TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 241: Chín Nghìn Chín Trăm Chín Mươi Chín Tên
'Nguyễn Vĩnh Khánh.' Tiếng gọi đồng thanh vang lên từ hàng ngàn cái miệng đen ngòm dưới đáy nước, dội thẳng vào màng nhĩ Khánh. Luồng âm khí từ…
Nội dung chương
'Nguyễn Vĩnh Khánh.'
Tiếng gọi đồng thanh vang lên từ hàng ngàn cái miệng đen ngòm dưới đáy nước, dội thẳng vào màng nhĩ Khánh. Luồng âm khí từ cuốn Vong Ký đen tuôn ra xối xả, biến dòng nước âm xung quanh điện chìm thành một thứ chất lỏng đặc quánh, tanh nồng mùi bùn đất và rong rêu thối rữa. Áp lực nước đột ngột tăng mạnh, ép chặt vào lồng ngực Khánh khiến hắn thở dốc, ngực đau buốt như có đá đè.
Dưới bệ đá xám, chín chiếc đinh đồng cổ đã vỡ vụn. Cuốn Vong Ký đen bay lơ lửng giữa dòng nước đứng, từng trang giấy mỏng màu đen tuyền lật mở liên tục. Mỗi trang lật qua, một luồng hắc khí lại bắn ra, hóa thành những bóng người mờ ảo, không rõ mặt mũi. Họ bị một lực kéo vô hình từ vết rách Âm Hương kéo lê đi. Hàng ngàn vong hồn vốn đang trú ngụ trong các trang sổ bị cưỡng chế kéo ra ngoài, kết thành một dòng người dài dằng dặc, chen chúc nhau lao thẳng về phía vết rách đang mở rộng giữa lòng sông Hương.
- Đứng lại!
Khánh hét lên dưới nước, nhưng giọng hắn lập tức bị tiếng gầm rú của dòng nước âm nuốt chửng.
Hắn biết mình không thể dùng những loại bùa chú trấn diệt trong lúc này. Những vong hồn kia không tự ý tấn công, họ chỉ là những nạn nhân bị cuốn Vong Ký đen bắt giữ và điều khiển như những con rối. Nếu dùng bùa sát phạt để đánh tan họ, chẳng khác nào hắn tự tay tiêu diệt những người vô tội mà tiệm Vong Ký có nhiệm vụ phải bảo vệ và trả tự do.
Khánh cắn răng, tay phải rút ra một xấp giấy vàng mã đã thấm đẫm nước sông từ trong túi áo. Hắn nhanh chóng dùng ngón tay cái đã quẹt máu từ lòng bàn tay vẽ nhanh một vòng tròn bùa chú giữa khoảng không.
- Giáp Hương che thân, nước sông làm lối. Tránh!
Vòng tròn bùa chú bằng giấy vàng bùng lên một luồng sáng vàng nhạt, tạo thành một lớp màng bảo vệ hình vòm xung quanh Khánh. Hắn không viết bất kỳ chữ sát hay chữ trấn nào lên lá bùa. Vòng Bùa Giáp Hương này chỉ có tác dụng tạo ra một khoảng trống vật lý, đẩy nước âm ra xa để các vong hồn khi lao qua không bị ép chồng chéo lên nhau rồi tự cắn xé nhau trong cơn hoảng loạn.
Nhưng dòng vong hồn quá đông. Họ lao đi như một đàn cá bị động ổ, thân hình xám xịt va rầm rầm vào vòm sáng vàng nhạt. Mỗi lần một vong hồn đập vào vòm bùa, vòng sáng lại rung lên bần bật, ánh vàng nhạt đi một tông.
Đột ngột, một bóng người nữ bị dòng nước đẩy mạnh, đâm sầm vào rìa Bùa Giáp Hương. Lực va chạm mạnh đến mức làm vòm sáng nứt ra một đường dài. Người phụ nữ nọ có mái tóc dài xơ xác xõa rượi dưới nước, hai tay cào cấu điên cuồng vào lớp màng bùa chú để tìm đường thoát thân. Trong cơn giãy giụa, từ trong chéo áo dài rách nát của vong nữ rơi ra một vật nhỏ, chìm dần xuống bùn dưới chân Khánh.
Đó là một chiếc lược gỗ gãy đôi, xỉn màu vì ngâm nước lâu ngày.
Khánh cúi người nhặt chiếc lược lên. Dưới ánh sáng vàng nhạt từ lá bùa, hắn nhìn thấy rõ trên phần cán lược còn sót lại có khắc ba chữ nhỏ đã mờ: 'Lê Thị Mận'.
- Lê Thị Mận!
Khánh nhìn thẳng vào vong nữ đang cào cấu phía trên, hét lớn
- Mi có nghe thấy tên mình không? Lê Thị Mận! Chiếc lược của mi đây này!
Nghe thấy cái tên nọ, vong nữ đột ngột khựng lại. Hai bàn tay đang cào cấu trên màng bùa dừng hẳn. Đôi mắt xám đục của nàng khẽ lay động, hướng về phía chiếc lược gãy trong tay Khánh. Một nhịp thở trôi qua, thần trí trong mắt nàng có chút phục hồi, đôi môi mấp máy như muốn cất lời.
Nhưng chưa kịp để nàng cất tiếng, từ phía cuốn Vong Ký đen đang bay lơ lửng, một sợi chỉ đỏ mỏng manh đột ngột căng ra. Sợi chỉ nọ cắm thẳng vào gáy của vong nữ, giật mạnh một cái. Vong nữ rú lên một tiếng không rõ âm sắc, đôi mắt lập tức trở lại vẻ trống rỗng, vô hồn. Nàng bị sợi chỉ đỏ kéo giật ngược trở lại dòng người đang lao về phía vết rách Âm Hương.
Khánh nhìn theo sợi chỉ đỏ vừa thu về phía gáy cuốn Vong Ký đen. Hắn nheo mắt, cố gắng quan sát cấu trúc của cuốn sổ trong làn nước tối.
Cuốn Vong Ký đen không hề giống cuốn Vong Ký trắng ở tiệm. Cuốn sổ trắng ghi tên để ghi nhớ và trả tự do, mỗi trang là một cuộc đời riêng biệt. Cuốn sổ đen này lại dùng những sợi chỉ đỏ mỏng như gân máu để khâu chéo qua gáy sách. Những sợi chỉ nọ không chỉ giữ các trang giấy mà còn đâm xuyên qua từng dòng tên viết bằng máu.
Khánh nhận ra quy luật của nó. Âm Vũ không giam giữ từng vong hồn riêng lẻ trong một trang. Hắn dùng chỉ đỏ để khâu nhiều cái tên lại với nhau thành từng cụm, chung quanh ba điểm khóa cố định: tên thật của họ, vật neo giữ họ với trần gian, và lời hẹn ước chưa hoàn tất. Mỗi cụm chỉ đỏ như một cái lưới lớn, chỉ cần một cái tên bị kéo đi, tất cả những cái tên chung cụm cũng sẽ bị lôi theo không cách nào kháng cự.
Khánh nhớ lại những dòng chữ viết tay của Ông Tư trong cuốn sổ da bò cất dưới ngăn tủ hai lớp ở tiệm. Ông Tư từng viết cảnh báo rất rõ ràng: *'Vong Ký đen dùng chỉ âm kết mạng. Nếu mi dùng dao hay dùng lực mạnh để cắt đứt gáy sổ, những cái tên sẽ lập tức bị xé nát. Khi tên nát, vong hồn cũng sẽ tan biến thành tro bụi dưới lòng sông, vĩnh viễn không thể đi đầu thai được nữa. Muốn cứu họ, chỉ có cách tìm ra nút thắt của từng mối chỉ, tháo đúng nút để trả lại tên cho người.'*
- Tháo nút chỉ...
Khánh thì thầm, mồ hôi lạnh toát ra hòa vào nước sông.
Phía sau bệ đá xám, Hồ Vũ đứng lơ lửng giữa dòng nước đứng. Gương mặt hắn lạnh tanh như tượng đá, hai tay chắp sau lưng, đôi mắt đen kịt không chớp nhìn Khánh. Hắn khẽ cử động ngón tay trỏ.
Ngay lập tức, dòng vong hồn dưới nước đột ngột đổi hướng. Thay vì lao thẳng vào vết rách Âm Hương, hàng trăm vong hồn quay đầu lại, điên cuồng lao vào tấn công vòng bảo vệ của Khánh. Những bàn tay xám ngoét, những khuôn mặt biến dạng vì ngâm nước đập liên tiếp vào màng bùa chú.
Rắc!
Vòng Bùa Giáp Hương vỡ vụn thành những mảnh sáng nhỏ rồi tắt ngấm. Luồng nước âm lạnh buốt ập thẳng vào người Khánh, mang theo cái lạnh thấu xương của đáy sông Hương tích tụ hàng trăm năm.
Khánh cảm thấy vết bớt hình cá đỏ trên vai trái của mình đột ngột nóng rực lên như có than hồng gí sát vào da. Cơn đau nhói buốt truyền thẳng từ vai chạy dọc xuống cánh tay, rồi nhích thêm một đoạn ngắn về phía xương ức. Hắn khuỵu một bên gối xuống bùn, tay trái ôm chặt lấy ngực, răng đánh vào nhau lập cập. Hồn trấn xác của hắn đang bị luồng nước âm này làm lung lay. Nếu vết bớt cá đỏ này chạm đến tim, hắn sẽ chết thực sự, không còn cơ hội để làm lại.
Khánh không lùi lại. Hắn dùng răng cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ tay phải cho máu bật ra, rồi bôi thẳng vết máu lên miếng đồng nhỏ khắc chữ 'Tích' mà hắn luôn mang theo bên người. Miếng đồng nọ vốn là vật trấn hồn cũ của hắn, mang theo chút dương khí và pháp lực còn sót lại của dòng họ Nguyễn Vĩnh.
- Nguyễn Vĩnh Khánh ở đây!
Khánh hét lớn, tay phải giơ cao miếng đồng
- Ai muốn lấy tên thì đến đây!
Một vong hồn nam to lớn, mặc áo lính cũ nát, lao thẳng tới bóp chặt lấy cổ Khánh. Lực bóp mạnh đến mức cổ họng Khánh nghẹt cứng, mắt hoa lên. Hắn không dùng miếng đồng để đâm vào vong hồn nọ. Hắn cố gắng dùng nhãn lực của mình nhìn vào khe gáy cuốn Vong Ký đen đang lơ lửng cách đó không xa.
Dưới ánh sáng đỏ rực phát ra từ trang giấy, hắn nhìn thấy một dòng chữ viết bằng máu lộ ra ở mép gáy: 'Trần Văn Nam - Chiếc còi đồng - Lời hẹn ngày về'.
- Trần Văn Nam!
Khánh cố dùng chút hơi tàn hét lên qua kẽ răng
- Mi có nhớ chiếc còi đồng không? Vợ mi vẫn đang đợi mi ở bến Bao Vinh!
Bàn tay đang bóp cổ Khánh đột ngột run lên. Vong hồn nam nọ nhìn Khánh trân trân, lực bóp ở cổ nới lỏng ra một chút.
Chỉ chờ có thế, Khánh dùng hết sức bình sinh đẩy vong hồn nọ ra, lao người về phía cuốn Vong Ký đen. Hắn áp sát người vào bệ đá xám, tay trái giữ chặt lấy gáy cuốn sổ, tay phải cầm miếng đồng khắc chữ 'Tích' đâm thẳng vào khe hở giữa các trang giấy đen, nơi mối chỉ đỏ đầu tiên được thắt nút.
Nước Sông Hương xung quanh bệ đá đột ngột chuyển động. Khánh dùng tay trái vốc một ngụm nước sông, vuốt mạnh lên trang giấy đen đang chứa cái tên 'Trần Văn Nam'. Nước sông Hương bình thường vốn mang theo phù sa và dương khí của đất trời, khi chạm vào thứ mực máu ma quái trên Vong Ký đen liền làm lớp mực nọ mềm ra, chảy loang lổ.
Khánh dùng đầu nhọn của miếng đồng 'Tích' luồn vào dưới nút thắt của sợi chỉ đỏ. Sợi chỉ dai nhách như gân máu, bám chặt lấy thớ giấy đen. Hắn phải dùng lực từ đầu ngón tay rách máu của mình để nạy từng chút một.
- Ta là Nguyễn Vĩnh Khánh!
Hắn đọc to tên mình, giọng vang lên rành rọt dưới lòng nước
- Nhân danh người đứng đầu tiệm Vong Ký đời này, ta tuyên ba hủy bỏ quyền chiếm hữu của cuốn sổ này đối với cụm vong của Trần Văn Nam! Trả tên về cho người!
Khánh không dùng tên 'Tích' để ra lệnh. Hắn biết rõ, nếu dùng danh nghĩa của Tích - người của quá khứ, hắn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả của Thoải Phủ từ tám mươi năm trước, và có thể sẽ bị cuốn sổ đen này nuốt chửng linh hồn. Hắn phải dùng danh tính hiện tại, quyền tự quyết của Nguyễn Vĩnh Khánh để thực hiện nghi thức này.
Phựt!
Một tiếng động nhỏ như tiếng sợi dây đàn đứt vang lên dưới nước.
Mối chỉ đỏ đầu tiên ở gáy cuốn Vong Ký đen đột ngột tuột ra. Sợi chỉ nọ co rúm lại rồi tan biến vào dòng nước âm. Ngay lập tức, cái tên 'Trần Văn Nam' viết bằng mực máu trên trang giấy đen nhạt dần rồi bong ra khỏi mặt giấy như một lớp vảy khô.
Không chỉ có một cái tên nọ. Theo sau mối chỉ đỏ vừa tháo, mười sáu cái tên khác viết chung quanh cụm chỉ đó cũng đồng loạt bong ra. Những cái tên nọ bay lơ lửng trong nước, không hề bị đốt cháy thành tro, cũng không bị luồng sáng vàng đục từ chiếc kim bài của Hồ Vũ hút vào. Họ tự do trôi nổi như những chiếc lá rụng giữa dòng nước đứng.
Mười bảy vong hồn vừa được tháo bỏ sợi chỉ đỏ lập tức dừng lại. Họ không còn lao vào tấn công Khánh, cũng không bị kéo về phía vết rách Âm Hương nữa.
Một luồng sinh khí nhỏ nhoi quay trở lại với họ. Vong nữ Lê Thị Mận từ từ cúi xuống, nhặt lấy chiếc lược gỗ gãy dưới bùn, ôm chặt vào lòng. Nàng không còn vẻ điên cuồng nữa, chỉ đứng im lặng bên rìa vết rách, đôi mắt nhìn về phía dòng nước chảy xuôi của sông Hương như đang chờ đợi một tín hiệu.
- Tôi... tôi nhớ ra rồi...
Một giọng nói thì thầm, nhỏ như tiếng gió thổi qua khe đá, vang lên từ phía vong hồn nam mặc áo lính
- Chiếc còi đồng... tôi phải về...
Mười bảy vong hồn lấy lại được tiếng nói của mình. Họ đứng giãn ra, tạo thành một khoảng trống nhỏ giữa điện chìm. Có người lùi lại phía sau những cột đá đổ nát để tránh dòng nước âm đang chảy xiết, có người cúi xuống tìm kiếm những mảnh vật neo của mình dưới bùn sâu.
Hồ Vũ nhìn thấy cảnh tượng nọ, gương mặt hắn lần đầu tiên biến sắc. Đôi mắt đen kịt của hắn co rút lại, hắn bước nhanh về phía bệ đá, tay phải giơ lên định chụp lấy cuốn Vong Ký đen.
- Ngươi dám phá sổ của ta!
Hồ Vũ gầm lên.
Nhưng ngay khi tay hắn vừa chạm vào mép cuốn sổ, chiếc khánh đồng treo bên hông Khánh đột ngột rung lên liên tiếp ba tiếng giòn giã.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng khánh đồng thanh mảnh nhưng có sức xuyên thấu kỳ lạ. Âm thanh nọ dội ngược từ dưới đáy nước lên trên mặt sông, rồi truyền thẳng về phía tiệm Vong Ký ở Gia Hội. Đây là tiếng đáp từ của chiếc khánh đồng đặt trên bàn thờ tiệm, báo hiệu rằng Bồi ở trên bờ đã nhận được tín hiệu.
Từ trong lòng chiếc khánh đồng bên người Khánh, một giọng nói trẻ con trong trẻo, hơi rè nhưng vô cùng rõ ràng truyền qua lớp nước đen, vang lên bên tai hắn:
- Eng Khánh ơi! Con nghe thấy rồi! Lê Thị Mận... Trần Văn Nam... và mười lăm người nữa! Tên của họ đang tự hiện lên trên Vong Ký trắng ở tiệm rồi eng ơi!
Khánh nghe thấy giọng Bồi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mệt mỏi. Hắn ngẩng đầu nhìn Hồ Vũ đang đứng trước mặt, tay vẫn giữ chặt miếng đồng khắc chữ 'Tích' đặt sát vào mối chỉ đỏ thứ hai trên gáy cuốn Vong Ký đen.
- Hồ Vũ.
Khánh nói, giọng hắn lạnh lùng
- Ông đã giữ họ ba trăm năm rồi. Hôm nay, họ phải được đi.