TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 224: Bốn Mươi Chín Phút
Hai vòng xích giấy vàng ở cổ tay và mắt cá chân của Ông Tư rã ra, trôi dạt vào dòng nước âm đen ngòm dưới sàn ghe như những vệt tro tàn. Tiếng nước réo…
Nội dung chương
Hai vòng xích giấy vàng ở cổ tay và mắt cá chân của Ông Tư rã ra, trôi dạt vào dòng nước âm đen ngòm dưới sàn ghe như những vệt tro tàn. Tiếng nước réo dưới lườn gỗ nghe mỗi lúc một gần, mang theo mùi bùn non ngâm lâu ngày và vị tanh nồng của sắt rỉ. Dưới chân họ, những tấm ván sàn của con ghe bầu cổ nghiêng đi một góc nghiêng nhỏ nhưng rõ rệt.
Khánh đưa tay quệt vệt mồ hôi lạnh trên trán, cúi người nhìn sát vào lồng ngực Ông Tư. Vòng xích thứ ba vẫn nằm nguyên đó, cắm sâu vào da thịt ông qua lớp áo vải thô rách nát. Lớp mực son viết chữ bùa trên bề mặt xích tuy đã nhạt đi một phần sau khi bí mật cha con được phơi bày, nhưng phần lõi của nó lại bắt đầu biến đổi. Từ khoen xích lớn ở chính giữa ngực ông, bốn sợi dây bằng nước đen bóng, đặc quánh như nhựa cây tỏa ra, chạy dọc xuống hai bên sườn. Luồn thẳng xuống hai cổ chân và bám dọc theo các đốt sống lưng, cột chặt thân hình gầy gò của ông vào chiếc cọc gỗ mun dựng giữa khoang giam.
Cô Bảy quỳ một chân xuống dòng nước lạnh ngập quá bắp chân, đưa những ngón tay gầy guộc sờ dọc theo đường nước đen đang quấn quanh đùi Ông Tư. O tặc lưỡi, giọng khàn đặc vì mất sức:
- Thằng Vũ thâm độc quá. Hắn không dùng bùa chú thông thường để giam eng Chính. Hắn đảo ngược dòng chảy của Hương Thuật vốn dùng để giữ xác của eng suốt tám mươi mốt năm qua, biến nó thành bốn cái móc phụ. Chừ cái xích ni không giữ bằng sức mạnh của hắn nữa, mà nó đang sống bằng chính sinh khí còn sót lại trong xác của eng.
Quang ghé sát cây đèn dầu bão táp vào cổ chân Ông Tư. Dưới ánh sáng vàng vọt chập chờn, Khánh nhìn thấy rất rõ hai vòng tròn màu xám xanh hằn sâu vào da thịt, nằm đúng vị trí hai mắt cá chân của ông già. Trên mỗi vòng tròn đó, những chấm nhỏ sẫm màu xếp thành hàng đều đặn, đếm kỹ đúng bốn mươi chín chấm.
- Khánh, mi nhìn kỹ xem.
Quang chỉ tay vào những chấm sẫm màu.
- Cái này có giống vết tích của việc ngâm chân lâu ngày không?
Khánh gật đầu, lòng nặng trĩu. Từ nhỏ đến lớn, hắn đã quá quen với việc mỗi sáng sớm, khi sương mù còn giăng kín mặt sông Hương trước cửa tiệm Vong Ký. Ông Tư luôn ngồi trên chiếc ghế đòn tre, thả hai chân vào chiếc chậu sành chứa đầy nước sông được múc lên từ tối hôm trước. Ông luôn ngồi im lìm như một pho tượng gỗ, mắt nhắm nghiền, tay lần tràng hạt gỗ dâu, đúng bốn mươi chín phút mới nhấc chân lên. Khánh từng nghĩ đó là cách ông chữa chứng đau khớp của người già, hoặc một thói quen dưỡng sinh kỳ quặc của dân sông nước.
Quang lật vội mấy trang cuốn sổ tay ghi chép bản đồ Thoải Phủ mà anh luôn mang theo bên người. Ngón tay anh run run dò theo những dòng chữ dịch từ bia đá cổ:
- Trong ghi chép về các đời Chưởng môn Thoải Phủ, có một dòng rất nhỏ nhắc đến việc "mượn khí giữ xác". Người mượn xác phải dùng nước sông tại bản địa để gia cố giao ước mỗi ngày. Bốn mươi chín phút ngâm chân không dùng để chữa bệnh. Đó là thời gian tối thiểu để dòng nước âm nhận diện và giữ cho phần hồn cốt không bị tách rời khỏi cái xác đã chết từ năm 1945.
Ông Tư thở hắt ra một hơi dài, ngực phập phồng đau đớn. Ông nhìn Khánh, khóe môi giật giật tạo thành một nụ cười méo mó:
- Thằng Quang nói trúng rồi đó. Xác của tau đã chết từ hồi nạn đói năm bốn lăm. Nếu không có nước sông Hương giữ lại mỗi ngày, cái xác ni đã rã ra từ lâu. Chỉ cần bỏ ngâm chân quá bốn mươi chín ngày, giao ước tự phản, hồn tau sẽ bị trục xuất khỏi xác, tan biến vào lòng sông âm.
Ông dừng lại để ho một tràng dài, dịch vị lẫn máu loãng trào ra khóe miệng. Khánh vội đưa tay lau cho ông, cảm nhận được làn da của ông già đã lạnh ngắt như đá dưới đáy sông.
Ông Tư nói tiếp, giọng yếu ớt như tiếng lá rụng:
- Thằng Vũ bắt tau đi, hắn biết rõ thói quen ni. Hắn không cho tau ngâm chân bằng nước sông thường nữa. Hắn dùng chính phần năng lượng gia cố tích tụ suốt mấy chục năm qua trong hai cổ chân tau để đúc thành bốn cái móc xích ni. Hắn muốn dùng cái xác của tau để kéo cả tiệm Vong Ký xuống nước.
Khánh đứng thẳng dậy, mắt nhìn đăm đăm vào bốn móc nước đen đang siết chặt lấy thân thể Ông Tư. Đầu óc hắn hoạt động hết công suất. Hắn hiểu rằng nếu dùng vũ lực để chặt đứt bốn móc nước này, giao ước giữ xác của Ông Tư cũng sẽ vỡ vụn ngay lập tức, và ông sẽ chết ngay tại chỗ. Nhưng nếu để nguyên, con ghe bầu ma này sẽ kéo tất cả bọn họ về phía Cửa Âm Hương đang mở rộng.
- O Bảy.
Khánh quay sang nhìn Cô Bảy.
- Có cách chi tách phần cưỡng giam của Âm Vũ ra khỏi giao ước gốc không o?
Cô Bảy trầm ngâm một lát, o đưa tay lên vuốt vết sẹo hình chữ X trên cổ tay trái đang rỉ máu. Giọng o trầm xuống:
- Có một cách, nhưng mi phải chịu đau, và eng Chính cũng phải chịu đau. Chúng ta phải phân định rõ ràng các danh xưng liên quan đến cái xác ni. Nghi lễ giữ xác năm xưa dựa trên danh tính của eng Chính và linh hồn thằng Tích. Chừ mi là Khánh, mi không liên quan đến giao ước cũ, nhưng mi lại mang hồn của Tích. Mi phải tự tay viết tờ giấy phân định.
Khánh không chần chừ, hắn lách người qua khoang bên cạnh, lục tìm trong chiếc túi vải của mình. Hắn lôi ra mấy tờ giấy vàng mã chuyên dùng để viết sớ và một lọ mực tàu trộn tro nhang. Hắn quỳ xuống sàn ghe đang nghiêng, dùng ngón tay chấm mực, viết nhanh bốn danh xưng lên bốn tờ giấy vàng khác nhau:
Tờ thứ nhất ghi: *Chưởng môn Thoải Phủ - Ông Chính*. Tờ thứ hai ghi: *Nguyễn Văn Tư - Thân xác hiện hữu*. Tờ thứ ba ghi: *Tích - Căn nguyên linh hồn*. Tờ thứ tư ghi: *Nguyễn Vĩnh Khánh - Danh tính tự quyết*.
Khi viết đến tờ thứ tư, Khánh dừng lại một chút. Hắn nhìn vết bớt hình cá đỏ trên vai mình đang nóng lên như có ai gí than hồng vào da thịt. Hắn biết, nếu hắn viết tên mình vào tờ giấy này với tư cách là người nối tiếp giao ước cũ của Ông Chính. Hắn sẽ cứu được Ông Tư một cách dễ dàng hơn, nhưng đổi lại, hắn sẽ mãi mãi bị trói buộc vào tiệm Vong Ký và dòng nước âm này cho đến khi chết.
Hắn cắn răng, dùng con dao nhỏ rạch một đường ngắn trên đầu ngón tay trỏ. Hắn không viết mình là vật sở hữu hay người thừa kế. Hắn chỉ nhỏ một giọt máu đỏ tươi ngay bên cạnh dòng chữ "Nguyễn Vĩnh Khánh", xác nhận hắn tự nguyện dùng máu của mình để cứu người, chứ không nhận thay bất kỳ nghĩa vụ hay giao ước cũ nào của thế hệ trước.
- Con viết xong rồi.
Khánh đưa bốn tờ giấy vàng cho Cô Bảy.
Cô Bảy nhận lấy bốn tờ giấy, o nhìn giọt máu đang thấm đẫm trên tờ giấy mang tên Khánh rồi khẽ thở dài nhẹ nhõm:
- Mi khôn lắm Khánh. Mi không nhận nợ thay cho cha của mi. Rứa mới có đường mà về. Chừ nghe o dặn ni. O sẽ dùng nước sông Hương ở đây để rửa từng cái móc phụ trên cổ chân eng Chính. Nước sông âm ở đoạn Cồn Hến ni rất độc, nó sẽ ăn mòn da thịt của eng Chính. Mi phải đốt bốn tờ giấy ni theo đúng thứ tự tên thật để dẫn đường cho phần hồn của eng không bị lạc khi bốn móc nước đứt ra.
Quang bước tới, một tay giữ chặt bả vai Ông Tư để ông khỏi ngã, một tay che ngọn lửa đèn dầu bão táp trước những cơn gió lạnh lùa qua khe gỗ.
Cô Bảy vốc một vốc nước sông Hương đen ngòm dưới sàn ghe, o lẩm nhẩm đọc chú Thoải Phủ rồi dội mạnh vào cổ chân phải của Ông Tư, ngay vị trí vòng nước hằn có bốn mươi chín chấm sẫm.
Nước sông vừa chạm vào da thịt, Ông Tư liền co rúm người lại, răng nghiến chặt vào nhau phát ra những tiếng kêu kèn kẹt đau đớn. Da thịt nơi cổ chân ông sủi bọt xám, khói đen bốc lên nghi ngút kèm theo mùi khét lẹt của da thịt bị bỏng hóa chất.
- Đốt tờ thứ nhất!
Cô Bảy hét lên.
Khánh nhanh tay châm tờ giấy vàng ghi tên "Ông Chính" vào ngọn lửa đèn dầu. Tờ giấy bén lửa rất nhanh, tàn tro bay lên lơ lửng trong khoang ghe tối tăm rồi rơi xuống dòng nước dưới chân. Ngay khi tờ giấy cháy rụi, móc nước đen quấn quanh cổ chân phải của Ông Tư phát ra một tiếng tách khô khốc rồi rã ra thành những giọt nước thường, rơi xuống sàn.
Cùng lúc đó, vết bớt cá trên vai Khánh nhói lên một nhịp đau nhức nhối, như thể có một dòng điện chạy dọc theo sống lưng hắn. Hắn cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên.
Cô Bảy tiếp tục vốc nước dội vào cổ chân trái của Ông Tư.
- Tờ thứ hai!
Khánh đốt tờ giấy mang tên "Nguyễn Văn Tư". Lửa cháy đến đâu, làn da trên chân trái của Ông Tư co rút lại đến đó, để lộ ra những thớ thịt màu xám ngoét không có máu chảy. Móc nước thứ hai đứt.
Mắt Cô Bảy bỗng nhiên giật mạnh, tròng mắt o mờ đi một lớp màng đục như mắt người bị đục thủy tinh thể. O loạng choạng suýt ngã vào lòng nước âm, nhưng vẫn cố gượng dậy, tay vốc tiếp nước sông dội lên dọc sống lưng Ông Tư, nơi có hai móc nước lớn đang bám chặt vào các đốt xương.
- Đốt tờ thứ ba mau lên Khánh! O sắp không thấy đường nữa rồi!
Giọng Cô Bảy run rẩy, hơi thở o đứt quãng.
Khánh biết việc dùng nước sông âm để rửa bùa chú đang bào mòn dần phần Âm nhãn và quyền năng Canh Thoải còn sót lại của o. Hắn vội vàng châm lửa đốt tờ giấy ghi tên "Tích".
Khi tờ giấy thứ ba cháy được một nửa, Ông Tư bỗng nhiên trợn trừng mắt, hai tay ông cào cấu vào khoảng không như thể đang bị ai đó bóp cổ dưới nước. Những ký ức cũ kỹ từ năm 1945, tiếng bom đạn, tiếng sóng vỗ bên mạn ghe bầu. Và tiếng khóc của đứa trẻ ba tuổi chết đuối năm 2003 đồng loạt dội về trong đầu Khánh qua vết bớt cá đang nóng bỏng trên vai. Khánh cảm thấy đầu mình đau như búa bổ, nhưng hắn vẫn giữ chặt tờ giấy vàng cho đến khi nó cháy thành tro bụi.
Móc nước thứ ba dọc sống lưng Ông Tư tan rã. Ông già đổ ập người về phía trước, chỉ còn sợi xích ở ngực và móc nước cuối cùng ở chân trái giữ ông lại với chiếc cọc gỗ mun.
- Tờ cuối cùng, Khánh!
Quang hét lên khi thấy dòng nước ngược dưới sàn ghe đã dâng lên đến đầu gối họ, và con ghe bầu đang nghiêng hẳn sang mạn trái với tốc độ nhanh hơn.
Khánh cầm tờ giấy vàng cuối cùng ghi tên chính mình. Giọt máu của hắn trên giấy đã khô lại thành một màu nâu thẫm. Hắn nhìn Ông Tư, nhìn người đàn ông đã dành cả cuộc đời để sửa sai cho một quyết định từ tám mươi mốt năm trước. Hắn châm lửa.
Tờ giấy mang tên "Nguyễn Vĩnh Khánh" bùng cháy.
Khác với ba tờ trước, khi tờ giấy này cháy hết, một luồng hơi ấm kỳ lạ lan tỏa từ ngón tay Khánh chạy thẳng vào lồng ngực Ông Tư. Vòng xích lớn ở ngực ông phát ra một tiếng rắc lớn, những móc nước cuối cùng đứt lìa, rơi rào rào xuống nước như những sợi dây thừng mục.
Chiếc cọc gỗ mun giữa khoang giam nứt đôi từ trên xuống dưới.
Ông Tư đổ sụp xuống. Khánh và Quang nhanh chóng lao tới, đỡ lấy thân hình gầy gò, nhẹ bẫng của ông trước khi ông chìm vào dòng nước âm đang dâng cao.
Khánh choàng tay qua nách Ông Tư, kéo ông lên khỏi dòng nước. Da thịt của ông già lúc này lạnh ngắt, phần chân trái gần như mất hoàn toàn cảm giác, mềm nhũn ra như không có xương. Những vùng da từng tiếp xúc với các móc nước đen giờ chuyển sang một màu xám xịt, khô ráp và lạnh lẽo. Mạch cổ của ông đập rất chậm, ngắt quãng, như một chiếc đồng hồ cũ sắp hết dây cót.
- Eng Chính... eng tỉnh lại đi eng...
Cô Bảy quờ quạng tay trong bóng tối, o phải dùng cả hai tay để bám vào mạn ghe mới không bị ngã. Đôi mắt o lúc này đã mờ hẳn, chỉ còn nhìn thấy những bóng mờ ảo của Khánh và Quang.
Ông Tư hé mắt nhìn Cô Bảy, rồi nhìn sang Khánh. Giọng ông thào thào, chỉ đủ cho ba người nghe thấy giữa tiếng sóng vỗ vào mạn ghe:
- Tau... tau chưa chết được đâu... Nhưng cái xác ni... hỏng rồi. Thằng Vũ đã phá hủy phần gia cố của tau suốt mấy chục năm qua. Giao ước giữ xác vẫn còn nằm trong người tau, nhưng nó đang tự ăn mòn cốt tủy của tau...
Cô Bảy tựa lưng vào mạn ghe gỗ mục, o thở dốc, giọng đầy cay đắng:
- Chúng ta chỉ mới tháo được phần cưỡng giam của thằng Vũ để đưa eng ra khỏi cái cọc gỗ ni thôi. Cái giao ước giữ xác từ năm bốn lăm vẫn còn đó, và nó đã bị tổn hại không thể phục hồi. Từ chừ trở đi, cái xác ni sẽ tự hoại dần. Eng không còn nhiều thời gian nữa đâu.
Khánh siết chặt vai Ông Tư. Hắn không nói lời nào, chỉ lẳng lặng cùng Quang vực ông đứng dậy. Hắn biết bây giờ không phải là lúc để đau buồn hay tính toán chuyện tương lai. Con ghe bầu ma dưới chân họ đang rung chuyển dữ dội hơn. Tiếng gỗ mục nghiến rít lên ken két dưới sức ép của dòng nước ngược.
- Quang! Mi đỡ chắc Ông Tư giúp tau!
Khánh gọi lớn hướng về phía cửa khoang giam.
Quang lập tức ghé vai, vòng cánh tay qua lưng Ông Tư để đỡ lấy phần lớn trọng lượng cơ thể nhẹ bẫng của ông.
Nhưng ngay khi Quang vừa nhấc Ông Tư ra khỏi vị trí chiếc cọc gỗ mun vừa nứt, toàn bộ con ghe bầu ma bỗng nhiên nghiêng mạnh sang mạn trái.
Một tiếng va đập lớn vang lên từ phía mũi ghe, kèm theo tiếng nước réo bắn tung tóe qua các khe hở của ván gỗ. Con ghe không còn trôi theo dòng nước hướng về phía bờ nữa. Lực kéo từ phía Cửa Âm Hương dưới chân Cồn Hến đang mạnh lên gấp bội, ép con ghe quay mũi ngược lại.
Từ khoảng tối sâu thẳm của khoang lái phía trên, một giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào nước âm của Tôn Thất Liêm vọng xuống, vang lên đầy hoảng loạn:
- Cậu Khánh ơi! Có thứ chi đang kéo tên tôi ra khỏi ván lái! Tôi không giữ được bánh lái nữa rồi! Ghe đang tự quay đầu về phía Cửa!