TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 226: Cô Tám Buông Quyền

Máu chảy ra từ cổ tay trái của Cô Bảy không giống như máu người thường. Nó có màu đỏ sẫm, gần như đen dưới ánh sáng lân tinh của con ghe bầu ma, và khi…

Nội dung chương

Máu chảy ra từ cổ tay trái của Cô Bảy không giống như máu người thường. Nó có màu đỏ sẫm, gần như đen dưới ánh sáng lân tinh của con ghe bầu ma, và khi nhỏ xuống sàn gỗ, nó không tan ngay vào nước sông mà tụ lại thành những hạt tròn trịa như những hạt cườm. Mỗi hạt máu rơi xuống đều phát ra một tiếng tách nhỏ, như tiếng nước nhỏ giọt trong những hang đá sâu dưới lòng đất.

Cơn đau từ vết sẹo chữ X trên cổ tay o không chỉ là nỗi đau da thịt. Nó giống như một sợi dây xích vô hình đang được kéo căng từ dưới đáy sông Hương, xuyên qua da thịt o, chạy dọc theo cánh tay rồi cắm thẳng vào tim. Mỗi lần con ghe bầu ma chao đảo trước sức kéo của dòng nước ngược, sợi xích ấy lại siết chặt thêm một vòng, khiến lồng ngực o thắt lại, hơi thở nghẹn trong cổ họng.

O cố mở to đôi mắt âm nhãn của mình. Thế giới qua đôi mắt ấy là một bức tranh hai màu xám đen đầy hỗn loạn. Phía trên là dòng sông Hương của cõi thực, nơi những hạt mưa giông đang quất xéo vào mặt nước, tạo nên những vòng tròn đồng tâm đan xen vào nhau. Phía dưới, cách mặt nước thực chỉ chừng vài gang tay, là dòng Âm Hương xám xịt, đặc quánh như hồ. Nước ở tầng này không trôi xuôi mà cuộn xoáy theo những chiều hướng kỳ lạ, mang theo những bóng vong hồn không mặt. Những mảnh vỡ của thuyền bè từ hàng trăm năm trước, và cả những ký ức bị lãng quên của vùng đất Thuận Hóa này.

Tại khu vực Cồn Hến, Cửa Âm Hương đang mở ra. Đó là một vết rách sâu thẳm, đen ngòm dưới lòng sông, vốn dĩ chỉ rộng chừng vài trượng theo quy luật tự nhiên của chu kỳ sáu mươi năm. Nhưng lúc này, một luồng âm lực màu đen kịt từ phía xa - nơi cuốn Vong Ký đen của Âm Vũ đang ngự trị - đang không ngừng xoáy mạnh vào vết rách đó. Nó giống như hai bàn tay khổng lồ đang cố sức xé toạc mép Cửa ra hai bên.

Cô Bảy nhìn thấy những sợi tơ âm lực mỏng manh nối từ vết sẹo chữ X của mình ra bốn phía lòng sông. Đó là sợi dây liên kết của Canh Thoải. O nhận ra một điều đáng sợ: nếu o tiếp tục dùng quyền năng Canh Thoải để chống cự trực diện, luồng âm lực từ Vong Ký đen sẽ bám theo sợi dây liên kết đó để kéo Cửa rộng hơn nữa. Âm Vũ đang muốn dùng chính sức mạnh của o làm điểm tựa để xé rách ranh giới giữa hai cõi.

Trong cơn đau đớn tột cùng, ký ức từ căn nguyên kiếp trước ùa về. Năm 1945, Cô Tám, em gái của Chưởng môn Thoải Phủ lúc bấy giờ là Ông Chính, đã chứng kiến Tích chết rồi được tìm thấy dưới dòng nước giữa biến cố; kẻ trực tiếp gây ra cái chết ấy vẫn chưa lộ mặt. Để giữ lại hồn phách người cháu ấy, Ông Chính chấp nhận thực hiện giao ước cấm với Thoải Phủ. Còn Cô Tám tự rạch cổ tay trái thành hình chữ X, dùng máu và sinh mệnh của mình lập mỏ neo giữ Cửa, rồi chết trong chính biến cố ấy.

Cái tên Cô Tám đã khép lại cùng cái chết năm đó. Về sau, căn nguyên ấy tái thế thành người đàn bà mang tên Cô Bảy, sống lặng lẽ bên bờ sông Hương, bán chè. O không phải Cô Tám sống nối dài suốt tám mươi mốt năm, mà là một đời sống hiện tại mang ký ức và căn nguyên của kiếp trước. Quyền năng Canh Thoải o kế thừa là tàn dư cuối cùng của dòng họ. Nó trói buộc o vào dòng sông này, bắt o phải nhìn thấy những điều người thường không thấy, nghe những tiếng người thường không nghe.

Bốn nhánh của vết sẹo chữ X tương ứng với bốn điểm nước quanh Cồn Hến. Cô Bảy nhìn xuống dòng nước đen ngòm đang cuộn xoáy dưới mạn ghe. O hiểu rằng đã đến lúc phải đưa ra lựa chọn cuối cùng. O không thể giữ mãi quyền năng này trong thân thể nữa. Nếu o chết đi mà quyền năng này vẫn còn bám trên xác, Cửa sẽ mất đi mỏ neo và sụp đổ hoàn toàn. O phải buông. O phải biến chính quyền gọi Canh Thoải thành một mỏ neo độc lập cố định dưới lòng sông, chấp nhận bản thân sẽ trở thành một người bình thường.

- Anh Chính ơi... em buông nghe anh...

Cô Bảy thì thầm, nước mắt o hòa lẫn với nước mưa chảy dài trên khuôn mặt đầy nếp nhăn.

- Khánh! Đưa cho o mấy tờ giấy vàng mau!

Cô Bảy hét lên giữa tiếng gió rít bên tai.

Khánh đang cùng Quang đỡ lấy Ông Tư, nghe tiếng o gọi liền vội vàng thọc tay vào túi áo mưa, rút ra bốn xấp giấy vàng mã đã ướt sũng nước sông. Hắn bò trên mặt boong trơn trượt, đưa chúng cho o.

- Giấy ướt hết rồi o ơi! Có dùng được không?

Khánh hỏi lớn.

- Ước chi cũng được! Đưa đây cho o!

Cô Bảy giật lấy bốn xấp giấy vàng.

O không màng đến việc giấy đã rách nát vì nước sông. O giật phăng lớp băng gạc ở cổ tay trái. Vết sẹo chữ X lộ ra, máu đỏ tươi trào ra xối xả, nhuộm đỏ cả những tờ giấy vàng ướt sũng. O dùng ngón tay trỏ của bàn tay kia quệt lấy máu, vẽ nhanh bốn ký tự cổ lên bốn mảnh giấy vàng. Mỗi nét vẽ của o đều đi kèm với một hơi thở nặng nhọc, khuôn mặt o tái mét đi vì mất máu và kiệt sức.

O múc một gáo nước sông Hương đục ngầu, vẩy lên bốn mảnh giấy vàng đã nhuốm máu. Nước sông chạm vào máu và giấy vàng bỗng nhiên phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ, tỏa ra một mùi khét lẹt của giấy cháy lẫn mùi bùn non.

Từ phía bờ xa, tiếng khánh đồng của Bồi vẫn vang lên đều đặn. Tiếng khánh đồng lúc này nghe méo mó, trầm đục như đi qua hai tầng nước của dòng sông. Nhưng đối với Cô Bảy, đó là chiếc la bàn duy nhất giúp o định vị trong bóng tối của Âm Hương. O đặt bốn mảnh giấy vàng xuống bốn góc trên boong ghe bầu ma, dùng chân giẫm chặt để giữ chúng không bị gió thổi bay.

O hít sâu, lồng ngực o căng lên. Giọng o vang lên, không còn là giọng của bà già bán chè ở chợ Đông Ba nữa, mà là giọng của Canh Thoải cuối cùng của sông Hương:

- Nhân danh Cô Tám của Thoải Phủ sông Hương... Ta gọi các ngươi lần cuối!

Dưới lòng sông, bốn cột nước thấp đột ngột nhô lên quanh thân ghe bầu ma. Những bóng nước mờ ảo của các Canh Thoải đời trước hiện ra từ trong làn sương mù xám xịt. Họ không có mặt, chỉ có những hình hài bằng nước đang đứng canh giữ các mép nước của Cửa Âm Hương.

- Giữ chặt mép Cửa ở độ mở tự nhiên!

Cô Bảy ra lệnh, giọng o đanh thép - Không được tấn công những vong hồn bị cuốn trong sổ đen của thằng Vũ. Không được cưỡng ép bất kỳ ai phải đi qua Cửa. Hãy để họ tự đi theo duyên nợ của mình.

Nói rồi, o cắn chặt răng, dùng toàn bộ ý chí của mình để thực hiện bước cuối cùng. O tự đọc tên mình:

- Cô Tám... xuất bộ. Trả quyền về sông, trả mạng về đất!

O cảm thấy một luồng lực lượng khổng lồ, lạnh buốt như băng tuyết, từ vết sẹo chữ X trên cổ tay đang điên cuộn rút ra ngoài. Toàn bộ quyền năng Canh Thoải tích tụ suốt hơn tám mươi năm qua đang rời bỏ thân thể o. Chảy dọc theo các nét vẽ bằng máu trên bốn mảnh giấy vàng, rồi chìm sâu xuống lòng sông, nhập vào bốn cột nước đang giữ mép Cửa.

Khi sợi dây liên kết cuối cùng đứt lìa, Cô Bảy loạng choạng. Vết sẹo chữ X trên cổ tay o không còn chảy máu nữa, nó nhanh chóng khép miệng lại, biến thành một vết sẹo màu xám xịt, nhăn nheo và vô hồn như một miếng da chết.

Cùng lúc đó, lực kéo ghê gớm từ phía cuốn Vong Ký đen của Âm Vũ bỗng nhiên mất đi điểm tựa trên thân thể Cô Bảy. Vết rách chồng lên Cửa Âm Hương khựng lại, rồi bị bốn điểm neo ép co về đúng độ rộng tự nhiên của chu kỳ sáu mươi năm. Từ chừ đến ngày mùng bảy tháng chín, bốn điểm ấy sẽ giữ mép Cửa không bị xé vượt quá giới hạn tự nhiên. Vong Ký đen vẫn có thể dồn tên tới thử, ép và làm rò âm dọc bờ, nhưng không thể chỉ một lần giật là xóa sạch cái giá o vừa trả. Mối nguy vết rách vĩnh viễn mới chỉ bị chặn, chưa được giải quyết tận gốc.

Nhưng cái giá mà Cô Bảy phải trả là quá đắt.

Trước mắt o, thế giới bỗng nhiên thay đổi. Âm nhãn của o - đôi mắt đã giúp o nhìn thấu hai cõi suốt cả cuộc đời - đang tắt dần từ rìa ngoài vào trong. Những bóng vong hồn lấp lánh dưới nước biến mất. Những dải lụa xám xịt của Âm Hương chìm vào bóng tối. Những ký tự nước ngoằn ngoèo trên bánh lái của Tôn Thất Liêm cũng không còn nhìn thấy được nữa.

Mọi thứ nhạt nhòa đi, rồi để lại trước mắt o một mặt sông Hương bình thường dưới cơn mưa giông tầm tã. Dòng sông lúc này chỉ là một dòng nước đục ngầu, lạnh lẽo và vô tri. O không còn nghe thấy những tiếng thì thầm dưới đáy nước, không còn cảm nhận được hơi lạnh của vong hồn. O đã trở thành một người bình thường, một bà già mù mờ trước cõi âm.

Sự kiệt quệ ập đến như một cơn bão. Tóc của Cô Bảy, vốn đã lốm đốm hoa râm, nay bạc trắng đi nhanh chóng ngay dưới làn nước mưa bết bát. Da tay o nhăn nheo lại, nổi đầy những đốm đồi mồi của tuổi già. Hai chân o mất sạch lực, mềm nhũn ra như không còn xương cốt. O đổ ập người về phía trước, suýt chút nữa là rơi xuống dòng sông đang cuộn sóng.

May mắn thay, Quang đã kịp thời lao tới. Anh vòng tay qua nách o, dùng hết sức bình sinh để kéo o lùi lại phía sau, tựa lưng vào mạn ghe gỗ mục.

- Cô Bảy! Cô có sao không?

Quang hét lớn qua tiếng mưa, tay anh run run đặt lên mũi o để kiểm tra hơi thở.

O vẫn còn thở, dù hơi thở rất yếu ớt và đứt quãng. Mạch ở cổ tay o đập rất chậm nhưng đã ổn định lại, không còn nhảy loạn xạ như lúc nãy.

Cô Bảy hé mắt nhìn Quang, rồi nhìn sang Khánh đang đứng gần đó với khuôn mặt đầy lo lắng. Giọng o thào thào, khản đặc:

- O... o buông quyền năng thôi... chứ chưa buông mạng đâu. Đừng có lo...

Nói xong, o ho sặc sụa, phun ra một ngụm nước sông lẫn máu loãng. O quay sang nhìn Quang, người vẫn đang ôm chặt lấy Ông Tư đang bất tỉnh nhân sự:

- Quang... đỡ lấy ông Tư... đưa ông vô khoang trong che mưa. Cái xác của ông... không chịu nổi nước mưa sông Hương lúc ni đâu.

Quang gật đầu, khuôn mặt anh căng cứng vì lo lắng. Anh nhanh chóng vực Ông Tư dậy, đưa ông vào phần khoang ghe khô ráo hơn phía sau.

Cô Bảy quay sang Khánh, o dùng bàn tay nhăn nheo, lạnh ngắt của mình nắm lấy vạt áo mưa của hắn, giật mạnh:

- Khánh... mi phải tập trung... Lời hẹn với chú Liêm chưa xong đâu. Đưa cái ghe ni về bờ mau!

Khi Cô Bảy ngã vào lòng Quang, o cảm thấy một sự im lặng chưa từng có trong đời bao trùm lấy mình. Suốt mấy chục năm qua, o đã quen với tiếng ồn ào của cõi âm. Dưới lòng sông Hương chưa bao giờ yên tĩnh. Đó là tiếng những vong hồn cào cấu vào mạn thuyền, tiếng khóc tỉ tê của những người mẹ mất con dưới nước, tiếng thì thầm của những âm binh canh giữ Thoải Phủ. Nhưng chừng này, tất cả những âm thanh đó đã biến mất như chưa từng tồn tại.

O chỉ còn nghe thấy tiếng gió mưa gào rú trên sông thực, tiếng sấm sét đì đùng trên bầu trời xám xịt của Huế, và tiếng thở dốc đầy mệt mỏi của Quang.

- Quang...

Cô Bảy thào thào, bàn tay o quờ quạng trong không trung - O không thấy chi nữa hết. Tối thui rồi...

Quang siết chặt vai o, giọng anh run lên nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:

- Cô Bảy, mắt cô không sao hết. Chỉ là âm nhãn tắt thôi. Mắt người thường của cô vẫn ổn, để con đưa cô về tiệm rồi tính.

- Không...

O lắc đầu, những sợi tóc bạc trắng bết vào trán - Mất âm nhãn là đúng rồi. Quyền năng Canh Thoải trả về sông thì âm nhãn cũng phải đi theo. O chừ là một bà già bình thường, lo bán chè thôi... Rứa cũng tốt... rứa cũng tốt...

Dù nói rứa, nhưng trong lòng o không tránh khỏi một sự trống trải đến lạ kỳ. Giống như một người đã mang một gánh nặng khổng lồ trên vai suốt cả cuộc đời, khi đột ngột trút bỏ được nó, thay vì cảm thấy nhẹ nhõm, họ lại cảm thấy hụt hẫng như mất đi một phần cơ thể.

Phía sau khoang ghe, Quang đang cố gắng xoa bóp cho Ông Tư. Anh dùng chiếc khăn khô duy nhất còn sót lại trong túi đồ để lau nước mưa trên mặt ông cụ.

- Khánh! Ông cụ lạnh quá, mạch đập rất chậm. Phải nhanh chóng đưa ông cụ lên bờ, nếu không tau sợ ông cụ không qua khỏi đêm ni.

Quang gọi lớn ra ngoài.

Khánh nghe thấy, ruột gan hắn như lửa đốt. Hắn nhìn chằm chằm vào sợi dây thừng lớn đang treo lơ lửng bên mạn ghe. Sợi dây thừng to bằng cổ tay, được bện từ những sợi đay già ướt sũng nước sông, đầu dây đung đưa trên mặt nước nhưng không hề chìm xuống, cũng không chịu bay vào bờ. Nó lơ lửng ở đó, như một ranh giới vô hình ngăn cách giữa con ghe ma và đất liền.

- Chú Liêm! Không có cách chi đưa dây vào bờ sao?

Khánh hỏi, giọng đầy sốt ruột.

Tôn Thất Liêm quay đầu lại, khuôn mặt ông dưới ánh đèn bão của Bồi trông nhợt nhạt như một bóng ma sắp tan biến:

- Cậu Khánh, tôi là vong hồn bám ghe, không thể chạm vào đất liền. Sợi dây ni mang theo âm lực của chiếc ghe bầu này, người sống phải cầm lấy nó, nhảy xuống nước, lội qua bãi bùn rồi cột chặt vào cái cọc gỗ trên bến. Chừng nào sợi dây chưa được cột vào cọc đất, thì chiếc ghe ni vẫn bị coi là đang trôi nổi giữa hai cõi. Lời hẹn chưa hoàn tất, và không ai trên ghe có thể bước chân lên bờ mà không bị dòng nước âm kéo ngược lại.

Quang nhìn khoảng cách từ ghe đến bến đất kín ở Kim Long. Lớp bùn lầy ven bến sâu và nguy hiểm. Nước sông mùa lũ dâng cao, che khuất những hố bùn sâu quá đầu gối.

- Khánh, nước ở đây sâu lắm, dưới đáy toàn là bùn lầy. Người thường nhảy xuống lúc ni mà không có dây bảo hộ là lún tới hông liền, không cách chi đi nổi chứ đừng nói là kéo theo sợi dây ma nặng trịch ni.

Quang nói, khuôn mặt anh đầy lo lắng.

Từ trên bến đất, Bồi vẫn đang đứng dưới cơn mưa tầm tã, tay gõ khánh đồng liên tục. Tiếng khánh đồng vang lên giòn giã, như một mỏ neo tinh thần dẫn lối cho họ.

- Eng Khánh ơi! Ghe dừng rồi! Mau lên bờ đi eng!

Bồi gọi lớn, giọng em run lên vì lạnh.

Khánh nhìn sợi dây, rồi nhìn lại vết bớt cá trên vai mình đang nóng bỏng như lửa đốt. Hắn biết, thời gian của hắn và Ông Tư không còn nhiều. Hắn phải đưa ra quyết định.

Mũi ghe chỉ còn cách bãi bùn một thân người thì dừng cứng, còn Tôn Thất Liêm chỉ vào sợi dây buộc ghe chưa có đầu nào chạm đất. Khánh không chần chừ nữa. Hắn quấn đầu dây quanh cánh tay, nhảy xuống nước, lội qua quãng bùn ngập tới hông rồi kéo dây lên bến Kim Long. Phan Khanh chờ sẵn trên bờ lao xuống giữ vai hắn, còn Bồi tiếp tục gõ khánh dẫn nhịp. Khánh bò tới chiếc cọc gỗ cắm sâu trong đất, vòng dây hai lượt và thắt nút chết. Chỉ khi đầu dây đã buộc chắc vào cọc đất, thân ghe mới rùng lên, nhích nốt quãng cuối về phía bờ.

Chương khác

Xem thêm