TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 236: Vong Ký Đen Tràn Tên
Cánh cửa kho niêm dưới nền nhà tiệm Vong Ký vừa mở ra, hơi lạnh từ lòng đất đã xộc thẳng lên chân Khánh. Mùi ẩm mốc của những góc tường lâu năm quyện với…
Nội dung chương
Cánh cửa kho niêm dưới nền nhà tiệm Vong Ký vừa mở ra, hơi lạnh từ lòng đất đã xộc thẳng lên chân Khánh. Mùi ẩm mốc của những góc tường lâu năm quyện với mùi giấy ướt tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khó ngửi. Dưới ánh sáng tù mù của cây đèn dầu trên tay Khánh, những hàng gạch tàu dưới nền nhà xám xịt đi, lạnh ngắt như thể cả cái nền tiệm này đang trôi nổi trên một tầng nước âm của sông Hương.
Hắn bước từng bước xuống bậc thềm gạch, tiếng đế dép chạm vào mặt đất nghe sột soạt. Từ phía những ngăn tủ gỗ cũ kỹ kê sát vách đất, những tiếng lách cách nhỏ vụn bắt đầu vang lên. Đó không phải là tiếng mối mọt đục gỗ, mà là tiếng động của những tờ biên nhận cũ đang tự cọ xát vào nhau trong các hộc kéo.
Khánh đặt cây đèn dầu lên chiếc bàn gỗ mục, hắn kéo ngăn tủ số ba ra. Bên trong, những tà vật đã được hóa giải trong các biến cố trước như chiếc trâm ngọc bích và vài món đồ cầm đã khép hồ sơ đều nằm im lìm, không hề có một chút âm khí nào dao động. Thế nhưng, những tờ biên nhận bằng giấy vàng mỏng dính, ghi chép ngày giờ nhận đồ và tên tuổi của những vong hồn đã đi qua Cửa, lại đang run rẩy liên hồi.
Hắn cầm một tờ giấy biên nhận lên, ngón tay vừa chạm vào đã cảm nhận được một luồng rung động rất khẽ, như có một dòng điện nhẹ chạy qua da. Khi áp tờ giấy sát tai, Khánh nghe thấy một tiếng rè rè đứt quãng, giống như tiếng bước chân người đi trên sỏi đá vọng lại từ một khoảng cách rất xa.
- Quyển sổ đen của Âm Vũ đang dò tìm.
Khánh lầm bầm, chân mày hắn nhíu chặt lại.
Hắn hiểu ra cơ chế của sự bất thường này. Quyển Vong Ký đen nằm dưới đáy sông Hương không chỉ kéo những vong hồn mới chết, mà nó đang dùng chính quyền năng của một tà vật Thoải Phủ để quét qua tất cả những dấu tích cũ. Mọi vong hồn từng có tên trong sổ sách của tiệm Vong Ký đều để lại dấu tích. Chỉ cần còn một sợi chỉ đỏ hoặc vết mực trên biên nhận, quyển sổ đen kia sẽ dò ra mỏ neo để kéo họ về phía Cửa.
Khánh cầm tờ biên nhận đi lên nhà trên. Trên chiếc phản gỗ giữa gian thờ, Bồi đang ngồi xếp bằng, đôi mắt nó nhắm nghiền, hai tai áp sát vào chiếc khánh đồng đặt trên bàn thờ. Sợi chỉ đỏ nối từ gáy quyển Vong Ký trắng sang cán khánh đồng đang căng lên như dây đàn, khẽ rung theo từng nhịp thở của đứa nhỏ.
- Eng Khánh, con nghe thấy rồi.
Bồi mở mắt, giọng nó hơi run nhưng tay vẫn giữ chặt cây bút lông
- Có tiếng một người đàn bà gọi 'Tìm cái áo dài tím dưới chân cầu'. Tiếng nớ cứ lặp đi lặp lại, nghe nghẹn lắm eng.
Khánh lật nhanh quyển Vong Ký trắng đang mở sẵn trên bàn. Hắn tra cứu danh sách những vong hồn đã được tiệm hóa giải trong năm nay. Dòng chữ ghi tên *Hoàng Thị Lan* hiện ra dưới ánh nến, bên cạnh là dấu mực đỏ nhỏ mà Bồi đã đánh dấu khi hoàn tất lời hẹn.
- Không phải vong cô Lan.
Khánh nói, giọng hắn trầm xuống
- Cô ấy đã được hóa giải. Tiếng con nghe chỉ là pháp niệm rỗng, một vệt ký ức còn vương ở điểm rò âm dưới chân cầu Gia Hội và bị quyển sổ đen kích lại. Tên ni không được nhận dấu đỏ của vong còn tồn tại.
Cô Bảy từ gian trong bước ra, dáng đi của bà chậm chạp và mệt mỏi hơn trước rất nhiều. Kể từ khi dùng phần lớn quyền năng Canh Thoải để giữ Cửa, o Bảy đã mất đi Âm nhãn và không còn gọi được Canh Thoải; gương mặt o hiện rõ những nếp nhăn của một người già bình thường. Thị lực đời thường vẫn giúp o nhìn thấy bát nước sông Hương đặt giữa bàn thờ và quay sang Khánh:
- Khánh, mi phải cẩn thận. Quyển sổ đen nớ đang kéo tên vô tội vạ. Có những vong đã tan từ đời mô rồi, chừ chỉ còn cái bóng ký ức vương lại trong đồ vật. Nếu mi không phân biệt được vong còn tồn tại với dấu ký ức rỗng, mi sẽ ghi lầm tên vào danh sách cần trả. Lúc xuống dưới sông, mi sẽ bị những cái bóng rỗng nớ làm loạn đường đi.
Khánh gật đầu:
- Dạ o, con biết rứa. Nhưng răng để mình phân biệt được giữa hai thứ ni khi chúng đều phát ra tiếng gọi qua vật neo?
Cô Bảy bước lại gần bàn thờ, o chỉ tay vào bát nước sông Hương:
- Người chết thật sự thì hồn cốt vẫn còn liên kết với nước sông. Mi hãy dùng phép thử của dòng phủ. Gọi tên thật của họ một lần, đặt vật neo sát cạnh bát nước sông Hương ni. Nếu là vong còn tồn tại, họ sẽ nhận ra tên mình và đáp lại bằng một chi tiết riêng tư không có chép trong sổ sách của tiệm, đồng thời làm mặt nước trong bát đổi nhịp sóng. Còn nếu chỉ là dấu ký ức rỗng của người đã tan, tiếng gọi chỉ lặp đi lặp lại đúng một câu đã lưu trong vật neo, mặt nước sẽ phẳng lặng, không có bóng hình nào hiện lên cả.
Khánh làm theo lời o Bảy. Hắn xuống kho niêm lấy lên một tờ biên nhận cũ từ ba mươi năm trước, trên đó ghi tên một người đàn ông tên *Trần Văn Nghĩa*, chết đuối ở bến đò Bao Vinh. Hắn đặt tờ biên nhận sát cạnh bát nước sông Hương, rồi đọc rõ tên thật:
- Trần Văn Nghĩa.
Từ tờ giấy vàng cũ kỹ phát ra một tiếng thì thầm rè rè:
- Cho tôi chuộc lại chiếc nhẫn đồng... Cho tôi chuộc lại chiếc nhẫn đồng...
Khánh chăm chú nhìn vào bát nước sông Hương. Mặt nước phẳng lặng như tờ, không hề có một gợn sóng nhỏ nào dao động, cũng không có bất kỳ bóng hình mờ nhạt nào in trên mặt nước. Tiếng thì thầm nớ lặp lại đúng ba lần rồi im bặt.
- Vong ni đã tan rồi.
Khánh thở dài, hắn quay sang bảo Bồi
- Cái tiếng mi nghe thấy chỉ là cái bóng cũ bị quyển sổ đen kích hoạt lại thôi. Đừng ghi tên ni vào danh sách. Nếu ghi vào, lúc xuống dưới sông ta sẽ không tìm thấy chủ thể nào để trả tên, đường dẫn âm sẽ bị đứt.
Bồi gật đầu, nó nhúng cây cọ vào bát nước sạch đặt bên cạnh, gạch một đường nhẹ lên khoảng trống phía dưới trang giấy của quyển Vong Ký trắng. Đường gạch bằng nước nhanh chóng thấm vào giấy rồi biến mất, không để lại dấu vết gì, biểu thị cho một cái tên đã tan thành cát bụi, không còn thực thể để cứu vớt.
Cửa tiệm Vong Ký đột ngột bị đẩy mạnh ra. Gió mang theo hơi mưa lạnh buốt thổi ùa vào làm ngọn nến trên bàn thờ chao đảo, suýt tắt. Quang bước vào, người ướt sũng nước mưa, chiếc áo khoác bám đầy bùn đất từ mép sông. Theo sau hắn là Phan Khanh, nét mặt nghiêm nghị, tay xách một chiếc túi vải lớn đựng những món đồ lặt vặt.
- Khánh! Ngoài bến Đập Đá có chuyện rồi.
Quang vuốt nước mưa trên mặt, giọng hắn gấp gáp
- Nhiều người dân nửa đêm tự dưng thức dậy, đi bộ ra bờ sông như người mộng du. Họ bảo nghe thấy tiếng người thân đã chết gọi tên mình từ dưới nước. Có người suýt chút nữa đã bước chân xuống dòng nước lụt nếu chúng tau không cản kịp.
Phan Khanh đặt chiếc túi vải lên bàn, tiếng kim loại và gốm sứ va vào nhau lách cách:
- Tôi và lực lượng tuần tra đã phong tỏa khu vực bờ sông từ Đập Đá đến cồn Hến dưới danh nghĩa diễn tập phòng lụt. Những người dân đó đã được đưa về nhà an toàn. Nhưng dọc bờ sông, chúng tôi tìm thấy những thứ này. Chúng đều đang phát ra tiếng động lạ.
Phan Khanh mở túi vải ra. Bên trong là một chiếc lược sừng gãy răng, một chiếc bình vôi cũ bằng gốm men lam, và một chiếc guốc gỗ đã mục một bên gót.
Khánh bước lại gần, hắn không chạm tay trực tiếp vào các vật đó mà cúi xuống nhìn kỹ.
- Anh Khanh, anh có thấy cái gì trên những vật này không?
Khánh hỏi.
Phan Khanh gật đầu, anh chỉ ngón tay vào phần chân của chiếc bình vôi cũ:
- Lúc thu gom, tôi thấy từ phần đế của các vật này rịn ra một nét mực đen rất mỏng. Nó trông giống như một sợi chỉ đen kéo dài dưới đất, hướng thẳng về phía Cồn Hến. Tôi đã dùng bản đồ đánh dấu lại vị trí của từng vật khi tìm thấy chúng.
Phan Khanh trải tấm bản đồ thành phố Huế lên bàn. Trên bản đồ, những vòng tròn đỏ biểu thị các điểm rò âm dọc sông Hương giờ đây được nối với nhau bằng những nét vẽ màu đen của Phan Khanh. Tất cả các nét vẽ đó đều quy tụ về một điểm duy nhất: vùng nước xoáy phía dưới Cồn Hến.
- Đây không phải là rò âm ngẫu nhiên.
Khánh nói, mắt hắn dán chặt vào tấm bản đồ
- Quyển Vong Ký đen của Âm Vũ đang dùng tên của các vong hồn làm dây kéo. Nó găm một đầu dây vào vật neo trên bờ, đầu kia nối với quyển sổ dưới đáy sông. Khi Cửa khép lại, nó sẽ giật toàn bộ sợi dây này để ép tất cả vong hồn tràn về Cửa cùng một lúc. Những vật neo này chính là mỏ neo giữ cho vết rách của Cửa không bị khép lại.
Hắn quay sang nhìn Bồi:
- Bồi, ghi chép lại cho kỹ. Kẻ ba cột rõ ràng trên tờ giấy bản lớn ni cho tau.
Đứa nhỏ mười tuổi mím môi, tay cầm bút lông bắt đầu kẻ ba cột rõ ràng trên tờ giấy bản lớn. Cột thứ nhất ghi tên thật, cột thứ hai ghi vật neo, và cột thứ ba ghi lời hẹn chưa hoàn tất.
Mỗi khi Phan Khanh đưa ra một vật neo, Khánh lại cùng Cô Bảy dùng phép thử với bát nước sông Hương.
- Nguyễn Văn Cần. Vật neo: chiếc lược sừng. Lời hẹn: tìm lại đứa con gái lạc ở chợ Đông Ba năm 1975.
Khánh đọc chậm rãi khi thấy mặt nước trong bát khẽ dao động, hiện lên bóng một người đàn ông mặc áo cộc tay.
Bồi viết nắn nót từng chữ. Sau khi viết xong, nó dùng ngón tay trỏ nhúng vào đĩa son đỏ, ấn một chấm son tròn trịa bên cạnh tên của Nguyễn Văn Cần. Chấm son sáng lên dưới ánh nến, biểu thị đây là một vong hồn thực sự còn tồn tại dưới Âm Hương và cần được giải cứu.
Còn đối với chiếc guốc gỗ cũ, khi gọi tên người chủ cũ, mặt nước trong bát hoàn toàn không dao động. Tiếng gọi phát ra từ chiếc guốc chỉ là một câu lặp lại vô nghĩa. Bồi không dùng mực son, nó nhúng cọ vào bát nước sạch, gạch một đường ngang qua dòng chữ ghi tên người đó. Đường gạch bằng nước nhanh chóng thấm vào giấy rồi khô đi, để lại một vệt mờ không màu sắc.
Cứ thế, căn phòng chỉ còn tiếng mưa rơi rào rào ngoài mái hiên và tiếng bút lông sột soạt của Bồi.
Khi danh sách đã có hơn ba mươi tên được đóng chấm son, Bồi khẽ ngẩng đầu lên, nó đọc thử một cụm tên theo thứ tự đã ghi trên giấy:
- Nguyễn Văn Cần... Lê Thị Mai... Trần Hữu Đức...
Ngay khi giọng đọc của đứa nhỏ vang lên, chiếc khánh đồng trên bàn thờ khẽ rung lên một tiếng *coong* nhẹ. Sợi chỉ đỏ nối giữa quyển sổ trắng và khánh đồng căng ra như dây đàn.
Từ dưới nền gạch lạnh ngắt của tiệm Vong Ký, những tiếng thì thầm hỗn độn ban nãy đột ngột dừng lại. Thay vào đó, một luồng âm thanh duy nhất trầm đục vang lên, chạy dọc theo đường nứt của nền gạch hướng thẳng ra phía cửa tiệm, rồi lao xuống lòng sông Hương ngoài kiệt Gia Hội.
Khánh quỳ xuống, hắn áp lòng bàn tay vào nền gạch lạnh buốt. Hắn cảm nhận được một luồng nước âm đang chảy xiết ngay dưới chân mình, nhưng luồng nước này không hỗn loạn như những vết rò âm ngẫu nhiên ngoài kia. Nó chảy theo một lộ trình rất rõ ràng, nối liền các chấm son trên danh sách của Bồi với điểm tụ dưới Cồn Hến.
- Đây là đường xuống an toàn.
Khánh ngẩng đầu nhìn Quang và Phan Khanh
- Âm Vũ đang mở các vết rò âm ngẫu nhiên trên sông để làm nhiễu loạn chúng ta. Nếu chúng ta sa vào những vết rò đó, linh hồn sẽ bị dòng nước xiết cuốn trôi ngay lập tức. Nhưng luồng tên này thì khác. Nó là sợi dây liên kết giữa các vong hồn thật sự với quyển sổ đen. Đi theo đường này, tau sẽ xuống thẳng được nơi đặt quyển sổ mà không bị dòng nước âm làm lạc hướng.
Quang nhìn bản đồ, nét mặt lo lắng:
- Nhưng Khánh ơi, luồng nước này chảy rất xiết. Mi đi một mình dưới đó, không có ai hỗ trợ, ngộ nhỡ có chuyện chi...
- Tau không đi một mình.
Khánh cắt lời, hắn chỉ vào danh sách của Bồi
- Bồi ở trên này sẽ gõ khánh đồng để dẫn đường cho tau. Mỗi tiếng khánh của Bồi sẽ là một nhịp định vị dưới nước. Chỉ cần Bồi không dừng lại, tau sẽ không bị lạc.
Gần nửa đêm, mưa ngoài trời bắt đầu ngớt dần, chỉ còn những hạt mưa bụi li ti bay trong gió lạnh. Căn phòng tiệm Vong Ký chìm vào sự im lặng tịch mịch.
Bồi vẫn cặm cụi viết. Trên tờ giấy bản lớn, các chấm son đỏ chót xếp thành một hàng dài.
Bỗng nhiên, Khánh để ý thấy một hiện tượng lạ trên tờ danh sách.
Những chấm son đỏ mà Bồi vừa đóng dấu, thay vì nằm yên trên mặt giấy, bắt đầu có dấu hiệu loang ra. Màu son đỏ tươi từ từ chảy vệt về phía cuối tờ giấy, tụ lại tại một điểm biểu thị cho khu vực Cồn Hến trên bản đồ của Phan Khanh.
Nhưng ngay giữa luồng mực son đang loang lổ đó, xuất hiện một khoảng trống kỳ lạ.
Đó là một khoảng giấy hoàn toàn sạch sẽ, không hề thấm một chút mực son nào, dù xung quanh nó mực đỏ đã nhuộm kín. Khoảng trống này có hình chữ nhật vuông vức, kích thước chỉ bằng một quyển sổ tay đóng kín.
Khánh nhíu mày, hắn cúi sát mặt xuống tờ giấy:
- Khoảng im ni là răng?
Cô Bảy bước lại gần, bà nhìn chằm chằm vào khoảng trống hình chữ nhật đó, gương mặt bà càng thêm nghiêm trọng:
- Đó là nơi quyển Vong Ký đen đang ghim vào Cửa Âm Hương. Nó tạo ra một vùng cấm âm, không một vong hồn nào có thể đến gần khu vực đó nếu chưa được kẻ nắm quyền trên sổ đen cho phép. Khoảng im này giống như một lớp niêm chặn, không cho bất kỳ ai tiếp cận quyển sổ từ phía trên.
Bồi tò mò, nó đưa ngón tay trỏ nhỏ nhắn của mình chạm nhẹ vào khoảng giấy không thấm son đó.
Ngay khi ngón tay của Bồi vừa chạm vào mặt giấy, một tiếng động lạ vang lên từ dưới lòng sông sâu, truyền qua nền gạch của tiệm Vong Ký dội thẳng vào tai mọi người.
Đó là một tiếng *cạch* khô khốc, nghe như tiếng một chiếc khóa sắt khổng lồ vừa được khép lại dưới đáy nước lạnh ngắt của Cồn Hến.
Đồng thời, từ trong túi áo của Khánh, miếng đồng khắc chữ 'Tích' đột ngột nóng rực lên như một hòn than mới gắp ra khỏi lò. Khánh giật mình, hắn vội vàng đưa tay vào túi áo lấy miếng đồng ra.
Mặt miếng đồng khắc chữ 'Tích' đang tỏa ra một luồng hơi nóng bỏng tay, những vạch nước khắc trên đó sáng lên một màu đỏ sậm như máu. Hắn phải thả vội miếng đồng xuống mặt bàn gỗ. Miếng đồng chạm vào mặt bàn phát ra một tiếng động nặng nề, khói trắng bốc lên nghi ngút từ chỗ gỗ bị đốt cháy xém.
Bồi rụt tay lại, gương mặt nó cắt không còn giọt máu, nó nhìn Khánh run rẩy:
- Eng Khánh... con nghe thấy tiếng khóa cửa... Họ khóa lại rồi... Họ không cho ai xuống nữa...