TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 218: Ông Tâm Không Phải Ông Chính
Dưới sức nóng từ ngọn lửa đèn dầu của Quang, lớp sáp ong bọc quanh hòm gỗ bắt đầu mềm ra, chảy thành từng giọt màu vàng đục dọc theo thớ gỗ mục. Mùi sáp…
Nội dung chương
Dưới sức nóng từ ngọn lửa đèn dầu của Quang, lớp sáp ong bọc quanh hòm gỗ bắt đầu mềm ra, chảy thành từng giọt màu vàng đục dọc theo thớ gỗ mục. Mùi sáp ong bị nung nóng quyện với mùi ẩm mốc của khoang ghe tạo nên một thứ hỗn hợp không khí ngột ngạt, khiến Khánh phải đưa tay lên che mũi. Hắn ghé sát cây đèn bão vào góc hòm để Quang dễ thao tác.
- Mi cẩn thận chút.
Cô Bảy đứng bên cột buồm lên tiếng, giọng bà khản đặc - Giấy bản nằm dưới nước âm lâu ngày rất dễ mủn. Sáp ong nớ là thứ duy nhất giữ cho chữ nghĩa bên trong không bị nước sông Hương xóa sạch. Mi mà mạnh tay quá là rách hết.
Quang gật đầu, ngón tay anh kẹp một chiếc nhíp sắt nhỏ nhẹ nhàng gạt từng mảng sáp đã mềm ra. Anh là người nghiên cứu lịch sử, những việc bảo tồn cổ vật thế này vốn không xa lạ. Từng mảng sáp ong màu vàng xỉn rụng xuống sàn ghe, để lộ ra lớp gỗ nắp hòm đen bóng vì ngấm nước lâu năm. Trên mặt gỗ, biểu tượng hình tròn đồng tâm của Thoải Phủ sông Hương hiện ra rõ ràng hơn, dù một góc của nó đã bị vệt mực đen loang lổ che khuất.
Khánh nhìn chằm chằm vào vệt mực đen đó. Nó không giống vết mực khô thông thường mà có độ bóng nhẹ, giống như một lớp dầu hắc ín bám chặt vào thớ gỗ. Hắn đưa ngón tay chạm thử, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc lên cánh tay làm hắn rụt vội lại.
- Cái hòm này bị ám nặng quá.
Khánh lầm bầm - Thằng Vũ chắc chắn không muốn ai chạm vào những thứ bên trong.
- Nó giấu đi vì sợ người ta biết sự thật.
Quang nói, tay vẫn không ngừng cạo sáp - Khi một kẻ đã dành ba trăm năm để nuôi dưỡng lòng hận thù, hắn sẽ không chấp nhận bất kỳ chứng cứ nào chứng minh thù hận của hắn đặt sai chỗ.
Với một tiếng "cạch" nhỏ, chiếc khóa đồng rỉ sét trên nắp hòm cuối cùng cũng được Quang cậy ra. Anh từ từ nhấc nắp hòm lên. Bên trong không có nước, nhờ lớp sáp ong bọc kín ngoài vỏ nên khoảng không gian nhỏ này vẫn khô ráo. Những xấp giấy bản màu vàng úa được xếp ngay ngắn, mỗi xấp được bọc trong một lớp vải tẩm dầu đã khô cứng và chuyển sang màu nâu sậm.
Quang cẩn thận dùng nhíp nhấc xấp tài liệu đầu tiên lên. Lớp vải dầu bên ngoài phát ra những tiếng kêu giòn tan như lá khô khi anh gỡ nó ra. Tờ giấy đầu tiên lộ ra là một tờ lệnh bằng giấy bản dày, viền thêu chỉ đỏ đã mục nát vài chỗ. Ở góc dưới cùng của tờ lệnh, một con dấu mộc triện màu đỏ chói hình vuông hiện lên rõ mộc mạc.
- Đây là tờ lệnh xử tử Thảo Ly năm một bảy hai lăm.
Quang thì thầm, mắt anh quét nhanh qua những dòng chữ Hán viết bằng mực tàu sắc nét - Nét chữ ký ở dưới... Chưởng môn Thoải Phủ: Nguyễn Văn Tâm.
Khánh nhíu mày, hắn ghé sát đầu vào nhìn:
- Nguyễn Văn Tâm? Không phải tên của Ông Tư kiếp trước sao? Kiếp trước của Ông Tư tên là Nguyễn Văn Chính mà?
- Đúng thế.
Quang lật tiếp tờ giấy thứ hai nằm ngay phía dưới - Đây là danh sách Thoải Phủ giai đoạn một bảy mươi lăm đến một bảy hai lăm. Mi nhìn dòng này đi. Phó Chưởng môn: Hồ Vũ. Chưởng môn: Nguyễn Văn Tâm. Nét chữ ký và triện trên tờ lệnh xử Thảo Ly hoàn toàn trùng khớp với triện của Ông Tâm thời kỳ này.
Cô Bảy nghe thấy cái tên "Nguyễn Văn Tâm" thì khẽ rùng mình. Bà bước lại gần hơn một bước, sợi chỉ đỏ nối giữa cổ tay bà và cột buồm căng ra, phát ra những tiếng kêu "tưng tưng" khe khẽ như dây đàn.
- Ông Tâm...
Cô Bảy lẩm bẩm, mắt bà nhìn chăm chăm vào tờ giấy bản cổ - Tao có nghe anh Chính nhắc đến cái tên này một lần. Đó là vị Chưởng môn đời thứ sáu của Phủ. Ông ấy là người đã lập ra nhiều quy tắc nghiêm ngặt nhất để giữ cho dòng nước sông Hương không bị người sống xâm phạm. Nhưng ông ấy đã tạ thế từ lâu trước khi anh Chính của tao ra đời.
Quang lật tiếp xấp tài liệu thứ hai. Đây là một tập danh sách kế nhiệm kéo dài qua nhiều đời Chưởng môn. Lối chép tay thay đổi qua từng thời kỳ, từ chữ Hán Nôm chuyển dần sang chữ Quốc ngữ sơ khai. Chức vụ Chưởng môn Thoải Phủ được truyền lại qua các thế hệ giữ Phủ, đi kèm với đó là việc tiếp quản mộc triện và các nghi thức trấn giữ dòng sông.
Đến gần cuối xấp tài liệu, Quang dừng lại ở một tờ giấy bản có niên đại muộn hơn nhiều. Tờ giấy ghi năm 1920, khi triều đình nhà Nguyễn đã suy yếu và người Pháp đã hiện diện khắp kinh đô Huế.
- Đây rồi.
Quang chỉ ngón tay vào dòng chữ viết bằng mực tàu đã ngả màu nâu - "Năm Khải Định thứ năm, Chưởng môn Thoải Phủ kế nhiệm: Nguyễn Văn Chính."
Quang đặt hai tờ giấy nằm cạnh nhau trên nắp hòm gỗ. Anh chỉ vào con dấu mộc triện trên tờ lệnh năm 1725 của Ông Tâm, rồi chỉ sang con dấu trên văn thư nhận chức năm 1920 của Ông Chính.
- Khánh, mi nhìn kỹ đi. Con dấu của Ông Tâm có khắc hình ba con sóng chồng lên nhau ở góc trái, biểu thị cho quyền năng cai quản ba nguồn nước. Nhưng con dấu của Ông Chính năm một chín hai mươi lại có thêm một vạch ngang ở phía dưới, đó là biểu ký về việc phân định ranh giới giữa nước âm và nước dương sau khi có giao ước mới với cõi trên. Lối viết chữ triện của hai thời kỳ này cũng khác nhau hoàn toàn. Chữ triện thời Ông Tâm nét tròn và sâu, còn chữ triện thời Ông Chính nét vuông và mỏng hơn.
Khánh lặng người đi. Hắn nhìn hai tờ giấy bản nằm song song dưới ánh sáng lờ mờ của cây đèn bão.
- Nghĩa là... hai người này sống cách nhau gần hai thế kỷ.
Khánh nói, giọng hắn trầm xuống - Ông Tâm ra lệnh xử Thảo Ly năm một bảy hai lăm. Còn Ông Chính nhận chức năm một chín hai mươi. Ông Tư của tui không phải là người đã giết Thảo Ly.
- Đúng vậy.
Quang khẳng định, gương mặt anh lộ rõ vẻ nhẹ nhõm - Ông Tư chỉ là người kế thừa nghiệp của dòng Chưởng môn. Khi ông ấy tiếp nhận chức vị và mộc triện, ông ấy đồng thời phải gánh vác luôn cả những món nợ cũ của Thoải Phủ, trong đó có mối thù của Hồ Vũ. Nhưng bản thân ông ấy không phải là kẻ trực tiếp ra tay năm đó.
Cô Bảy đứng bên cạnh, hai vai bà khẽ run lên. Bà đưa bàn tay trái lên vuốt nhẹ vết sẹo chữ X trên cổ tay phải của mình.
- Anh Chính của tao...
Giọng bà nghẹn ngào - Suốt tám mươi mốt năm qua, anh ấy chưa bao giờ giải thích với tao về chuyện này. Anh ấy cứ im lặng gánh chịu mọi thứ. Tao cứ nghĩ... tao cứ nghĩ anh ấy thực sự đã làm điều bất thường khuất tất trong quá khứ nên mới bị thằng Vũ oán hận đến thế.
- Ông Tư không nói vì ông ấy biết có giải thích thì Âm Vũ cũng không nghe.
Khánh thở dài, lòng hắn trĩu nặng - Đối với một vong quỷ đã hóa điên như thằng Vũ, kẻ nào giữ chức Chưởng môn Thoải Phủ thì kẻ đó chính là kẻ thù của nó. Nó không cần biết đó là Ông Tâm hay Ông Chính. Nó chỉ cần một cái bia để trút giận.
Để chắc chắn hơn, Khánh quay sang nhìn Cô Bảy:
- O Bảy, o dùng máu của o thử lại xem. Ký ức của o là mỏ neo của chiếc ghe này, dòng nước âm trên ghe sẽ phản ứng với máu của o.
Cô Bảy gật đầu. Bà đưa cổ tay đang rỉ máu từ vết sẹo chữ X lên phía trên hai tờ giấy bản. Bà khẽ nặn vết thương, để hai giọt máu nhỏ xuống. Một giọt rơi đúng vào dấu triện của Ông Tâm trên tờ lệnh năm 1725, giọt còn lại rơi vào văn thư của Ông Chính năm 1920.
Nước sông Hương đọng trên sàn khoang ghe bỗng nhiên bị hút ngược lên mặt giấy bản. Lớp nước âm ẩm ướt ngấm vào giấy, đẩy hai giọt máu loang ra. Nhưng thay vì hòa lẫn vào nhau hay loang rộng vô định, hai giọt máu của Cô Bảy tự động co cụm lại, tạo thành hai vòng tròn đỏ độc lập, ngăn cách nhau bởi một khoảng trống nhỏ màu vàng úa của giấy bản.
Khoảng trống đó không hề bị máu nhuộm đỏ, giống như có một bức tường vô hình ngăn cách giữa hai thời đại.
Cùng lúc đó, những vệt nước đen ngỏm giống như mực tàu đang bao phủ quanh hòm gỗ bỗng nhiên chuyển động. Chúng bò dọc theo thành hòm, cố gắng trườn lên mặt giấy bản để kéo hai cái tên "Tâm" và "Chính" xích lại gần nhau. Những vệt mực đen ấy co giãn, tạo thành những sợi dây mảnh cố gắng nối liền hai vòng tròn máu của Cô Bảy.
Nhìn thấy cảnh đó, Khánh lập tức hiểu ra ý đồ của Âm Vũ. Hắn nhanh tay rút tờ giấy nhận chuyến của tiệm Vong Ký trong túi ngực ra, đặt chặn ngay vào khoảng trống giữa hai tờ giấy bản.
Tờ giấy nhận chuyến mang theo dấu máu giao ước của Khánh vừa chạm vào mặt giấy cổ thì phát ra một luồng hơi ấm nhẹ. Dòng mực đen của Âm Vũ chạm phải tờ giấy nhận chuyến thì lập tức bị dội ngược trở lại, chúng co rút nhanh chóng rồi lặn mất vào những kẽ nứt trên vách gỗ khoang ghe.
- Thằng Vũ đang cố tình dùng vong lực để đồng nhất hai người làm một.
Khánh nói, mắt hắn sắc lạnh - Nó muốn biến trách nhiệm của dòng Phủ thành tội danh cá nhân của Ông Tư. Nếu nó làm được việc đó, nó sẽ có lý do chính đáng để dùng giao ước giữ xác của Ông Tư làm xích giam ông ấy mãi mãi dưới lòng sông.
Quang thu lại hai tờ giấy bản, anh lật tiếp xuống đáy hòm gỗ. Dưới cùng của hòm là một tấm da dê đã ngả màu xám xịt, trên đó có vẽ một sơ đồ bằng mực tàu. Sơ đồ vẽ chi tiết các đường nước ngầm chạy dưới lòng sông Hương, đoạn từ cồn Hến đổ về phía đông.
- Khánh, nhìn cái này đi.
Quang trải tấm da dê ra nắp hòm - Đây là sơ đồ vận chuyển tù nhân của Thoải Phủ từ thời xưa. Mi nhìn đường mực đỏ này xem.
Khánh cúi đầu nhìn theo ngón tay của Quang. Trên tấm da dê, một đường mực đỏ vẽ ngoằn ngoèo từ khu vực trung tâm cồn Hến dẫn thẳng xuống một khoang giam nằm sâu dưới lòng nước phía đông cồn. Tại điểm cuối của đường mực đỏ, có khắc một ký hiệu hình ba vòng xích sắt lồng vào nhau, ngay bên cạnh là dấu triện của Ông Chính và dòng chữ viết tay rất nhỏ: "Ước giữ xác".
- Đường này dẫn đến nơi giam Ông Tư.
Khánh khẳng định - Thằng Vũ đã dùng chính sơ đồ cũ của Phủ để dựng lên nhà giam này. Nó dùng giao ước giữ xác của Ông Tư làm khóa.
Hắn rút miếng đồng khắc chữ "Tích" trong túi áo ra. Miếng đồng lạnh ngắt, những đường vân cá đỏ khắc trên đó có vẻ đang chuyển động nhẹ dưới ánh sáng lân tinh xanh lục của bánh lái. Khánh dùng cạnh miếng đồng gõ nhè nhẹ ba lần lên vách gỗ khoang ghe, theo đúng nhịp gõ mà vong hồn Tôn Thất Liêm đã chỉ dẫn cho hắn lúc trước.
Tiếng gõ "cộc, cộc, cộc" vang lên khô khốc trong khoang ghe chật hẹp, rồi truyền thẳng xuống dòng nước âm đang bao quanh thân ghe.
Khánh nín thở chờ đợi. Một phút trôi qua, không gian xung quanh chỉ có tiếng kẽo kẹt của gỗ mục và tiếng sóng vỗ vào mạn ghe.
Bỗng nhiên, từ hướng bờ sông phía Bao Vinh vọng lại một tiếng "boong" thanh mảnh nhưng rõ ràng. Đó là tiếng khánh đồng của Bồi. Tiếng khánh đồng truyền qua mặt nước, vang lên trong tai Khánh giống như một tiếng thì thầm bên cạnh.
- Eng Khánh ơi...
Giọng thằng Bồi nghe run rẩy nhưng rõ ràng - Con nghe thấy rồi. Tiếng gậy của Ông Tư dưới nước... chừ hắn không còn nghe như tiếng gỗ gõ vào đá nữa. Hắn chuyển thành tiếng xích sắt kéo lê trên đá hộc rồi. Nặng lắm, nghe như có người đang kéo một cái hòm sắt lớn dưới đáy sông rứa.
Khánh siết chặt miếng đồng trong tay. Hắn quay sang nhìn về phía bánh lái gỗ ở cuối khoang ghe.
Vong hồn của Tôn Thất Liêm lúc này chỉ là một bóng mờ màu xanh lục nhạt đứng bên bánh lái, gương mặt ông ta không rõ ràng nhưng đôi mắt lân tinh vẫn hướng về phía Khánh.
- Ông Liêm.
Khánh nói lớn, giọng hắn đanh thép - Ông đã nghe thấy rồi đó. Đường nước phía đông cồn Hến. Đưa tụi tui đến khoang giam dưới nước. Tui sẽ giữ lời hứa với ông, trả lại tự do cho cái tên của ông trên ván lái này sau khi cứu được Ông Tư.
Bóng mờ của Tôn Thất Liêm khẽ gật đầu. Hai bàn tay khẳng khiu của ông ta nắm chặt lấy vành bánh lái gỗ mục.
Một tiếng "rắc" lớn vang lên từ phía sau bánh lái. Chiếc ghe bầu ma đột ngột nghiêng hẳn sang bên phải, mũi ghe bẻ một góc rộng, chệch hoàn toàn khỏi luồng nước đen ngỏm đang chở những vệt tên bị cướp của Âm Vũ. Chiếc ghe rẽ nước lao đi, hướng thẳng về phía vùng nước tối tăm ở phía đông cồn Hến.
Ngay khi chiếc ghe đổi hướng, dòng nước âm xung quanh bỗng nhiên nổi sóng dữ dội. Những vệt mực đen từ dưới sàn ghe bò ngược lên cột buồm như những con rắn độc. Chúng quấn chặt lấy sợi chỉ đỏ đang nối với cổ tay của Cô Bảy, siết mạnh.
Cô Bảy rên lên một tiếng đau đớn, gương mặt bà lập tức cắt không còn giọt máu. Bà quỳ sụp xuống sàn gỗ, hai tay ôm lấy ngực nhưng mắt vẫn nhìn trừng trừng vào cột buồm.
- O Bảy!
Khánh lao lại đỡ lấy bà.
- Tao... tao không sao.
Cô Bảy thở dốc, giọng nói yếu ớt - Thằng Vũ phát hiện ra chiếc ghe này đi chệch hướng rồi. Nó đang dùng lực lượng của Vong Ký đen để kéo chiếc ghe trở lại tuyến cũ. Mi... mi phải nhanh lên. Tao không giữ cái mỏ neo này được lâu đâu.
Miếng đồng khắc chữ "Tích" trong tay Khánh bỗng nhiên nóng rực lên như một hòn than mới gắp ra khỏi lò. Hắn vội vàng mở lòng bàn tay ra.
Miếng đồng rung lên bần bật, phát ra những tiếng "tè tè" nhỏ. Từ những đường rãnh khắc hình cá đỏ trên miếng đồng, một luồng khói xám mỏng bốc lên, mang theo mùi trầm cháy khét lẹt.
Khánh ghé sát tai vào miếng đồng. Giữa tiếng xích sắt kéo lê trên đá hộc vang vọng từ lòng nước, một giọng nói khàn đặc, đứt quãng của Ông Tư vang lên trực tiếp qua miếng đồng:
- Khánh... đừng để hắn đọc tên tau...