TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 215: Ghe Bầu Đến Đón
Chiếc ghe bầu vẫn dừng ngoài mép Cửa, khoang tối hướng thẳng vào Khánh. Câu hỏi gọi đúng tên hắn từ Chương trước còn dội trong mưa: hắn có dám đi trọn…
Nội dung chương
Chiếc ghe bầu vẫn dừng ngoài mép Cửa, khoang tối hướng thẳng vào Khánh. Câu hỏi gọi đúng tên hắn từ Chương trước còn dội trong mưa: hắn có dám đi trọn một chuyến về bờ hay không.
- Tui dám. Nhưng chuyến ni phải đưa đủ người sống trở lại.
Khánh đáp, không bước xuống nước ngay. Quang giữ bản đồ vải dầu dưới đèn bão; dấu tuyến bốn-hai-bảy khớp đúng vị trí chiếc ghe đang đi ngược đoàn vong. Bồi quỳ sát mép chòi, áp tai vào cây gậy vỡ một góc rồi đưa miếng đồng khắc chữ “Tích” sát mặt nước.
- Eng Khánh...
Bồi gọi nhỏ, giọng em lạc đi giữa tiếng mưa rơi rào rạt trên những tán lá chuối hoang bên bờ - Con nghe thấy rồi. Tiếng gậy của ông Tư... gõ cộc cộc trên gỗ. Tiếng nớ xen giữa ba nhịp gõ mạn ghe.
Khánh ngồi thụp xuống bên cạnh thằng bé, mặc cho bùn đất bám đầy ống quần:
- Con nghe rõ không? Ông Tư đang ở đâu?
Bồi áp tai sát hơn vào miếng đồng, mắt em nhắm nghiền lại để tập trung âm giác:
- Tiếng gõ yếu lắm eng ơi. Nghe như người bị kiệt sức vậy. Tiếng gậy gõ ba nhịp, rồi dừng lại một nhịp dài, sau đó là tiếng xích sắt kéo lê trên sàn gỗ. Dấu của ông vẫn còn quanh đây, nhưng... nhưng chiếc ghe đang bị kéo ra xa bờ lắm. Nước dưới chân con đang lạnh dần lên rồi.
Phan Khanh bước lại gần, mắt không ngừng quan sát khoảng bãi bồi tối om quanh chòi:
- Anh Khánh, tôi đã đóng cọc bờ. Khi lập giấy nhận chuyến, anh nối một dải giấy vàng từ cọc lên ghe. Đó sẽ là đường an toàn duy nhất qua hai tầng nước; dây thừng thường chỉ dùng cứu người ở lớp nước vật lý.
Khánh đứng dậy, phủi lớp bùn bám trên đầu gối:
- Cảm ơn anh Khanh. Lát nữa khi tôi lên ghe, anh và Bồi phải giữ chặt đầu dây trên bờ. Tuyệt đối không được để bất kỳ ai bước vào vùng rò âm này.
Khánh bước xuống bãi bồi, đến sát mạn ghe đã hiện từ trước. Hắn vươn tay chạm vào mảnh ván mang tên Tôn Thất Liêm. Ngay lập tức, một luồng điện lạnh chạy dọc từ đầu ngón tay lên đến đỉnh đầu hắn. Từ trong thớ gỗ ẩm mốc của chiếc ghe ma, giọng nói khàn đặc tiếp lời:
- Chuyến ghe... năm một chín bốn lăm... vẫn chưa về đến bờ. Ai... ai nhận lời hẹn chở người sống về bờ?
Giọng nói ấy không phát ra thành âm thanh vật lý, mà dội thẳng vào màng nhĩ của Khánh. Hắn nhíu mày, cảm nhận được sự oán hận và mệt mỏi tích tụ suốt hơn tám mươi năm trong thớ gỗ chiếc ghe này.
- Tôn Thất Liêm.
Khánh gọi tên vong chủ khắc trên ván lái - Ông là người lái chiếc ghe này năm một chín bốn lăm phải không?
Chiếc ghe bầu rung lên một nhịp nhẹ, tiếng xích sắt dưới đáy ghe va vào đá sỏi nghe ghê tai:
- Ghe của ta chở hàng cho Thoải Phủ. Nhưng chuyến đi đó... không có ngày về. Tên của ta... đã bị xóa khỏi bài vị. Nếu không có ai nhận chuyến... ghe sẽ phải chạy theo đường mực của sổ đen mãi mãi.
Cô Bảy bước lại gần Khánh, bà nhìn chằm chằm vào mảnh ván lái khắc tên Tôn Thất Liêm, gương mặt bà nghiêm lại:
- Khánh, Âm Vũ chỉ mới dùng tà thuật để ép chiếc ghe này đi theo hướng hắn muốn. Hắn chưa thể chiếm đoạt hoàn toàn linh hồn của Tôn Thất Liêm vì cái tên của ông ta vẫn còn khắc sâu trên ván lái. Đây là kẽ hở của hắn. Chỉ cần chúng ta lập giấy nhận chuyến hợp pháp theo luật cũ của Thoải Phủ, chiếc ghe này sẽ phải chở chúng ta đi tìm ông Tư mà không bị cuốn vào vòng xoáy của Vong Ký đen.
Quang gật đầu, anh mở hộp gỗ nhỏ mang theo, lấy ra một tờ giấy vàng còn thơm mùi hồ và một lọ mực tàu:
- Đúng rứa. Luật chuyên chở của Thoải Phủ quy định, ghe bầu chỉ được chở những người tự nguyện bước lên và có tên tuổi rõ ràng. Nếu chúng ta ghi tên mình vào giấy nhận chuyến, chiếc ghe sẽ nhận diện chúng ta là hành khách hợp pháp, chứ không phải là những vong hồn vô danh bị bắt giữ.
Khánh đón lấy tờ giấy vàng từ tay Quang. Hắn cúi xuống, múc một ít nước sông Hương thấm ướt mặt giấy, sau đó dùng đầu ngón tay trỏ bấm mạnh vào một chiếc gai tre trên cọc bờ để trích ra một giọt máu tươi. Hắn nhỏ giọt máu lên tờ giấy vàng. Sau đó, hắn viết nhanh những dòng chữ bằng mực tàu:
Trên giấy hiện rõ điều khoản: “Ghe bầu Tôn Thất Liêm nhận chở ba người sống đi tìm Nguyễn Văn Tư. Sau đó phải đưa đủ ba người cùng người được cứu trở lại bờ vật lý.”
Khánh đưa tờ giấy vàng lên trước mảnh ván lái của chiếc ghe ma, giọng hắn vang lên dứt khoát giữa màn mưa:
- Tui là Nguyễn Vĩnh Khánh. Tui nhận chuyến này.
Ngay khi Khánh vừa dứt lời, từ dưới khoang ghe tối đen vang lên một tiếng cộc khô khốc để xác nhận. Tờ giấy vàng tự quấn một vòng quanh cổ tay Khánh; đầu còn lại kéo dài qua mạn ghe về đúng cọc bờ Phan Khanh đang giữ.
Quang bước lên bên cạnh Khánh, anh cũng đặt tay lên mạn ghe:
- Tui là Trần Quang. Tui đồng ý tham gia chuyến đi này.
Một tiếng cộc thứ hai vang lên từ dưới khoang ghe. Chiếc ghe bầu dịch chuyển sát vào bờ thêm vài phân, như thể đang chờ đón người tiếp theo bước lên.
Cô Bảy bước lên sau cùng. Bà nhìn vào khoảng tối sâu thẳm trong khoang ghe, gương mặt bà lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn vô cùng kiên định. Bà đặt bàn tay có vết sẹo hình chữ X lên mạn ghe, giọng bà trầm xuống:
- Ta là Bảy. Ta nhận chuyến này để đưa người bị giam về.
Tuy nhiên, lần này chiếc ghe hoàn toàn im lặng. Không có tiếng gõ gỗ nào vang lên từ dưới khoang. Ngược lại, một luồng gió lạnh từ giữa sông thổi ập vào mặt họ, làm ngọn đèn bão trên tay Quang chao đảo dữ dội. Vết sẹo hình chữ X trên cổ tay Cô Bảy chợt nóng đỏ lên dưới lớp da, phát ra một thứ ánh sáng sẫm tối như màu máu khô.
Luồng nước âm dưới mạn ghe bỗng nhiên dựng đứng lên thành những cột nước nhỏ, xoáy tròn quanh cổ chân Cô Bảy. Chiếc ghe bầu lắc lư mạnh mẽ, những tấm ván gỗ mạn ghe kêu lên những tiếng răng rắc như sắp sửa vỡ vụn.
- O Bảy!
Khánh hét lên, hắn định vươn tay giữ lấy bà nhưng Cô Bảy đã giơ tay ngăn lại.
- Đừng chạm vào ta, Khánh!
Giọng Cô Bảy run lên vì đau đớn, bà cố giữ cho bàn tay mình không rời khỏi mạn ghe - Tuyến nước cũ không nhận tên "Bảy". Tên hiện tại của ta không đủ để mở đường cho chuyến ghe này đi ngược dòng nước âm.
Quang nhìn bản đồ tuyến nước, lo lắng nói:
- Ký hiệu chữ X trên bản đồ trùng khớp với vết sẹo trên tay o. Nhưng nếu chiếc ghe không nhận tên o, chúng ta không thể rời bến được.
Khánh nhìn vết sẹo đang đỏ rực trên tay Cô Bảy, hắn hiểu rằng có một sợi dây liên kết vô hình từ kiếp trước đang cố kéo bà lại với dòng nước âm này. Hắn quay sang phía Phan Khanh và Bồi vẫn đang đứng trên bãi bồi:
- Anh Khanh, Bồi! Hai người phải ở lại bờ. Bồi, con giữ khánh đồng. Cứ mỗi năm phút, con hãy gõ một tiếng để làm mỏ neo âm thanh dẫn đường cho tụi tui. Anh Khanh, anh giữ đầu dây giấy vàng ở cọc tre. Nếu thấy dây căng quá mức, tuyệt đối không được buông tay.
Phan Khanh gật đầu, gương mặt anh nghiêm nghị dưới làn mưa:
- Tôi biết rồi. Các anh đi cẩn thận. Tôi sẽ giữ cọc bờ bằng mọi giá.
Bồi ôm chặt chiếc khánh đồng, nước mắt em hòa lẫn với nước mưa chảy dài trên má:
- Eng Khánh... eng phải đưa ông Tư về nghe eng. Con sẽ gõ khánh liên tục, không để tiếng khánh tắt đâu.
Khánh gật đầu với thằng bé. Bồi trao lại miếng đồng khắc “Tích”; Khánh cất nó vào túi ngực rồi quay lại đỡ lấy bả vai Cô Bảy. Hắn cùng Quang đỡ bà bước lên boong chiếc ghe bầu mục nát. Ngay khi bàn chân ba người vừa đặt vững trên những tấm ván gỗ ẩm ướt, chiếc ghe bầu tự động xoay mũi, hướng thẳng về phía giữa dòng sông Hương.
Không có ai chèo lái, chiếc ghe vẫn lướt đi rất nhanh trên mặt nước âm. Bãi bồi phía đông Cồn Hến và ánh đèn bão của Phan Khanh trên bờ bắt đầu mờ dần rồi biến mất hoàn toàn sau màn mưa dày đặc. Thay vào đó, một lớp sương mù màu đen kịt, lạnh lẽo bao trùm lấy không gian xung quanh chiếc ghe.
Không gian im lặng đến mức đáng sợ, chỉ còn tiếng xích sắt kéo lê dưới đáy ghe chạm vào đá sỏi dưới lòng sông dội lên đều đặn. Khánh nhìn xuống mặt nước âm bên mạn ghe, nơi những bóng vong hồn vẫn đang lững thững đi xuôi dòng. Nhưng chiếc ghe của họ đang đi ngược lại dòng chảy đó, tiến sâu vào vùng nước tối tăm nhất của Cửa Âm Hương.
Đột ngột, từ dưới những tấm ván sàn ghe ẩm ướt, nơi có mùi bùn lạnh và dầu chai nồng nặc bốc lên, vang lên một tiếng gọi khàn đặc, nhỏ nhẹ của một người phụ nữ. Tiếng gọi ấy vang lên rất rõ ràng, xuyên qua tiếng gió rít bên ngoài:
- Cô Tám... Cô Tám về rồi đó phải không?
Ngay lúc tiếng gọi vừa dứt, vết sẹo hình chữ X trên cổ tay Cô Bảy đột ngột nứt ra, những giọt máu tươi trào ra, nhuộm đỏ cả dải băng vải đang quấn quanh cổ tay bà. Chiếc ghe bầu ma đột ngột chúi mũi xuống, lao thẳng vào một tầng nước sâu thẳm, đen đặc, nơi không còn bất kỳ ánh sáng nào từ phía bờ vật lý có thể chạm tới.