, người dọn nhà lấy nó khỏi căn nhà Gia Hội, bán cho mụ Hoa, rồi mụ mới mang sang Vong Ký.

Ông Tư từ trong kho chậm chạp bước ra, chân trái kéo lê nhẹ trên sàn gạch. Tay ông cầm một tờ giấy vàng lớn đã cắt vuông vức. Ông không hỏi kết quả dò la mà chỉ đặt tờ giấy xuống cạnh chiếc áo đang được treo trên khung.

- Bọc áo lại trước khi ra khỏi tiệm. Bốn góc chấm máu, đừng niêm kín. Con Lan còn phải dẫn đường cho tụi mi tới chỗ nút chỉ pháp được khâu.

Khánh gật đầu, không cãi lời. Hắn dùng đầu ngón tay chấm máu từ vết băng, ấn vào bốn góc giấy vàng rồi nhẹ nhàng bọc chiếc áo dài tím lại. Lớp giấy vàng phủ kín thân áo, chỉ chừa cổ áo và một phần tà để hơi lạnh vẫn thoát ra.

Phan Khanh tới từ sớm, trên tay là cặp tài liệu bọc da. Anh không mặc thường phục mà vận áo khoác xanh nhạt của ngành, túi ngực cài thẻ nghiệp vụ. Ánh mắt anh vẫn lạnh và kìm nén như mọi lần, nhưng hôm nay tay anh không để yên trên bàn. Anh rút ra một bản sao ảnh hiện trường năm 2024, bản đồ khu vực Gia Hội và một cuốn sổ ghi chép mới.

- Tôi đi cùng với tư cách điều tra viên, Phan Khanh nói giọng đều đều. Mọi vật chứng phát hiện hôm nay đều được ghi giờ, địa điểm và người phát hiện. Anh Khánh và anh Quang làm chứng. Nếu tìm được manh mối mới, tôi sẽ đưa vào hồ sơ xin mở lại vụ án.

Khánh nhìn anh, chỉ hỏi ngắn.

- Anh có mang theo thứ gì của chị Lan không?

Phan Khanh im lặng vài giây rồi lắc đầu.

- Tôi chỉ còn nhẫn cưới. Nhưng tôi không muốn dùng nó làm vật dẫn.

- Tốt. Đừng đem đồ cá nhân vào đây. Áo tự dẫn được.

Bồi ngồi xổm bên cạnh bọc giấy vàng từ lúc nào. Hai tai nó hơi ửng đỏ, dấu hiệu quen thuộc mỗi khi em tập trung lắng nghe âm thanh mà người thường không nghe thấy. Em áp sát mặt vào lớp giấy, miệng lẩm nhẩm như nói chuyện với ai đó.

- O nói chợ đông, nhiều vải, nhiều chỉ... O nhớ mùi nước mắm và mùi cá khô. O sợ chỗ đông người vì có người trong đó biết mặt o.

Khánh xoa đầu Bồi, rồi quay sang Quang.

- Chợ Đông Ba. Khu bán vải.

Chợ Đông Ba giữa buổi sáng ồn ào và ẩm ướt sau trận mưa đêm. Mùi cá khô trộn lẫn mùi vải mới, nước đọng thành vũng trên nền xi măng trũng. Những sạp hàng san sát nhau, mái bạt xanh đỏ che kín lối đi, người mua kẻ bán chen chúc. Nhóm của Khánh rẽ vào dãy hàng vải và đồ may mặc cũ nằm sâu phía trong, nơi có những kiện quần áo chất cao quá đầu người.

Quang nhanh chóng nhận ra chủ lô hàng. Bà ta là một phụ nữ trạc năm mươi, tóc muối tiêu búi gọn, ngồi sau quầy vải chất đầy những cuộn lụa và thùng đồ cũ. Trước mặt bà là mấy chiếc áo dài đủ màu treo lủng lẳng trên dây thép. Bà nhận ra chiếc áo tím ngay khi Khánh hé một góc giấy vàng.

- Cái áo ni tui nhớ mà, mụ Hoa nói, ngón tay chỉ vào cổ áo may lệch. Nó nằm trong lô đồ cũ tui mua cuối tháng Sáu năm 2024. Người bán là một ông chuyên dọn nhà thuê; ổng bảo vừa dọn căn nhà có người đàn bà chết ở Gia Hội, thấy đồ còn tốt nên gom lại bán. Cái nhãn tiệm may cũ còn mắc trong tà áo. Nhưng mà...

Bà ta ngập ngừng, liếc nhìn chiếc áo tím rồi nói nhỏ.

- Tối hôm đó tui treo nó trong sạp, tự nhiên thấy cổ mình nghẹn cứng, như có ai đứng sau thắt lại. Tui sợ quá nên gửi ra tiệm.

Phan Khanh ghi chép từng lời. Quang đứng phía sau, mắt đảo quanh các lối ra vào, quan sát những gương mặt khả nghi. Khánh cầm bọc áo bằng cả hai tay, cảm nhận hơi lạnh từ lớp vải bên trong đang từ từ lan ra.

Bồi bỗng giật mạnh tay áo Khánh. Mặt nó tái đi, môi mấp máy.

- Eng Khánh, có người thứ năm.

- Đâu?

- Đứng giữa tụi mình. Nhưng không có tiếng chân. Đang nhìn vô cái áo.

Khánh không quay đầu ngay. Hắn hạ giọng, nói đủ cho ba người cùng nghe.

- Quang, tiếp tục hỏi chủ sạp, đừng dừng. Anh Khanh, quan sát lối ra phía tay trái. Tui sẽ rắc tro.

Hắn lấy từ túi nhỏ một nhúm tro nhang đã chuẩn bị sẵn, nghiền mịn trong lòng bàn tay rồi rắc kín xuống nền xi măng ướt quanh chỗ nhóm đứng. Tro nhang màu xám trắng phủ đều, bám vào những vũng nước nhỏ và in dấu chân của người qua lại.

Một dải sạch bóng hiện ra.

Nó đi ngược chiều với đám đông đang di chuyển. Bề rộng vừa bằng một bàn chân người lớn, không có dấu giày dép, chỉ là một vệt tro bị thổi bạt sang hai bên như có luồng gió lạnh lướt qua. Vệt sạch kéo dài từ lối vào chợ, len qua những sạp hàng mã và vải vóc, rồi dừng lại ngay bên trái quầy hàng của bà chủ.

Bồi chỉ tay về phía tấm bạt tối đằng sau quầy, giọng nó run lên.

- Chỗ đó. Dưới mấy cuộn vải, eng ơi.

Khánh nhìn theo nhưng không thấy gì ngoài tấm bạt nhựa xanh đen phủ kín mấy kiện hàng. Bỗng một luồng khí lạnh buốt phả thẳng vào mặt hắn, mang theo mùi nước sông lẫn mùi đất mộ ẩm mốc. Bọc áo trong tay hắn giật mạnh.

Bốn góc giấy vàng rách xoẹt cùng một lúc.

Một bàn tay vô hình nắm lấy tà áo tím từ bên trong lớp giấy rách, kéo mạnh về phía khe tối dưới sạp vải. Bồi hét lên, giọng trẻ con lanh lảnh giữa chợ ồn.

- Bên trái, eng Khánh! Nó đứng bên trái!

Khánh không do dự. Hắn quăng bọc giấy rách sang tay phải, tay trái rút chiếc khánh đồng nhỏ từ túi áo khoác. Chiếc khánh bằng đồng thau lâu năm rêu xanh loang lổ, bề mặt khắc chữ cổ đã mòn vẹt. Hắn bọc vội chiếc khánh vào một mảnh giấy vàng còn sót trong túi, rồi đập thẳng xuống nền xi măng nơi tà áo vừa bị kéo đi.

Một tiếng “keng” khô khốc vang lên, át cả tiếng ồn chợ. Chiếc khánh đồng ghim chặt tà áo tím xuống nền, lớp giấy vàng bốc khói nhẹ, tỏa ra mùi khét. Bàn tay vô hình như bị phỏng, buông tà áo ra ngay tức khắc. Nhưng cánh tay phải của Khánh cũng lãnh trọn cú giật ngược từ luồng khí lạnh - vết rách ở ngón tay cũ bung ra, máu tươi chảy dọc mu bàn tay.

Phan Khanh lao tới, một tay kéo bà chủ sạp đang hoảng hốt, tay kia đẩy hai đứa trẻ đang đứng gần đó ra khỏi lối hàng đang nghiêng ngả. Mấy cuộn vải trên quầy đổ ập xuống, suýt đè trúng người phụ nữ đang đứng gần đó. Quang nhanh tay chụp lấy mảnh giấy giao nhận bị gió âm thổi bật ra từ đống đồ đổ, nhét vội vào túi áo.

Dải sạch trên nền tro chợt chuyển hướng. Nó lùi dần về phía bãi tập kết hàng sau chợ, nơi có những chiếc xe ba gác chất đầy thùng carton và mấy thau nước mưa còn đọng từ đêm qua. Bồi ôm chặt lấy cánh tay Khánh, mắt nhìn chằm chằm vào những thau nước phía xa.

- Eng ơi, nó cười... Con nghe tiếng cười trong mấy thau nước.

Khánh không cần Bồi mô tả thêm. Hắn nhận ra thanh âm đó - giọng cười cổ quái vọng từ đáy nước, cũng là giọng từng gọi hắn bằng cái tên “Tích” trong cơn mưa hồi tháng Tư. Âm Vũ. Hắn ta đã ở đây ngay từ đầu. Che hình, giấu tiếng chân, lẫn vào đám đông như một cái bóng không trọng lượng. Nhưng không qua được tai của Bồi.

- Đừng đuổi theo, Khánh nói, tay ghì vai Bồi. Cả nhóm rút lui. Giữ áo và giấy giao nhận.

Phan Khanh không tranh cãi. Anh hộ tống bà chủ sạp ra khỏi dãy hàng đổ nát, bàn giao bà cho mấy người bán cá gần đó, rồi nhanh chóng quay lại. Nhóm của Khánh lách qua đám đông hiếu kỳ đang tụ tập, mang theo chiếc áo đã được bọc tạm bằng tấm vải khô, mảnh giấy giao nhận Quang vừa kịp giữ, và một vết máu dài trên tay Khánh.

Khi họ vừa ra khỏi cổng sau của chợ, Bồi ngoái đầu nhìn lại lần cuối. Ba thau nước mưa dưới bãi tập kết đồng loạt chuyển màu đen kịt, mặt nước sủi bọt lăn tăn rồi lặng phắc như mực tàu. Tiếng cười tắt hẳn.

Trên đường về tiệm, Quang ngồi bệt xuống ghế sau xe của Phan Khanh, lật mảnh giấy giao nhận vừa cứu được. Mảnh giấy ướt nhoẹt mưa và mồ hôi, nhưng dòng chữ viết tay vẫn còn rõ. Đó là phiếu giao nhận của tiệm may cũ, ghi ngày 15 tháng Sáu năm 2024, ba ngày trước đêm Lan bị sát hại rạng ngày 19. Nội dung phiếu yêu cầu sửa lớp lót áo dài theo mẫu cũ, khách hàng không ký tên, chỉ có một dấu ngón tay màu nâu đỏ in góc phải tờ giấy.

Phan Khanh liếc nhìn dấu ngón tay ấy qua kính chiếu hậu, rồi không nói gì. Nhưng Khánh biết anh đã nhận ra. Dấu tay in trùng khớp vị trí bàn tay người đàn ông ghì vai Lan trong ký ức của chiếc áo. Cùng một ngón cái to bản, cùng một vết chai mờ ở đốt giữa.

Chiếc xe chạy về phía Gia Hội. Mảnh giấy giao nhận ghi địa chỉ căn nhà may cũ nằm trong một con kiệt nhỏ phía sau chợ Cầu. Ở đó có thể còn lưu dấu vết của người thợ đã khâu vải liệm vào áo. Nhưng trước mắt, họ cần quay về tiệm, băng bó cho Khánh, niêm lại áo, và chuẩn bị cho những gì Bồi vừa nghe thấy từ ba thau nước đen - tiếng cười của kẻ đã bám theo họ từ lúc nào không hay.

Mưa lại bắt đầu rơi. Những giọt nước nhỏ đập vào kính xe, át đi tiếng thở nặng nhọc của Bồi. Thằng bé gục đầu vào vai Khánh, mắt vẫn mở to, đôi tai vẫn hướng về phía sau như còn nghe thấy bước chân không tiếng động đang chậm rãi lùi xa trong mưa.

Chương khác

Xem thêm