TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 239: Kim Bài Giữ Bóng
Miếng đồng khắc chữ 'Tích' lạnh ngắt trong lòng bàn tay Khánh, nhưng bảy vạch nước chạm nổi trên bề mặt của nó lại đang tỏa ra một luồng hơi ấm…
Nội dung chương
Miếng đồng khắc chữ 'Tích' lạnh ngắt trong lòng bàn tay Khánh, nhưng bảy vạch nước chạm nổi trên bề mặt của nó lại đang tỏa ra một luồng hơi ấm áp lạ thường. Trước mặt hắn, lớp niêm phong bằng thứ ánh sáng đỏ sậm như máu loãng đang chắn ngang lối vào điện nước cổ. Áp lực nước âm dưới lòng sông Hương đoạn gần Cồn Hến nặng nề vô cùng, cứ mỗi giây trôi qua lại như có hàng trăm cân bùn nhão đè nặng lên bả vai Khánh. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận vị sắt và mùi rong mục luồn vào khoang mũi, rồi dứt khoát ấn mạnh miếng đồng vào tâm của vòng tròn niêm phong.
Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên dưới lòng sông.
Những vạch nước đỏ rực trên lớp niêm bắt đầu chuyển động, chúng xoay tròn rồi giãn ra thành những đường chỉ mảnh, để lộ một khe hở vừa vặn cho một người đi qua. Luồng nước âm lạnh buốt từ bên trong điện cổ ùa ra, cuốn theo những vụn gạch vỡ và bùn đất ngàn năm. Khánh bước tới, chân đạp lên thềm đá rêu phong đã sụt lún một nửa. Ngay khi gót chân hắn vừa qua khỏi ngưỡng cửa, luồng ánh sáng đỏ sậm phía sau lưng đột ngột co rút lại.
- Nguyễn Vĩnh Khánh.
Khánh tự đọc thầm cái tên của mình trong miệng. Hắn không đọc cái tên 'Tích'. Hắn cần một cái neo để giữ cho linh hồn mình không bị dòng nước âm này đồng hóa. Quả nhiên, lớp niêm nhận diện căn nguyên linh hồn của Tích từ miếng đồng, nhưng khi nghe danh tính hiện tại của hắn, nó khép lại sau lưng bằng một tiếng động trầm đục, khóa chặt lối ra. Hắn đứng giữa một gian điện nước đổ nát, xung quanh là những hàng cột đá nứt nẻ, nghiêng vẹo như những ngón tay người chết đang cào lên mặt nước.
Nơi này nằm sâu dưới lòng Âm Hương, sát sạt bên vết rách cưỡng mở mà Âm Vũ đã dày công ba trí suốt nhiều năm qua. Lòng điện tối tăm, chỉ có ánh sáng phát ra từ những dải chữ đen của Vong Ký đen đang trôi nổi lập lờ phía trên bệ đá chính giữa gian thờ.
Khánh tiến lại gần bệ đá. Nước ở đây đứng lặng, lạnh đến mức da thịt trên mặt hắn bắt đầu có cảm giác tê dại. Trên bệ đá bằng đá thanh xám, quyển Vong Ký đen đang bị găm chặt bởi chín chiếc đinh đồng lớn. Những chiếc đinh này dài cỡ một gang tay, găm thẳng qua lớp bìa da đen bóng của quyển sổ, cắm sâu vào lòng đá. Đầu đinh bám đầy một lớp rỉ đồng màu xanh lục, nhưng thân đinh vẫn ánh lên sắc đỏ của đồng nguyên chất. Cứ mỗi lần dòng nước âm dao động, những trang sổ đen lại khẽ phập phồng như lồng ngực của một con quái vật đang thở, phát ra những tiếng cọ xát khe khẽ nghe như tiếng răng người nghiến vào nhau.
Phía trên bệ đá khoảng hai thước, một chiếc kim bài bằng đồng treo lơ lửng bằng một sợi dây đỏ. Sợi dây này đã mục nát, ngả sang màu nâu đen vì thấm đẫm thứ máu khô từ hàng trăm năm trước. Chiếc kim bài Thoải Phủ chính là tà vật thứ mười hai, mảnh ghép cuối cùng mà Âm Vũ dùng để neo giữ pháp niệm của Thảo Ly.
Khi Khánh bước đến cách bệ đá ba bước, chiếc kim bài đột ngột phát ra một luồng ánh sáng vàng đục. Thứ ánh sáng này không tỏa rộng mà tụ lại thành một luồng sáng hình rẻ quạt, chiếu thẳng lên màn nước âm đang dao động trước mặt hắn.
Trong màn nước, hình ảnh một người phụ nữ từ từ hiện rõ. Nàng mặc bộ y phục cổ xưa của những vũ nữ Phú Xuân đầu thế kỷ mười tám, tà áo dài bằng lụa mỏng màu xanh nhạt bay lượn mềm mại dưới nước. Khuôn mặt nàng thanh tú, đôi mắt lá liễu hơi cong lên như đang cười, nhưng ánh mắt lại trống rỗng, không có tiêu cự. Diện mạo này, cùng với dáng điệu uyển chuyển kia, hoàn toàn trùng khớp với những dòng miêu tả chi tiết trong hồ sơ của Ông Tâm mà Trần Quang đã tìm thấy trong tập gia phả Nguyễn tộc.
Cái bóng của Thảo Ly khẽ nghiêng đầu. Đôi môi tô son đỏ của nàng mấp máy, phát ra một chuỗi âm thanh rè rè, đứt quãng dưới làn nước:
- Hồ Vũ... Chạy đi... Đừng quay đầu lại...
Giọng nói của nàng vang lên giữa gian điện nước đổ nát, lạnh lẽo và đơn điệu. Nàng lặp lại đúng ba câu van xin đã được chép lại trong biên bản xử tử của Thoải Phủ năm 1725. Sau khi nói xong câu thứ ba, cái bóng đứng im trong vài giây, rồi lại bắt đầu nghiêng đầu, lặp lại từ đầu với đúng một tông giọng, không hề thay đổi một nhịp nhấn nào.
Khánh đứng nhìn cái bóng nớ. Hắn không hề cảm thấy dấu đáp của một vong còn tên. Để kiểm chứng mà không đưa Vong Ký trắng xuống Âm Hương, hắn kéo nhẹ sợi chỉ đỏ buộc ở cán chiếc khánh đồng bên hông. Đầu kia của đường dẫn vẫn nối với gáy sổ trắng đang nằm trước mặt Bồi tại tiệm Gia Hội.
Qua lớp nước đen, giọng Bồi truyền xuống, nhỏ mà rõ:
- Eng đọc đúng tên đi. Con viết ở trên ni.
- Thảo Ly.
Tại tiệm, Bồi chấm son pha một giọt máu Khánh đã để sẵn rồi viết đúng hai chữ ấy lên trang thử. Nét son không được thớ giấy giữ lại, không hiện ngày hẹn, không tạo đường nối. Nó tụ thành giọt trên mặt trang rồi trượt sang mép, trong khi Bồi đọc lại kết quả qua khánh đồng:
- Sổ không nhận, eng. Không có tên, không có lời hẹn.
Vong Ký trắng vẫn ở nguyên trên bàn tiệm, dưới hai tay Bồi. Dưới điện chìm, Khánh nghe kết quả qua đường chỉ đỏ và nhìn cái bóng vẫn lặp lại động tác cũ. Không có mối liên kết nào được thiết lập giữa sổ trắng với hình người trên màn nước.
Hắn bước lên một bước, đưa bàn tay ướt đẫm nước âm lên, khẽ gạt nhẹ dòng nước phía sau chiếc kim bài. Hắn dùng nước sông Hương để rửa sạch lớp bùn mỏng bám trên mặt sau của miếng đồng. Khi lớp bùn trôi đi, lộ ra mặt sau phẳng nhẵn của kim bài. Khánh nhìn chăm chằm vào đó. Mặt sau của kim bài không hề phản chiếu bất kỳ hình ảnh nào của gian điện nước hay bóng dáng của chính hắn. Nó chỉ là một miếng đồng phẳng, nhưng khi luồng sáng vàng đục hắt vào màn nước phía trước, cái bóng của Thảo Ly mới hiện lên.
Khánh siết cán chiếc khánh đồng, truyền lời lên tiệm. Bồi gõ chiếc khánh đặt trên Vong Ký trắng một tiếng.
*Coong...*
Âm thanh theo sợi chỉ đỏ dội xuống điện nước, bị những bức tường đá đổ nát nhân thành nhiều lớp vang rè rè.
- Những ai còn tên dưới điện này, nghe tiếng khánh thì đáp lời!
giọng Bồi từ Gia Hội đi theo tiếng đồng; Khánh lặp lại lời gọi giữa Âm Hương.
Lập tức, từ phía dưới bệ đá, nơi quyển Vong Ký đen đang bị ghim chặt, vang lên vô số những tiếng thì thầm, tiếng khóc than rè rè của những vong hồn bị giam giữ. Những cái tên khắc trên dải chữ đen bắt đầu run rẩy, như muốn bứt phá khỏi những chiếc đinh đồng. Đó là phản ứng tự nhiên của những vong hồn thực sự khi nghe thấy tiếng khánh đồng của tiệm Vong Ký gọi tên.
Riêng cái bóng của Thảo Ly vẫn đứng im lịm trên màn nước. Nàng không hề quay đầu lại, không hề có bất kỳ phản ứng nào trước tiếng khánh đồng. Nàng vẫn tiếp tục nghiêng đầu, đôi môi mấp máy lặp lại câu nói cũ:
- Hồ Vũ... Chạy đi...
Khánh nhớ lại những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc của Ông Tư trong cuốn sổ da bò để lại trong hòm gỗ ở tiệm. Luật bất biến của Cửa Âm Hương ghi rằng vong đã tan sẽ không còn mảnh hồn nào dưới nước. Người sống có thể dùng máu lưu hình ảnh và dùng chấp niệm nuôi cái bóng. Cái bóng ấy không có tên thật để ghi nhận, không nghe được tiếng khánh và không thể bước qua Cửa.
Đúng lúc nớ, một luồng nước âm từ phía ngoài điện đột ngột tràn vào, làm thay đổi nhịp nước đứng xung quanh bệ đá. Ngay khi dòng nước chuyển động, cái bóng của Thảo Ly đang giơ tay lên bỗng khựng lại giữa chừng. Cánh tay nàng dừng ở một góc độ kỳ dị, giống bức tranh bị rách mất một góc. Vài giây sau, khi dòng nước ổn định trở lại, nàng mới tiếp tục cử động để hoàn thành động tác ôm cổ tay.
Khánh nhìn thấy rõ chi tiết nớ. Cái bóng này không tự chuyển động một cách tự nhiên. Nó đang chờ đợi. Nó chờ đợi dòng nước âm mang theo ký ức và pháp lực của người sống cung cấp phần thông tin còn thiếu để có thể tiếp tục diễn vai diễn đã kéo dài hơn ba trăm năm qua.
- Ông tự lừa mình suốt ba trăm năm qua, chỉ để nhìn một cái bóng lặp đi lặp lại mấy câu này sao?
Khánh cất tiếng, giọng hắn không lớn nhưng truyền đi rất rõ trong làn nước âm tĩnh mịch. Hắn không nhìn cái bóng nữa, mà quay mặt về phía bóng tối sâu thẳm phía sau bệ đá xám.
Từ trong góc tối của gian điện đổ nát, một bóng người từ từ bước ra.
Hồ Vũ đứng đó, tà áo dài màu sẫm của hắn không hề dao động theo dòng nước. Gương mặt hắn tái mét, đôi mắt không có tròng trắng nhìn chằm chằm vào Khánh với một vẻ lạnh lùng đến xương tủy. Hắn không trả lời câu hỏi của Khánh. Hắn bước từng bước chậm rãi đến bên bệ đá, rồi từ từ đặt bàn tay trái lên chiếc kim bài Thoải Phủ đang treo lơ lửng.
Ngay khi ngón tay của Hồ Vũ vừa chạm vào mặt đồng, chiếc kim bài đột ngột rung lên bần bật. Luồng ánh sáng vàng đục bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhuộm đỏ cả một vùng nước xung quanh bệ đá.
Cái bóng của Thảo Ly trên màn nước lập tức thay đổi. Đôi mắt vốn trống rỗng của nàng đột ngột chuyển hướng, nhìn thẳng vào gương mặt của Hồ Vũ. Nàng không còn lặp lại ba câu van xin trong biên bản xử tử nữa. Nàng từ từ đưa cả hai tay về phía hắn, khóe môi cong lên thành một nụ cười dịu dàng, rồi cất tiếng nói bằng một giọng trong trẻo, không còn tiếng rè đứt quãng:
- Chờ thiếp... Trên bến đò xưa...
Câu nói này không hề có trong bất kỳ biên bản nào của Thoải Phủ năm 1725. Đây là lời hẹn ước riêng tư mà Hồ Vũ đã kể lại cho Khánh nghe trong những mảnh ký ức cũ.
Hồ Vũ áp chặt lòng bàn tay vào chiếc kim bài đồng. Cái bóng của Thảo Ly trên màn nước cũng đồng thời nâng hai bàn tay lên, hướng về phía bàn tay của hắn qua làn nước âm ngăn cách. Hai bàn tay một thật một ảo gần như chạm vào nhau trên mặt nước đứng.
Nhưng Khánh vẫn đứng đó, mắt hắn không rời khỏi những ngón tay của cái bóng. Hắn nhìn rất rõ bàn tay Hồ Vũ khép chặt để nắm chiếc kim bài. Phải một nhịp thở sau, những ngón tay của cái bóng Thảo Ly mới từ từ co lại theo đúng tư thế nớ. Sự chậm trễ nớ chỉ diễn ra trong chưa đầy một phần mười giây, nhưng dưới nhãn quan của một người đã quen tiếp xúc với tà vật như Khánh, nó rõ ràng như một vết rách trên tờ giấy trắng.
Cái bóng đó không hề tự cử động. Nó chỉ đang bắt chước theo những gì người đàn ông trước mặt nó đang làm.