TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 216: Tên Cô Tám Dưới Nước

Mũi ghe chúi xuống. Ba người trượt về phía trước. Dây giấy vàng nối về bờ căng kêu răng rắc. Khánh quỳ sấp, một tay bám mạn gỗ mục, một tay níu mép áo Cô…

Nội dung chương

Mũi ghe chúi xuống. Ba người trượt về phía trước. Dây giấy vàng nối về bờ căng kêu răng rắc.

Khánh quỳ sấp, một tay bám mạn gỗ mục, một tay níu mép áo Cô Bảy. Nước đen tràn lên boong, ngập mắt cá chân, lạnh đến tê xương. Mỗi con sóng nhỏ liếm qua ván sàn đều để lại vệt bùn non và mùi dầu chai cũ. Phía sau lưng, sợi dây giấy vàng run bần bật. Chữ bùa viết mực son bong từng mảng, trôi theo dòng rồi tan thành vệt đỏ nhạt.

- Dây sắp đứt!

Quang hét, giọng vỡ vì gió - Chữ bùa bong hết nửa rồi!

Khánh không kịp trả lời. Ghe kẹt giữa hai lớp nước. Phía trên là sông Hương vật lý, mưa vẫn quất. Phía dưới là Âm Hương, đặc sệt, kéo mũi ghe xuống như có bàn tay vô hình níu lấy. Ghe không chìm hẳn, cũng không nổi lên được. Nó chỉ lắc lư trong khoảng kẹt ấy, xích sắt dưới đáy va vào đá sỏi tạo tiếng ken két đều đều.

Cô Bảy chống hai tay xuống ván ướt, thở hổn hển. Vết sẹo chữ X trên cổ tay bà vẫn rỉ máu từ lúc tiếng gọi dưới sàn vang lên. Máu hòa vào nước đen, loang thành hình không rõ. Bà nhìn xuống dòng nước đang xoáy quanh chân, môi mím chặt đến trắng bệch.

- Đừng chạm vào sẹo của o.

Bà nói khàn, mắt không rời mặt nước - Dấu ni đang giữ hai lớp ký ức khỏi đè lên nhau. Ai đụng tay vào chừ là o mất đường về.

Khánh rụt tay lại đúng lúc ngón cái sắp chạm dải băng vải. Hắn nuốt nước bọt.

- O biết tuyến ni không?

- Biết.

Cô Bảy gật một cái ngắn - Tuyến Canh Thoải cũ dưới Cồn Hến. Nó chỉ mở cho người từng mang chức danh trong Thoải Phủ. Tên “Bảy” của o... tuyến nước không thèm nhận.

Quang run tay mở tấm bản đồ tuyến nước đã ướt sũng. Anh kéo đèn dầu lại gần, che chở ngọn lửa bằng vạt áo. Ánh sáng vàng vọt liếm qua giấy. Mực xanh cũ nhòe thành vệt, nhưng ký hiệu chữ X cạnh một cột tên vẫn còn đọc được.

- Đây.

Quang chỉ tay, giọng căng - Ký hiệu X, ghi “Canh Thoải - 1945”. Phần tên bị nước che. Tui lau được... chỉ còn một chữ.

Anh nghiêng bản đồ. Nước mưa chảy dọc trang giấy, lộ ra nét chữ thảo còn sót:

Dòng chữ ghi: “Tám”.

Không khí trên boong đặc lại một nhịp. Khánh nhìn từ bản đồ sang cổ tay Cô Bảy. Sẹo chữ X. Ký hiệu X. Một chữ Tám. Hắn không cần ai giải thích thêm.

Cô Bảy thở ra dài. Bà gỡ dải băng vải quấn cổ tay, ném xuống nước. Hai đường sẹo cũ lộ ra, sẫm màu hơn da xung quanh, mép sẹo gồ lên như từng bị rạch đi rạch lại nhiều lần.

- Đưa cho o ít nước sông thật.

Bà bảo Khánh - Không lấy nước đen dưới boong. Lấy nước mưa chảy từ mạn ngoài, chỗ còn dính hơi sông vật lý.

Khánh cúi người ra ngoài mạn, hứng nước mưa và nước sông loang vào lòng bàn tay. Hắn mang về, nhỏ từng giọt lên cổ tay bà. Cô Bảy lấy móng tay cái rạch lại đúng hai đường sẹo cũ. Máu tươi ứa ra ngay, đỏ tươi hơn máu lúc nãy. Bà không rên. Chỉ siết hàm.

- O Bảy...

Quang bước tới, mặt tái - Làm răng được?

- Im. Nhìn cột buồm.

Bà nói từng chữ một.

Bà đứng dậy, bước khập khiễng tới cột buồm giữa boong. Cột gỗ mục, rêu đen bám dày. Cô Bảy ép cổ tay đang chảy máu lên thân cột, giữ nguyên. Máu thấm vào thớ gỗ. Trên mặt cột hiện dần hai đường chéo cắt nhau, đúng hình chữ X, cùng kích thước với sẹo trên tay bà.

Gỗ kêu một tiếng khô. Xích sắt dưới đáy ngừng va đập trong giây lát.

- Sẹo là khóa nhận người của tuyến ghe.

Cô Bảy nói, giọng trầm hơn giọng thường ngày - Ai từng giữ tuyến Cồn Hến năm xưa thì mang dấu ni. Không có dấu, ghe không cho qua ranh.

Nước đen trên boong đột ngột dâng cao hơn, ngập tới mắt cá. Nó không chảy lung tung nữa. Nước tự ghép thành từng hàng chữ nổi trên mặt ván, nét chữ như mực tàu viết trên giấy dó ướt. Khánh đọc được hai dòng liền nhau, rõ đến mức mỗi nét sổ đều sắc:

Ông Chính - Chưởng môn Thoải Phủ Sông Hương. Cô Tám - em gái, phụ trách giữ tuyến Cồn Hến.

Quang sững người. Đèn dầu trong tay anh nghiêng, dầu nóng bắn ra vài giọt trên ván.

- Em gái... Ông Chính?

Anh nhìn Cô Bảy - Vậy o...

Cô Bảy không trả lời ngay. Bà nhìn hai dòng chữ như nhìn một thứ vừa thân vừa xa. Vai bà rung lên. Ký ức tràn vào không báo trước. Khánh thấy rõ: mắt bà mở to nhưng không nhìn boong ghe năm 2026 nữa. Bà đang nhìn chỗ khác, năm khác.

- Anh...

Giọng bà đổi, nhẹ hơn, trẻ hơn một quãng - Anh Chính ơi, tuyến dưới Cồn Hến đêm ni động mạnh quá. Em khóa sẹo rồi. Anh đừng để bọn chúng kéo ghe ra phá Tam Giang...

Khánh nắm lấy cánh tay còn lại của bà, lắc nhẹ.

- O Bảy. Nhìn tui. O đang ở trên ghe với tui và Quang. Năm hai không hai sáu. Không phải bốn lăm.

Bà chớp mắt liên tục. Máu từ sẹo vẫn nhỏ xuống cột. Hai dòng chữ trên mặt nước dao động, rồi ổn định lại.

- O nhớ.

Bà nói, mỗi chữ như kéo từ đáy họng - Cô Tám là tên o mang trước. Em gái Ông Chính. Canh Thoải giữ tuyến Cồn Hến. Bảy là tên o lấy sau ni, khi sống lại đời ni, bán chè, trông tiệm, gọi mi bằng “mi”. Hai tên một người. Tuyến nước chỉ chịu mở cửa khi nghe đúng tên cũ.

Gió rít qua mạn ghe. Khánh nghe rõ nhịp thở của chính mình. Hắn nhớ những lần bà gọi Ông Tư bằng giọng lạ, những lần sẹo X nóng đỏ không lý do. Mảnh ghép nằm im từ đầu truyện đến chừ mới chịu hiện hình.

Quang nuốt nước bọt, hỏi khẽ:

- Vậy o có muốn tụi tui gọi lại tên Cô Tám không? Nếu tuyến nước cần tên ấy...

Cô Bảy quay sang. Mặt bà ướt mưa, ướt máu, ướt cả thứ gì đó không phải nước.

- Gọi bừa tên cũ chừ là kéo o chìm hẳn vào năm bốn lăm. O sẽ quên đường về. Quên chè. Quên tiệm. Quên thằng Bồi đang gõ khánh ngoài bờ.

Khánh gật. Hắn siết tay bà một cái, giọng thấp nhưng dứt khoát:

- Vậy tui vẫn gọi o là Cô Bảy. Tên ni giữ o tỉnh. Còn tên Tám... o tự đưa cho tuyến nước, đủ để ghe đi, không đủ để nuốt o mất.

Góc miệng bà nhếch lên một nhịp, cái cười mệt nhưng chịu nhận.

- Mi nói được một câu không ngu. Làm đi.

Bà rút từ trong ống tay áo ra một sợi chỉ trắng đã ngâm sẵn nước sông, sợi chỉ mềm và nặng hơn chỉ thường. Bà buộc một đầu vào chỗ sẹo chữ X đang rỉ máu, quấn hai vòng cho chặt. Đầu kia bà kéo dài, buộc vào đúng dấu X máu trên cột buồm. Chỉ trắng hút máu, chuyển dần sang hồng rồi đỏ sẫm, như một đường mạch nối người với gỗ.

- Mỏ neo tạm.

Bà giải thích khi thắt nút cuối - Dấu sẹo giữ ghe khỏi bị Vong Ký đen bẻ khỏi đường trở lại. Ai cầm mỏ neo ni phải trả giá. O biết trước rồi.

- Giá gì?

Khánh hỏi ngay.

Bà chưa kịp đáp. Giá tự đến.

Mắt trái của Cô Bảy đục lại trong lúc Khánh đang nhìn. Tròng đen mờ như có lớp màng sữa kéo ngang, mất hết độ sâu thường ngày. Một mảng tóc từ chân tóc bên thái dương bạc trắng chỉ trong vài hơi thở, lan ra bằng gang tay. Bà chớp mắt, đưa tay quờ về phía mạn ghe bên trái.

- Canh Thoải... lúc nãy o thấy hai bóng đứng mép nước. Chừ...

Khánh nhìn theo. Hắn vẫn thấy. Hai dáng người cao, áo dài thâm, đứng lững thững trên mặt nước đen ngoài mạn, không có chân chạm ván. Họ quay đầu nhìn vào boong, rồi cúi nhẹ. Cô Bảy nhìn đúng hướng ấy mà mắt bà đi xuyên qua chỗ trống.

- O hết thấy họ.

Bà nói giản dị, không run - Âm nhãn bắt đầu mờ. Quyền gọi Canh Thoải cũng vậy. Càng giữ mỏ neo lâu, o càng mù lớp nước dưới. Mi nhớ giúp: o còn thấy được chừng mô thì báo.

Quang đưa tay đỡ khuỷu bà. Anh không nói câu an ủi rỗng. Chỉ đưa bình nước mưa còn lại cho bà súc miệng, vì máu tanh đã bám lên môi lúc bà vô thức cắn chặt.

Từ dưới đáy ghe, một tiếng khánh chìm vang lên. Không phải khánh Bồi gõ ngoài bờ. Tiếng ni phát từ lòng nước, trầm và dài, như có ai gõ vào vành đồng treo dưới lớp bùn Cồn Hến từ tám mươi năm trước. Tuyến nước chấp nhận tên Cô Tám.

Mũi ghe nhấc lên. Xích sắt kéo một cái mạnh. Ghe cân bằng trở lại, thoát khỏi thế chúi. Nó lướt về phía trước, vượt qua ranh giới hai lớp nước. Mưa vật lý phía sau mờ dần. Phía trước mở ra một dải sương đen đặc hơn, lạnh hơn, nhưng đường đi đã thông.

Sợi chỉ trắng vẫn căng. Máu từ sẹo tiếp tục bị hút dọc sợi chỉ, nhỏ từng giọt xuống chân cột buồm. Cô Bảy ngồi sụp xuống ván, lưng tựa cột, thở đều bằng miệng. Mắt trái đã đục hẳn một nửa. Mảng tóc bạc lan thêm ngón tay.

Khánh quỳ xuống ngang tầm mắt bà, kiểm tra nút chỉ.

- O giữ được bao lâu?

- Chưa biết.

Bà trả lời thật - Lâu hơn một chút nếu mi đừng hỏi o mấy câu sướt mướt. Lo nhìn đường. Ghe đang vào đúng tuyến cũ. Xuống thêm một tầng nữa là khoang hàng.

Quang cuộn tấm bản đồ ướt, nhét vào áo trong. Anh liếc ra phía sau, nơi dây giấy vàng vẫn nối về bờ dù đã căng mỏng. Chữ bùa còn lại đếm trên đầu ngón tay.

- Dây bờ chưa đứt. Phan Khanh vẫn giữ cọc. Bồi vẫn gõ được.

Anh báo ngắn - Tui nghe tiếng khánh ngoài bờ cách nhịp với tiếng khánh chìm vừa rồi. Hai nguồn. Chưa lẫn.

Khánh gật. Hắn lau nước trên mặt bằng mu bàn tay, nhìn về phía mũi ghe. Lớp sương đen xé ra thành lối hẹp. Hai bên lối, bóng vong xuôi dòng lướt qua như đàn cá ngược chiều với họ. Không ai trong số đó ngoái lại. Ghe bầu ma đi ngược luật chảy, mang theo ba người sống và một cái tên vừa bị đánh thức.

Cô Bảy khẽ cử động ngón tay buộc chỉ. Máu vẫn theo sợi chỉ đi. Bà nhìn Khánh bằng bên mắt còn sáng.

- Mi gọi o là Bảy. Giữ rứa. Đừng để ai trên ghe ni gọi o bằng Tám trừ khi o tự bảo được gọi. Tên cũ mở cửa. Tên mới giữ o lại. Hai thứ phải đi cặp. Thiếu một, o hoặc kẹt năm bốn lăm, hoặc tuyến sập dưới chân mi.

- Tui nhớ.

Khánh đáp - O Bảy. Chỉ có o Bảy.

Bà nhắm mắt một nhịp, như để nguyên câu ấy nằm yên trong đầu.

Ghe rẽ nhẹ. Mạn phải cạ vào một khối nước đặc hơn. Khánh thấy rõ hơn những bóng áo thâm đứng dọc tuyến. Canh Thoải. Người trông coi đường xưa. Họ không lên ghe. Chỉ đứng làm cọc mốc.

Một bóng trong số đó tách hàng, lướt sát mạn ghe bên Khánh đang đứng. Dáng cao, mặt không rõ nét dưới lớp sương, chỉ thấy vành khăn đóng và vạt áo ướt quét mặt nước mà không tạo gợn. Bóng ấy dừng ngang chỗ Khánh, cúi chào đúng nghi thức cũ: lưng gập, hai tay chắp trước ngực, giữ một hơi thở rồi thẳng người.

Khánh gật lại, không nói. Tay hắn vẫn giữ sợi chỉ phòng khi nút ở cột lỏng.

Bóng Canh Thoải quay sang phía Cô Bảy. Nó đi xuyên qua tầm mắt bà. Cô Bảy nhìn đúng hướng ấy mà không chớp, không nghiêng đầu. Với bà, chỗ đó trống. Không chào. Không nhận. Không còn đường nhìn thấy nhau.

Bóng ấy lướt tiếp về phía đuôi ghe rồi tan vào sương, để lại trên mặt nước một vòng gợn nhỏ bằng miệng chén. Sợi chỉ trắng hút thêm một giọt máu. Mắt trái Cô Bảy đục thêm một vệt.

Khánh đứng im trên boong ướt, nghe tiếng xích sắt kéo đều dưới đáy, và hiểu câu hỏi vừa mở ra không có đáp án trong đêm ni. O Bảy còn giữ được mỏ neo bao lâu trước khi Âm nhãn tắt hẳn và quyền gọi Canh Thoải rời khỏi tay bà.

Ghe lao sâu hơn vào tầng nước không còn ánh đèn bờ.

Chương khác

Xem thêm