TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 219: Nơi Giam Dưới Cồn Hến

Tiếng khánh đồng của thằng Bồi từ phía bến đò Bao Vinh vọng lại qua màn sương nước, cứ ba tiếng một nhịp "boong, boong, boong" đều đặn. Âm thanh ấy…

Nội dung chương

Tiếng khánh đồng của thằng Bồi từ phía bến đò Bao Vinh vọng lại qua màn sương nước, cứ ba tiếng một nhịp "boong, boong, boong" đều đặn. Âm thanh ấy truyền đi trên mặt nước sông Hương, mỏng manh nhưng rõ ràng, len lỏi qua những kẽ ván gỗ mục nát của chiếc ghe bầu ma đang trôi ngược dòng về phía đông Cồn Hến.

Trên bờ sông khuất sau rặng tre, Phan Khanh đang một tay giữ chặt đầu dây neo bằng xơ dừa sũng nước, một tay tì lên thân cây phượng cổ thụ để giữ thăng bằng. Sợi dây neo dài nối thẳng từ bờ xuống mạn ghe, căng lên rồi chùng xuống theo từng nhịp sóng âm. Quy ước giữa họ rất đơn giản. Mỗi ba tiếng khánh vang lên là dấu hiệu báo tuyến nước vẫn an toàn, dòng chảy vật lý chưa bị dòng nước âm nuốt chửng. Nếu tiếng khánh bỗng dưng lạc nhịp hoặc chỉ vang lên một tiếng cộc cằn, đó là lệnh buộc nhóm của Khánh phải lập tức giật dây neo để quay về bờ.

Khánh đứng ở mũi ghe, hai ngón tay siết chặt miếng đồng khắc chữ "Tích" trong túi áo. Miếng đồng liên tục phát ra những đợt rung động nhỏ, truyền cái nóng khô khốc vào tận xương ngón tay hắn. Dưới lòng nước sâu đen ngòm kia, tiếng gậy gỗ gõ vào đá hộc quen thuộc của Ông Tư không còn nữa. Thay vào đó là một âm thanh khác, nặng nề và kéo lê chậm chạp, giống như có ai đó đang kéo một sợi xích sắt rỉ sét qua những tảng đá ngầm dưới đáy sông. Nhịp điệu của tiếng xích kéo rất yếu, lúc có lúc không, báo hiệu sinh mệnh của người dưới đó đang lụi tàn dần theo từng mét nước dâng.

Chiếc ghe bầu ma khẽ rùng mình. Vong hồn của Tôn Thất Liêm đứng lặng câm bên bánh lái gỗ, hai bàn tay khẳng khiu xanh xao ghì chặt lấy vành lái. Ông ta bẻ ngoặt mũi ghe sang bên phải, đưa con thuyền rời khỏi tuyến trôi tự nhiên của những vong hồn không tên. Chiếc ghe lách vào một luồng nước tối sẫm, nơi mặt nước phẳng lặng như gương và tuyệt đối không phản chiếu bất kỳ ánh đèn đường nào từ phía bờ Bao Vinh hay Vỹ Dạ hắt xuống.

Cô Bảy ngồi tựa lưng vào mạn ghe, hơi thở của bà ngắn và nặng nhọc. Vết sẹo hình chữ X trên cổ tay bà, vốn là mỏ neo giữ cửa âm, đang rỉ ra những giọt máu bầm đen, thấm ướt cả dải vải tự tay bà quấn vội. Bà đưa mắt nhìn xuống luồng nước không phản chiếu ánh sáng ấy, giọng nói khàn đặc vì mất đi phần lớn quyền năng của Canh Thoải:

- Đường nước ni không thuộc về sông Hương của người sống nữa rồi. Thằng Vũ đã dùng lực lượng của cuốn sổ đen để ngăn dòng, biến đoạn sông quanh cồn Hến thành một cái túi chứa âm khí. Những cái tên bị hắn cướp đi đều được vận chuyển qua lối ni để đưa về hang giam. Mi phải cẩn thận, nước ở đây lạnh gấp mười lần nước sông thường.

Chiếc ghe bầu trôi chậm lại rồi dừng hẳn trước một vách đá ngầm nhô lên sát mặt nước phía đông Cồn Hến. Nơi này vốn là một rặng đá cổ bị phù sa bồi lấp qua nhiều năm, nhưng lúc này dưới tác động của dòng nước âm. Toàn bộ lớp bùn đất bên ngoài đã bị cuốn trôi, lộ ra một vòm đá tối đen với sáu vòng nước xoáy chéo nhau như những mắt lưới khổng lồ. Những vòng xoáy nước ấy không sủi bọt, chúng chỉ lẳng lặng quay tròn, tạo ra những tiếng hút nước rin rít ghê người.

Quang vội vàng trải tấm bản đồ da dê và đống văn thư cổ lấy từ hòm sáp ong lên nắp hòm gỗ. Anh dùng chiếc đèn pin bọc nilon chống nước soi sát vào các ký hiệu vẽ bằng mực tàu đã phai màu. Ngón tay anh chỉ vào một hình vẽ vòm đá có ba vòng xích sắt lồng vào nhau, nằm ngay sát ranh giới phân chia giữa phần nước nông và nước sâu.

- Khánh, nhìn cái sơ đồ này đi.

Quang nói, giọng anh run lên vì lạnh - Vòm đá này nằm ngay trên đường ranh giới chạy dọc dưới lòng sông. Đây là ranh giới phân chia giữa Thoải Phủ và Địa Phủ, tương tự như đoạn chạy dọc dưới chân cầu Trường Tiền. Thời xưa, người ta dùng những điểm giao cắt tự nhiên này để lập các trạm canh gác hoặc giam giữ những vong hồn vi phạm luật Phủ.

Khánh nhìn vòm đá ngập nước, rồi quay sang hỏi Cô Bảy:

- O Bảy, hồi trước Ông Tư không bao giờ chịu đi qua cầu Trường Tiền vào ban đêm. Có phải cũng vì cái ranh giới ni không?

Cô Bảy khẽ gật đầu, bà ho khan vài tiếng, đưa tay quệt vệt máu tươi bên khóe môi:

- Đúng rứa. Giao ước giữ xác của lão Chính với Thoải Phủ chưa giải. Khi lão đi qua ranh giới giữa Thoải và Địa vào giờ âm, cái ranh giới nớ sẽ tự động kích hoạt giao ước, gọi tên thật của lão dưới đáy sông lên. Nếu lão đi qua, dòng nước âm dưới cầu sẽ kéo tuột hồn lão ra khỏi xác ngay lập tức. Lão tránh đi cầu Trường Tiền ban đêm suốt mấy chục năm qua là để tự bảo vệ mình. Không ngờ thằng Vũ lại thâm độc đến mức dùng chính cái điểm kỵ của lão để dựng nên cái hang giam ni. Nó dùng giao ước giữ xác của lão làm cái khóa ngoài cho vòm đá.

Khánh bước sát ra mũi ghe, nhìn sáu vòng nước khóa chéo đang ngăn lối vào hang. Hắn hiểu rằng nếu không mở được cái khóa này, chiếc ghe bầu ma sẽ bị những vòng xoáy kia nghiền nát trước khi kịp chạm vào vách đá. Hắn quay lại nhìn Quang:

- Anh Quang, trong văn thư có ghi cách mở lối không?

Quang lật nhanh mấy trang giấy bản úa vàng, mắt đảo liên tục qua những dòng chữ Hán viết thảo:

- Có ghi. Muốn qua ranh giới Thoải - Địa đang bị khóa bằng giao ước giữ xác, phải có máu của người liên quan đến giao ước đó vẽ lại tên của người bị giữ trên đá ranh giới. Nhưng Khánh ơi, máu của mi... mi là Khánh, nhưng hồn mi lại là Tích. Giao ước cũ là giữa Ông Chính và Tích. Máu của thân xác hiện tại của mi có hiệu lực không thì tao không chắc chắn được.

- Không thử thì tụi mình chết chìm ở đây cả lũ.

Khánh dứt khoát.

Hắn cúi người múc một gáo nước sông Hương lạnh buốt, dội lên một góc vách đá ngầm để tẩy sạch lớp rong rêu bám ngoài. Sau đó, hắn rút trong túi ra một xấp giấy vàng mã, thấm ướt nước sông rồi dán chặt lên mặt đá ướt. Khánh đưa ngón tay trỏ lên miệng, cắn mạnh vào đầu ngón tay cho đến khi máu tươi ứa ra đỏ chói. Hắn hít sâu để nén cái lạnh đang xộc thẳng vào lồng ngực, rồi dùng ngón tay đẫm máu vẽ ba chữ "Nguyễn Văn Tư" đè lên lớp giấy vàng.

Ngay khi nét chữ cuối cùng vừa hoàn thành, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Nét chữ bằng máu của Khánh không hề bị nước sông cuốn trôi. Chúng bỗng nhiên cháy lên một luồng sáng xanh lam nhạt, lạnh buốt. Luồng sáng ấy lan nhanh ra khắp tờ giấy vàng, biến tờ giấy thành một mảng tro xám rồi tan biến vào dòng nước.

Cùng lúc đó, đầu ngón tay của Khánh tê dại đi. Cảm giác tê buốt chạy dọc theo cánh tay, xộc thẳng vào bả vai nơi có vết bớt hình cá đỏ. Vết bớt cá đỏ trên vai hắn bỗng nhói lên đau đớn, giống như có hàng chục cây kim nhỏ đang đâm sâu vào da thịt. Khánh lảo đảo lùi lại một bước, được Quang kịp thời đỡ lấy.

- Khánh! Tay mi răng rồi?

Quang lo lắng hỏi.

- Tê cứng hết rồi... không có cảm giác chi cả.

Khánh thở dốc, hắn nhìn xuống bàn tay mình, các đầu ngón tay đã chuyển sang màu trắng bệch như người chết trôi - Nhưng vòm đá mở rồi. Nhìn kìa.

Sáu vòng nước xoáy chéo nhau trước vòm đá đột ngột giãn ra hai bên, lộ ra một khoảng trống tối tăm vừa đủ cho chiếc ghe bầu ma lách qua. Nước bên trong hang đá tĩnh lặng đến mức đáng sợ, đen ngỏm và bốc lên mùi bùn non cũ kỹ lẫn mùi nhang tàn lâu ngày.

Vong hồn Tôn Thất Liêm ghì chặt vành lái, điều khiển chiếc ghe từ từ tiến sát vào cửa hang đá. Khoảng không gian bên trong hang hẹp và thấp, những nhũ đá nhọn hoắt chĩa xuống từ trần hang chỉ cách mui ghe chưa đầy một gang tay.

- O Bảy, anh Quang. Hai người ở lại trên ghe.

Khánh nói, giọng hắn vẫn còn run vì cái lạnh của dòng nước âm - Để tui vào một mình.

- Mi điên rồi.

Cô Bảy gằn giọng, bà cố gượng đứng dậy dù hai chân đã run rẩy không vững - Một mình mi vô đó, nếu thằng Vũ gài bẫy thì mi làm răng mà ra? Quyền năng của tao tuy mất gần hết, nhưng cái danh Canh Thoải của tao vẫn còn chút uy lực với những vong hồn canh cửa. Tao đi với mi.

Quang cũng bước tới, anh cầm chắc chiếc đèn pin và cuốn sổ tay ghi chép:

- Tao đi cùng nữa. Sơ đồ này chỉ có tao đọc được các ký hiệu chỉ đường. Để Tôn Thất Liêm giữ ghe ở đây. Sợi dây neo từ bờ của Phan Khanh vẫn đang nối với mạn ghe, đó là đường rút duy nhất của tụi mình. Nếu lối vào khép lại, tụi mình còn có dây mà lần ra.

Họ thống nhất phương án. Tôn Thất Liêm giữ chiếc ghe bầu ma áp sát cửa hang đá để bảo vệ đường rút. Khánh, Quang và Cô Bảy bước xuống bệ đá ngầm trơn trượt bên trong hang. Nước ở đây ngập đến ngang bắp chân họ, lạnh buốt như đá đông. Mỗi bước đi của họ đều phát ra những tiếng bõm bẽm vang vọng trong không gian khép kín của hang đá.

Họ đi theo sợi dây giấy vàng mà Khánh đã thả dọc đường để làm dấu. Càng đi sâu vào trong, hang đá càng mở rộng ra thành một khoang trống lớn ngập nước. Mùi bùn hôi thối bốc lên nồng nặc, lẫn trong đó là mùi tanh của máu cá chết.

Ánh đèn pin của Quang quét qua những vách đá ẩm ướt, rồi dừng lại ở góc sâu nhất của khoang hang.

Ở đó, một cọc lái gỗ gãy của một chiếc ghe cổ bị cắm sâu xuống nền bùn dưới đáy hang. Và ngồi tựa lưng vào chiếc cọc lái gãy ấy chính là Ông Tư.

Gương mặt Ông Tư xám ngắt, hai mắt nhắm nghiền. Chân trái của ông, cái chân vốn đã yếu từ trước, chừ ngập hoàn toàn dưới lớp nước đen ngòm của hang đá. Quanh hai cổ tay, ngực và mắt cá chân ông là ba vòng xích lớn được làm bằng những dải giấy vàng mã phủ đầy những chữ bùa viết bằng son đỏ. Những vòng xích giấy này nhìn thì mỏng manh, nhưng chúng lại găm chặt vào da thịt ông, mỗi khi ông khẽ cử động, những chữ bùa bằng son lại lóe lên thứ ánh sáng đỏ quạch.

- Ông Tư!

Khánh lao tới, bước chân hắn khuấy động mặt nước đen làm bắn tung tóe lên những vách đá xung quanh.

Hắn quỳ sụp xuống bên cạnh Ông Tư, đưa tay định giật đứt vòng xích giấy vàng đang quấn quanh cổ tay ông.

Nhưng ngay khi ngón tay Khánh vừa chạm vào lớp giấy vàng ngoài cùng, miếng đồng khắc chữ "Tích" trong túi áo hắn bỗng nhiên nóng rực lên như một cục than hồng mới gắp ra khỏi lò. Cơn nóng đột ngột đến mức làm cháy sém một góc túi áo ngực của hắn.

Đồng thời, ba vòng xích giấy vàng trên người Ông Tư đột ngột siết mạnh vào trong. Những dải giấy mỏng manh ấy như biến thành những sợi dây thép gai sắc nhọn, cứa sâu vào da thịt ông. Ông Tư rên lên một tiếng đau đớn, lồng ngực ông phập phồng dữ dội, một dòng máu đen rỉ ra từ khóe miệng, chảy dài xuống bộ quần áo bà ba ướt sũng.

- Khánh! Đừng chạm vô!

Quang hét lên, anh lao lại giữ chặt vai Khánh kéo ra sau - Nhìn kìa! Những vòng xích ni phản ứng với lực tác động từ bên ngoài. Mi càng cố dùng sức mạnh vật lý hay bùa chú để phá, xích sẽ càng siết chặt cho đến khi bóp nát tim phổi Ông Tư thì thôi. Đây là cơ chế tự hủy của giao ước giữ xác.

Khánh lùi lại, hai bàn tay hắn run bần bật. Hắn nhìn Ông Tư đang thở dốc, gương mặt già nua của ông hằn lên những nếp nhăn đau đớn khôn cùng. Vết bớt hình cá đỏ trên vai Khánh lúc này cũng nóng ran lên, như thể có một sợi dây vô hình đang nối liền nỗi đau của hắn với những vòng xích trên người Ông Tư.

Quang cúi sát xuống mặt nước, dùng đèn pin soi vào những chữ bùa bằng son đỏ trên vòng xích giấy vàng quấn quanh ngực Ông Tư. Khi nước sông khẽ rút qua những khe đá, những nét chữ son bỗng hiện rõ lên thành những dòng chữ Hán nhỏ li ti. Quang nheo mắt đọc, giọng anh run rẩy dịch từng chữ:

- Kẻ giữ hồn... dùng máu lập ước... xác phàm làm ngục... Hồn không về Thoải, xác không tan về Đất. Giao ước chỉ nhả người trông coi xác... sau khi chính người ấy nói đúng điều đã cố ý xóa khỏi lời kể với người mang tên trên miếng đồng.

Quang quay sang nhìn Khánh, gương mặt anh đầy vẻ bàng hoàng:

- Khánh... cái xích này không phải do Âm Vũ tự chế ra hoàn toàn. Nó dùng chính giao ước giữ xác mà Ông Tư đã lập năm xưa để làm khóa. Muốn giải được ba vòng xích này, Ông Tư phải tự mình nói ra cái sự thật mà ông ấy đã cố tình giấu mi suốt bấy lâu nay. Nếu ông ấy không nói, hoặc nói sai, giao ước sẽ giữ ông ấy ở đây cho đến khi xác phàm này tan rữa hoàn toàn dưới nước âm.

Lúc này, tiếng khánh đồng từ bờ vọng lại bỗng nhiên dồn dập hơn. Ba tiếng boong liên tiếp vang lên rồi ngưng bặt. Cả hang đá chìm vào yên lặng.

Ông Tư khẽ động đậy. Đôi mi mắt nặng trĩu của ông từ từ mở ra. Ánh mắt ông đục ngầu, mệt mỏi nhìn qua làn sương nước ẩm ướt trong hang, rồi dừng lại trên gương mặt của Khánh. Ông nhìn thấy miếng đồng khắc chữ "Tích" đang nằm trong bàn tay run rẩy của hắn.

Ông Tư cố gắng nâng cánh tay lên nhưng vòng xích giấy vàng lập tức siết chặt, khiến ông phải buông xuôi tay xuống vách đá. Ông thở hắt ra một hơi, giọng nói khàn đặc, đứt quãng nhưng mang theo cái ngữ điệu cộc cằn quen thuộc của người đàn ông đã sống ở tiệm Vong Ký suốt bao năm qua:

- Khánh... mi đến đây làm chi... Tao đã dặn mi... đừng có xen vào chuyện của tao rồi mà...

- Ông Tư, tui tới để đưa ông về.

Khánh nói, giọng hắn nghẹn lại. Hắn cố kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra:

- Tiệm Vong Ký chừ không có ông, không ai trông nom cả. Thằng Bồi với o Bảy cũng đang chờ ông trên bờ. Ông nói cho tui biết đi, cái điều ông giấu tui là chi? Để tui giải cái xích ni cho ông.

Ông Tư nhìn miếng đồng trong tay Khánh, rồi nhìn sang vết bớt cá đỏ đang hiện rõ qua lớp áo ướt sũng trên vai hắn. Ông khẽ lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười cay đắng. Ông thào thào nói, giọng nhỏ đến mức chỉ còn nghe như tiếng gió lùa qua kẽ đá:

- Đừng phá. Xích ni buộc bằng lời tau chưa nói với mi.

Chương khác

Xem thêm