TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 229: Người Tự Tháo Giao Ước

Cộc. Đầu gậy gõ mạnh xuống nền gạch hoa cũ kỹ một tiếng khô khốc. Khánh đứng bật dậy, tay hắn nắm chặt miếng đồng khắc chữ "Tích" đến mức các cạnh kim…

Nội dung chương

Cộc. Đầu gậy gõ mạnh xuống nền gạch hoa cũ kỹ một tiếng khô khốc.

Khánh đứng bật dậy, tay hắn nắm chặt miếng đồng khắc chữ "Tích" đến mức các cạnh kim loại sắc nhọn hằn sâu vào da thịt. Chiếc gậy gỗ mun bị mẻ một góc đầu của Ông Tư vẫn dựng nghiêng ở góc phòng tối, không một ai chạm vào, cũng không có gió từ cửa sổ lùa tới. Nhưng đầu gậy cứ tự nâng lên rồi nện xuống nền nhà, phát ra những tiếng gõ đều đặn như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cõi âm.

- Đừng nhìn nữa. Nó đang đếm ngược đó.

Ông Tư thào thào, gương mặt ông dưới ánh đèn dầu trông xám ngoét như người chết trôi lâu ngày - Đi chuẩn bị cho tau bốn thứ. Nước sông Hương múc lúc nửa đêm, một xấp giấy vàng chưa viết bùa, bát hương đồng nhỏ trên bàn thờ phụ và cây khánh đồng.

Khánh bước tới cạnh giường, giọng hắn run lên:

- Để con làm thay ông. Con mang căn nguyên hồn Tích, con gánh phụ ông một nửa được không?

Ông Tư trừng mắt nhìn Khánh, cái nhìn nghiêm khắc của cha suốt hai mươi ba năm qua khiến Khánh khựng lại.

- Mi gánh cái chi? Máu của mi không thuộc về cái giao ước cũ ni. Đừng có lanh chanh mà làm hỏng việc. Đi lấy đồ mau lên, trước khi trời sáng rõ.

Khánh cắn răng quay đầu bước ra ngoài. Dưới gian bếp nhỏ, Bồi đang cẩn thận canh siêu nước gừng, khói lò bay lên cay xè mắt. Ngoài hiên, Quang ngồi bệt trên ngạch cửa, hai tay ôm đầu, xung quanh là những trang giấy chép gia phả họ Nguyễn và các tài liệu chữ Nôm cổ mà anh đã thức trắng đêm để dịch.

- Quang, giúp tau một tay.

Khánh nói, giọng khàn đặc.

Quang ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Anh vội vã gom đống giấy tờ lại, đứng dậy đi theo Khánh vào gian hầm niêm.

- Khánh, tao vừa tra lại các ghi chép về dòng Chưởng môn Thoải Phủ thời kỳ 1920-1945.

Quang vừa lục tìm chiếc khánh đồng trên kệ gỗ vừa nói nhanh - Giao ước giữ xác của Ông Chính năm xưa có hai điều khoản ràng buộc rất chặt. Thứ nhất là mượn nước sông Hương để giữ cho phần xác không bị thối rữa, đổi lại ông ấy phải canh giữ cửa sông. Thứ hai... là cho phép ông ấy neo giữ linh hồn của đứa con trai bên cạnh mình, cho đến khi người ký thác tự nguyện trả lại quyền lựa chọn.

Quang dừng lại. Anh nhìn thẳng vào mắt Khánh:

- Nghĩa là, nếu Ông Tư không tự tay xóa bỏ điều khoản thứ hai, linh hồn mang căn nguyên Tích sẽ mãi mãi bị trói buộc vào thân xác Nguyễn Vĩnh Khánh dưới sự kiểm soát của giao ước. Nhưng nếu ông ấy xóa nó, tuổi thật bị giao ước trì hoãn suốt tám mươi mốt năm sẽ dồn trở lại. Cơ thể sẽ suy sụp rất nhanh, chỉ còn quãng hơi ấm cuối mà nghi thức ngâm chân bốn mươi chín phút có thể giữ đủ để ông dặn dò.

Khánh im lặng nhận lấy chiếc khánh đồng từ tay Quang. Chiếc khánh bằng đồng thau xỉn màu, mặt trên có khắc những đường vân sóng nước uốn lượn. Hắn biết Quang nói đúng. Sông Hương không bao giờ cho không ai cái gì. Tám mươi mốt năm mượn tạm cuộc sống trên cạn, giờ là lúc dòng sông đòi lại cả vốn lẫn lời.

Khi Khánh bưng khay đồ vào lại phòng trong, Ông Tư đã tự ngồi dậy tựa lưng vào thành giường.

Phan Khanh đứng ở góc cửa, gương mặt người cảnh sát hình sự lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng. Anh đã túc trực ở tiệm Vong Ký suốt từ lúc chiếc ghe bầu ma cập bến.

- Đặt bát nước xuống đây.

Ông Tư chỉ tay vào khoảng trống trên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường.

Khánh đặt bát nước sông Hương múc từ bến Bao Vinh xuống. Nước sông đục ngầu mùi bùn non, mặt nước khẽ xao động theo từng tiếng gõ cộc cộc của chiếc gậy gỗ mun ở góc phòng.

Ông Tư cầm lấy cây bút lông chấm vào nghiên mực tàu pha chu sa đỏ. Bàn tay ông run rẩy dữ dội, nhưng khi đặt bút xuống tờ giấy vàng, nét chữ của ông lại vô cùng dứt khoát. Ông viết tên thật của mình: "Ông Chính", rồi viết tiếp cái tên mà cả vùng Bao Vinh vẫn gọi suốt mấy chục năm qua: "Nguyễn Văn Tư".

Phía dưới hai cái tên, ông vạch một đường chéo màu đỏ thẫm, đè nghiến lên dòng chữ ghi điều khoản kiểm soát hồn Tích.

- O Bảy đâu rồi?

Ông Tư ngước đầu hỏi.

- O đang nằm ở chõng tre ngoài kia. O mệt quá không ngồi dậy nổi, nhưng o bảo con vào nói với ông... o đồng ý buông.

Bồi bước vào từ cửa, hai tay bưng chén nước gừng nóng, nước mắt lã chã rơi trên má.

Ông Tư khẽ gật đầu. Ông nhìn sang Khánh, rồi nhìn sang Quang và Phan Khanh, như muốn những người sống có mặt ở đây làm chứng cho việc mình sắp làm.

- Nguyễn Vĩnh Khánh.

Giọng Ông Tư vang lên, tuy yếu ớt nhưng rõ ràng từng chữ - Mi nghe cho kỹ. Mi không phải là vật cầm cố dưới sông. Mi cũng không phải là cái giá chuộc mạng cho bất kỳ ai. Giao ước năm 1945 từ chừ không còn hiệu lực lên hồn mi nữa. Đi hay ở, làm Khánh hay làm Tích, dòng sông ni không có quyền bắt mi, và tau... cũng không có quyền giữ mi nữa.

Nói rồi, Ông Tư quay sang Khánh:

- Gõ khánh đi con.

Khánh nâng chiếc dùi gỗ nhỏ, gõ mạnh vào vành khánh đồng.

*Boong.*

Thanh âm trong vắt vang lên, đập vào những bức tường gạch vồ của căn nhà cổ, lan ra ngoài sân rồi chìm vào tiếng mưa rơi trên mái ngói. Tiếng ngân kéo dài như một tiếng thở dài của lịch sử.

Ngay khi tiếng khánh đồng vang lên, Ông Tư dùng một mảnh sành vỡ rạch mạnh vào đầu ngón tay cái của mình. Ông không nhíu mày lấy một cái, chỉ lặng lẽ giữ ngón tay trên bát nước sông Hương.

Ba giọt máu đen kịt nhỏ xuống bát nước.

Nhưng kỳ lạ thay, khi những giọt máu đen vừa chạm vào mặt nước đục ngầu, chúng không hề tan ra thành những vệt đen bẩn, mà đột ngột hóa thành một màu đỏ tươi như máu của người sống bình thường. Màu đỏ loang nhanh, nhuộm hồng cả bát nước sông.

Ông Tư châm lửa vào góc tờ giấy vàng. Ngọn lửa màu xanh lét bùng lên, thiêu rụi tờ giấy chỉ trong vài nhịp thở. Ông không đưa tờ giấy cho Khánh giữ, cũng không để tro rơi vào bát nước, mà tự mình xòe bàn tay ra, hứng trọn những hạt tro đen nóng hổi vào lòng bàn tay mình.

- Xong rồi.

Ông Tư khẽ nói.

Cùng lúc đó, một tiếng *tách* khô khốc vang lên từ cổ tay trái của ông.

Khánh nhìn chằm chằm vào cổ tay Ông Tư. Vòng chỉ đen kịt như sợi xích vô hình siết chặt vào da thịt ông nãy giờ bỗng nhiên nứt ra thành từng đoạn nhỏ. Những đoạn chỉ đen vỡ vụn, hóa thành một làn khói xám nhạt rồi tan biến vào không khí, để lại trên cổ tay ông một vết sẹo sâu hoắm, đỏ lòm nhưng không còn rỉ máu đen nữa.

Chiếc gậy gỗ mun ở góc phòng bỗng nhiên đổ rầm xuống nền gạch. Tiếng gõ cộc cộc dừng hẳn.

Điện thoại trong túi Phan Khanh đổ chuông liên hồi. Anh vội vàng bước ra ngoài hành lang nghe máy, chỉ vài chục giây sau đã quay trở lại với gương mặt biến sắc:

- Anh Khánh, người của tôi ở bến Tòa Khâm báo về... nước sông Hương ở khu vực đó vừa đột ngột rút mạnh khỏi chân bờ vách đá. Những bãi bùn đen lộ ra ngoài. Lực nước chảy xiết dưới lòng sông cũng giảm đi rõ rệt.

Khánh thở phào một hơi, nhưng khi hắn quay lại nhìn Ông Tư, tim hắn bỗng thắt lại.

Cái giá của việc tháo bỏ giao ước đã ập đến ngay lập tức.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cơ thể Ông Tư như bị một bàn tay vô hình rút cạn chút sinh khí cuối cùng. Lưng ông còng rạp xuống, hai bả vai nhô cao lên dưới lớp áo vải xám. Da mặt ông nhăn nheo, khô khốc và xuất hiện chi chít những đốm đồi mồi màu nâu xám. Đôi mắt ông đục ngầu, mí mắt sụp xuống, hơi thở khò khè như một chiếc ống bọng bị nghẹt bùn.

Chân trái của ông duỗi thẳng trên giường, hoàn toàn không còn chút phản xạ nào khi Khánh chạm vào.

- Tư... cha...

Khánh lắp bắp, hắn muốn gọi một tiếng cha cho thật rõ ràng, nhưng nhìn thấy sự suy kiệt của ông, cổ họng hắn lại nghẹn đắng.

Ông Tư run rẩy đưa bàn tay khô gầy như nhánh củi khô vào dưới gối, lôi ra một phong thư dày. Đây là lá thư duy nhất ông đã chuẩn bị cho Khánh; chìa khóa cùng ngăn tài liệu trong kho niêm là một đầu mối khác, không phải một bức thư thứ hai. Phong thư được làm bằng loại giấy bản thô ráp, bên ngoài niêm phong bằng một lớp sáp đỏ thẫm trộn lẫn với tro nhang của gian thờ phụ tiệm Vong Ký.

- Cầm lấy cái ni.

Ông Tư nhét phong thư vào tay Khánh, giọng ông chỉ còn là tiếng gió rít qua kẽ răng - Khi mô tau nhắm mắt hoàn toàn mới được mở ra đọc. Trong ni tau không viết mệnh lệnh chi hết. Tau chỉ dặn lại những món đồ trong kho niêm, món nào cần trả, món nào cần giữ. Còn chuyện đi hay ở của mi... tự mi quyết định sau khi đọc xong.

Khánh ôm chặt phong thư vào ngực. Hắn nhìn cha già đang nằm co quắp trên giường, lòng đau như cắt:

- Cha có muốn con ở lại không? Nếu con không xuống Âm Hương, con cứ ở lại đây giữ cái tiệm ni với o Bảy, được không cha?

Ông Tư chậm rãi lắc đầu. Ông nhìn Khánh bằng ánh mắt đục mờ nhưng chứa đựng một sự nhẹ nhõm chưa từng có:

- Tám mươi mốt năm qua, tau sống trong nỗi sợ hãi. Sợ mất con lần nữa, sợ dòng họ Nguyễn tuyệt diệt, sợ cái nợ Thoải Phủ không có người trả. Nhưng nỗi sợ đó chỉ làm tau thêm ích kỷ. Tau đã giữ mi bên mình bằng một lời nói dối. Chừ tau không muốn làm rứa nữa. Mi là Nguyễn Vĩnh Khánh, mi có cuộc đời của mi. Đừng vì cái xác già ni mà trói buộc mình dưới dòng nước lạnh.

Nói xong, Ông Tư nhắm mắt lại, hơi thở của ông yếu dần nhưng đều đặn hơn trước.

Mưa ngoài trời bắt đầu ngớt hạt, nhưng bầu trời Huế vẫn âm u, xám xịt một màu chì.

Chập tối hôm đó, Phan Khanh lái chiếc xe công vụ đưa cả nhóm rời khỏi tiệm Vong Ký ở Gia Hội.

Cô Bảy được Quang đỡ ngồi ở ghế sau, o nhắm nghiền mắt, gương mặt mệt mỏi nhưng thanh thản. Ông Tư ngồi ở ghế phụ bên cạnh Phan Khanh, đầu tựa vào cửa kính xe, mắt nhìn ra những con đường Huế đang lên đèn.

- Đi qua cầu Trường Tiền đi chú Khanh.

Ông Tư khẽ nói.

Phan Khanh hơi ngạc nhiên, anh nhìn sang Khánh qua kính chiếu hậu. Khánh gật đầu nhẹ. Hắn biết, suốt tám mươi mốt năm qua, Ông Tư chưa từng bước chân qua cầu Trường Tiền vào ban đêm. Ranh giới nước sông Hương dưới chân cầu luôn là một bức tường vô hình ngăn cản người mang giao ước Thoải Phủ rời khỏi địa phận được chỉ định.

Chiếc xe chạy chậm rãi lên cầu.

Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa kính, chiếu lên khuôn mặt già nua của Ông Tư. Khi xe đi đến giữa cầu, Ông Tư đột ngột lên tiếng:

- Dừng xe lại một chút.

Phan Khanh tấp xe vào lề cầu, bật đèn cảnh báo. Gió sông Hương thổi thốc qua khe cửa kính lạnh buốt, mang theo mùi nước lợ và mùi bùn non quen thuộc.

Khánh mở cửa xe, bước xuống đỡ Ông Tư.

Chân trái của Ông Tư hoàn toàn bại liệt, ông phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên vai Khánh để bước xuống đường. Mỗi bước đi của ông đều vô cùng nặng nề, bàn chân trái kéo lê trên mặt nhựa đường ướt sũng nước mưa, phát ra những tiếng sột soạt khô khốc.

Nhưng không có luồng âm khí nào phản phệ. Không có tiếng gầm gừ dưới lòng sông, cũng không có những cơn đau thắt ngực hành hạ ông như những lần trước.

Giao ước đã thực sự tan biến.

Ông Tư vịn tay vào thành lan can sắt ướt lạnh của cầu Trường Tiền. Gió sông thổi bay mái tóc bạc phơ của ông, để lộ vầng trán nhăn nheo đầy những vết đồi mồi. Ông nhìn xuống dòng nước đen ngòm đang cuộn chảy phía dưới, nơi những ánh đèn thành phố phản chiếu thành những vệt sáng nhòe nhoẹt.

- Đẹp quá con hè.

Ông Tư khẽ nói, giọng ông lẫn vào tiếng gió sông - Tám mươi mốt năm rồi, tau mới được đứng ở đây nhìn sông Hương lúc lên đèn mà không thấy sợ.

Khánh đứng bên cạnh, hai tay giữ chặt bả vai Ông Tư để ông không bị ngã:

- Cha...

Ông Tư chủ động bỏ bàn tay đang vịn trên vai Khánh ra. Ông tự mình đứng tựa vào lan can cầu, dù hai chân ông đang run rẩy dữ dội. Ông quay sang nhìn Khánh, ánh mắt ông sáng lên một tia sáng cuối cùng:

- Khánh. Từ chừ, không còn lời ước nào buộc mi phải quay lại làm Tích nữa. Mi chỉ là Nguyễn Vĩnh Khánh thôi. Hãy nhớ lấy điều đó.

Khánh nhìn cha già trước mặt, nước mắt hắn cuối cùng cũng không kìm được nữa, lăn dài trên má hòa cùng nước mưa lạnh buốt. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ bước tới, một lần nữa đỡ lấy tấm thân gầy guộc của ông để đưa ông trở lại xe.

Khi chiếc xe về đến tiệm Vong Ký ở Gia Hội, trời đã tối hẳn.

Khánh cõng Ông Tư vào phòng trong, đặt ông nằm xuống chiếc giường gỗ quen thuộc. Gian phòng nhỏ ngập tràn mùi trầm hương sạch mà Bồi vừa mới đốt lên ở gian thờ ngoài.

Ông Tư nằm trên giường, hơi thở của ông đã trở nên vô cùng yếu ớt, lồng ngực phập phồng những nhịp rất khẽ. Ông quay đầu nhìn Bồi đang đứng khóc thúc thít ở đầu giường:

- Bồi... lấy cho ta một chậu nước sông Hương đặt sát cạnh giường.

Bồi vội vã lau nước mắt, chạy ra sau nhà bưng vào một chậu đất nung chứa đầy nước sông đục.

- Đặt hai bàn chân của tau vào trong nước.

Ông Tư bảo Khánh.

Khánh cúi xuống, cẩn thận nâng hai bàn chân lạnh ngắt của Ông Tư đặt vào trong chậu nước sông Hương. Nước sông lạnh làm da chân ông lập tức tái đi, nhưng gương mặt ông lại giãn ra như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân.

- Nghe cho kỹ đây Khánh, cả Bồi nữa.

Ông Tư thào thào, mắt ông nhìn đăm đăm lên trần nhà gỗ - Đúng bốn mươi chín phút sau mới được rút chân tau ra khỏi chậu nước. Đây là quãng thời gian cuối cùng cái xác ni còn giữ được hơi ấm sau khi giao ước bị phá. Nếu rút sớm quá, xác sẽ rữa ngay lập tức. Còn nếu rút trễ quá... âm khí dưới sông sẽ kéo hồn tau đi trước khi tau kịp dặn dò câu cuối.

Bồi run rẩy cầm chiếc đồng hồ cát cũ đặt trên chiếc bàn gỗ cạnh giường. Cô Bảy ngồi trên chiếc ghế mây gần đó, o nhắm mắt, hai tay chắp lại trước ngực, miệng lầm rầm đọc kinh cầu siêu của nhà Phật.

Bồi hít sâu, cố giữ cho tay mình không run, rồi lật ngược chiếc đồng hồ cát lại.

Hạt cát đầu tiên rơi xuống đáy thủy tinh.

Cùng lúc đó, nhịp tim của Ông Tư đột ngột hụt mất một tiếng. Lồng ngực ông xẹp xuống, đôi mắt nhắm nghiền lại, chỉ còn lại tiếng cát rơi xào xạc trong gian phòng tĩnh mịch.

Chương khác

Xem thêm