TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 213: Âm Giác Tìm Ghe

Khánh giật phắt tay Bồi ra khỏi vệt nước đang loang nhanh trên tấm bản đồ vải dầu. Nước sông Hương dưới tầng âm lạnh buốt, chạm vào da thịt làm tê dại cả…

Nội dung chương

Khánh giật phắt tay Bồi ra khỏi vệt nước đang loang nhanh trên tấm bản đồ vải dầu. Nước sông Hương dưới tầng âm lạnh buốt, chạm vào da thịt làm tê dại cả đầu ngón tay. Vệt nước đen ngòm bốc lên mùi bùn non ngai ngái lẫn với mùi dầu máy mục, thứ mùi đặc trưng của những con tàu đắm nằm sâu dưới đáy sông nhiều năm.

- Đừng chạm tay không vô nước ni.

Khánh lau ngón tay ướt vào vạt áo, giọng trầm xuống - Nước dưới Âm Hương đang dò tìm hơi ấm của người sống. Mi chạm vô chừ là tự rước họa vào thân đó Bồi.

Bồi rụt tay lại, gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Em nhìn vệt nước đen trên tấm bản đồ cổ đang từ từ rút đi, để lại một vệt ố vàng dài ngoằn ngoèo chạy dọc theo nhánh sông cổ phía đông Cồn Hến.

- Con nghe có tiếng người gọi dưới sông, eng Khánh ơi.

Bồi thầm thì, hai bàn tay nhỏ đan chặt vào nhau - Tiếng gọi nhỏ lắm, nghe như tiếng người bị nghẹn nước ở cổ họng.

Cô Bảy bước lại gần, o nhìn vệt ố trên bản đồ rồi quay sang nhìn Khánh:

- Cửa mở rồi. Nước âm đã tràn lên tới các nhánh sông cạn. Mi không còn nhiều thời gian đâu Khánh. Ông già mi đang bị giữ trên cái ghe bầu nớ, nếu để con nước rằm qua đi, cái ghe đi sâu vào lòng đầm phá thì có dùng thuật chi cũng không tìm ra được nữa.

Khánh im lặng thu dọn đồ đạc trên bàn. Hắn cuộn tấm bản đồ vải dầu lại, cẩn thận nhét vào ống nhựa chống nước. Cây gậy gỗ mun bị vỡ mất một góc đầu của Ông Tư được hắn bọc kỹ trong một tấm vải cũ màu xám, bên cạnh là miếng đồng bảy vạch rỉ xanh nằm im lìm. Những món đồ này là sợi dây liên kết duy nhất còn sót lại giữa Ông Tư và tiệm Vong Ký.

Ngoài trời, cơn mưa giông xứ Huế vẫn trút xuống xối xả. Những con kiệt nhỏ ở Gia Hội đã bắt đầu ngập nước ngang mắt cá chân. Phan Khanh nổ máy chiếc xe bán tải của cơ quan, tiếng động cơ gầm rú trong màn mưa trắng xóa. Anh thò đầu ra cửa xe, nói lớn:

- Lên xe nhanh đi. Tôi đã cho người phong tỏa khu vực bến Đập Đá rồi. Chúng ta phải đi trước khi trời tối hẳn.

Cả nhóm nhanh chóng bước lên xe. Chiếc xe bán tải lao đi trong màn mưa bong bóng phập phồng trên mặt đường nhựa. Qua kính xe mờ mịt nước, dòng sông Hương hiện ra đục ngầu phù sa, những mảng rong đen và rác rưởi từ thượng nguồn trôi về, dập dềnh sát mép bờ xi măng. Sông Hương lúc này không còn vẻ êm đềm thường ngày mà cuộn sóng liên tục, giống như có một con quái vật khổng lồ đang cựa mình dưới đáy sâu.

Phan Khanh lái xe vòng qua những con đường tránh ngập, hướng thẳng về phía bờ tây Cồn Hến, nơi gần bến Đập Đá. Đây là khu vực lòng sông hẹp, dòng chảy xiết và có nhiều rặng tre già mọc chìa ra sát mép nước.

- Tôi đã chọn một chòi thuyền cũ bỏ hoang nằm khuất sau rặng tre.

Phan Khanh vừa bẻ lái vừa nói - Chỗ đó dân vạn đò ít qua lại vào mùa mưa lũ. Tôi cũng đã giăng dây cảnh báo khu vực sạt lở nguy hiểm để tránh người ngoài tò mò.

Chiếc xe dừng lại bên vệ đường đất đỏ đã nhão nhẹt vì nước mưa. Khánh bước xuống xe, chân ngập sâu trong bùn lầy. Hắn ngửi thấy mùi nước sông lên men nồng nặc bốc lên từ phía bờ tre. Đây đâu phải mùi nước mưa thông thường, mà là mùi của những lớp bùn cổ xưa bị dòng nước âm đẩy ngược lên mặt đất.

Nhóm người nhanh chóng di chuyển vào trong chòi thuyền. Căn chòi được dựng bằng những tấm tôn rỉ sét và cọc tre ngâm, mái tôn bị dột vài chỗ khiến nước mưa chảy thành dòng xuống sàn gỗ mục. Bên trong chòi, Phan Khanh đã chuẩn bị sẵn ba cây đèn pin cỡ lớn, một cuộn dây thừng cứu sinh màu cam thấm đẫm nước mưa và hai chiếc thuyền máy vỏ nhôm được khóa xích cẩn thận vào cọc tre chịu lực.

- Hai chiếc thuyền này chỉ dùng được ở lớp nước vật lý trên mặt thôi.

Phan Khanh chỉ tay vào hai chiếc thuyền vỏ nhôm - Nếu anh bước qua Cửa âm, những động cơ máy này sẽ hoàn toàn vô dụng. Dưới đó chỉ có sức người và Hương Thuật mới di chuyển được.

Khánh gật đầu. Hắn đặt bọc vải chứa cây gậy gãy của Ông Tư xuống sàn gỗ ướt. Hắn quay sang Cô Bảy:

- O Bảy. Chừ mình bắt đầu được chưa o?

Cô Bảy không trả lời ngay. O bước ra sát mép sàn chòi, nơi những con sóng đục ngầu của sông Hương đang vỗ bành bạch vào các cọc tre. O đưa tay hứng lấy một vốc nước sông, đưa lên mũi ngửi rồi nếm thử một chút ở đầu lưỡi. Gương mặt o co rúm lại vì cái lạnh đột ngột.

- Nước lạnh buốt xương.

Cô Bảy nhổ ngụm nước ra, quay lại nói - Dòng nước âm đã áp sát dưới chân chòi rồi. Mi đưa cây gậy của ông già đây cho o.

Khánh cởi bọc vải, lấy cây gậy gỗ mun bị vỡ một góc đầu đưa cho Cô Bảy. O Bảy đặt gậy nằm song song với mép nước mấp mé sàn chòi, đầu gậy hướng thẳng ra phía dòng sông tối mịt. Tiếp đó, o bảo Khánh đặt miếng đồng bảy vạch sát bên thân gậy.

- Khánh. Mi nhỏ một giọt máu của mi lên miếng đồng đi.

Cô Bảy dặn, giọng o nghiêm nghị - Máu của mi có dấu hồn của Tích, miếng đồng ni lại là vật Ông Tư dùng để niêm tiệm suốt mấy chục năm. Hai thứ này gặp nhau mới mở được đường nghe cho thằng Bồi.

Khánh không chần chừ. Hắn rút con dao xếp nhỏ bên hông, rạch một đường ngắn ở đầu ngón tay trỏ. Một giọt máu tươi đỏ thẫm rỉ ra. Hắn áp ngón tay vào miếng đồng, để giọt máu rơi đúng vào tâm của bảy vạch khắc rỉ xanh.

Miếng đồng xèo khẽ như thể có một luồng nhiệt cực lớn vừa chạm vào nó. Giọt máu nhanh chóng loang ra, len lỏi vào các kẽ nứt rỉ xanh rồi biến mất hoàn toàn, để lại một màu đỏ thẫm u ám trên mặt đồng lạnh buốt.

- Bồi. Con lại đây.

Cô Bảy vẫy tay gọi thằng bé.

Bồi bước lại gần, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng nhưng đôi mắt em lại toát lên sự kiên quyết kỳ lạ. Em quỳ xuống sàn gỗ ướt, hai tay ôm lấy đầu khúc gậy mun của Ông Tư, rồi từ từ áp tai trái của mình sát vào thớ gỗ mục.

Căn chòi gỗ đột nhiên trở nên lặng ngắt. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn rỉ sét có vẻ bị đẩy ra xa, chỉ còn lại tiếng nước sông vỗ bì bõm dưới sàn chòi nghe đều đặn như nhịp thở của một người đang ngủ say.

Khánh nín thở quan sát. Hắn thấy đôi vai nhỏ của Bồi run lên bần bật. Da mặt thằng bé dần chuyển sang màu xám ngoét, những đường gân máu nhỏ li ti nổi rõ hai bên thái dương.

- Bồi. Có nghe thấy chi không con?

Khánh hỏi nhỏ, giọng hắn run nhẹ.

Bồi không trả lời ngay. Đôi môi em mím chặt, hai mắt nhắm nghiền như thể đang cố gắng lọc bỏ hàng ngàn tiếng ồn tạp nham dưới lòng sông sâu để tìm kiếm một âm thanh duy nhất. Sau một lúc lâu, em bắt đầu mấp máy môi, giọng nói phát ra khàn đặc như không phải của chính mình:

- Bốn... nghỉ... hai... nghỉ... bảy...

Quang đứng bên cạnh lập tức mở cuốn sổ tay, cây bút trên tay anh vạch nhanh những đường ký hiệu lên trang giấy trắng.

- Bốn, hai, bảy.

Quang ngẩng đầu nhìn Khánh, gương mặt lộ rõ sự kinh ngạc.

- Đây không phải là tín hiệu cầu cứu ngẫu nhiên đâu Khánh. Trong danh mục bến cũ tao tìm được ở Bao Vinh, nhịp bốn-hai-bảy là ký hiệu còi hiệu của những chiếc ghe bầu thuộc chi họ Tôn Thất khi muốn cập bến vào ban đêm để tránh tuần tra của quan phòng. Đây là một tọa độ bến cũ dưới lòng sông âm.

- Bồi. Con nghe tiếp đi. Có tiếng người không?

Khánh hỏi dồn.

Bồi gật đầu nhẹ, người em vẫn run rẩy dữ dội dưới cái lạnh của sàn gỗ.

- Có tiếng xích...

Bồi nói, giọng em run lên theo từng tiếng:

- Tiếng xích sắt nặng lắm, kéo lê trên sàn gỗ mục. Mỗi lần tiếng xích kéo đi là có tiếng gõ mạn ghe. Cộc... cộc... cộc... Đúng bốn tiếng, rồi nghỉ hai tiếng, rồi lại gõ bảy tiếng.

Máu mũi đột ngột rỉ ra từ mũi trái của Bồi, chảy thành một dòng đỏ tươi xuống chiếc khăn tay trắng mà Cô Bảy đang giữ sẵn bên má em. Nhưng thằng bé không buông tay khỏi cây gậy gỗ mun. Em vẫn cố áp sát tai vào thớ gỗ.

- Chú Tư... Chú Tư đang thở mệt lắm.

Giọng Bồi nghẹn lại, nước mắt em trào ra hòa cùng dòng máu mũi:

- Chú đang nằm trong một cái khoang tối thui dưới lòng ghe. Chú gọi... Chú gọi tên eng đó, eng Khánh ơi. Chú gọi "Khánh... Khánh...". Tiếng chú khàn lắm, nghe như có nước sông tràn vô họng chú rứa.

Nghe đến đó, lồng ngực Khánh thắt lại. Hắn muốn lao ngay xuống sông, muốn dùng chiếc thuyền máy vỏ nhôm kia lao thẳng ra giữa dòng nước lũ để tìm ông già. Nhưng hắn biết mình không thể làm bừa. Dưới dòng nước âm kia là cả một thế giới khác, nơi những con đường nước cổ xưa đan chéo nhau như một trận đồ bát quái. Nếu không có sự chỉ dẫn của Bồi, hắn sẽ bị cuốn trôi vào những xoáy nước không đáy trước khi tìm thấy chiếc ghe bầu.

- Bồi. Con có xác định được chiếc ghe đang nằm ở đoạn mô không?

Khánh cố giữ cho giọng mình bình tĩnh.

Bồi nhắm mắt, đầu em hơi nghiêng về phía đông:

- Ghe đang chạy... chạy chậm lắm dưới nhánh sông cũ phía đông Cồn Hến. Nó nằm sâu hơn luồng vong tự nhiên đang đi qua. Nó liên tục đổi vị trí... lúc thì trôi sát chân cồn, lúc lại dạt ra phía đầm phá. Trong khoang ghe có nhiều tiếng xích lắm, nghe như không phải chỉ có mình chú Tư bị xích ở đó đâu.

Khánh nhìn sang Quang. Quang gật đầu, chỉ ngón tay vào vệt mực tro trên bản đồ vải dầu:

- Nhánh sông cũ phía đông Cồn Hến chính là tuyến đường nước bị lấp năm 1945 mà tao nói. Dưới Âm Hương, tuyến này sâu hơn dòng chảy vật lý hiện tại khoảng ba mét âm. Chiếc ghe bầu di chuyển trên đó để tránh sự kiểm soát của các Canh Thoải. Nó là một cái bẫy di động.

Bồi đột nhiên rùng mình một cái thật mạnh. Hai bàn tay em bấu chặt lấy khúc gậy mun đến mức các đầu ngón tay trắng bệch ra. Em lắp bắp:

- Có... có kẻ đang cầm lái. Kẻ nớ không có mặt... Con cố nghe xem kẻ nớ là ai... nhưng kẻ nớ đang quay đầu lại nhìn con...

- Bồi. Buông ra. Đừng nghe nữa.

Cô Bảy hét lên.

Nhưng thằng bé như bị một lực hút vô hình giữ chặt lấy khúc gậy. Đôi môi em mấp máy, phát ra những âm thanh đứt quãng bằng một giọng nói trầm khàn, xa lạ dội lên từ dưới lòng đất ẩm:

- Tên... tên của con... tên của con là...

Khánh nhận ra sự nguy hiểm cực độ. Hắn không thèm suy nghĩ, lập tức lao tới, dùng cả hai tay giật phắt khúc gậy gỗ mun khỏi tay Bồi rồi ném mạnh ra góc chòi.

Lực giật mạnh khiến Bồi ngã nhào ra sàn gỗ ướt. Thằng bé thở dốc, hai tay ôm lấy cổ họng như thể vừa thoát khỏi một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt. Cô Bảy vội vàng ôm lấy em, vuốt mạnh vào lưng và ngực để giúp em lấy lại hơi thở.

- Mi có sao không Bồi? Nói o nghe coi.

Cô Bảy lo lắng hỏi.

Bồi lắc đầu, em ho sặc sụa, nhổ ra một ngụm nước bọt có lẫn máu tươi.

- Con... con suýt nữa đọc hết tên của con rồi.

Bồi run rẩy nói.

- Có cái giọng nói của người già dưới nước ép con phải đọc tên thật ra. Kẻ nớ nói đọc tên xong thì mới cho gặp chú Tư.

Cô Bảy mặt biến sắc, o quay sang nhìn Khánh bằng ánh mắt nghiêm trọng:

- May mà mi giật ra kịp đó Khánh. Tuyến ghe bầu nớ đang dò tìm tên của người nghe để biến họ thành vật neo mới. Thằng Bồi có âm giác mạnh, nếu nó đọc hết tên thật của nó dưới nước âm, linh hồn nó sẽ bị chiếc ghe bầu đánh dấu. Khi nớ, không chỉ nó bị bắt đi mà âm giác của nó sẽ biến thành một đường kéo, kéo cả chiếc ghe ma cùng hàng vạn vong hồn dưới sông tràn lên bờ người sống.

Khánh đứng dậy, hắn lau vết máu trên ngón tay vào quần. Ánh mắt hắn nhìn Bồi đầy vẻ xót xa nhưng cũng rất dứt khoát:

- Bồi. Con không được xuống nước. Con phải ở lại trên chòi ni với o Bảy và anh Khanh.

Bồi nghe vậy liền bật khóc, em cố gượng dậy bấu lấy vạt áo của Khánh:

- Không được đâu eng Khánh. Nếu con không đi theo, ai dẫn đường cho eng dưới sông? Dưới nớ tối thui, nước chảy xiết lắm, eng không nghe được tiếng xích của chú Tư đâu. Để con đi với eng, con hứa sẽ không đọc tên nữa mà.

Khánh gỡ nhẹ tay Bồi ra khỏi áo mình. Hắn ngồi xổm xuống trước mặt thằng bé, đặt hai tay lên đôi vai nhỏ đang run rẩy của em. Giọng hắn trầm và rõ ràng từng chữ:

- Tui đi cứu ông già là việc của tui, vì ông là người thân duy nhất của tui chừ. Nhưng tui không thể dùng mạng của một đứa con nít để đổi mạng ông già được. Nếu tui dắt con xuống dưới nớ rồi con có chuyện chi, ông già sống lại cũng sẽ chửi tui suốt đời. Con hiểu không?

Bồi nhìn Khánh, nước mắt vẫn chảy dài trên đôi má lấm lem bùn đất và máu mũi. Em im lặng gật đầu nhẹ.

- Con ở lại đây.

Khánh lấy chiếc khánh đồng nhỏ trên bàn thờ tiệm Vong Ký mà hắn mang theo, đặt vào lòng bàn tay Bồi - Con giữ lấy cái khánh ni với miếng đồng bảy vạch. Khi tui xuống nước, cứ mỗi một khắc con lại gõ vào khánh đồng một tiếng theo nhịp bốn-hai-bảy cho tui. Tiếng khánh đồng của con trên bờ sẽ là mỏ neo định hướng để tui biết đường quay về. Con là người dẫn đường từ bờ, vai trò của con quan trọng hơn việc đi theo tui nhiều.

Bồi ôm chặt chiếc khánh đồng vào ngực, em mím môi ngăn tiếng khóc:

- Dạ... con sẽ gõ khánh đều đặn. Con sẽ không để mất dấu eng đâu.

- Còn một chuyện nữa.

Khánh nghiêm nét mặt, nhìn thẳng vào mắt Bồi - Tui giao cho con quyền quyết định chuyến đi ni. Nếu con nghe thấy tiếng thở của chú Tư biến mất hoàn toàn, hoặc nhịp nước dưới chòi đột ngột chuyển sang chín tiếng gõ liên tiếp... con phải gõ khánh ngược dòng ngay lập tức để gọi tui về. Khi nớ, dù có tìm thấy chú Tư hay chưa, tui cũng sẽ quay đầu. Con nhớ kỹ chưa?

- Con nhớ rồi, eng Khánh.

Bồi gật đầu mạnh mẽ, em lấy tay lau nước mắt trên mặt.

Quang bước lại gần. Anh đưa cho Khánh một tờ giấy có vẽ sơ đồ các bến sông cũ vừa được đối chiếu:

- Tuyến bốn-hai-bảy ni khớp với đường đi của chiếc ghe bầu chở hàng từ Bao Vinh vào Phú Xuân thời trước. Nhưng hồ sơ kho vận năm 1945 chỉ ghi chiếc ghe mất tích giữa lúc đổi hướng, nguyên nhân chìm bị bỏ trống. Dòng hàng cuối cùng cũng không có danh mục, chỉ ghi là “vật thuộc về Thoải Phủ”. Muốn biết chuyện chi xảy ra, phải nhìn được ký ức của chính chiếc ghe.

Khánh nhận tờ giấy sơ đồ, nhét vào túi áo chống nước:

- Chuyện chiếc ghe bị đắm răng thì lát nữa xuống dưới tui sẽ hỏi rõ vong chủ ghe. Chừ tui phải đi trước khi nước sông dâng cao hơn.

Phan Khanh bước lại gần Khánh, anh kiểm tra lại đai thừng cứu sinh đã buộc chắc chắn quanh người Khánh:

- Sợi dây thừng này dài năm mươi mét, tôi đã buộc cố định vào cọc tre chịu lực của chòi. Nếu có chuyện gì nguy cấp, anh giật dây ba lần, tôi và mọi người sẽ kéo anh lên ngay lập tức. Nhưng nhớ là dây này chỉ giữ được anh ở khoảng cách gần bờ thôi, nếu anh đi quá sâu vào Cửa âm, dây sẽ bị đứt do áp lực nước.

Khánh gật đầu:

- Tôi biết rồi. Cảm ơn anh Khanh.

Khánh bước ra sát mép sàn gỗ của chòi thuyền. Nước sông Hương lúc này đã dâng lên sát mép sàn, những con sóng đục ngầu cuộn lên những bọt khí đen ngòm bốc mùi hôi thối. Hơi lạnh từ mặt nước bốc lên khiến da thịt hắn nổi da gà.

Hắn hít sâu, chuẩn bị bước chân xuống dòng nước lạnh. Nhưng ngay khi chân hắn vừa chạm vào mép nước, Bồi đột ngột giật nảy mình. Thằng bé nhìn chăm chằm xuống kẽ hở giữa các tấm ván sàn chòi thuyền, nơi nước sông đang cuộn lên những vòng xoáy nhỏ.

- Eng Khánh... dừng lại chút đã.

Bồi kêu lên, giọng em run rẩy dữ dội - Có... có tiếng người già nói dưới ván chòi. Tiếng nói nhỏ lắm, nhưng nghe rõ từng chữ.

Khánh dừng lại, một chân vẫn ngâm dưới dòng nước buốt giá. Hắn quay đầu nhìn Bồi:

- Tiếng nói chi rứa con?

Bồi nuốt nước bọt, em áp tai sát xuống khe ván sàn gỗ:

- Người nớ nói... muốn tới được chỗ người bị xích trong khoang ghe... eng phải mang đủ tên thật của những người đã từng bước lên chiếc ghe bầu nớ vào năm 1945. Nếu không có đủ tên thật để trả cho dòng nước... chiếc ghe sẽ không bao giờ mở cửa khoang cho eng vào đâu.

Khánh nhíu mày. Yêu cầu này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn. Những người bước lên chiếc ghe bầu năm 1945 đã chết từ lâu, danh tính của họ đã bị xóa sạch trong các tài liệu lưu trữ của kho vận đường sông. Làm sao hắn có thể tìm ra tên thật của họ trong một thời gian ngắn như vậy?

- Quang.

Khánh quay sang nhìn người bạn thân - Mi có tìm thấy danh sách những người đi trên chuyến ghe nớ trong tài liệu của mi không?

Quang lắc đầu, gương mặt anh lộ rõ vẻ bất lực:

- Không có Khánh ơi. Ba trang gia phả bị xé của dòng họ Nguyễn Vĩnh chỉ ghi chép về những người trong họ thôi. Còn danh sách phu ghe và hành khách trên chuyến ghe bầu định mệnh năm 1945 nớ hoàn toàn bị để trống. Có vẻ như ai đó đã cố tình tiêu hủy toàn bộ danh sách này để xóa bỏ dấu vết của chuyến đi.

Khánh nhìn xuống dòng nước đen dưới chân. Hắn biết đây là một trò chơi của Âm Vũ hoặc của chính chiếc ghe ma kia. Chúng muốn ép hắn đưa ra những cái tên mới, lấy tên người sống thế chỗ cho những vong hồn chưa được siêu thoát dưới lòng sông sâu.

- Tui không có tên của họ.

Khánh nói lớn hướng xuống dòng nước dưới sàn chòi, giọng hắn dứt khoát và lạnh lùng - Nhưng tui có tên của tui. Nguyễn Vĩnh Khánh. Tui sẽ xuống dưới nớ để tự tay tìm câu trả lời.

Hắn vừa dứt lời thì Bồi đột ngột buông tay khỏi miếng đồng bảy vạch.

Ngay lập tức, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra trên mặt nước sông Hương ngay trước chòi thuyền. Giữa dòng nước đục ngầu đang chảy xiết, đột ngột hiện lên bốn dấu mạn ghe dài bằng bọt nước đen ngòm, nổi lềnh bềnh trên mặt sông như những vết sẹo dài. Tiếp sau bốn dấu mạn ghe là hai khoảng trống lặng ngắt, nơi dòng nước không hề chuyển động, rồi cuối cùng là bảy vòng sóng tròn loang ra rất nhanh, đúng theo nhịp gõ bốn-hai-bảy dẫn đường mà Bồi vừa nghe thấy.

Nhưng điều khiến cả nhóm kinh hoàng nhất là từ tâm của vòng sóng tròn thứ bảy cuối cùng, đột ngột dội lên một tiếng ho khan dữ dội. Tiếng ho khàn đặc, nghẹn ngào, kèm theo đó là một vệt máu đỏ tươi từ dưới lòng sông sâu trào lên mặt nước, loang nhanh ra rồi bị dòng nước lũ cuốn trôi đi. Tiếng ho nớ... không thể lầm lẫn vào đâu được, chính là tiếng ho của Ông Tư mỗi khi ông bị cơn suy kiệt hành hạ.

Chương khác

Xem thêm