TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 245: Ngày Cửa Khép

Dưới đáy nước âm lạnh ngắt, Vong Ký đen sau khi mất nút chủ Hồ Vũ bắt đầu rã ở mép bìa, nhưng lưới chỉ giữ các tên vẫn chưa tự giải. Những trang giấy đen…

Nội dung chương

Dưới đáy nước âm lạnh ngắt, Vong Ký đen sau khi mất nút chủ Hồ Vũ bắt đầu rã ở mép bìa, nhưng lưới chỉ giữ các tên vẫn chưa tự giải. Những trang giấy đen uốn lượn quanh bệ đá cổ dưới chân Cồn Hến. Khánh quỳ một gối, dùng miếng đồng 'Tích' ghim tạm phần gáy xuống đá để không trang nào thất lạc. Miếng đồng vẫn ở đúng trong tay hắn từ lúc mở đường xuống Âm Hương; chưa từng rời hắn.

Hắn nheo mắt nhìn vào những vệt chữ đang nhạt dần dưới làn nước tối. Trên mỗi trang giấy đen, những cái tên vẫn đang co giật dưới lớp chỉ thẫm màu. Khánh dùng những ngón tay tê buốt vuốt phẳng từng tờ giấy ráp. Hắn cố phân loại chúng theo ba dấu hiệu còn đọc được: tên thật của vong, vật neo ở cõi trần và lời hẹn bị cắt dở từ hàng chục năm trước.

*Keng! Keng!*

Tiếng khánh đồng từ phía tiệm Vong Ký dội xuống qua lớp nước âm, âm thanh rè rè nhưng rõ mồn một bên tai Khánh. Giọng của Bồi truyền qua làn nước, nhỏ và run rẩy:

- Eng Khánh ơi! Con nghe thấy rồi! Tên đầu tiên ở góc tả trang thứ ba là Nguyễn Văn Mẫn, mất năm Mậu Tý! Người ni có tiếng đáp nhỏ lắm, như tiếng gió thổi qua kẽ lá!

Khánh gật đầu dưới nước, dù biết Bồi không thể nhìn thấy. Hắn đặt ngón tay lên góc trang giấy đen thứ ba. Quả nhiên, nét chữ ghi tên Nguyễn Văn Mẫn đang run nhẹ. Bồi ở trên tiệm đang ngồi canh trước cuốn Vong Ký trắng, tai em áp sát vào chiếc khánh đồng nhỏ để lọc lấy những âm thanh từ cõi âm dội về.

- Đọc tiếp đi Bồi!

Khánh nói thầm, luồng âm khí từ miệng hắn thoát ra thành những bong bóng nhỏ màu xám tro

- Đứa nào không có tiếng đáp thì bỏ qua ngay! Tránh gọi nhầm những vong đã tan hoặc những ký ức rỗng tuếch còn bám lại trên đồ vật cũ!

- Dạ! Tên tiếp theo là Lê Thị Nhàn, mất năm Ất Dậu... Không, eng ơi, tên ni im lặng hoàn toàn! Con không nghe thấy chi hết, chỉ có tiếng nước chảy thôi!

- Đánh dấu rỗng, chuyển cụm!

Khánh dứt khoát gạt nét ghi có tên Lê Thị Nhàn sang cột dấu không đáp.

Nét chữ trên trang giấy đó nhạt đi thành một vệt mực loãng mà không để lại bất kỳ hình nhân nào. Đó không phải một vong đang sống dưới Âm Hương, chỉ là tên đã ghi của người đã tan. Bồi ghi một gạch nước sạch vào bảng kiểm; Quang đối chiếu số trang và Phan Khanh xác nhận vật neo không có tiếng chủ. Chỉ sau đủ ba dấu, Khánh mới bỏ qua nét rỗng ấy.

Trên mặt đất, dọc theo các tuyến bờ Gia Hội và Đập Đá, mưa mỗi lúc một nặng hạt. Quang đang đứng dưới mái hiên của một nhà rường cũ, hai tay ôm khư khư tập gia phả chép tay và những tờ hồ sơ mất tích bọc trong túi nylon chống nước. Anh dùng đèn pin điện thoại soi vào từng dòng chữ, đối chiếu nhanh chóng với những cái tên mà Bồi vừa đọc qua điện thoại đang bật loa ngoài.

- Khánh! Nguyễn Văn Mẫn có tên trong danh sách mất tích trận lụt năm 1948 ở bến đò cũ!

Giọng Quang vang lên qua thiết bị truyền âm đặt bên cạnh khánh đồng

- Vật neo của ông ta là một chiếc lược bí bằng gỗ mun, hiện tại Phan Khanh đang giữ!

Cách đó không xa, Phan Khanh mặc áo mưa cảnh sát màu xanh đen, đứng sát mép nước Đập Đá. Anh cẩn thận dùng một sợi dây kẽm buộc chặt chiếc lược bí gỗ mun cũ kỹ vào một phiến đá nhỏ, rồi thả nhẹ xuống lòng sông. Anh không để bất kỳ người dân nào tiến lại gần khu vực này, bởi lẽ luồng rò âm từ đáy sông đang bốc lên thành những dải sương mù màu xám nhạt, lạnh buốt xương tủy.

Dưới đáy nước, Khánh cảm nhận được một luồng lực ấm áp từ chiếc lược bí gỗ vừa chạm nước. Hắn đưa ngón tay trỏ tay phải lên miệng, dùng răng cắn mạnh vào vết thương cũ ở đầu ngón tay cho máu tươi rỉ ra. Hắn quệt giọt máu ấm lên chữ tên thật của Nguyễn Văn Mẫn, đồng thời dùng nước sông Hương thấm ướt sợi chỉ đen đang khâu ngang chữ nớ.

- Nguyễn Văn Mẫn, bến đò cũ, nhận lại lược mun, về nhà!

Khánh nhẩm đọc.

Sợi chỉ đen bỗng chốc co rút lại, phát ra tiếng *xè xè* như sắt nung gặp nước lạnh. Vết máu của Khánh loang ra, đẩy sợi chỉ tuột khỏi thớ giấy đen. Ngay lập tức, một bóng người đàn ông trung niên mặc áo cộc tay, tóc bết bùn hiện ra bên cạnh bệ đá. Vong hồn nớ nhìn Khánh, gật đầu nhẹ một cái rồi quay người đi về phía luồng sáng xanh xám của Cửa Âm Hương đang mở ở phía Cồn Hến.

Cái giá của việc tháo chỉ lập tức ập đến. Bàn tay phải của Khánh run lên bần bật, những đường gân xanh nổi cộm lên dưới da như những con giun nhỏ. Tai trái của hắn ù đặc, tiếng *u u* của dòng nước âm dội thẳng vào màng nhĩ khiến hắn lảo đảo suýt ngã khỏi bệ đá. Máu từ vết thương ở lòng bàn tay bắt đầu thấm đỏ dải vải quấn tay. Trên vai, vết bớt cá đỏ vẫn nóng và đã tiến sát xương ức. Hắn nghiến chặt răng, dùng tay trái giữ tay phải để ngăn cơn run rẩy.

- Tiếp đi Bồi!

Khánh thúc giục, giọng hắn đã khản đặc.

- Dạ... Tên tiếp theo là Trần Công Định, mất năm mốc lụt 1999! Vật neo là chiếc vòng bạc đeo tay của trẻ con! Eng Khanh ơi, người ni đang khóc, con nghe tiếng khóc rõ lắm!

- Phan Khanh! Thả vòng bạc!

Quang hét lớn qua điện thoại.

Phan Khanh lập tức thả chiếc vòng bạc nhỏ xíu đã hoen gỉ xuống nước. Dưới đáy sông, Khánh lại dùng máu của mình bôi lên chữ. Mỗi cụm được tháo là một lần cơ thể hắn chịu luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn không ra lệnh cho các vong phải đi đâu. Hắn chỉ đọc lại tên thật, vật neo và lời hẹn đã được ba người trên bờ xác minh để họ tự nhận phần đời của mình.

Những vong còn tồn tại, sau khi nhận lại danh tính, lần lượt hiện hình quanh Cửa Âm Hương. Họ tự chọn bước qua Cửa, quay về vật neo hoặc đứng lại chờ hoàn tất lời hẹn. Không ai bị ép đi, và không nét rỗng nào bị dựng thành người.

Từ sáng sang trưa, bốn người làm theo từng mẻ nhỏ. Bồi chỉ đọc một cụm sau khi Quang chốt cách viết và Phan Khanh chạm đúng vật neo; Khánh tháo xong thì cả ba cùng đánh dấu số trang, tên, vật, lời hẹn và lựa chọn. Cứ mười cụm, Bồi nghỉ mười hơi, Quang đổi tập hồ sơ, Phan Khanh chuyển hòm neo kế tiếp, còn Khánh ép lại vết rách ở lòng bàn tay. Những giờ trôi qua không tạo ra bước nhảy vô cớ: mỗi cụm vong còn tồn tại rời sổ đều có đủ ba lần xác nhận, mỗi dấu im được ghi riêng rồi bỏ qua, cụm chưa xác minh vẫn nằm nguyên dưới chỉ.

Đầu giờ chiều, bảng kiểm trên Vong Ký trắng đã kín nhiều tờ phụ. Con số 9.999 là tổng số tên từng được Hồ Vũ ghi, không phải chín nghìn chín trăm chín mươi chín vong còn tồn tại. Quang cộng số cụm đã trả với số dấu rỗng đã bỏ qua và số cụm còn buộc; ba cột khớp đúng tổng ấy. Không tên chưa giải nào bị tuyên bố đã xong, cũng không người đã tan nào bị gọi trở lại để lấp số.

Nhưng việc tháo sổ không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Gần cuối bảng kiểm, Khánh gặp một cụm mười hai cái tên bị khâu chung bằng một sợi chỉ đen lớn. Đây là cụm cuối còn có tiếng đáp sau khi mọi trang khác đã được ba người trên bờ đối chiếu: các cụm extant đều đã trả, các dấu rỗng đều đã đánh dấu bỏ qua. Mười hai cái tên đan thành nút thắt đang bị kéo về phía vết rách co giật dưới chân Cồn Hến.

- Khánh! Đừng giật cả bó!

Giọng Quang vang lên đầy lo lắng

- Mười hai người đó mất vào những năm khác nhau, từ thời Pháp thuộc đến những năm tám mươi! Nếu mày giật mạnh, chỉ sẽ siết chết danh tính của họ, họ sẽ hóa thành vong vô danh vĩnh viễn đó!

Khánh nhìn cụm chỉ đen đang siết chặt. Máu từ đầu ngón tay hắn đã cạn, hắn phải dùng móng tay bấm mạnh vào lòng bàn tay để ép thêm vài giọt. Hắn không cắt sợi chỉ lớn. Theo danh sách Bồi đọc và vật neo Phan Khanh xác nhận, hắn luồn qua từng nút nhỏ, tháo theo thứ tự năm mất.

- Người thứ nhất, 1932... Người thứ hai, 1945... Người thứ ba, 1954...

Mỗi lần một nút thắt được tháo, toàn thân Khánh lại giật nảy lên một cái. Tai trái hắn giờ đây hoàn toàn không còn nghe thấy gì ngoài tiếng tim mình đập thình thịch và tiếng nước chảy xiết. Mắt hắn mờ đi, những trang giấy đen trước mặt nhòe ra thành những vệt màu xám xịt. Dải vải quấn cổ tay hắn đã ướt sũng máu, từng giọt máu đỏ tươi rơi xuống lòng sông âm, lập tức bị dòng nước cuốn đi. Nhưng hắn vẫn không dừng lại. Hắn lỳ lợm chịu đựng cái lạnh đang gặm nhấm dần các đầu ngón tay, tiếp tục tháo gỡ nút thắt cuối cùng.

*Bựt!*

Sợi chỉ đen lớn tuột khỏi nút cuối. Mười hai vong được giải phóng khỏi cụm chung, hình thể từ từ hiện rõ dưới nước. Người đủ điều kiện tự đi về phía Cửa; người còn lời hẹn quay khỏi luồng sáng để theo vật neo. Trên bờ, Quang cộng lại bảng kiểm lần cuối. Toàn bộ 9.999 mục ghi đã được phân loại. Mọi cụm còn vong đều đã trả bằng đủ tên, vật và lời hẹn; mọi dấu rỗng đều đã bỏ qua có kiểm chứng. Không còn mục nào dưới chỉ.

Cùng lúc đó, trang giấy đen cuối cùng mất toàn bộ chữ. Những vệt mực ác, dấu tên và luồng lực tối còn lại trôi khỏi mặt giấy thành mây loãng rồi tan sạch trong nước Âm Hương. Khi quyền chiếm hữu cuối cùng biến mất, Vong Ký đen rời thành ba phần vật chất vô tri: tấm bìa sẫm đã bạc màu, bó chỉ gáy tuột hết nút và xấp giấy trống không còn một nét mực. Chúng không phát lạnh, không rịn nước, không giữ tiếng gọi hay dấu vong nào.

Khánh rút miếng đồng “Tích” khỏi bệ đá, gom ba phần còn lại riêng ra. Hắn bọc tấm bìa, bó chỉ và xấp giấy trống bằng ba lớp vải sạch lấy từ túi đồ trên ghe, buộc chúng tách nhau bên thắt lưng để mang về giao Quang kiểm tra và cất giữ. Thứ đã tan là mực độc cùng quyền lực của cuốn sổ; những gì được thu hồi chỉ còn là bìa, chỉ và giấy vô hại.

Vết rách cưỡng mở dưới chân Cồn Hến, do mất đi vật ghim cuối cùng là cuốn sổ đen, bắt đầu co lại từ hai phía bờ. Những luồng âm khí hung hãn từng phun ra từ vết rách dần dần dịu đi, luồng mở tự nhiên của Cửa Âm Hương vẫn lững lờ trôi theo đúng chu kỳ của nó.

Khánh thở hắt ra, hai đầu gối khuỵu xuống nền đá cổ. Chiếc kim bài Thoải Phủ bằng đồng nằm trên bệ đá đã mất hoàn toàn ánh tà. Dấu máu cũ trên mặt bài hóa thành vệt đen xỉn; không còn hình hay giọng. Thảo Ly thật đã tan từ năm 1725, còn pháp niệm do Hồ Vũ nuôi giờ cũng đã tan vĩnh viễn. Miếng đồng chỉ còn là vật chứng vô tri của lịch sử.

Khánh lấy tờ giấy vàng đã chuẩn bị sẵn trong túi áo ngực, cẩn thận bọc kín chiếc kim bài lại. Đây là tà vật thứ mười hai, tà vật cuối cùng đã được giải quyết.

Khi ánh chiều tà ngày 07/09 bắt đầu tắt hẳn trên mặt sông Hương, Cửa Âm Hương cũng từ từ khép lại theo đúng chu kỳ sáu mươi năm một lần. Những vong hồn chưa kịp qua Cửa hoặc chưa đủ điều kiện tự động lùi lại, chìm sâu vào tầng nước âm của sông Hương để tiếp tục chờ đợi. Họ không bị đẩy sang cõi người sống, cũng không bị tiêu diệt bởi những luồng âm khí hỗn loạn. Dòng sông Hương lại trở về với vẻ yên bình, lặng lẽ chảy dưới cơn mưa chiều xứ Huế.

- Eng Khánh ơi! Cửa đóng rồi! Mau lên eng!

Tiếng Bồi vang lên lần cuối qua khánh đồng, giọng em có vẻ nhẹ nhõm nhưng vẫn đầy hối hả.

Khánh không còn sức để bơi. Hắn lần theo đoạn dây định hướng ngắn vẫn buộc quanh thắt lưng trở lại chiếc ghe bầu, rồi quặp tay qua sợi dây thừng lớn đã chạy từ vòng sắt ở trục lái về cọc đá Kim Long suốt từ lúc xuống Âm Hương. Trên mặt nước, Quang cùng người của Phan Khanh cảm được ba nhịp giật yếu truyền lên dây. Họ lập tức kéo từ đầu bờ, vừa thu dây vừa cho thuyền tiến theo hướng Cồn Hến. Lực kéo nâng cả ghe lẫn Khánh qua tầng nước âm; hắn chỉ còn phải bám chặt để thân mình trồi lên khỏi sông Hương.

Dưới lớp da vai của hắn, vết bớt cá đỏ vẫn còn đó. Nó nằm im lặng, đầu cá dừng lại ngay sát xương ức, cách tim chỉ chừng một phân. Nó không biến mất như một phần thưởng. Sau khi Cửa khép, nó ngừng tiến trong lúc này, nhưng vẫn là vết neo hồn nguy hiểm cần canh chừng; không có giao ước mới nào biến nó thành vô hại. Khánh cười khổ một tiếng dưới nước. Hắn còn sống, chưa có nghĩa món nợ trên vai đã tự mất.

*Ào!*

Khánh nhô đầu lên khỏi mặt nước sông Hương, tham lam hớp lấy bầu không khí lạnh ẩm của cõi trần. Hắn đang ở gần khu vực Cồn Hến. Trời mưa tầm tã, những hạt mưa lớn quất vào mặt hắn rát rạt.

Một chiếc thuyền nhỏ theo chính đường dây lớn từ trong màn mưa tiến lại gần. Quang giữ đoạn dây vừa thu, còn Phan Khanh đứng trên mũi thuyền, vội vã đưa tay ra.

- Kéo nó lên! Mau!

Quang hét lớn.

Phan Khanh dùng đôi bàn tay rắn chắc của một cảnh sát hình sự, nắm chặt lấy cổ tay Khánh kéo mạnh lên thuyền. Khánh ngã xoài ra sàn gỗ thuyền, người run lên cầm cập vì lạnh và kiệt sức. Phan Khanh lập tức lấy một chiếc chăn bông khô quấn chặt lấy người hắn, còn Quang thì nhanh chóng kiểm tra mạch đập ở cổ hắn.

- Mạch yếu nhưng đều. Mày sống rồi, thằng quỷ!

Quang thở phào, ngồi bệt xuống sàn thuyền bên cạnh Khánh.

Cô Bảy đứng ở phía lái thuyền, tay cầm chiếc nón lá che mưa. Đôi mắt của bà giờ đây đã hoàn toàn mất đi sắc xanh kỳ dị của Âm nhãn. Đó là đôi mắt đục mờ của một người già bình thường, đầy những vết chân chim và sự mệt mỏi của tuổi tác. Bà không nhìn thấy những bóng vong hồn lẩn khuất dưới nước nữa, cũng không thấy luồng khí âm bốc lên từ dòng sông. Nhưng khi nghe thấy tiếng Khánh ho sặc sụa, bà lập tức quay đầu lại, giọng run run gọi:

- Khánh đó hả con? Mi... mi về rồi đó hả?

- O... con về rồi.

Khánh thều thào, cố gắng nở một nụ cười méo mó.

Cô Bảy gật đầu, hai giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của bà, hòa vào những giọt nước mưa đang rơi lã chã. Bà không còn là Canh Thoải nữa, quyền năng của bà đã được dùng làm mỏ neo để giữ Cửa và giờ đã mất sạch. Từ ngày mai, bà sẽ chỉ là o Bảy bán chè ở bến Bao Vinh, một người già bình thường sống những ngày tháng cuối đời trong sự bình yên của phố cổ.

Chiếc thuyền nhỏ lướt qua màn sương mù trên sông, đưa họ trở về phía tiệm Vong Ký.

Đêm hôm đó, Huế tạnh mưa. Trời đêm trong vắt, tiếng nước sông Hương vỗ nhẹ vào những chân cột rường của các ngôi nhà cổ dọc bờ sông. Khánh được Quang và Phan Khanh dìu vào trong tiệm. Căn nhà rường tối om, chỉ có ánh đèn dầu chập chọc trên bàn thờ tỏa ra thứ ánh sáng màu vàng ấm áp. Bồi đang ngồi ở chiếc phản gỗ giữa nhà, hai mắt em đỏ hoe nhưng khuôn mặt đã rạng rỡ hẳn lên khi thấy Khánh bước vào.

Khánh mệt mỏi tựa lưng vào cột nhà rường, tay ôm bọc giấy vàng chứa chiếc kim bài Thoải Phủ; ba gói vải đựng bìa, chỉ và giấy trống đã được Quang tháo khỏi thắt lưng hắn, đặt riêng trên bàn. Hắn nhìn quanh gian tiệm quen thuộc, nơi những món tà vật cũ kỹ vẫn nằm im lìm trên các kệ gỗ trong bóng tối. Mọi chuyện đã kết thúc, Cửa đã khép, và Vong Ký đen không còn tồn tại như một tà vật giữ tên.

Hắn bước từng bước chậm chạp về phía chiếc bàn gỗ đặt cuốn Vong Ký trắng. Hắn định đặt bọc giấy vàng xuống bên cạnh cuốn sổ để sáng mai xử lý tiếp.

*Cạch.*

Một tiếng động khô khốc đột ngột vang lên giữa không gian im ắng của tiệm.

Khánh đứng khựng lại. Hắn nhìn chằm chằm vào cuốn Vong Ký trắng đang đặt trên bàn. Chiếc khóa đồng cổ kính vốn luôn được khóa chặt bằng một sợi xích nhỏ, giờ đây tự động bật mở ra. Những trang giấy trắng tinh của cuốn sổ tự chuyển động, lật liên tục dưới ánh đèn dầu chập chờn. Chúng dừng ở trang cuối cùng, một trang bỏ trống không đánh số đã chờ hắn từ những ngày đầu bước chân vào tiệm Vong Ký.

Chương khác

Xem thêm