TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 220: Tám Mươi Mốt Năm Giữ Lại

Nước sông Hương dưới lòng cồn Hến lạnh buốt, dâng lên đều đặn theo từng nhịp thở khó nhọc của Ông Tư. Dưới đáy hang tối tăm này, mọi âm thanh của thế…

Nội dung chương

Nước sông Hương dưới lòng cồn Hến lạnh buốt, dâng lên đều đặn theo từng nhịp thở khó nhọc của Ông Tư. Dưới đáy hang tối tăm này, mọi âm thanh của thế giới bên trên đều bị bóp nghẹt, chỉ có tiếng nước len lỏi qua các khe đá hộc kêu róc rách. Nhưng qua cọc lái bằng gỗ lim già cắm sâu vào lòng đất ẩm bên cạnh, một luồng rung động rất khẽ vẫn truyền đến lưng ông.

Đó là tiếng khánh đồng của thằng Bồi.

Âm thanh vang lên: "Boong... boong... boong..."

Nhịp điệu dồn dập rồi ngắt quãng, truyền đi qua mặt nước âm lạnh lẽo. Ông Tư khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng đợt chấn động nhỏ truyền qua thớ gỗ mục. Cả đời ông lăn lộn với đò dọc, đò ngang, thuộc nằm lòng từng khúc sông từ ngã ba Tuần xuống đến phá Tam Giang, ông biết nhịp khánh này nghĩa là gì. Nhóm của Khánh vẫn giữ được đường rút lui trên chiếc ghe bầu ma. Thằng Bồi đang đứng ở bờ Bao Vinh làm mỏ neo tâm linh, và con đường thoát của tụi nó chưa bị lực lượng của Âm Vũ phong tỏa hoàn toàn.

Nhưng bản thân ông thì không thể thoát.

Ba vòng xích bằng giấy vàng phủ đầy chữ bùa son đỏ đang quấn chặt lấy ngực và hai cổ tay ông. Mỗi lần ông cố hít sâu, lớp giấy mỏng manh ấy lại siết vào da thịt, mang theo cái nóng rát của lửa bùa. Những chữ bùa son đỏ rực lên trong bóng tối của hang đá, giống như những con rết đỏ đang bò lổm ngổm trên da thịt đã sạm đi vì năm tháng.

Lồng ngực ông đau nhói. Cơn đau này không đơn thuần là sự hành hạ thể xác, nó đang lôi tuột thần trí ông về lại những năm tháng xa xưa, những ngày tháng tám năm 1945 đầy khói lửa và tang tóc.

Năm đó, sông Hương ngập trong những xác người trôi dạt từ thượng nguồn về cửa biển. Giữa đám loạn quân và những tiếng súng nổ vang trời đất Huế, Tích đã nằm xuống khi mới hai mươi hai tuổi. Ông Chính - lúc đó là vị Chưởng môn kiêu hãnh của Thoải Phủ - đã quỳ bên xác con trai dưới cơn mưa tầm tã bên bến Bao Vinh. Ông không chấp nhận việc đứa con duy nhất của mình phải đi vào cõi âm khi tuổi đời còn quá trẻ.

Trong cơn điên cuồng của một cha mất con, ông đã dùng máu đầu ngón tay viết lên bản giao ước giữ hồn của Thoải Phủ. Ông biết rõ cái giá phải trả. Việc giữ lại một linh hồn đã đến hạn đi xuống cõi âm là nghịch thiên, là kéo dài cái chết của cả hai người. Nhưng lúc đó, ông không màng đến nghiệp chướng. Ông chỉ muốn Tích ở lại, dù phải trả giá bằng việc xác phàm của ông không thể tan rữa về với đất, và hồn của Tích phải vất vưởng trong những tà vật suốt nhiều năm dài.

Chính tay ông đã xé ba trang gia phả của dòng họ Nguyễn. Ông đã tách dòng ghi quan hệ huyết thống trực tiếp ra khỏi bản lưu, cất chúng vào ngăn tủ hai lớp không số ở tiệm Vong Ký. Ông làm vậy vì một sự ích kỷ tột cùng. Ông không muốn bất kỳ ai biết được mối quan hệ này, không muốn những kẻ kế nghiệp sau này có thể dùng danh nghĩa gia tộc để can thiệp vào giao ước. Ông muốn tự mình gánh chịu, và cũng tự mình nắm giữ quyền quyết định sự tồn tại của Tích.

Nước lạnh đã dâng lên đến ngang đùi. Ông Tư khẽ ho khan, một ngụm nước lẫn máu đen trào ra nơi khóe miệng. Ký ức của ông lại nhảy múa, chuyển sang một buổi chiều mưa dầm dề của năm 2003.

Năm mươi tám năm ròng rã ông giữ hồn Tích trong những nén nhang trầm cháy khét lẹt của tiệm Vong Ký. Cho đến khi ông gặp một đứa trẻ ba tuổi sẩy chân chết đuối ở đoạn sông gần Bao Vinh. Khi ông vớt cái xác nhỏ bé, lạnh ngắt ấy lên, linh hồn của đứa trẻ đã trôi về phía bên kia cửa Thoải. Nhưng xác phàm của nó vẫn còn hơi ấm, các mạch máu vẫn chưa đông cứng hoàn toàn.

Nỗi sợ hãi mất đi Tích một lần nữa - sau gần sáu mươi năm canh giữ - đã khiến ông đưa ra quyết định điên cuồng thứ hai. Ông đã dùng Hương Thuật, dùng máu của mình vẽ bùa trấn hồn Tích vào thân xác đứa trẻ đó. Đứa trẻ sống lại. Nó mở mắt, khóc thét lên trong vòng tay run rẩy của ông.

Nhưng hai mươi ba năm qua, ông nhận ra mình đã lầm.

Đứa trẻ sống lại dưới cái tên Nguyễn Vĩnh Khánh ấy không phải là một bản sao nguyên vẹn của Tích năm 1945. Hắn lớn lên với những thói quen riêng biệt. Hắn thích ăn bún bò mụ Rơi ở góc phố, thích uống cà phê đen đắng ngắt ở cái quán cóc trong kiệt nhỏ Bao Vinh. Thích cằn nhằn mỗi khi ông sai việc, và đặc biệt là rất sợ ma dù miệng lúc nào cũng lém lỉnh. Hắn có nhân cách riêng, có tình cảm và ý chí độc lập của một người sống ở thời hiện đại. Hắn là Nguyễn Vĩnh Khánh, một con người có quyền tự quyết, chứ không phải là cái bóng của Tích mà ông cố công gìn giữ.

Ông Tư nhìn Khánh đang quỳ trước mặt mình, gương mặt đứa cháu - hay nói đúng hơn là đứa con mà ông đã dùng cả mạng sống để níu giữ - đang lấm lem bùn đất và nước sông. Đôi mắt Khánh đỏ ngầu vì căng thẳng, hai bàn tay run bẩy bẩy cố tìm cách tháo gỡ những vòng xích giấy vàng mà không làm ông đau.

Ông Tư tự cười thầm trong lòng, một nụ cười đầy cay đắng.

Bấy lâu nay, ông luôn tự nhủ với bản thân rằng việc giấu kín sự thật, rằng câu nói "để cho con sống yên thêm một mùa" là vì muốn tốt cho Khánh. Nhưng dưới áp lực của những vòng xích đang siết chặt lồng ngực này, ông không thể tự lừa dối mình được nữa. Sự thật là ông sợ. Ông sợ một ngày nào đó, khi Khánh biết được toàn bộ sự thật về nguồn gốc linh hồn mình. Biết được những gì ông đã làm để ép buộc hắn phải tồn tại trong thân xác này, Khánh sẽ nhìn ông bằng ánh mắt xa lạ. Ông sợ đứa trẻ này sẽ rời bỏ tiệm Vong Ký, rời bỏ người đàn ông già nua cộc cằn này để đi tìm một cuộc sống riêng, hoặc buông xuôi để linh hồn tan biến vào lòng sông Hương.

Âm Vũ đã dùng chính nỗi sợ đó để chế ra chiếc khóa này. Hắn biết giao ước giữ xác của ông chỉ có thể bị phá vỡ khi ông tự mình đối mặt với sự thật và trao quyền quyết định cho Khánh. Âm Vũ muốn ông phải lựa chọn: hoặc là tiếp tục im lặng để giữ Khánh ở lại bên mình như một đứa cháu nhỏ vô tri. Hoặc là nói ra tất cả và chấp nhận mất đi quyền quyết định mối quan hệ giữa hai người.

Nhưng lần này, nhìn Khánh đứng trước mặt, gương mặt lấm lem bùn đất và nước sông, đôi mắt đầy lo lắng và kiên quyết, Ông Tư biết mình không thể ích kỷ thêm lần nữa. Sự im lặng không còn là sự bảo vệ, nó là một chiếc lồng giam.

Nước sông Hương lại dâng lên một chút, liếm vào mép quần bà ba ướt sũng của ông. Tiếng kẽo kẹt của chiếc ghe bầu ma bên ngoài hang đá nghe như tiếng thở dài của dòng sông.

Ông Tư nhìn Khánh, rồi nhìn sang Trần Quang đang đứng bên cạnh với chiếc túi chống nước bảo vệ những tài liệu gia phả. Ông biết mình không thể ích kỷ thêm lần nào nữa. Nếu ông tiếp tục im lặng, Khánh sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của Âm Vũ, và cả hai sẽ cùng chìm xuống đáy Âm Hương này mà không bao giờ có cơ hội ngẩng đầu lên được nữa.

Ông cố gắng dịch chuyển cổ tay trái của mình.

Âm thanh vang lên: "Rắc... rắc..."

Lớp xích giấy vàng lập tức siết chặt lại, những cạnh giấy sắc bén như những lưỡi dao nhỏ cứa sâu vào cổ tay ông, máu đỏ tươi rỉ ra, hòa vào dòng nước đen dưới chân. Ông Tư không màng đến cơn đau nhói ở ngực, ông dùng ngón tay đẫm máu của mình, ấn mạnh lên bề mặt cọc lái bằng gỗ lim bên cạnh.

Ông chấm dấu thứ nhất. Máu thấm vào thớ gỗ mục, hiện lên một vệt đỏ sẫm.

Ông chấm dấu thứ hai, rồi dấu thứ ba. Ba dấu máu xếp thành một hàng dọc, khoảng cách giữa chúng hoàn toàn tương ứng với vị trí của ba trang gia phả bị xé mà ông đã ghi nhớ suốt tám mươi mốt năm qua.

- Quang...

Ông Tư thào thào, giọng nói khàn đặc và đứt quãng vì thiếu dưỡng khí - Lại đây...

Trần Quang vội vàng bước tới, cúi sát người xuống bên cạnh Ông Tư, tai ghé sát miệng ông để nghe rõ từng lời.

- Dạ, con nghe đây chú Tư. Chú dặn chi con?

- Mi... mi mang ba trang giấy đó theo đúng không?

Ông Tư thở dốc, mỗi từ nói ra đều khiến lồng ngực ông phập phồng đau đớn - Đặt chúng... đặt dưới bản lưu gia phả mà mi có...

- Con mang theo đây rồi. Nhưng đặt dưới bản lưu thì làm sao đọc được chữ bị xé hả chú?

Quang hỏi, tay anh đã run lên khi chạm vào tập hồ sơ ướt nước.

- Dùng lửa nhang... soi từ mặt sau...

Ông Tư khẽ nhắm mắt, cố dồn chút sức lực cuối cùng để nói rõ ràng - Mực viết dòng chữ đó... không phải mực thường. Tau dùng son hai lớp khác năm để che đi... Phải có hơi ấm của lửa nhang... lớp son trên bề mặt mới chảy ra... dòng chữ thật mới hiện rõ...

Khánh đứng bên cạnh, hai tay nắm chặt thành đấm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn nhìn những dấu máu trên cọc lái, rồi nhìn gương mặt nhợt nhạt, đầy những vết hằn của năm tháng và sự chịu đựng của Ông Tư.

- Ông Tư...

Giọng Khánh nghẹn lại, hắn phải cố gắng lắm mới không để mình bật khóc trước mặt người đàn ông này - Ông còn giấu tui bao nhiêu chuyện nữa? Tám mươi mốt năm qua... ông giữ xác ông, giữ hồn tui... rốt cuộc là vì cái chi?

Ông Tư mở mắt ra, ánh mắt đục ngầu của ông nhìn thẳng vào mắt Khánh. Trong ánh mắt ấy không còn vẻ cộc cằn, né tránh thường ngày nữa, chỉ còn một sự bình thản đến lạ lùng.

- Chỉ còn một điều cuối cùng này thôi...

Ông Tư nói, giọng ông nhỏ dần nhưng từng từ vẫn rõ ràng - Khi mi đọc được dòng chữ đó... mi sẽ hiểu vì sao tau phải làm vậy. Nhưng mi phải tự mình đọc... tự mình nhìn thấy.

Ông dừng lại một chút để lấy hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp xích giấy vàng.

- Sau khi mi đọc xong... nếu mi muốn rời khỏi tiệm Vong Ký... muốn từ bỏ cái tên Nguyễn Vĩnh Khánh... hay từ bỏ mọi thứ liên quan đến tau... tau cũng không giữ mi lại nữa. Quyền lựa chọn... chừ nằm ở tay mi.

Khánh nhìn ông, môi hắn mím chặt. Hắn quay sang nhìn Quang, gật đầu một cái thật mạnh.

Quang hiểu ý, anh vội vàng rút ba trang giấy bị xé từ trong túi chống nước ra. Những trang giấy cũ kỹ, mép giấy bị xé nham nhở nhưng chất giấy vẫn còn đanh. Anh đặt chúng lên trên bản sao gia phả Nguyễn tộc, căn chỉnh sao cho các mép xé khớp hoàn toàn với những khoảng trống trong bản lưu.

Ông Tư nhìn theo từng cử động của Quang. Ông biết, một khi dòng chữ kia hiện ra dưới ánh lửa nhang, bí mật lớn nhất cuộc đời ông sẽ không còn cách nào che giấu được nữa. Nhưng ông cảm thấy nhẹ lòng. Tám mươi mốt năm qua, ông đã gánh vác quá nhiều, đã tự đưa ra quá nhiều quyết định thay cho một linh hồn khác. Đã đến lúc ông phải buông tay, để cho đứa trẻ mà ông yêu thương được tự quyết định số phận của chính mình.

- Quang... châm nhang đi...

Ông Tư thào thào, ánh mắt ông dán chặt vào ba trang giấy trên tay Quang.

Quang run rẩy rút một nén nhang trầm từ trong hộp bùa của Khánh ra, dùng bật lửa châm lên. Đốm lửa đỏ nhỏ nhoi lóe lên trong bóng tối ẩm ướt của hang đá, tỏa ra một làn khói mỏng mang theo mùi trầm thơm ngát, đối lập hoàn toàn với mùi bùn đất và nước sông âm xung quanh.

Anh từ từ đưa nén nhang lại gần mặt sau của ba trang giấy gia phả.

Ngay khi hơi ấm của nén nhang vừa chạm vào bề mặt giấy, ba vòng xích giấy vàng trên ngực Ông Tư bỗng nhiên phát ra một tiếng rít chói tai, giống như tiếng gió rít qua khe cửa hẹp vào đêm giông bão. Những chữ bùa son đỏ rực lên như những sợi dây xích sắt nung đỏ, đột ngột siết mạnh vào trong.

Lớp giấy vàng lún sâu vào da thịt Ông Tư, máu tươi từ lồng ngực ông trào ra, thấm đỏ cả vạt áo bà ba ướt sũng. Ông Tư trợn mắt, miệng há hốc nhưng không thể phát ra thành tiếng, hơi thở của ông bị chặn đứng hoàn toàn bởi sức siết kinh hồn của vòng bùa. Như thể có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy cổ họng ông để ngăn không cho bất kỳ lời nói hay sự thật nào được hé lộ ra ngoài.

- Ông Tư!

Khánh hét lên, lao thẳng về phía trước.

Chương khác

Xem thêm