TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 222: Quyền Mang Tên Khánh
Nước âm dâng lên sát đầu gối, lạnh buốt và mang theo mùi bùn non trộn lẫn mùi nhang trầm ẩm ướt. Khoang giam dưới Cồn Hến chật hẹp đến mức hơi thở của…
Nội dung chương
Nước âm dâng lên sát đầu gối, lạnh buốt và mang theo mùi bùn non trộn lẫn mùi nhang trầm ẩm ướt. Khoang giam dưới Cồn Hến chật hẹp đến mức hơi thở của bốn người va vào nhau, tạo thành những làn sương mỏng trong ánh đèn dầu bão tù mù.
Khánh đứng đó, ba trang gia phả cũ kẹp chặt trong tay, miếng đồng khắc chữ "Tích" nằm im lìm trong lòng bàn tay còn lại. Kim loại lạnh ngắt chạm vào da thịt hắn, nhưng vết bớt cá đỏ trên vai trái lại đang nóng ran lên như có một hòn than nhỏ áp vào. Hắn nhìn thẳng vào Ông Tư.
- Năm 2003, ông đưa con ông vào thân xác tui, phải không?
Câu hỏi của Khánh rơi vào khoảng không gian ẩm mốc của khoang ghe, chìm nghỉm trong tiếng nước vỗ bì bõm vào mạn thuyền mục nát.
Ông Tư tựa lưng vào vách gỗ, hơi thở khò khè, lồng ngực phập phồng sau những lớp xích giấy vàng đang siết chặt. Đôi mắt đục ngầu của ông không tránh né nữa. Ông nhìn Khánh, nhìn vết bớt đỏ trên vai hắn đang ẩn hiện sau lớp áo ướt sũng.
Cô Bảy đứng bên cạnh, hai tay o siết chặt vạt áo bà ba cát lâm cũ, khuôn mặt hằn lên những nếp nhăn của sự bất lực. O khẽ cúi đầu, tiếng thở dài trượt qua kẽ môi khô khốc.
Trần Quang đứng phía sau Khánh, tay vẫn cầm nén nhang đang cháy dở để soi sáng. Tàn nhang rơi xuống nước phát ra tiếng xèo nhỏ nhoi rồi tắt ngấm. Anh không dám lên tiếng, chỉ im lặng quan sát hai người đàn ông trước mặt.
Ông Tư ho khan một tiếng, vệt máu đỏ tươi rỉ ra nơi khóe miệng. Ông không lau, chỉ dùng giọng khàn đặc để nói:
- Phải. Tích là con trai ruột của tau. Nó sinh năm Quý Hợi 1923, lúc tau còn mang tên Nguyễn Vĩnh Chính.
Giọng ông run rẩy khi nhắc lại cái tên cũ. Nguyễn Vĩnh Chính - vị Chưởng môn Thoải Phủ lẫy lừng một thời của sông Hương, giờ chỉ còn là một ông già tàn phế, bị xích sắt vô hình trói buộc nơi đáy sông.
- Năm 1945, nó bị giết giữa lúc loạn lạc. Sau đó người ta mới tìm thấy xác nó trôi ở đoạn ngã ba Sình. Khi đó nó mới hai mi hai tuổi, độ tuổi đẹp nhất đời người.
Ông Tư nhắm mắt lại, những nếp nhăn trên trán co rúm - Tau là Chưởng môn, cứu được bao nhiêu vong hồn dưới nước, nhưng lại không giữ được mạng con trai mình. Tau không cam lòng, Khánh ơi.
Ông kể về việc dùng Hương Thuật và giao ước Thoải Phủ để giữ lại linh hồn Tích. Suốt năm mươi tám năm trời, hồn của Tích bị nhốt trong một cái hũ đất nung, đặt dưới đáy chiếc rương gỗ hai lớp của tiệm Vong Ký. Linh hồn ấy không thể đi đầu thai, cũng không thể tự chọn ở lại hay rời đi, chỉ tồn tại như một đốm sáng lập lòe trong bóng tối, không có tiếng nói, không có quyền tự quyết.
- Năm mươi tám năm...
Khánh lặp lại, giọng hắn lạnh đi - Ông giữ một linh hồn không thể siêu thoát bên mình chỉ vì sự ích kỷ của ông?
Ông Tư không phủ nhận. Đôi bàn tay gầy guộc của ông bấu chặt vào vách gỗ mục.
- Tau sợ mất nó. Mỗi lần nhìn đốm sáng đó yếu đi, lòng tau như có ngàn vạn con dao cắt. Tau đã nghĩ, chỉ cần giữ được hồn nó, sẽ có ngày tau tìm được cách cho nó sống lại.
- Rồi đến năm 2003...
Khánh bước thêm một bước. Nước sông âm ngập quá đầu gối, lạnh thấu xương.
- Đứa trẻ ba tuổi đó...
- Đứa trẻ đó đã chết rồi!
Ông Tư đột ngột cắt lời, giọng ông lớn hơn như muốn chứng minh một điều bất thường với chính mình:
- Tau thề trước thần sông. Đứa nhỏ đó trôi từ thượng nguồn về, phổi đã đầy nước, tim ngừng đập từ lâu trước khi tau vớt lên. Tau không hại mạng người sống để cướp xác cho đứa con của tau. Nguyễn Vĩnh Chính này dù có điên cuồng cũng không bao giờ làm chuyện thất đức đó.
Ông thở dốc, hai vai run lên bần bật dưới lớp áo bà ba ướt sũng.
- Khi tau vớt xác đứa nhỏ lên bờ bến Bao Vinh, hồn nó đã đi rồi. Thân xác ấy vẫn còn ấm. Tau biết đây là cơ hội duy nhất. Tau dùng Hương Thuật của dòng Phủ, trấn căn nguyên linh hồn của Tích vào thân xác ấy. Vết bớt cá đỏ trên vai mi chính là dấu hồn trấn xác, giữ cho hồn không bị đẩy ra ngoài. Đứa trẻ đó sống lại, sống dưới cái tên Nguyễn Vĩnh Khánh.
Khánh đưa tay lên chạm vào vai trái. Vết bớt cá đỏ đang nóng ran lên, đối lập hoàn toàn với cái lạnh của dòng nước âm dưới chân. Hắn nhớ lại những lần mình bị sốt cao hồi nhỏ, những lần mỗi khi chạm vào nước sông Hương là vai lại đau nhức như có kim châm. Hóa ra, đó là phản ứng của một linh hồn ngoại lai đang cố gồng mình thích nghi với một thân xác không thuộc về nó.
- Đứa trẻ đó sống lại.
Khánh nói, giọng trầm xuống.
- Và ông nuôi nó lớn lên, dạy nó cách nhận biết tà vật, bắt nó ở lại tiệm Vong Ký để gánh vác cái nghiệp của dòng họ ông.
- Tau... tau không có cách nào khác.
Giọng Ông Tư nhỏ dần, đầy vẻ bất lực.
Khánh nhìn ba trang gia phả bị xé, những mép giấy nham nhở như những vết thương chưa bao giờ lành của dòng họ Nguyễn Vĩnh. Hắn vuốt nhẹ lên dòng chữ "Tích, đích tử của Vĩnh Chính" rồi ngẩng đầu lên.
- Nhưng ông quên mất một điều. Tích đã chết từ năm 1945. Còn người đang đứng trước mặt ông là Nguyễn Vĩnh Khánh.
Ông Tư khựng lại. Ánh mắt ông dao động dữ dội dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn dầu bão.
- Tui có ký ức của hai mươi ba năm qua. Tui biết mùi bún bò mụ Rơi, tui biết vị nước lụt tháng mười ở Huế, tui có những người bạn như thằng Quang, thằng Bồi. Tui không có ký ức gì về năm 1945, tui không biết Nguyễn Vĩnh Tích là ai cả. Đối với tui, cái tên đó chỉ là một dòng chữ viết trên trang giấy gia phả cũ.
Khánh nắm chặt miếng đồng khắc chữ "Tích", cạnh sắc của nó cứa vào da thịt hắn đau nhói.
- Ông đưa hồn Tích vào xác này, nhưng cuộc đời này là của tui. Những lựa chọn tui đưa ra, những lần tui cứu vong, những lần tui quyết định giữ tiệm... đó là do Nguyễn Vĩnh Khánh làm, không phải Nguyễn Vĩnh Tích. Tui là Khánh, không phải là lớp vỏ của một người đã chết cách đây tám mươi năm.
Cô Bảy đứng bên cạnh khẽ gật đầu, o nhìn Khánh với ánh mắt đầy xót xa rồi quay sang Ông Tư:
- Eng Chính, Khánh nói đúng đó. Đứa nhỏ này là Khánh. Hồn của Tích là căn nguyên, nhưng hai mươi ba năm qua, nó đã sống cuộc đời của riêng nó rồi. Eng không thể bắt nó sống tiếp cuộc đời của người đã chết từ thế kỷ trước.
Ông Tư nhìn hai bàn tay mình, những ngón tay khẳng khiu, đầy vết đồi mồi của một kẻ đã sống quá tuổi trời nhờ giao ước. Nước mắt đục ngầu ứa ra từ khóe mắt nhăn nheo của ông.
- Tau biết... tau biết chứ...
Ông Tư thào thào, giọng ông chứa đựng một nỗi ân hận sâu hoắm - Nhiều lần tau nhìn mi, tau muốn gọi mi là Tích, nhưng tau không dám. Tau sợ nếu tau gọi cái tên đó, giao ước sẽ nhận diện ra sự bất thường, và cái bớt cá đỏ trên vai mi sẽ lan nhanh hơn. Tau giấu quan hệ huyết thống, giấu cả cái tên của mi, cũng là vì muốn mi được sống bình an dưới danh nghĩa của Khánh. Tau xin lỗi... tau đã tự quyết định thay cho mi quá nhiều thứ. Từ việc giữ hồn mi, đến việc chọn xác cho mi, rồi bắt mi phải theo nghiệp của tiệm Vong Ký.
Khánh im lặng một lúc lâu. Tiếng khánh đồng của Bồi từ phía bờ vẫn đều đặn vọng lại qua làn sương mù, từng nhịp boong chậm rãi như một chiếc mỏ neo giữ cho tâm trí hắn không bị cuốn trôi theo dòng nước âm cuồn cuộn dưới chân.
Hắn bước tới gần Ông Tư, cúi xuống và nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ông. Bàn tay của người đàn ông đã gõ đầu hắn mỗi khi hắn lười biếng, người đã chửi mắng hắn nhưng luôn để lại phần cơm ấm mỗi khi hắn đi làm về muộn.
- Tui chưa thể gọi ông là cha.
Khánh nói, giọng hắn vững vàng.
- Cái đó cần thời gian. Nhưng tui cũng sẽ không bỏ ông lại đây cho Âm Vũ. Ông là người đã nuôi tui lớn. Dù tui là Tích hay là Khánh, tui cũng không thể trơ mắt nhìn người thân của mình bị xích dưới đáy sông này.
Ông Tư ngước lên nhìn Khánh. Trong ánh mắt ông, sự cố chấp suốt tám mươi mốt năm qua như có vật lạ vừa đổ vỡ, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm kỳ lạ.
- Khánh... mi không cần phải gánh vác tiệm Vong Ký nữa nếu mi không muốn. Sau chuyện này, nếu mi muốn đi, tau sẽ không giữ. Quyền lựa chọn là của mi. Tau không dùng giao ước cũ để định đoạt chặng tiếp theo của mi nữa.
Ngay khi Ông Tư vừa dứt lời, một tiếng rắc khô khốc vang lên giữa khoang ghe.
Những chữ bùa son màu đỏ rực trên hai vòng xích đang quấn quanh cổ tay và mắt cá chân của Ông Tư bỗng nhiên nhạt dần. Lớp mực son vốn được duy trì bằng sự che giấu và giao ước cũ bắt đầu nhòe đi dưới dòng nước âm đang ngập sát đầu gối.
Hai vòng xích giấy vàng tự động bung ra, những mảnh giấy rã nát trôi nổi trên mặt nước rồi biến mất vào bóng tối.
- Ủa? Xích tự bung ra kìa Khánh!
Quang kêu lên, anh vội vàng cúi xuống nhìn hai cổ tay của Ông Tư giờ đã tự do, dù da thịt nơi đó đã bị lột da, rướm máu đỏ lòm.
Cô Bảy bước tới, o quan sát kỹ những mảnh bùa đang tan rã dưới nước.
- Sự thật đã được nói ra. Cái khóa của Âm Vũ dùng để giam eng Chính dựa trên bí mật mà eng cố giấu. Chừng nào eng còn giấu chuyện cha con, chừng đó cái xích này còn chặt. Chừ eng đã nhận diện rõ ràng danh tính của Khánh, giao ước cũ bị hổng một góc, xích tự khắc yếu đi.
Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Vòng xích giấy vàng thứ ba - vòng xích nằm ngay giữa ngực Ông Tư - không hề có dấu hiệu lỏng đi. Ngược lại, những chữ bùa trên đó càng lúc càng đỏ rực, như thể nó đang hút lấy sinh lực từ tim ông để duy trì sự tồn tại. Đầu xích cắm sâu vào da thịt, nơi lồng ngực phập phồng đau đớn của ông.
Ông Tư rên rỉ một tiếng đau đớn, hai tay ông bấu chặt lấy đùi Khánh.
- Cái này... cái này không tháo được bằng lời nói...
Ông Tư thào thào, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán ông.
Cô Bảy sắc mặt nghiêm lại. O đưa ngón tay vuốt nhẹ lên mép vòng xích ở ngực Ông Tư rồi rụt tay lại ngay lập tức vì nóng.
- Vòng này nối trực tiếp với giao ước giữ xác của eng Chính từ năm 1945. Nó là thứ giữ cho cái xác này không bị thối rữa suốt tám mươi mốt năm qua. Muốn tháo phần cưỡng giam ra, phải phân rõ tên thật, căn nguyên linh hồn, danh tính hiện tại, rồi dùng nhang trầm và nước sông Hương lấy đúng giờ âm. Máu của Khánh chỉ xác nhận nó tự nguyện cứu eng, chớ thân xác nó không mang huyết Thoải. Không thể tan chỉ nhờ lời thú nhận.
Quang lo lắng nhìn quanh.
- Nước sông thì có sẵn ở đây rồi, nhưng còn nghi lễ... chúng ta làm kịp không o? Nước đang dâng lên nhanh quá.
Khánh nhìn vòng xích đang cắm sâu vào ngực Ông Tư. Vết bớt cá đỏ trên vai hắn bỗng nhiên nhói lên một nhịp đau đớn, như thể có một sợi dây vô hình đang kéo căng từ ngực Ông Tư truyền thẳng sang vai hắn.
Tiếng khánh đồng từ bờ bỗng nhiên chậm lại, nhịp điệu trở nên ngắt quãng và nặng nề hơn.
Cùng lúc đó, toàn bộ khoang giam dưới Cồn Hến bắt đầu rung chuyển nhẹ. Những hạt cát, bụi đá từ trần hang rơi xuống rào rào trên mui ghe bầu ma. Dưới lòng sông âm, một tiếng gầm rú trầm đục vọng lại, báo hiệu con nước đang chuyển mình dữ dội hơn khi Cửa Âm Hương ngoài kia đang bị xé rộng thêm một phân.
Hai vòng xích ở cổ tay và mắt cá chân của Ông Tư đã rơi xuống nước, trôi dạt đi như những mảnh rác vô hại. Nhưng vòng xích còn lại ở ngực ông bỗng nhiên siết mạnh vào trong, ánh sáng đỏ lòm của nó lan ra khắp các thớ gỗ của con ghe. Khiến toàn bộ hang giam rung lên bần bật theo từng nhịp tim đập dồn dập của ông già. Khói nhang ẩm quyện với mùi máu tươi bốc lên nghi ngút, bao trùm lấy bốn người trong khoang ghe tối tăm.