TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 214: Mười Hai Ngày Của Cửa

Cô Bảy gạt những giọt nước mưa đọng trên mép bàn gỗ, xếp mười hai hạt sáp nhang màu vàng đục thành một đường thẳng tắp. Mưa ngoài trời trút xuống mái tôn…

Nội dung chương

Cô Bảy gạt những giọt nước mưa đọng trên mép bàn gỗ, xếp mười hai hạt sáp nhang màu vàng đục thành một đường thẳng tắp. Mưa ngoài trời trút xuống mái tôn chòi thuyền bến Cồn Hến rào rào, tiếng nước đổ từ máng xối xuống sông nghe nặng trịch. Gió từ phía hạ nguồn thổi ngược lên, mang theo cái lạnh thấu xương của dòng nước đục ngầu đang cuộn lên những bọt khí xám xịt.

Mười hai hạt sáp nhang nằm im lìm dưới ánh đèn bão lù mù. Cô Bảy dùng ngón tay thô ráp gõ nhẹ lên hạt đầu tiên, rồi chỉ sang hạt cuối cùng:

- Từ chiều ni, ngày hai mươi bảy tháng Tám, cho tới ngày mồng bảy tháng Chín dương lịch. Tính cả ngày đầu lẫn ngày cuối là vừa vặn mười hai ngày. Mi với chú Khanh nhìn cho kỹ, đây là mốc thời gian Cửa mở tự nhiên. Một khắc cũng không lệch, một canh cũng không thừa.

Phan Khanh cúi đầu sát mặt bàn, ánh mắt nghiêm nghị dõi theo ngón tay của Cô Bảy. Anh rút cây bút bi thiên thanh, cẩn thận ghi lại các mốc ngày vào góc cuốn sổ tay bọc da đã sờn mép. Khánh đứng tựa lưng vào cột chòi gỗ, hai tay đút sâu vào túi áo khoác chống nước ướt đẫm. Hắn nhìn những hạt sáp nhang tròn méo không đều, trong lòng dấy lên một cảm giác khô khốc.

- O cho con hỏi rõ.

Phan Khanh dừng bút, ngước lên - Chu kỳ sáu mươi năm ni có từ bao giờ? Lần trước Cửa mở là vào năm nào?

Cô Bảy không nhìn Phan Khanh, mắt bà vẫn dán vào những hạt sáp:

- Lần trước là năm một chín sáu mươi sáu, cũng vào dịp rằm tháng Bảy đến ngày hai mươi sáu tháng Bảy âm lịch. Cứ đúng sáu mươi năm, con nước dưới đáy sông Hương lại trở mình một lần để vong hồn tìm đường về Thoải Phủ. Đó là lẽ tự nhiên của trời đất, không có chi phải sợ hãi hay trốn tránh cả.

Quang lúc này đang ngồi bệt trên một chiếc hòm gỗ cũ, hai đầu gối đỡ lấy cuốn sổ ghi chép mực nước sông Hương qua các thời kỳ lịch sử mà anh thu thập được từ các trạm thủy văn cũ. Anh lật nhanh những trang giấy ố vàng, ngón tay dừng lại ở những cột số liệu ghi bằng mực xanh đen đã phai màu.

- O nói đúng rồi đó.

Quang ngẩng lên nhìn Khánh - Tao vừa đối chiếu lại toàn bộ sổ mực nước từ năm một chín sáu mươi sáu trở về trước. Hiện tượng sông Hương dâng sớm ba ngày không phải là sai số do mưa lũ vùng cao đổ về như người ta vẫn nghĩ trên ti vi đâu. Cứ mỗi lần đến chu kỳ mốc âm lịch sát ngày Cửa mở, mực nước ở đoạn Cồn Hến ni lại dâng cao bất thường, dù trời có nắng ráo đi chăng nữa.

Khánh bước lại gần, nhìn vào những con số nguệch ngoạc trên trang giấy của Quang:

- Nghĩa là áp lực giữa hai tầng nước đang tăng lên?

- Phải.

Quang gật đầu, giọng nhỏ lại - Nước sông Hương vật lý và tầng nước Âm Hương dưới kia tiến lại gần nhau hơn. Khi khoảng cách giữa hai tầng nước co hẹp lại, nước sông trên bề mặt sẽ bị đẩy ngược lên. Ba ngày dâng sớm chính là ba nhịp báo trước của Cửa.

Cô Bảy khẽ thở dài, bà vuốt lại vạt áo cánh đã bạc màu:

- Ba nhịp đó, người thường không thấy được đâu. Nhịp thứ nhất là nước đổi dòng dưới đáy, dòng chảy phía dưới sẽ chạy ngược chiều với dòng nước chảy trên mặt. Nhịp thứ hai là vật neo của vong chuyển lạnh, những món đồ tà vật hay đồ thờ tự trong vùng tự nhiên đổ mồ hôi lạnh ngắt. Còn nhịp thứ ba là luồng âm chạm mặt sông, tạo thành những vệt sương mù mỏng bay là là mặt nước dù giữa trưa nắng.

Khánh im lặng. Hắn nhớ lại những chuyện đã qua trong các tháng trước. Những vệt sương mù kỳ lạ trên sông Hương lúc rạng sáng, cái lạnh đột ngột của chiếc gương đồng lăng Tự Đức, hay những vệt nước dâng sớm ngoài bến Bao Vinh. Tất cả những dấu hiệu rời rạc đó hóa ra đều là những nhịp thở của dòng sông khi chuẩn bị mở Cửa.

Hắn đi ra sát mép sàn gỗ của chòi thuyền, nhìn ra khoảng sông rộng ngăn cách Cồn Hến với bờ tây. Trong màn mưa trắng xóa, mặt nước sông Hương có vẻ bị chia làm hai nửa rõ rệt. Nửa bên ngoài vẫn là dòng nước lũ đục ngầu phù sa chảy xiết, nhưng nửa sát bờ Cồn Hến lại lặng ngắt như một mặt gương màu xám tro.

Dưới mặt nước lặng ngắt đó, Khánh nhìn thấy những bóng người.

Họ đi thành hàng dài, chậm rãi và trật tự. Có người là bóng đàn ông mặc áo cộc tay của phu đò thời trước, có người là bóng phụ nữ tóc búi cao ôm một chiếc nón lá rách mướp, lại có cả những bóng trẻ con nắm tay nhau bước đi lững thững. Trên tay mỗi vong hồn đều ôm chặt một vật gì đó - một chiếc bát sành mẻ góc, một chiếc lược gỗ gãy đôi, hay chỉ là một đoạn dây thừng mục nát. Đó là những vật neo giữ tên tuổi của họ với cõi đời.

Không có tiếng la hét, không có sự hỗn loạn. Đoàn vong đi qua luồng nước tự nhiên một cách bình thản, hướng thẳng về phía trung tâm dòng nước sâu nơi Cửa đang hé mở. Họ không nhìn lên chòi thuyền, cũng không tìm cách tràn lên bờ đất để quấy nhiễu người sống.

- Họ đi tìm đường giải thoát.

Cô Bảy đứng sau lưng Khánh từ lúc nào, giọng bà trầm xuống - Những vong hồn ni đều còn tên, còn người nhớ đến, hoặc đã được những đời chủ tiệm Vong Ký trước đó sửa soạn chu đáo cho chuyến đi. Cửa tự nhiên mở ra là để đón họ về. Nó vốn dĩ là một lối đi nhân từ của Thoải Phủ.

Đúng lúc đó, ở rìa ngoài của đoàn vong, có một bóng người đàn ông trung niên mặc đồ lính cũ cố gắng chen vào hàng. Nhưng ngay khi chân ông ta vừa chạm vào mép luồng nước xám, một luồng xoáy nhỏ dưới đáy sông lập tức nổi lên, đẩy bóng người đó bật ngược trở lại vùng nước đục. Chiếc thắt lưng da cũ kỹ ông ta cầm trên tay rơi ra, chìm nghỉm xuống bùn sâu. Vong hồn đó không bị tiêu diệt, chỉ lơ lửng trôi ngược lại phía hạ nguồn theo dòng nước chảy xiết của sông Hương vật lý.

- Ông ta mất vật neo rồi.

Khánh nhận xét, mắt vẫn dõi theo bóng vong đang trôi xa - Cửa từ chối ông ta.

- Đúng rứa.

Cô Bảy gật đầu - Cửa tự nhiên có giới hạn lựa chọn rất nghiêm ngặt. Vong không có tên, không có vật neo để chứng minh danh tính thì không thể bước qua. Họ sẽ phải đợi thêm một chu kỳ nữa, hoặc trôi dạt dưới Âm Hương cho đến khi tan biến hoàn toàn. Đó là lý do vì sao Cửa tự nhiên chưa bao giờ là nguồn đại họa cho đất Huế cả.

Khánh quay lại bàn gỗ, tay hắn chỉ vào bản đồ vải dầu vẫn đang trải rộng:

- Nhưng Âm Vũ không muốn một lối đi tự nhiên như thế này.

Cô Bảy đi tới, bà chỉ tay vào mép ngoài của luồng nước xám trên bản đồ, nơi có những vệt mực đen kéo dài như những sợi chỉ nhỏ bám chặt lấy mép Cửa:

- Nhìn những sợi mực ni đi. Mỗi sợi tương ứng với một cái tên bị giam trong quyển Vong Ký đen của hắn. Hắn đang tiến rất gần con số chín ngàn chín trăm chín mươi chín, nhưng chưa ai xác nhận hắn đã đủ. Dù vậy, hắn gom tên không phải để giúp họ siêu thoát. Hắn muốn dùng sức nặng của hàng ngàn vong hồn bị giam cầm đó để cưỡng ép, xé rộng ranh giới nước ra.

Quang đẩy gọng kính, nét mặt biến sắc:

- Nghĩa là hắn muốn giữ cho vết rách đó tồn tại vĩnh viễn?

- Sau ngày mồng bảy tháng Chín, khi Cửa tự nhiên khép lại, nếu vết rách vẫn bị giữ mở bằng sức mạnh của Vong Ký đen, toàn bộ vùng nước âm sẽ tràn lên mặt đất.

Khánh lạnh lùng kết luận - Lúc đó, không chỉ có vong hồn đi qua, mà tất cả những thứ dữ dằn nhất dưới đáy Thoải Phủ cũng sẽ theo dòng nước tràn vào nhà dân. Đó mới là đại họa.

Phan Khanh đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khiến Bồi đang ngồi im lặng ở góc chòi giật nảy mình:

- Vậy chúng ta không thể đóng Cửa sớm sao? Nếu tìm cách chặn luồng nước này lại ngay từ bây giờ?

- Không được.

Khánh lắc đầu, giọng dứt khoát - Nếu anh đóng Cửa sớm, anh sẽ chặn đường của hàng ngàn vong hồn vô tội đang xếp hàng ngoài kia. Họ đã đợi sáu mươi năm để được đi qua. Chúng ta không có quyền tước đoạt cơ hội của họ chỉ vì sự an toàn của mình. Mục tiêu của chúng ta là ngăn Âm Vũ dùng số tên bị giam để xé Cửa, chứ không phải phá hủy con đường đi của người chết.

Phan Khanh im lặng một lúc, rồi anh gật đầu đồng ý. Anh lật trang sổ tay mới, bắt đầu phân chia các cột công việc:

- Tôi sẽ lập bảng theo dõi mực nước ở Cồn Hến và bến Bao Vinh theo từng canh giờ. Bất kỳ sự thay đổi nào về tốc độ rò âm hay phản ứng cơ thể của Bồi, tôi sẽ ghi lại ngay lập tức. Còn Quang, anh cần phải làm gì bây giờ?

Quang thu dọn đống sổ sách của mình, cho vào chiếc cặp da chống nước:

- Tao phải về nhà lục lại đống hồ sơ lưu trữ của Kho vận Đường sông Thừa Thiên trước khi trời tối hẳn. Chiếc ghe bầu trên tuyến bốn-hai-bảy chắc chắn phải có đăng ký hoạt động vào năm một chín mươi bốn lăm. Nếu tìm được danh sách những người đi trên chuyến đó, chúng ta sẽ có thêm manh mối để đối phó với vong chủ ghe.

Khánh nhìn ra cửa chòi, trời đã bắt đầu sụp tối rất nhanh. Những đám mây đen đặc từ phía biển Thuận An kéo về, che khuất hoàn toàn những tia sáng cuối ngày của đất cố đô. Dòng sông Hương lúc này chỉ còn là một vệt đen thẫm, lạnh lẽo và đầy đe dọa.

- O Bảy.

Khánh quay sang nhìn người đàn bà lớn tuổi - Đường vào nơi giam ông già nằm ở khúc nào dưới Âm Hương?

Cô Bảy nhìn ra dòng nước xám, nét mặt bà hiện lên vẻ lo âu rõ rệt:

- Đường vào đó chỉ hiện ra khi chiếc ghe bầu đi ngược lại đoàn vong. Đó là một hành vi trái quy luật của dòng nước âm. Thông thường, khi nước sông Hương đổi chiều sau hoàng hôn, luồng nước dưới đáy sẽ chảy xiết hơn bao giờ hết. Đó là lúc chiếc ghe bầu ma xuất hiện để đón những vong hồn bị lạc. Nhưng muốn vào được khoang ghe nơi ông Tư bị giam, mi phải bước lên ghe lúc nó đang đi ngược nước.

- Đi ngược nước sao?

Phan Khanh nhíu mày - Như vậy nguy hiểm quá. Áp lực nước lúc đó có thể bẻ gãy bất kỳ phương tiện nào.

- Vì rứa nên mới cần sự đồng thuận.

Khánh rút từ trong túi áo ra một xấp giấy vàng còn thơm mùi hồ - Tui đã chuẩn bị sẵn giấy vàng ghi tên thật của ba người chúng ta: tui, o Bảy và Quang. Nhưng tui sẽ không đốt những tờ giấy này, cũng không giao tên cho bất kỳ thế lực nào dưới sông.

Quang nhìn xấp giấy vàng trên tay Khánh, ngạc nhiên hỏi:

- Không đốt thì làm sao vong dưới đó nhận được?

- Tui dùng tên để xác lập sự đồng thuận của người sống khi lên ghe.

Khánh giải thích, giọng bình thản nhưng chứa đựng sự kiên quyết - Chiếc ghe bầu của Tôn Thất Liêm hoạt động dựa trên luật chuyên chở của Thoải Phủ từ năm một chín bốn lăm. Nó chỉ có thể chở những người tự nguyện bước lên và có tên tuổi rõ ràng. Khi chúng ta giữ tờ giấy vàng ghi tên mình trong tay, chiếc ghe sẽ nhận diện chúng ta là hành khách hợp pháp, chứ không phải là những vong hồn vô danh bị Âm Vũ bắt giữ. Đây là cách duy nhất để giữ cho hồn phách của chúng ta không bị cuốn vào vòng xoáy của Vong Ký đen.

Bồi lúc này đứng dậy, thằng bé bước lại gần chiếc bàn gỗ, hai tay ôm chặt chiếc khánh đồng nhỏ mà Khánh đã giao cho em giữ từ chiều. Gương mặt nhỏ nhắn của em tái đi vì lạnh, nhưng đôi mắt âm giác của em lại sáng lên một cách kỳ lạ.

- Eng Khánh... con nghe thấy tiếng nước chuyển động mạnh lắm rồi.

Bồi nói, giọng em run lên từng đợt - Dòng nước dưới đáy đang bắt đầu quay đầu ngược lên phía thượng nguồn. Tiếng ho của ông Tư... nghe gần hơn lúc nãy nhiều.

Khánh gật đầu với Bồi:

- Con đánh thử một tiếng khánh đi.

Bồi hít sâu, em dùng chiếc dùi gỗ nhỏ gõ mạnh vào vành khánh đồng. Một tiếng boong thanh mảnh dội lên, âm thanh không quá lớn nhưng có sức lan tỏa kỳ lạ. Tiếng khánh đồng lướt qua mặt nước sông Hương, xuyên qua màn mưa dày đặc và chìm sâu xuống lòng sông xám ngắt.

Ngay khi tiếng khánh vừa dứt, một luồng gió mạnh từ giữa sông thổi ập vào chòi thuyền, làm chiếc đèn bão treo trên cột đung đưa dữ dội. Giữa đoàn vong đang lững thững xuôi dòng về phía Cửa, đột ngột xuất hiện một khoảng trống lớn. Dòng nước xám ở khu vực đó cuộn lên thành một vòng xoáy ngược chiều, đẩy những vong hồn xung quanh dạt ra hai bên.

Từ trong lòng vòng xoáy đen ngòm đó, một bóng ghe lớn bắt đầu trồi lên.

Chiếc ghe bầu mục nát, toàn thân phủ một lớp rong rêu màu đen thẫm bốc mùi dầu chai và bùn non lạnh ngắt. Những tấm ván mạn ghe đã bị nước ăn mòn đến mức để lộ ra những đường gân gỗ xám xịt như xương người. Ghe không có cánh buồm, cũng không có người chèo lái, chỉ có một sợi xích sắt lớn kéo lê dưới đáy sông, tạo ra những tiếng động chạm vào đá sỏi nghe ghê tai dưới lòng nước sâu.

Khi chiếc ghe bầu quay mũi đi ngược dòng nước lũ, lớp rêu đen bám trên mạn phải của nó từ từ bong ra dưới tác động của dòng chảy xiết. Dưới lớp rêu đó, hiện lên ba chữ khắc sâu vào thớ gỗ mục, nét chữ thô ráp nhưng rõ ràng:

Ba chữ “Tôn Thất Liêm” hiện rõ trên mạn ghe.

Chiếc ghe bầu dừng lại ngay ngoài mép Cửa Âm Hương, cách sàn chòi thuyền của nhóm Khánh chỉ chừng năm mét. Khoang ghe tối đen như một cái hố không đáy, không một chút ánh sáng nào có thể lọt vào trong. Từ khoảng tối sâu thẳm đó, một luồng hơi lạnh buốt giá thổi ra, mang theo mùi của những chuyến đi dài ngày trên sông nước từ gần một thế kỷ trước.

Khánh bước ra sát mép sàn gỗ, tay hắn nắm chặt xấp giấy vàng ghi tên ba người. Hắn nhìn chằm chằm vào khoang tối của chiếc ghe ma, chuẩn bị cho bước đi tiếp theo.

Đột ngột, từ sâu trong khoang tối của chiếc ghe bầu không người chèo kia, vang lên một giọng nói khàn đặc, đứt quãng nhưng vô cùng rõ ràng. Giọng nói đó dội thẳng vào tai Khánh, bỏ qua mọi tiếng mưa rơi gió rít bên ngoài:

- Nguyễn Vĩnh Khánh... mi có dám đi trọn một chuyến về bờ không?

Chương khác

Xem thêm