TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 234: Ba Con Đường

Ba chồng tài liệu cũ nằm im lìm trên bàn gỗ, mép giấy quăn lại vì hơi ẩm bốc lên từ nền đất tiệm Vong Ký. Khánh dùng một viên gạch vỡ đè lên chồng giấy ở…

Nội dung chương

Ba chồng tài liệu cũ nằm im lìm trên bàn gỗ, mép giấy quăn lại vì hơi ẩm bốc lên từ nền đất tiệm Vong Ký. Khánh dùng một viên gạch vỡ đè lên chồng giấy ở giữa, tránh cho gió từ cửa hông thổi bay. Tiếng mưa dầm dề ngoài ngõ kiệt Gia Hội vẫn chưa có dấu hiệu dứt, nước mưa từ mái hiên tôn gõ xuống mặt đất nghe lộp bộp.

Phan Khanh đẩy cửa bước vào, chiếc áo khoác gió màu đen của anh ướt đẫm, nước chảy thành vệt dài dưới sàn nhà. Anh không cởi mũ, chỉ vuốt nước mưa trên mặt rồi đặt một tập hồ sơ bọc trong túi nilon lên bàn, ngay cạnh ba chồng tài liệu của Khánh.

- Tình hình ngoài kia tệ hơn tôi nghĩ.

Phan Khanh nói, giọng khản đặc vì thiếu ngủ

- Các điểm rò âm đã lan tới khu dân cư ở phường Phú Cát và Vỹ Dạ. Ban ngày mà người ta đã thấy bóng người đi lại dưới gầm cầu Gia Hội. Dân tình bắt đầu đồn thổi, tôi phải cho anh em cắm chốt dưới danh nghĩa phòng chống bão lụt để ngăn người hiếu kỳ qua lại.

Khánh không ngước mắt lên. Ngón tay hắn miết nhẹ vào mép một tờ giấy ố vàng.

- Cửa tự nhiên đã mở từ ngày hai mươi bảy tháng Tám. Nhưng Vong Ký đen của Âm Vũ vẫn đang gom gần đủ tên để xé rộng độ mở ấy. Lực hút của nó đang kéo mọi thứ dưới sông lên.

Quang kéo một chiếc ghế đẩu ngồi xuống bên cạnh Khánh. Anh dùng kính lúp soi vào những dòng chữ Hán chép tay trong tập gia phả Nguyễn tộc, trán nhíu chặt lại:

- Tau đã đối chiếu ba chồng tài liệu mi vừa chia. Đường thứ nhất là rời Huế, chờ Cửa tự đóng vào mùng bảy tháng chín. Đường thứ hai là dùng Hương Thuật cưỡng chế phá hủy quyển sổ đen nớ. Còn đường thứ ba...

- Đường thứ ba là tau phải xuống Âm Hương.

Khánh ngắt lời Quang, giọng hắn phẳng lặng

- Xuống tận đáy Cồn Hến để tháo từng cái tên ra khỏi sổ đen.

Cô Bảy ngồi trên chiếc phản gỗ phía sau bàn thờ, đôi tay bà run run têm trầu. Từ ngày dùng phần lớn quyền năng làm mỏ neo giữ Cửa ở bến đò cũ, o già đi trông thấy. Mái tóc o bạc trắng hơn nửa, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu. O không còn Âm nhãn, cũng không còn gọi được Canh Thoải để bảo vệ Khánh dưới nước. Dẫu vậy, mắt tai đời thường và kinh nghiệm mấy chục năm đi đường nước của o vẫn còn.

O Bảy ngước cặp mắt mờ đục nhìn Khánh, giọng o khàn khàn:

- Mi đừng có nghĩ đến chuyện bỏ đi. Phương án thứ nhất của mi không dùng được đâu. Nếu mi bỏ mặc Cửa tự đóng đúng hạn, vết rách do quyển sổ đen tạo ra vẫn sẽ tồn tại. Những vong hồn bị Âm Vũ ghim tên vào đó sẽ bị kẹt lại giữa hai cõi, họ không thể đi qua Cửa mà cũng không thể trở lại cõi trần. Lâu dần, vết rách nớ sẽ rộng ra, vong từ dưới sông Hương sẽ tràn lên phố cả ngày lẫn đêm. Lúc nớ Huế không còn là Huế nữa.

Khánh im lặng. Hắn biết o Bảy nói đúng. Việc bỏ mặc không bao giờ là một lựa chọn thực tế. Hắn nhìn sang chồng tài liệu thứ hai, nơi có những ghi chép về các trận pháp tiêu diệt tà vật bằng lửa và máu.

- Rứa còn phương án thứ hai?

Khánh hỏi Quang

- Dùng Hương Thuật để đốt quyển sổ đen nớ từ trên bờ thì răng?

Quang lật một trang giấy chép tay từ năm 1966, nét mực đã nhạt đi nhiều:

- Năm 1966, dưới sông Hương từng xảy ra một vụ cưỡng mở Cửa tương tự nhưng quy mô nhỏ hơn. Khi nớ, người ta đã cố tình đốt một phần sổ sách ghi tên vong để ngăn chặn nghi thức. Kết quả là phần sổ bị hủy, nhưng những vong hồn có tên trong phần bị đốt cũng mất luôn vật neo. Họ trở thành những vong vô danh, không có danh tính, không có chốn về, vất vưởng dọc các bến sông suốt mấy chục năm. Rò âm từ đợt nớ kéo dài đến tận những năm tám mươi mới tạm lắng.

Khánh nhớ lại vết cắt thử trên sợi chỉ đen ở Chương 232. Hắn đã dùng con dao nhỏ bằng đồng cắt sợi chỉ; mặt bàn rịn nước đen và nhiều tiếng kêu đau cùng dội lên. Khi hắn rạch đầu ngón tay, dùng máu nối hai đầu chỉ lại, tiếng kêu mới dừng, còn đầu ngón tay lập tức tê buốt. Nếu tiêu diệt vật chứa là quyển Vong Ký đen bằng bạo lực, toàn bộ mối liên kết giữa tên, vật neo và lời hẹn của hàng nghìn vong hồn sẽ bị đứt gãy đột ngột. Họ sẽ mất tên hoặc chịu tổn thương không thể cứu lại.

- Không thể phá sổ.

Khánh kết luận, hắn gạt chồng tài liệu thứ hai sang một bên

- Phá sổ là giết chết họ lần thứ hai.

Hắn cầm quyển Vong Ký trắng đặt lên bàn. Quyển sổ của tiệm Vong Ký vẫn mang một màu trắng ngà của giấy bản cổ, gáy sổ khâu bằng chỉ ngũ sắc. Bên cạnh nó, ba sợi chỉ đen thu được từ những vụ hóa giải trước đó nằm im lìm trên mặt bàn gỗ. Khánh thử đưa ba sợi chỉ đen lại gần quyển sổ trắng. Không có hiện tượng gì xảy ra. Sổ trắng không hề hút những sợi chỉ đen vào trong, trang giấy vẫn trống trơn.

- Bồi, con qua đây eng biểu.

Khánh gọi vọng vào gian kho phía sau.

Đứa nhỏ mười tuổi lẹt quẹt mang đôi dép tổ ong bước ra. Đôi mắt Bồi thâm quầng, âm giác của đứa trẻ làng Chuồn những ngày ni luôn phải hoạt động hết công suất vì tiếng lao xao dưới lòng sông dội lên quá mạnh.

- Con nghe thấy chi trong kho nớ?

Khánh hỏi.

Bồi đứng nép bên cạnh o Bảy, tay nó bấu chặt vào vạt áo của o:

- Dạ, con nghe thấy nhiều tiếng gọi lắm eng Khánh. Nhưng có tiếng gọi nghe rõ ràng, có nhịp điệu giống như người ta đang nói chuyện với mình. Còn có những tiếng nghe rỗng tuếch, cứ lặp đi lặp lại một câu rồi thôi.

Khánh gật đầu, hắn chỉ vào quyển sổ trắng:

- Những tiếng có nhịp điệu là của những vong hồn còn tồn tại, họ còn vật neo và còn ý thức. Còn những tiếng lặp lại rỗng tuếch là pháp niệm, là ký ức cũ sót lại của những người đã tan hoàn toàn từ lâu nhưng vẫn bị Âm Vũ dùng thuật để dựng lại. Con phải phân biệt rõ hai loại ni. Từ chừ đến tối, con ngồi ở bàn thờ, nghe và lập cho eng một danh sách những tên còn thực sự tồn tại dưới sông. Tuyệt đối không được ghi những cái tên đã tan vào sổ trắng. Nếu ghi nhầm, sổ trắng sẽ bị nhiễm tạp khí, không thể dùng để đối ứng với sổ đen được nữa.

Bồi mím môi gật đầu, nó tự giác đi lấy nghiên mực và cây bút lông nhỏ rồi ngồi xuống góc bàn.

Cô Bảy nhìn Khánh, đôi mắt o đầy lo âu:

- Khánh này, mi định xuống Âm Hương bằng cách mô? Mi không còn là người thường nữa, vết bớt trên vai mi...

O Bảy bỏ lửng câu nói, nhưng Khánh hiểu o đang ám chỉ điều gì. Hắn cởi cúc áo ngực, để lộ vết bớt màu đỏ hình cá trên vai trái. Vệt bớt đỏ sẫm nay đã lan rộng ra, những đường gân máu nhỏ li ti như những xúc tu đang bò dần về phía xương ức. Mỗi lần hắn vận Hương Thuật, vết bớt lại nóng ran lên như có than đốt dưới da.

Hắn lấy từ trong túi áo ra một miếng đồng nhỏ bằng ba ngón tay. Đó là miếng đồng khắc chữ 'Tích' đã nằm trên chiếc bàn cạnh giường trong giờ cuối của Ông Tư và được Khánh tự tay cất giữ sau khi cha tắt thở. Miếng đồng đã cũ, rìa cạnh bị mòn vẹt vì thời gian, nhưng chữ 'Tích' khắc chìm ở giữa vẫn còn rất rõ nét.

- Ông Tư để lại cái ni cho con.

Khánh đặt miếng đồng lên bàn

- O Bảy nói đúng, nếu con dùng căn nguyên linh hồn của Tích để mở niêm dưới sông, quyển sổ đen sẽ nhận diện con là người thuộc giao ước cũ của Thoải Phủ từ năm 1945. Nó sẽ ghim tên con vào Cửa để làm vật thế mạng cho Âm Vũ.

Quang đẩy gọng kính, anh nhìn miếng đồng rồi nhìn Khánh:

- Nhưng nếu mi không dùng căn nguyên của Tích, mi làm răng xuống được Âm Hương? Nước dưới nớ lạnh lắm, người sống xuống không quá ba phút là tim ngừng đập vì âm khí. Chỉ có người có dấu hồn Thoải Phủ mới đi sâu vào lòng sông được thôi.

Khánh trầm ngâm một lát. Hắn lấy một tờ giấy vàng mã, dùng bút lông chấm mực đỏ viết lên đó ba chữ rõ ràng: *Nguyễn Vĩnh Khánh*.

Hắn dùng một cây kim nhỏ chích vào đầu ngón tay trỏ của mình. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra. Khánh nhỏ giọt máu ngay cạnh cái tên vừa viết trên giấy vàng, sau đó hắn đặt miếng đồng khắc chữ 'Tích' đè lên trên giọt máu đó.

- Con không phải là Tích của năm 1945.

Khánh nói, giọng hắn đanh và dứt khoát:

- Tích đã chết từ tám mươi mốt năm trước rồi. Con là Nguyễn Vĩnh Khánh, đứa trẻ sống lại năm 2003 và lớn lên ở tiệm Vong Ký ni. Con sẽ dùng danh tính của Khánh để thực hiện nghi thức, nhưng dùng căn nguyên của Tích làm mỏ neo để dẫn đường. Hai thứ ni phải tách biệt rõ ràng.

Cô Bảy nhìn giọt máu của Khánh trên tờ giấy vàng. Giọt máu không hề thấm vào thớ giấy mà vo tròn lại thành một hạt nhỏ màu đỏ sẫm, nằm tách biệt ngay sát rìa miếng đồng. O thở dài:

- Mi liều quá Khánh nờ. Việc tách danh tính và căn nguyên linh hồn trong Hương Thuật chưa có ai làm thành công cả. Nếu nghi thức bị lệch một ly, hồn của mi sẽ bị xé làm đôi ngay dưới nước.

- Con không còn đường chọn khác.

Khánh nhìn ra ngoài trời mưa

- Tính cả ngày mai, chỉ còn năm ngày cho đến hết mùng bảy tháng Chín. Nước sông Hương đang dâng, còn Vong Ký đen tiếp tục xé rộng độ mở tự nhiên của Cửa. Nếu không thử chừ thì không còn cơ hội nữa.

Khánh quay sang Phan Khanh và Quang:

- Đi ra Đập Đá với tau. Tau cần thử nghi thức ni ngay tại mép nước sông Hương.

Phan Khanh gật đầu, anh đứng dậy lấy chiếc đèn pin công vụ cỡ lớn. Quang cũng vội vàng thu dọn đống tài liệu trên bàn, cất cẩn thận vào ngăn tủ khóa hai lớp của Ông Tư rồi khoác áo mưa đi theo.

Mưa ngoài trời vẫn xối xả. Ba người đi trên chiếc xe máy cũ của Khánh dọc theo đường Chi Lăng hướng về phía Đập Đá. Nước sông Hương đoạn này đã dâng cao mấp mé mặt đường, đục ngầu phù sa và cuốn theo nhiều rác rưởi, cành cây khô từ thượng nguồn đổ về. Gió từ cồn Hến thổi ngược lên buốt lạnh, mang theo mùi bùn non ẩm mốc đặc trưng của những ngày lũ lụt ở Huế.

Khánh đứng sát mép nước, nơi những con sóng đục ngầu đang vỗ bôm bốp vào những tảng đá hộc chống sạt lở. Hắn lấy tờ giấy vàng mã có giọt máu và miếng đồng 'Tích' ra khỏi túi nilon bảo vệ.

Hắn ngồi thụp xuống, hai đầu gối ngập trong dòng nước lũ lạnh ngắt. Khánh đặt tờ giấy vàng mã nằm trên một phiến đá phẳng sát mép nước, rồi hắn dùng ngón tay trỏ có vết thương chạm vào miếng đồng.

- Hồn về nguồn nước, xác gửi đất lành.

Khánh lẩm bẩm đọc bài chú gọi tên

- Nguyễn Vĩnh Khánh xin mượn căn nguyên của Tích để mở lối đi dưới sông Hương. Tên ai người nấy giữ, nợ ai người nấy trả.

Hắn vừa dứt lời, vết bớt hình cá trên vai trái bỗng nhiên bỏng rát như có một thanh sắt nung đỏ áp vào da. Khánh cắn chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt chạy dọc theo cột sống, lao thẳng xuống cánh tay rồi truyền vào miếng đồng dưới đất.

Giọt máu của Khánh trên tờ giấy vàng mã đột nhiên tan ra, nhưng nó không thấm vào giấy mà chảy tràn xuống mặt đá, tạo thành một đường chỉ đỏ mảnh nối thẳng xuống dòng nước sông Hương đang cuộn chảy.

Ngay lập tức, một vòng nước xoáy nhỏ cỡ cái bát ăn cơm xuất hiện ngay sát mép đá nơi Khánh đang ngồi. Vòng xoáy nước quay tròn đều đặn, mặt nước bên trong vòng xoáy phẳng lặng như gương và có màu đen sậm của mực tàu, hoàn toàn tách biệt với dòng nước đục ngầu xung quanh.

Khánh nhìn vào vòng nước xoáy đó. Hắn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong nước. Gương mặt của hắn rõ ràng, không bị méo mó, và bên cạnh gương mặt nớ là bóng dáng mờ ảo của một chàng trai trẻ mặc áo dài đen của những năm bốn mươi - đó chính là Tích. Hai gương mặt nằm song song nhau trong vòng nước xoáy, không hề hòa lẫn vào nhau.

Vết bớt đỏ trên vai Khánh nóng ran lên đến xương ức rồi dừng lại ở đó, không tiến thêm một phân nào về phía tim. Hắn thở phào nhẹ nhõm, trán đẫm mồ hôi dù gió sông đang thổi buốt giá.

- Được rồi.

Khánh đứng dậy, giọng hắn run lên vì lạnh

- Dòng nước đã nhận cả hai danh tính. Căn nguyên của Tích sẽ dẫn đường dưới sông, còn danh tính Nguyễn Vĩnh Khánh sẽ giữ cho hồn con không bị quyển sổ đen nuốt chửng.

Quang bước tới đỡ Khánh đứng vững:

- Mi ổn không Khánh? Mặt mi tái mét hết rồi kìa.

- Tau ổn.

Khánh vuốt nước mưa trên mặt

- Về tiệm thôi. Chúng ta không có nhiều thời gian.

Khi ba người trở lại tiệm Vong Ký, đồng hồ trên tường đã chỉ gần mười một giờ đêm. Gian giữa của tiệm yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng ngòi bút lông của Bồi sột soạt trên giấy bản.

Bồi ngước mắt lên nhìn Khánh khi hắn bước vào. Đứa nhỏ đặt cây bút xuống, vẻ mặt nó nghiêm trọng hơn bình thường:

- Eng Khánh ơi, con lập xong danh sách ban đầu rồi. Có bốn mươi hai tên còn thực sự tồn tại ở đoạn sông gần Vỹ Dạ ni. Nhưng...

- Nhưng răng con?

Khánh hỏi, hắn treo chiếc áo mưa ướt lên móc cửa.

Bồi chỉ vào quyển sổ trắng đang mở trên bàn:

- Lúc nãy khi con đang ghi tên thứ ba mươi chín, con nghe thấy tiếng của một người phụ nữ. Tiếng nớ không giống những tiếng khác. Người nớ không gọi tên mình, mà cứ lặp đi lặp lại lời tìm cái áo dài tím ở dưới chân cầu.

Bồi nhắc rằng o Bảy từng nói tà vật số chín, chiếc áo dài tím khâu vải liệm của cô Lan, đã được hóa giải. Em không hiểu vì sao dưới sông chừ vẫn còn tiếng gọi ấy.

Khánh bước lại gần bàn, hắn nhìn vào dòng chữ Bồi vừa viết thử. Dòng chữ ghi tên *Hoàng Thị Lan* nhưng không có dấu mực đỏ; Bồi đã để trống vì tiếng gọi chỉ lặp lại một câu.

- Cô Lan đã được hóa giải; tiếng ni không phải vong của cô ấy.

Khánh giải thích, hắn xoa đầu Bồi

- Đây chỉ là pháp niệm rỗng, một vệt ký ức về chiếc áo dài còn bị quyển sổ đen kích lại ở điểm rò âm cũ. Con đừng đóng dấu đỏ và cũng đừng xếp tên cô Lan vào danh sách vong còn tồn tại.

Khánh ngồi xuống ghế, hắn bắt đầu phân vai cho từng người:

- Phan Khanh, anh giúp tôi việc này. Từ ngày mai, anh cho người phong tỏa toàn bộ khu vực bờ sông từ Đập Đá đến cồn Hến dưới danh nghĩa diễn tập phòng lụt. Tuyệt đối không để người dân nào đến gần mép nước trong vòng ba ngày tới. Nếu có vong hồn nào hiện hình ban ngày mà bị người sống nhìn thấy, mọi chuyện sẽ rất rắc rối.

Phan Khanh gật đầu:

- Việc này tôi làm được. Lực lượng của tôi sẽ chốt chặn ở các ngả đường dẫn ra bến đò cũ. Nhưng còn việc dưới nước thì sao? Chúng tôi không thể giúp anh dưới đó được.

Khánh nhìn sang Quang:

- Quang, mi giữ tuyến bờ phía thượng lưu cho tau. Mi mang theo bản đồ nước của Thoải Phủ, cứ mỗi hai tiếng mi đo độ dâng của nước một lần. Nếu thấy luồng nước từ thượng nguồn đổ về cồn Hến đột ngột đổi hướng hoặc có màu đen sậm, mi phải gõ khánh đồng ở bến đò để báo cho tau dưới sông biết. Tiếng khánh đồng truyền dưới nước rất xa, tau sẽ nghe thấy mà tránh những luồng nước độc.

Quang nắm chặt tay Khánh:

- Mi yên tâm, tau sẽ canh giữ tuyến nước không để lệch một giây nào.

Khánh quay sang Bồi, giọng hắn dịu lại:

- Bồi, con ở lại tiệm với o Bảy. Nhiệm vụ của con là quan trọng nhất. Con phải giữ quyển sổ trắng ni. Mỗi khi con nghe thấy một cái tên nào dưới sông được tháo gỡ, con phải dùng con dấu của tiệm đóng một dấu đỏ lên tên của họ trong danh sách để xác nhận họ đã được tự do. Khi nào toàn bộ danh sách được đóng dấu đỏ, con hãy gõ khánh đồng ba tiếng dài để báo hiệu cho tau lên bờ.

Bồi nhìn Khánh, đôi mắt nó rơm rớm nước mắt nhưng nó vẫn cố gật đầu mạnh mẽ:

- Con nhớ rồi eng Khánh. Con sẽ không để sai một cái tên nào đâu.

Đêm đã về khuya, mưa ngoài trời vẫn rơi đều đặn tạo thành một bức màn nước dày đặc bao phủ khắp phố phường Gia Hội. Tiệm Vong Ký chìm vào sự im lặng tịch mịch. Cô Bảy đã đi nằm từ sớm vì sức khỏe yếu, Phan Khanh cũng phải về đồn để chuẩn bị cho lực lượng tuần tra ngày mai. Chỉ còn Khánh và Quang ngồi lại bên bàn thờ, ánh nến sáp đã cháy gần hết, chỉ còn một đoạn ngắn nhảy nhót những tia sáng cuối cùng.

Khánh cầm miếng đồng khắc chữ 'Tích' lên, ngắm nghía nó dưới ánh nến. Hắn biết ngày mai, ngày mùng ba tháng chín, sẽ là ngày hắn phải bước xuống dòng nước lạnh ngắt của sông Hương để đối mặt với Âm Vũ và quyển Vong Ký đen.

Bỗng nhiên, Bồi đang nằm ngủ thiếp đi trên chiếc phản gỗ bên cạnh chợt giật mình ngồi dậy. Đứa nhỏ thở hổn hển, mắt nhìn trừng trừng vào quyển Vong Ký trắng đang đặt trên bàn.

- Có chuyện chi rứa Bồi?

Khánh bước lại gần, hỏi nhỏ.

Bồi run rẩy chỉ tay vào quyển sổ trắng:

- Eng Khánh... con nghe thấy tiếng động lạ lắm. Không phải tiếng gọi của từng người nữa...

Khánh nhíu mày, hắn ghé tai sát vào mặt trang giấy của quyển Vong Ký trắng.

Từ sâu trong những trang giấy bản trống trơn, có một tiếng động đều đặn vọng lên. Tiếng động nghe như tiếng hàng nghìn bước chân đang đi bộ trên sỏi đá, hoặc tiếng của hàng nghìn người đang cùng thở dài một nhịp dưới lòng sông sâu. Âm thanh nớ trầm đục, vang lên đều đặn rồi đột ngột dừng ở một nhịp dài. Toàn bộ vong hồn bị giam phía dưới Cồn Hến tựa hồ đã biết lựa chọn của Khánh và đang im lặng chờ hắn xuống.

Chương khác

Xem thêm