TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 223: Dấu Máu Không Còn Hồn
Một tiếng động trầm đục, như tiếng gốm cổ nứt vỡ dưới lòng giếng sâu, truyền qua những thớ gỗ mục của gian điều khiển. Âm Vũ đứng im bên chiếc bàn gỗ…
Nội dung chương
Một tiếng động trầm đục, như tiếng gốm cổ nứt vỡ dưới lòng giếng sâu, truyền qua những thớ gỗ mục của gian điều khiển.
Âm Vũ đứng im bên chiếc bàn gỗ rường đã mục ruỗng một nửa. Đôi tai của một vong hồn tồn tại hơn ba trăm năm qua dòng nước sông Hương nhạy bén hơn bất kỳ giác quan của người sống nào. Hắn nghe thấy xích giấy vàng quấn quanh cổ tay và mắt cá chân của Ông Tư dưới khoang giam đang rã ra. Những tiếng nứt khô khốc nối tiếp nhau, nhỏ nhưng rõ mồn một giữa tiếng sóng vỗ oàm oạp vào mạn ghe bầu.
Bí mật đã bị phơi bày.
Khóa giam giữ Ông Tư vốn không được tạo ra từ những lá bùa thông thường, mà từ sự che giấu. Chừng nào Ông Tư còn cố chấp giữ kín mối quan hệ cha con giữa mình và linh hồn Nguyễn Vĩnh Tích trong xác Khánh, chừng đó sợi xích còn chặt. Sự im lặng của cha kiếp trước là chiếc mỏ neo tốt nhất để giam cầm ông ta dưới đáy sông âm này. Nhưng khi lời thú nhận được nói ra, khi danh tính của đứa trẻ được xác nhận bằng máu và gia phả, cái khóa vô hình kia tự khắc tan rã.
Âm Vũ lạnh lùng cúi xuống nhìn cuốn Vong Ký đen đang đặt mở trên bàn. Gáy sổ bọc bằng da trâu nước đen rịn ra những giọt nước lạnh buốt, bốc mùi bùn non lâu năm của đáy sông. Hắn đưa ngón tay trỏ dài gầy, móng tay xám ngoét chấm vào dòng mực đen kịt trên trang giấy. Hắn tìm đến cái tên "Tích" được viết bằng nét chữ sắc lẻm.
Hắn muốn dùng sức mạnh của cuốn sổ đen để siết chiếc xích lại một lần nữa. Ngón tay hắn miết mạnh lên dòng tên, dẫn dụ dòng nước âm từ lòng sông chảy ngược vào khoang giam để gia cố bùa chú.
Nhưng nét mực đen trên trang giấy bỗng nhiên loang ra, trượt khỏi miếng đồng cổ vẽ hình cá đỏ đang đặt bên cạnh để làm vật neo. Dòng chữ "Tích" như bị một lực đẩy vô hình từ chối, những nét mực co cụm lại rồi nhạt dần dưới đầu ngón tay của hắn.
Âm Vũ thu tay lại, mắt nheo lên đầy nguy hiểm.
Linh hồn mang căn nguyên Tích giờ đây đã tự nhận mình là Nguyễn Vĩnh Khánh. Hai mươi ba năm sống trong thân xác được cứu lại năm 2003 đã tạo nên một con người có lựa chọn riêng, không chấp nhận cái tên cũ làm mỏ neo duy nhất cho định mệnh của bản thân. Khi danh tính hiện tại được xác lập bằng quyền tự quyết, cái tên "Tích" trong sổ đen lập tức mất đi một phần quyền năng cưỡng chế.
- Mi đã lớn thật rồi, Tích.
Âm Vũ thì thầm, giọng hắn khàn đặc như tiếng hai mảnh gỗ cọ sát vào nhau trong bóng tối.
Hắn không thử siết xích nữa. Hắn biết cố chấp dùng một cái tên đã bị chủ nhân của nó từ chối chỉ làm hao tổn âm lực vô ích. Hắn quay người sang góc tối của gian điều khiển, nơi đặt một chiếc hộp gỗ sơn đen đã bong tróc nhiều mảng, lộ ra thớ gỗ cây sơn ta thô ráp và xỉn màu do ngâm nước sông lâu ngày.
Hắn mở nắp hộp.
Mùi gỗ mục ẩm ướt quyện với mùi máu khô ngai ngái lập tức xộc lên, lấp đầy gian phòng nhỏ hẹp. Bên trong hộp, đặt trên một tấm vải đỏ thẫm đã mục nát, là chiếc kim bài Thoải Phủ bằng đồng đen và một cuộn giấy bản cổ đã giòn rụm.
Âm Vũ cẩn thận nhấc cuộn giấy ra. Đây là bản nghi lễ gốc từ năm 1725, thời điểm Thảo Ly bị xử tử dưới lòng sông Hương theo lệnh của Chưởng môn tiền kiếp - Ông Tâm.
Hắn trải cuộn giấy lên mặt bàn gỗ mục. Trên mặt giấy bản xơ xác, những sợi xơ dừa nổi lên như những đường gân máu. Ở góc dưới cùng của bản nghi lễ, có một vệt màu nâu sẫm hơi gồ lên trên mặt giấy. Đó là dấu máu khô của Thảo Ly, dấu vết cuối cùng còn sót lại của người con gái ấy trước khi nàng tan biến vào lòng nước âm.
Âm Vũ đưa ngón tay chạm nhẹ vào vệt máu khô. Hắn đã đọc bản nghi lễ này hàng ngàn lần trong suốt ba thế kỷ qua, nhưng mỗi lần nhìn thấy nó, lồng ngực không còn tim của hắn vẫn nhói lên một nhịp buốt giá.
Bản nghi lễ ghi chép rất rõ ràng bằng hai lớp mực có tuổi đời khác nhau.
Lớp mực thứ nhất, nét chữ nghiêm cẩn của những người hành pháp Thoải Phủ thời bấy giờ, ghi lại quá trình xử phạt và xác nhận. "Vong hồn Thảo Ly đã tán hoàn toàn vào giờ Tý, ngày rằm tháng Bảy năm Ất Tỵ (1725). Không còn mảnh hồn, không còn vật neo, vĩnh viễn không thể siêu sinh."
Lớp mực thứ hai, viết bằng nét chữ nguệch ngoạc, vội vã và chứa đầy sự điên cuồng của chính Hồ Vũ sau đó nhiều năm. Ghi lại cách thức hắn dùng dấu máu còn sót lại trên thanh kiếm hành hình, kết hợp với ký ức sâu đậm của bản thân và sức mạnh trấn giữ của kim bài Thoải Phủ để ép ra một pháp niệm.
Âm Vũ đặt chiếc kim bài Thoải Phủ lên trên dòng chữ ghi tên Thảo Ly.
Mặt kim bài bằng đồng đen lạnh ngắt ở phía khắc những chữ bùa ngoằn ngoèo, nhưng góc dưới, nơi có dấu tay của chính hắn ấn vào từ ba trăm năm trước, lại tỏa ra một chút hơi ấm nhẹ. Hắn nhắm mắt lại, dồn âm lực vào lòng bàn tay, cố gắng cảm nhận một nhịp rung động nhỏ nhất từ chiếc kim bài.
Không có gì cả.
Không có nhịp vong phập phồng quen thuộc của một linh hồn còn tồn tại. Không có hơi thở, không có sự phản hồi của một thực thể có nhận thức. Chiếc kim bài chỉ im lìm tiếp nhận hơi lạnh từ lòng sông âm thổi qua khe cửa gỗ.
Vật chứng rành rành ngay trước mắt. Bản nghi lễ năm 1725 và sự im lìm của chiếc kim bài xác nhận một sự thật tàn nhẫn mà hắn luôn cố trốn tránh: Thảo Ly thật đã tan biến hoàn toàn từ ba trăm năm trước. Vong đã tan thì không thể trở lại, không có bất kỳ ngoại lệ nào dưới Thoải Phủ hay trên trần thế. Thứ nằm bên trong chiếc kim bài này chỉ là một pháp niệm, một cái bóng được dựng lên từ dấu máu cũ và ký ức cố chấp của chính hắn.
Nhưng Âm Vũ không chấp nhận điều đó.
Hắn mở trừng mắt, đôi đồng tử xám đục co rút lại. Hắn vuốt ve mặt kim bài, lẩm bẩm bằng giọng điệu vừa kiên quyết vừa điên cuồng:
- Nàng chưa tan. Đây không phải là cái bóng vô hồn. Đây là dấu chờ. Chỉ cần Cửa Âm Hương ngoài kia được xé rộng ra, nước của Thoải Phủ sẽ đắp lại xương thịt cho nàng. Dòng nước âm sẽ trả lại linh hồn cho dấu máu này. Ta đã đợi ba trăm năm, ta không thể sai.
Hắn không gọi cái bóng của Thảo Ly ra khỏi kim bài lúc này. Hắn sợ phải nhìn thấy gương mặt vô thần, nghe thấy những câu thoại lặp đi lặp lại được tạo ra từ ký ức của chính mình. Hắn sợ phải đối diện với sự trống rỗng lạnh lẽo của chiếc kim bài khi không có âm lực của hắn truyền vào.
Âm Vũ cuộn bản nghi lễ lại một cách cẩn thận, rồi dùng tấm vải đỏ thẫm che khuất dòng chữ "vong tán" đen ngòm ở cuối trang giấy. Hắn đặt cuộn giấy và kim bài trở lại vào hộp sơn đen, đóng nắp lại như thể đóng lại một sự thật mà hắn không muốn nhìn thấy.
Hắn quay lại nhìn cuốn Vong Ký đen.
Dù xích của Ông Tư đã rã do bí mật cha con bị lộ, nhưng hắn vẫn còn những con bài khác. Chiếc ghe bầu ma này không thể tự trôi về bờ nếu không có người lái. Và người đang nắm giữ bánh lái của con ghe lúc này chính là Tôn Thất Liêm - một vong hồn đã bị ghi tên vào cuốn sổ đen của hắn từ lâu.
Âm Vũ lật trang sổ đen đến phần ghi tên Tôn Thất Liêm.
Dòng chữ hiện lên rõ ràng, xung quanh có những vệt nước âm rịn ra thành hình những vòng xoáy nhỏ. Hắn đưa ngón tay trỏ ấn mạnh vào dòng tên này, đồng thời truyền âm lực vào lòng sông.
- Chính à Chính, mi tưởng mi tháo được xích là có thể đưa xác về bờ sao?
Âm Vũ cười nhạt, tiếng cười âm u vang lên trong gian phòng gỗ mục - Giao ước giữ xác của mi suốt tám mươi mốt năm qua đã thấm sâu vào từng thớ gỗ của chiếc ghe bầu này rồi. Cái xác của mi chính là mồi dẫn tốt nhất để ta kéo tất cả bọn mi vào vùng Cửa.
Hắn không cần phải phí sức xuống kho giam để đối đầu trực tiếp với Khánh hay Cô Bảy. Hắn sẽ dùng chính chiếc ghe bầu này làm chiếc lồng giam mới.
Âm Vũ bắt đầu lẩm nhẩm những câu chú cổ của dòng phản Phủ. Cuốn Vong Ký đen trên bàn bỗng nhiên rung lên bần bật, nước âm từ gáy sổ chảy ra mỗi lúc một nhiều, tràn qua mép bàn rồi nhỏ đều xuống sàn gỗ.
Dưới lòng sông Hương, đoạn nước bao quanh Cồn Hến bắt đầu có sự thay đổi dữ dội.
Một luồng nước ngược từ phía Cửa Âm Hương đang bị xé rộng cuộn lên, đen ngòm và nồng nặc mùi bùn lâu năm. Luồng nước này không chảy theo dòng tự nhiên của sông Hương mà xoáy mạnh dưới đáy ghe, tạo thành một lực kéo cực mạnh hướng về phía vực nước sâu nơi Cửa đang mở.
Âm Vũ nhìn dòng nước ngược đang cuộn lên qua khe sàn gỗ mục. Hắn biết đoàn cứu người của Khánh đang cố gắng tìm cách tháo vòng xích cuối cùng trên ngực Ông Tư. Hắn để mặc cho họ làm việc đó. Bởi vì chừng nào chiếc ghe bầu còn nằm dưới sự điều khiển của Tôn Thất Liêm thông qua cuốn sổ đen, thì mọi nỗ lực chạy trốn của họ đều trở nên vô nghĩa.
Hắn dùng ngón tay vẽ một vòng tròn màu đen quanh tên Tôn Thất Liêm trong sổ. Nét mực đen lập tức chảy dài xuống phía dưới trang giấy như một vệt máu đen đúa, kéo theo toàn bộ âm lực của cuốn sổ tập trung vào vong hồn người lái ghe.
Dưới kho giam, tiếng gỗ mục nghiến rít lên đau đớn khi con ghe bầu khổng lồ bắt đầu chuyển hướng.
Thân ghe nghiêng hẳn sang mạn trái, nước sông âm tràn qua những khe hở trên ván gỗ, ngập lên đến bắp chân của những người bên trong. Con ghe không còn trôi tự do theo dòng nước hướng về phía bờ nữa. Nó bắt đầu quay mũi ngược lại, hướng thẳng về phía vùng nước xoáy đen ngòm nơi Cửa Âm Hương đang mở rộng dưới chân Cồn Hến.