TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 232: Những Việc Người Chết Để Lại

Khánh dùng chiếc khăn vải thô lau sạch những vệt nước mưa còn đọng trên mặt bàn gỗ lim ở gian giữa. Mùi gỗ ẩm lâu ngày quyện với mùi dầu tràm từ phòng…

Nội dung chương

Khánh dùng chiếc khăn vải thô lau sạch những vệt nước mưa còn đọng trên mặt bàn gỗ lim ở gian giữa. Mùi gỗ ẩm lâu ngày quyện với mùi dầu tràm từ phòng trong tạo nên một thứ không khí đặc quánh, khó thở. Ngoài ngõ kiệt Gia Hội, tiếng mưa rơi lúc nặng lúc nhẹ gõ vào những tấm tôn rỉ sét của nhà bên cạnh, nghe đều đặn như tiếng gõ nhịp của một buổi lễ cầu hồn.

Quang kéo chiếc ghế đẩu lại gần bàn, cẩn thận trải tấm bản đồ Cồn Hến đã bị ướt một góc ra. Phan Khanh đứng tựa lưng vào cột nhà rường, hai tay khoanh trước ngực, mắt không rời những nét vẽ chằng chịt trên giấy da dê. Cô Bảy bước ra sau cùng, dáng đi của o chập chững hơn trước nhiều. Kể từ đêm qua, sau khi dùng phần lớn quyền năng làm mỏ neo giữ Cửa, o không còn dáng vẻ nhanh nhẹn của một người canh giữ đường nước nữa. Đôi mắt o đục mờ, nhìn vào khoảng không trước mặt một cách mệt mỏi.

- Để tau coi thử.

Quang đưa kính lúp lên sát mặt bản đồ, ngón tay anh chỉ vào những dòng chú thích viết bằng chữ Hán thảo ở rìa giấy - Những chữ ni có ba màu mực khác nhau. Nét viết bằng mực tàu đen xỉn, đã ngấm sâu vào thớ giấy là của Ông Chính chép từ tài liệu Thoải Phủ cũ, chắc cũng phải từ những năm bốn mươi của thế kỷ trước. Còn những dòng chữ quốc ngữ viết xen kẽ bằng mực bút bi xanh, nét chữ run rẩy nhưng rõ ràng, là do Ông Tư mới ghi thêm vào đầu năm nay.

Khánh ngồi xuống đối diện Quang, mắt nhìn vào ba sợi chỉ đen đang cuộn tròn ở tâm bản đồ:

- Ông Tư ghi cái chi trong đó?

Quang chỉnh lại gọng kính, lẩm nhẩm dịch từng dòng chữ Hán rồi đối chiếu với phần ghi chú tiếng Việt của Ông Tư:

- Phần của Ông Chính mô tả cấu trúc của một quyển sổ giam vong. Sổ đen của Hồ Vũ không tự dưng mà giữ được hồn người chết lâu đến rứa. Muốn khóa một cái tên vào trang giấy, người làm sổ phải dùng ba lớp buộc. Lớp thứ nhất là tên thật của vong. Lớp thứ hai là vật neo, tức là món đồ gắn liền với cái chết hoặc phần xác của họ. Lớp thứ ba là lời hẹn, chính là nỗi oán hận hoặc nguyện vọng chưa thành để giữ họ lại cõi trần. Ba sợi chỉ đen trên bàn ni là mẫu của ba lớp khóa đó.

Cô Bảy ngồi xuống cạnh Khánh, o đưa bàn tay gầy guộc, đầy những vết sẹo nhỏ vuốt nhẹ lên ba sợi chỉ. Đôi mắt o không còn nhìn thấy những vệt luồng âm khí bốc lên từ sợi chỉ nữa, o chỉ có thể dùng xúc giác để cảm nhận:

- Đúng rồi. Hồi đó o còn làm Canh Thoải, o từng nghe Ông Chính nói về chuyện ni. Ba sợi chỉ ni không phải chỉ thường; thớ sợi đã ngấm âm khí từ gáy một quyển sổ bắt vong cũ. Mỗi sợi tương ứng với một lớp ràng buộc. Nếu không tháo đúng cách, tên và phần hồn bị giữ trong sổ sẽ cùng chịu tổn thương trước khi kịp thoát ra ngoài.

Khánh nhìn ba sợi chỉ đen bóng, ướt át như ba con giun nhỏ đang nằm im trên mặt bản đồ. Hắn rút con dao nhỏ bằng đồng thường dùng để gọt nhang ở ngăn kéo dưới bàn lên. Lưỡi dao bén ngót, phản chiếu ánh sáng vàng vọt của bóng đèn dây tóc trên trần nhà.

- Để tui thử cắt một sợi coi răng.

Khánh nói, giọng bình thản nhưng tay cầm dao hơi siết chặt.

- Khoan đã Khánh.

Quang định cản nhưng Khánh đã đặt lưỡi dao đồng lên sợi chỉ thứ nhất. Hắn dùng lực ấn mạnh xuống.

Một tiếng 'sực' nhỏ vang lên. Ngay khi sợi chỉ đen bị đứt làm đôi, mặt bàn gỗ lim dưới chỗ cắt lập tức rịn ra một lớp nước đen ngòm. Nước không chảy lan ra mà tụ lại thành một vũng nhỏ, bốc lên mùi bùn non tanh tưởi của đáy sông.

Cùng lúc đó, từ phía kho niêm ở gian sau và dưới gầm bàn gỗ, những tiếng rầm rì, lao xao bỗng nhiên rộ lên. Đó là tiếng của hàng chục giọng nói nam nữ khác nhau, có tiếng khóc thút thít của đàn bà, tiếng thở dài của người già, và cả tiếng rên rỉ đau đớn của trẻ con. Những âm thanh đó gõ vào tai Khánh làm hai bên thái dương hắn giật liên hồi.

- Đau quá... Lạnh quá... Cứu tôi...

Tiếng kêu khóc mỗi lúc một rõ hơn, như thể có người đang cào cấu vào vách gỗ của tiệm Vong Ký.

- Khánh, nối lại mau.

Cô Bảy thốt lên, giọng o run rẩy - Mi đang dùng lực cưỡng ép phá xích của tụi nó. Cắt chỉ bằng dao thường là mi đang cắt vào hồn phách của những vong bị nhốt trong sổ.

Khánh không chần chừ. Hắn dùng lưỡi dao đồng rạch một đường nhỏ ở đầu ngón tay trỏ của mình. Một giọt máu đỏ tươi ứa ra. Hắn dí ngón tay đẫm máu vào chỗ hai đầu sợi chỉ đen vừa bị đứt.

Ngay khi giọt máu của Khánh chạm vào, hai đầu sợi chỉ tự động xoắn lại với nhau như hai con rắn nhỏ gặp nước. Vũng nước đen trên mặt bàn lập tức rút sạch vào thớ gỗ, những tiếng kêu khóc dưới gầm bàn cũng im bặt, trả lại sự im lặng đến đáng sợ cho căn phòng.

Khánh rụt tay về. Đầu ngón tay trỏ của hắn, nơi vừa chạm vào sợi chỉ đen, lập tức chuyển sang màu trắng bệch và mất đi hoàn toàn cảm giác. Hắn cố thử bấm móng tay vào đầu ngón đó nhưng chỉ thấy một sự tê dại buốt giá, giống như ngón tay đã bị ướp trong đá lạnh từ lâu.

- Mỗi thao tác tháo sổ đều phải trả giá bằng máu và giác quan của người tháo.

Quang nhìn ngón tay của Khánh, giọng anh trầm xuống - Ông Tư ghi chú rõ ràng ở đây. Quyển Vong Ký đen là một trận pháp sống. Mi muốn cứu người ta ra thì mi phải chia sẻ cái đau của người ta. Nếu mi tháo sai một bước, cái giá phải trả sẽ lớn hơn nhiều.

Phan Khanh nãy giờ vẫn im lặng. Anh bước lại gần bàn, lật cuốn sổ tay của mình ra rồi đặt bên cạnh bản đồ.

- Từ chiều qua đến giờ, công an phường Gia Hội và khu vực Đập Đá nhận được liên tiếp mười hai cuộc gọi. Người dân báo rằng họ nghe thấy tiếng gọi tên của thân nhân đã khuất. Có người nghe thấy tiếng con mình gọi cửa ngoài ngõ lúc ba giờ chiều. Có người đi chợ Đông Ba thì thấy bóng người quen đi lướt qua rồi biến mất vào dòng nước ngập dưới chân cầu.

Phan Khanh dùng bút chì đánh dấu ba điểm đỏ lên bản đồ của Khánh.

- Những điểm này đều nằm trên một đường thẳng chạy dọc các tuyến nước ngầm từ Gia Hội. Nó đi qua Đập Đá rồi đổ thẳng về phía nam Cồn Hến. Đây là những nơi có rò âm mạnh nhất. Người dân hoang mang lắm, nhưng chúng tôi chỉ có thể giải thích là do mưa lũ gây tiếng động lạ để trấn an dư luận. Nếu tình trạng này kéo dài đến ngày mùng bảy tháng chín, khi Cửa khép lại, tôi sợ là người sống ở khu vực này sẽ không chịu nổi âm khí.

Bồi từ phía gian kho niêm bước ra, trên tay em ôm chiếc khánh đồng nhỏ của tiệm. Đứa nhỏ mười tuổi mặt mũi lấm lem tro nhang, đôi mắt có phần mệt mỏi vì thiếu ngủ:

- Eng Khánh, con mới vào kho nghe thử mấy món đồ cũ. Con cầm cái trâm ngọc bích của o Lan, đọc tên o kèm theo lời hẹn cũ, nhưng quyển Vong Ký trắng không mở, khánh đồng cũng không đáp lại. Con phải tự lật mục lưu mới thấy tên o Lan đã nằm trong phần hoàn tất, chỉ còn một dòng ghi chép đã khép, không còn dấu vong nào để nhận nữa. Sau đó con thử với mấy biên nhận chưa tất toán, ứng với những cái tên vẫn đang vọng về từ các điểm rò âm; khi đủ tên thật, vật neo và lời hẹn còn hiệu lực, sợi chỉ ở gáy sổ mới rung lên.

Bồi đặt chiếc khánh đồng lên bàn, em nhìn Khánh:

- Con nghĩ với những vong còn mắc lại, quyển sổ trắng chỉ nhận diện khi có đủ ba thứ: tên thật, vật neo và lời hẹn còn hiệu lực. Quyển sổ đen của Âm Vũ chắc cũng hoạt động theo nguyên tắc rứa, nhưng hắn dùng ba lớp chỉ đen ni để khóa chết tụi nó lại, không cho vong hồn tự do đi qua Cửa.

Cô Bảy gật đầu, o chỉ vào một dòng chữ viết tay rất nhỏ của Ông Tư ở góc khuất của tấm bản đồ.

- Ông Tư có dặn: 'Người tháo sổ phải đi từ tên ra lời hẹn, không được đi từ bìa vào gáy.'

Cô Bảy giải thích rằng Khánh phải giải quyết từng cái tên, tìm ra vật neo dưới sông Hương rồi dùng Hương Thuật giải tỏa lời hẹn. Nếu hắn tháo gáy trước để giải thoát tất cả cùng lúc, ba sợi chỉ sẽ tự thắt nút. Khi đó, các vong bị đẩy ra ngoài mà không có tên, hóa thành những vệt mực vô danh trôi dưới Âm Hương và không thể qua Cửa.

Khánh im lặng nghe. Hắn lấy miếng đồng khắc chữ 'Tích' từ trong túi áo ra. Miếng đồng nhỏ bằng nửa bàn tay, bề mặt đã bị xỉn màu vì thời gian, chỉ có chữ 'Tích' khắc sâu ở giữa là còn rõ nét. Hắn đặt miếng đồng vào vị trí vòng khóa thứ nhất trên bản đồ, nơi ba sợi chỉ đen đang cuộn tròn lại.

Một tiếng 'cạch' nhẹ vang lên từ phía dưới gầm bàn gỗ, giống như tiếng chốt cửa được mở ra.

Vòng chỉ đen thứ nhất đang siết chặt lấy điểm đánh dấu Cồn Hến bỗng nhiên nới lỏng ra, để lộ một khoảng trống nhỏ ở giữa. Tuy nhiên, hai vòng chỉ còn lại bên ngoài vẫn giữ nguyên vị trí, thậm chí còn siết chặt hơn vào mặt giấy bản đồ làm giấy da dê rúm ró lại.

- Miếng đồng ni chỉ mở được lối vào thôi.

Quang lắc đầu khi nhìn thấy hiện tượng đó - Căn nguyên linh hồn của Tích giúp mi nhận diện được đường đi dưới lòng sông Hương, nhưng nó không cho mi quyền lực để giải tỏa những cái tên khác. Mi vẫn là Khánh, mi không phải là Ông Chính của ngày xưa, mi không thể dùng quyền của Chưởng môn Thoải Phủ để ép quyển sổ đen tự mở.

Khánh thu miếng đồng về, cẩn thận cất vào túi:

- Tau không cần làm Chưởng môn Thoải Phủ. Tau chỉ cần tìm cách tháo từng cái tên ra thôi.

Quang tiếp tục lục tìm trong ngăn hộp tài liệu hai lớp của Ông Tư. Ở dưới đáy hộp, dưới một lớp vải đỏ đã mục nát, anh tìm thấy một tờ giấy bản màu vàng nhạt, trên đó ghi chi tiết giờ giấc làm lễ tiễn Ông Tư vào tối nay. Dưới cùng của tờ giấy là lời răn viết bằng mực tàu đen đậm, mang nét chữ cứng cáp của Ông Chính từ ngày trước. Nội dung cấm dùng tên người mới chết làm vật thử cho bất kỳ nghi thức nào, kể cả khi Cửa đang mở. Phần tiếp theo ghi:

*'Người đã đi thì để họ đi trọn vẹn. Kẻ nào cố tình gọi hồn người chết để hỏi đường dưới sông sẽ phải gánh chịu nghiệp lực của Thoải Phủ.'*

Khánh nhìn dòng chữ đó, lòng hắn thắt lại. Hắn biết Ông Tư đã lường trước được mọi chuyện. Ông biết khi ông chết đi, Khánh sẽ gặp khó khăn trong việc tìm đường tháo gỡ quyển Vong Ký đen dưới sông Hương. Ông cũng biết Khánh sẽ có lúc muốn gọi hồn ông về để hỏi han, để xin một lời chỉ dẫn cuối cùng. Nhưng ông đã cấm. Ông muốn tự mình gánh chịu toàn bộ giao ước cũ, để lại cho Khánh một con đường sạch sẽ, không vướng bận nợ nần của thế hệ trước.

- Ông Tư chu đáo quá.

Quang thở dài, anh xếp tờ giấy lại rồi đưa cho Khánh - Ông ấy không muốn mi phạm vào cấm kỵ của Thoải Phủ. Việc tháo sổ đen là việc của người sống, người chết đã đi rồi thì không được phép can thiệp vào nữa.

Mưa bên ngoài đột nhiên trút xuống xối xả. Nước từ trên mái hiên đổ xuống sân sau nghe rào rào như tiếng thác đổ. Gian giữa của tiệm Vong Ký tối sầm lại khi một đám mây đen lớn bao phủ bầu trời Gia Hội. Ánh đèn dầu trên bàn chập chờn, bóng của năm người in lên bức tường vách gỗ rách nát, trông dài ngoằn ngoèo và bất động.

Bỗng nhiên, từ phía cửa trước của tiệm có tiếng gõ cửa dồn dập.

*Cộc. Cộc. Cộc.*

Tiếng gõ cửa không lớn nhưng đều đặn, chen ngang vào tiếng mưa rơi.

Phan Khanh lập tức đặt tay lên báng súng bên hông, anh ra hiệu cho mọi người im lặng rồi từ từ bước ra phía gian ngoài. Khánh và Quang cũng đứng dậy đi theo.

Bên ngoài cánh cửa gỗ của tiệm Vong Ký, dưới màn mưa trắng xóa của phố Gia Hội, một người đàn ông trung niên mặc áo mưa tiện lợi màu xanh đang đứng đợi. Ông ta đội một chiếc nón lá cũ, khuôn mặt sạm nắng và ướt đẫm nước mưa. Bên cạnh ông là chiếc xe đạp cọc cạch dựng nghiêng dưới hiên. Trên tay ông ta cầm một chiếc khay gỗ nhỏ thường dùng trong các đám tang ở Huế, trên khay có đặt một tờ giấy vàng mã gấp làm tư.

- Cho hỏi đây có phải tiệm cầm đồ của Ông Tư không ạ?

Người đàn ông lên tiếng, giọng Huế đặc sệt và run rẩy vì lạnh. Ông ái ngại nhìn vào trong nhà rồi nâng chiếc khay lên, trình món đồ gửi đến qua khe cửa.

Một góc tờ giấy vàng bị gió mưa lật khỏi nếp gấp. Dưới ánh đèn vàng vọt, Khánh nhìn thấy ngay cái tên đã được viết sẵn bằng mực đỏ: *Nguyễn Văn Tư*.

Chương khác

Xem thêm