TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 242: Trả Tên Về Người
Khánh vẫn giữ miếng đồng 'Tích' sát gáy Vong Ký đen khi tiếng Bồi còn vang trong khánh. - Eng nghe rõ hông? Con đọc từng tên. Eng tháo theo…
Nội dung chương
Khánh vẫn giữ miếng đồng 'Tích' sát gáy Vong Ký đen khi tiếng Bồi còn vang trong khánh.
- Eng nghe rõ hông? Con đọc từng tên. Eng tháo theo nhịp con gõ.
Nước Âm Hương quanh bệ đá xám vẫn cuộn đen. Cuốn sổ đen lơ lửng, chỉ đỏ còn quấn chặt. Máu từ lòng bàn tay Khánh loang thành sợi mỏng, bị dòng nước kéo tuột trước khi kịp dính vào mực ma.
Trên bờ, trong gian thờ tiệm Vong Ký ở Gia Hội, Bồi ngồi xếp bằng giữa chiếu. Em đặt khánh đồng lên trang Vong Ký trắng vừa ướt mực. Mỗi nét chữ hiện lên như vừa được ai viết bằng bút lông còn nhúng nước sông. Bồi đọc to, chậm, miệng méo vì lạnh.
- Lê Thị Mận... đã vô. Trần Văn Nam... đã vô. Còn mười lăm tên nữa... hết cụm một.
Quang quỳ bên bàn, trải hồ sơ gia phả chép tay, biên nhận cầm đồ giấy vàng và danh sách người mất tích ven Sông Hương. Ngón tay hắn chạy nhanh trên cột chữ Hán lẫn chữ quốc ngữ, dừng lại chỗ họ bị xóa nửa chừng.
- Tên ni viết thiếu họ. Trong biên nhận năm 1998 là 'Nguyễn Thị... Hoa', bị gạch thành 'Thị Hoa'. Đừng đọc 'Thị Hoa'. Phải đọc đủ 'Nguyễn Thị Hoa'. Không đủ họ thì chỉ không tuột.
Phan Khanh đứng bên kệ kho, áo ướt sũng mồ hôi dù ngoài trời chưa nắng gắt. Hắn đối chiếu từng vật neo: lược gãy, còi đồng, nhẫn đồng thau, mảnh áo bà ba. Mỗi món dán một mảnh giấy ghi rõ còn thân nhân sống hay còn lời hẹn chưa xong. Những cái đã đủ điều kiện đi, hắn đánh dấu hai gạch. Những cái còn chờ, một gạch ngang.
- Cái lược của bà Mận còn cháu gái ở Bao Vinh. Đừng đẩy bà qua Cửa nếu bà chưa kịp dặn. Còi đồng của anh lính... hồ sơ ghi mất tích 1972, không còn ai nhận. Nếu vong muốn đi thì cho đi.
Khánh nghe từng chữ xuyên qua lớp nước bằng nhịp khánh. Hắn không nhìn Hồ Vũ. Hắn nhìn mối chỉ đỏ thứ hai.
- Nguyễn Thị Hoa.
Khánh đọc rõ, đầu miếng đồng luồn dưới nút thắt
- Ta là Nguyễn Vĩnh Khánh. Nhân danh người đứng đầu tiệm Vong Ký đời ni, tuyên ba hủy quyền chiếm hữu của sổ đen đối với cụm tên nầy. Trả tên về người.
Phựt.
Chỉ đỏ thứ hai đứt. Mực máu trên trang giấy nhạt, bong, bay ra thành từng dải chữ lơ lửng. Không cháy. Không bị kim bài hút. Mười hai cái tên quanh nút ấy đồng loạt rời giấy.
Bồi gõ khánh.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
- Eng ơi!
giọng em rè hơn
- Nguyễn Thị Hoa... một tiếng. Bà muốn chờ. Còn ông... ông... Phan Văn Cừ... hai tiếng. Ông sẵn sàng qua. Có ba người gõ ba. Họ muốn về vật neo.
Khánh gật trong nước, dù chẳng ai trên bờ thấy. Hắn xoay miếng đồng, tháo tiếp những nút nhỏ quanh cụm hai. Mỗi nút tuột là một cụm vong dừng lao. Những vong muốn qua Cửa tự bước vào luồng nước tự nhiên phía sau điện chìm, nơi ánh sáng xanh xám chảy xuôi chứ không bị xé toạc. Các vong muốn chờ lui ra mép đá, ôm lấy khoảng trống nơi vật neo của họ đang 'kêu' từ phía tiệm. Số muốn về neo tan thành sợi khói mỏng chạy ngược lên, bám theo đường truyền khánh về kho.
Hồ Vũ lao tới. Hai tay hắn siết gáy sổ đen, móng cắm sâu vào bìa.
- Về!
hắn gầm
- Tên của các ngươi là của ta!
Chỉ đỏ đã rút khỏi hai điểm khóa không bám lại được. Những dải chữ bay ngoài tầm tay hắn. Có vong giật mình khi nghe lệnh, nhưng không tên nào tự quay vào trang giấy. Quyền chiếm hữu đã mất chỗ bám.
Khánh thở ra một bọt nước đục. Lòng bàn tay trái rách sâu hơn. Da nứt thành hai đường chữ V, máu loang đỏ thẫm rồi bị nước cuốn thành vệt dài. Hắn vẫn không buông miếng đồng.
- Cụm ba.
hắn nói khàn
- Bồi, đọc.
Trên bờ, Quang chỉ vào một dòng trong danh sách mất tích.
- Cụm ba có năm tên bị đổi chữ. 'Hoàng' thành 'Huỳnh', 'Lễ' thành 'Lệ'. Đọc đúng bản gốc trong gia phả. Sai một nét là sổ đen giữ lại được.
Bồi gật, lau máu mũi bằng mu bàn tay. Máu đã rỉ từ lúc nãy, đỏ tươi trên môi trẻ. Quang nắm vai em.
- Ngừng. Thở đã. Đừng nghe hết một lượt.
- Con nghe được.
Bồi nói, giọng run mà không chịu nhả khánh
- Nếu con ngừng, eng Khánh mất nhịp.
Phan Khanh đẩy sang một chồng biên nhận mỏng.
- Ba món neo nầy còn lời hẹn: trả vòng cho con gái, gửi tiếng nói về làng, nhìn mặt cháu một lần. Đánh dấu một gạch. Đừng cho qua Cửa dù họ đứng gần vết rách.
Khánh nhận tín hiệu qua ba nhịp khánh ngắn - dài - ngắn: còn lời hẹn. Hắn đọc từng tên đúng cách viết Quang vừa chỉnh. Mối chỉ đỏ thứ ba dai hơn hai mối trước, như gân cũ ngâm muối. Hắn phải dùng cả lực cổ tay. Đầu ngón trỏ rách thêm, thớ thịt trắng lộ trong nước đen.
- Trả tên về người.
Phựt. Phựt.
Hai nút nhỏ vỡ liên tiếp. Cả cụm ba bung ra. Hai mươi tên hơn bay lên. Bồi gõ loạn nhịp rồi cố gom lại đúng quy ước. Một tiếng. Hai tiếng. Ba tiếng. Lẫn tiếng em thở hổn hển.
Một trang giữa sổ đen lật ra. Không có chữ. Chỉ toàn dấu mực rỗng, lõm xuống thớ giấy như ai lấy kim khoét tên đi từ lâu. Bồi gọi thử. Khánh nghe thấy em đọc mấy âm không thành tiếng người.
Khánh nhìn trang ấy một lúc. Không đặt miếng đồng lên. Không đọc bừa.
- Đừng ghi.
hắn nói vào khánh, từng chữ chậm
- Trang nớ là dấu người đã tan. Không dựng hình. Không gọi. Gọi là bịa.
Bồi im. Mực trên Vong Ký trắng cũng không hiện gì ở chỗ tương ứng. Chỉ một vệt nước lã, rồi khô.
Hồ Vũ nghe câu ấy, cười nhạt một tiếng dưới nước.
- Ngươi chọn bỏ họ. Ta từng giữ cả bóng của họ.
- Ông giữ dấu.
Khánh đáp, không nhìn hắn
- Dấu đâu phải người. Tiệm tui không bán dấu.
Hắn tháo nốt mấy sợi chỉ phụ quanh cụm ba. Mỗi lần chỉ tuột, khánh đồng bên hông nóng dần. Lúc đầu ấm. Rồi bỏng. Da bụng hắn đỏ lên một khoang hình khánh. Trên bờ, khánh đặt trên Vong Ký trắng cũng nóng tới mức Bồi phải kê thêm lớp vải. Em vẫn không rời tay.
Quang đứng dậy, đổ nước lọc vào chén, đưa sát miệng Bồi.
- Uống. Nghe cụm rồi nghỉ mười hơi. Tao đếm.
- Năm hơi.
Bồi mặc cả, mắt đỏ hoe
- Eng đang tháo. Con không bỏ eng.
Phan Khanh nhìn em, giọng thấp:
- Mày ngất là đường truyền gãy. Khánh ở dưới mất tai. Nghe tao. Nghỉ.
Bồi uống. Máu mũi vẫn nhỏ giọt xuống trang trắng, loang thành hoa hồng nhạt. Mực tên mới hiện không bị máu che. Chúng tự tránh, nằm riêng một bên như biết chỗ.
Dưới điện chìm, một nhóm vong khoảng hai mươi bóng tách khỏi đám đông. Họ từng bị ép đứng thành hàng Canh Thoải giả, áo màu nước đục, tay không cầm khí giới mà cầm mảnh tre và sợi dây. Họ không lao vào Hồ Vũ. Họ cũng không lao vào Khánh. Họ bước ra, dàn thành một hàng dọc theo luồng nước cưỡng mở, chặn những vong phía sau đang bị sức hút của vết rách lôi tới khi chưa kịp chọn.
Một bóng già, giọng nát như bùn:
- Để họ đứng. Ai chưa nhớ tên thì chưa đi.
Khánh nhìn hàng người ấy, gật một cái. Không cảm ơn dài dòng. Không đủ hơi.
Hồ Vũ giơ kim bài lên. Ánh vàng trên mặt bài xỉa ra như muốn quật hàng chặn. Ánh ấy yếu hơn trước. Vàng loang thành trắng nhợt, chỉ còn viền mỏng. Bóng Thảo Ly vốn đứng sát màn nước sau bệ đá giờ mờ hơn một độ. Nét mặt không vỡ, nhưng phần vai trong suốt dần, thấy cả dòng nước chảy xuyên qua.
Hắn siết kim bài sát ngực.
- Đứng lại! Ta chưa cho phép!
Không tên nào trong số đã tháo tự chui trở lại sổ. Chỉ đỏ mất ba điểm khóa. Chỗ hắn bấu vào bìa chỉ còn da sổ và ba sợi đen sâu hơn, chưa đụng tới trong sáng nay.
Khánh chống tay lên mép bệ đá, vai rung. Vết bớt cá đỏ nóng như than. Hắn biết mình không tháo hết được chín nghìn chín trăm chín mươi chín tên trong một lần. Cũng không cần. Hắn cần chứng một điều: trả đúng cách thì sổ đen mất lệnh tập thể.
- Bồi.
hắn gọi
- Còn cụm nào quanh ba điểm khóa không?
- Còn... rải.
Bồi ngập ngừng
- Toàn tên lẻ. Quang nói để đó. Tháo tiếp là con... con nghe không nổi.
Quang cướp lời, nói thẳng vào khánh:
- Khánh, dừng cụm lớn. Giữ sức. Phan Khanh đang khóa kho. Ai về neo thì có chỗ. Ai qua Cửa thì đã vào luồng tự nhiên. Đừng tham.
Khánh cười một tiếng ngắn trong cổ họng. Lời 'đừng tham' nghe như lời ai đó từng bảo hắn đừng ôm hết nợ thiên hạ. Hắn kéo tay về, máu từ lòng bàn tay thành đám mây đỏ nhỏ rồi tan.
Hồ Vũ bước tới sát hắn. Khoảng cách một sải tay. Mùi bùn và son cũ từ kim bài xộc tới.
- Ngươi tháo được vài chục tên rồi tự đắc sao? Còn cả nghìn trang.
- Tui tháo đúng.
Khánh nhìn hắn
- Ông giữ sai. Khác nhau chỗ đó.
- Sai? Ta giữ để nàng còn đường về!
Khánh liếc bóng Thảo Ly. Bóng không nhìn hắn. Lần đầu trong suốt buổi, bóng quay chậm từ phía Khánh sang phía Hồ Vũ. Ánh kim bài trắng nhợt soi lên nửa mặt nước của bóng, nửa kia mất nét.
Trên bờ, Bồi chợt ôm đầu.
- Eng... có tiếng lạ. Không phải vong trong sổ. Tiếng... nữ. Rất nhỏ. Gọi một tên.
- Đừng đọc nếu không hiện mực.
Phan Khanh cắt
- Không mực là không ghi.
Bồi gật, răng cắn môi đến trắng. Em chỉ gõ một tiếng khánh báo 'có biến', rồi im theo lệnh.
Dưới nước, hàng vong Canh Thoải giả vẫn đứng chặn. Một vong trẻ suýt bị hút vào vết rách; hai bóng già giơ mảnh tre ngang ngực, đẩy anh ta ra khỏi dòng cưỡng mở. Vong trẻ ngã ngồi trên bùn, ôm lấy khoảng không như ôm một cái tên vừa nhớ lại, miệng thì thầm hai tiếng không thành âm.
Khánh đưa miếng đồng 'Tích' lên gần gáy sổ một lần nữa, rồi hạ xuống. Ba điểm khóa đã mở. Còn lại là lưới chỉ nhỏ và lớp bìa. Hắn không đụng tiếp. Máu loang đã làm tê cả cánh tay.
- Hồ Vũ.
hắn gọi đúng tên hắn từng mang khi còn là người
- Ông thấy chưa? Họ tự chọn. Có người đi. Có người về neo. Có người chờ lời hẹn. Sổ của ông biến họ thành một hàng. Tiệm tui trả từng người.
Hắn nghiến răng khi khánh đồng cháy nóng hòng dính da. Hắn vẫn nói tiếp, vì nếu im, hắn sợ mình ngất trước khi kịp chốt nhịp với bờ.
- Bồi, khóa mực cụm đã vô trắng. Quang, ghi biên bản tên đủ họ. Phan Khanh, ai còn thân nhân thì giữ neo trong kho, đừng mang ra sông vội.
- Rõ.
giọng Phan Khanh ngắn gọn qua khánh
- Tôi không để ai mất lần hai.
Quang thêm một câu, nhanh:
- Có ba tên trong danh sách mất tích trùng biên nhận cầm đồ âm năm 2004. Tao giữ bản gốc. Mai viết lại cho đủ dấu.
Bồi thở dài, máu mũi đã bớt thành vệt khô. Em đặt hai tay lên khánh, thì thầm như nhắc mình:
- Một tiếng chờ. Hai tiếng đi. Ba tiếng về. Con nhớ. Con không lẫn.
Trong điện chìm, ánh kim bài lại yếu thêm một nấc khi số tên bay ngoài sổ tăng. Bóng Thảo Ly đứng giữa khoảng nước trước Hồ Vũ. Bàn tay bóng bắt đầu trong suốt từ đầu ngón, thấy cả phù sa lơ lửng phía sau. Bóng không bước về Cửa. Cửa vẫn mở rộng sau lưng điện, ánh xanh xám chảy đều, không kéo bóng ấy một phân nào.
Hồ Vũ đưa tay ra như muốn nắm.
- Ly...
Bóng nhìn thẳng hắn. Giọng cất lên không phải ba câu xử án cũ, không phải tiếng vọng từ kim bài khi hắn tự niệm. Giọng ấy mỏng, rõ, nhưng vẫn chỉ là âm thanh kim bài dựng theo điều vừa trồi lên trong ký ức Hồ Vũ, không phải ý chí riêng của Thảo Ly:
- Hồ Vũ, nhìn ta cho kỹ.