TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 211: Cửa Mở

Khánh vẫn quỳ ở mép bến sau khi chiếc ghe chìm khỏi tầm mắt. Vị bùn non lẫn với máu tanh lợm nơi cuống họng khiến hắn ho khan, nhưng bàn tay nắm miếng…

Nội dung chương

Khánh vẫn quỳ ở mép bến sau khi chiếc ghe chìm khỏi tầm mắt. Vị bùn non lẫn với máu tanh lợm nơi cuống họng khiến hắn ho khan, nhưng bàn tay nắm miếng đồng khắc chữ “Tích” không hề buông. Hắn chống đầu gối đứng dậy ngay trong mưa, quay vào gian thờ đổ vỡ để tìm dấu Ông Tư vừa bị kéo đi.

Gian thờ phụ của tiệm Vong Ký lúc này chỉ còn là một bãi đổ nát. Chiếc bàn thờ gỗ trắc bị hất nghiêng sang một bên, bát hương đồng lật úp, tàn tro xám ngoét hòa vào nước mưa tràn từ bến sau tạo thành những vệt nhầy nhụa trên nền gạch. Vết rách bên thái dương Khánh vẫn rỉ máu, nhưng đầu óc hắn tỉnh táo, nhớ rõ từng chi tiết lúc Ông Tư bị xích kéo lên ghe.

Hắn nhìn quanh. Chín lá Bùa Giáp Hương vốn được dán chặt trên các cột gỗ rường để làm mỏ neo giữ trận nay đã rữa nát hoàn toàn. Chúng hóa thành những vệt bùn đen kịt, hôi hám, chảy dài xuống chân cột như những bãi chất thải ẩm mốc lâu ngày. Gió sông lùa qua cửa sau trống hoác, mang theo hơi lạnh thấu xương của nước lũ tháng Bảy và mùi trầm cháy khét lẹt còn sót lại sau trận giằng co.

Khánh gượng đứng dậy, bước chân lảo đảo hướng về phía bến sau. Ngay mép đá trơn trượt sát mặt nước, chiếc gậy gỗ mun của Ông Tư nằm im lìm dưới mưa. Đầu gậy bị mẻ mất một góc lớn, để lộ thớ gỗ bên trong xơ xác và đen ngòm như bị lửa táp. Khánh cúi xuống nhặt cây gậy lên. Gỗ mun nặng trịch, ướt sũng và lạnh buốt, thứ lạnh không phải của nước mưa thông thường, mà là cái lạnh ngấm sâu từ đáy sông Âm. Hắn lật qua lật lại cây gậy, tuyệt đối không thấy một giọt máu nào.

Phan Khanh từ phía bóng tối của kiệt bên cạnh bước vào, chiếc đèn pin trên tay anh quét một luồng sáng trắng bợt qua những bậc đá dẫn xuống sông. Gương mặt người sĩ quan cảnh sát đầm đìa nước mưa, đôi lông mày nhíu chặt lại đầy căng thẳng. Anh nhìn Khánh, lắc đầu nói.

- Tôi đã cho người phong tỏa đầu kiệt ngay khi nghe tiếng động lớn. Không có một bóng người sống nào đi qua đây trong vòng mười lăm phút qua. Cả đoạn kiệt Gia Hội vắng tanh.

Khánh siết chặt cây gậy mun bị mẻ trong tay, giọng hắn khản đặc.

- Không có người sống mô làm được chuyện ni cả. Anh đừng tìm dấu chân trên bờ nữa. Ông già bị kéo xuống sông rồi.

Phan Khanh bước lại gần, soi luồng sáng đèn pin xuống nền gạch gian thờ. Dưới ánh sáng loang loáng, một vệt nước lớn, đậm đặc bùn đất chạy ngược từ mép nước bến sau, kéo thẳng vào giữa sân tiệm rồi đột ngột biến mất như thể kẻ tạo ra nó đã bốc hơi vào không trung.

- Vệt nước này chứa lượng phù sa rất lớn, không giống nước mưa trên mái ngói.

Phan Khanh nhận định, giọng anh vẫn giữ sự bình tĩnh của một người làm nghề điều tra, dù đôi bàn tay cầm đèn pin có chút run rẩy.

- Và nó kéo dài từ dưới sông lên. Nếu là người thường kéo một ông già chân đi không vững như ông Tư, chắc chắn phải có dấu hiệu kéo lê hoặc giằng co mạnh trên mặt đất. Nhưng ở đây chỉ có vệt nước này.

Bồi từ trong góc tối của gian nhà rường chầm chậm bước ra. Thằng bé ôm chặt hai cánh tay trước ngực, người run lên bần bật như đang trải qua một cơn sốt rét rừng. Đôi mắt nó mở to, trống rỗng nhìn về phía khúc gậy trên tay Khánh. Nó thì thào, giọng nhỏ như tiếng lá rụng ngoài vườn.

- Eng Khánh... đưa cái gậy cho con. Con nghe thấy rồi. Hắn vẫn còn kêu.

Khánh không chần chừ, hắn bước tới trao cây gậy gỗ mun bị mẻ cho thằng bé. Bồi đón lấy bằng cả hai tay, lập tức áp sát tai vào phần thớ gỗ sứt xơ xác. Đôi mắt thằng bé nhắm nghiền, hai hàng lông mi dài rung lên theo từng nhịp thở dồn dập. Không khí xung quanh như đặc lại, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói liệt và tiếng nước sông vỗ oàm oạp vào chân bến đá.

Sau một lúc lâu, Bồi mở mắt ra, gương mặt nó tái nhợt không còn một giọt máu. Nó nhìn Khánh, nói đứt quãng.

- Có ba tiếng, eng ơi. Tiếng đầu tiên là tiếng thở rè rè của chú Tư. Hắn mệt lắm, giống như lúc chú bị hen suyễn vào mùa lạnh rứa. Tiếng thứ hai là tiếng sắt thép cọ vô nhau, rột roạt, rột roạt trên ván gỗ mục. Còn tiếng thứ ba... tiếng thứ ba to lắm. Hắn kèn kẹt như cái lườn ghe lớn đang miết xuống bùn sâu dưới đáy nước.

Khánh nuốt khan một cái. Tiếng sắt thép cọ nhau chắc chắn là xích sắt từ Vong Ký đen của Hồ Vũ. Còn chiếc ghe lớn nghiến dưới bùn chính là chiếc ghe bầu ma hắn vừa nhìn thấy kéo Ông Tư khỏi bến. Ông Tư vẫn còn sống, nhưng nhịp thở yếu ớt kia cho thấy ông đang phải chịu đựng sự hành hạ khủng khiếp từ luồng âm khí dưới sông.

Đúng lúc đó, một tiếng ù ù trầm đục vang lên từ phía lòng sông Hương.

Khánh quay phắt đầu lại, nhìn về hướng Cồn Hến. Thời khắc rằm tháng Bảy đã điểm. Giữa cơn mưa tầm tã, một dải nước tối sẫm, đen đặc như mực tàu từ từ trồi lên, chia đôi dòng sông Hương vật lý thành hai nửa rõ rệt. Dải nước này không hề phản chiếu ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn đường bên bến Tòa Khâm hay ánh điện leo lét từ những ngôi nhà ven sông Vỹ Dạ. Nó trôi đi trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, nuốt chửng mọi ánh sáng chạm vào bề mặt của nó.

Đó là Cửa Âm Hương. Cửa đã mở tự nhiên đúng chu kỳ sáu mươi năm một lần.

Từ phía thượng nguồn và các nhánh sông đổ về, những bóng đen mờ ảo bắt đầu xuất hiện. Họ đi thành hàng, lướt đi trên mặt dải nước tối kia. Có người là một bóng đàn bà ôm chiếc nón bài thơ rách nát, có người là bóng một ông già mang theo chiếc đòn gánh gãy làm đôi, lại có những đứa trẻ nhỏ tay nắm chặt những chiếc khánh đồng rỉ sét. Tất cả bọn họ đều có một điểm chung: hình hài của họ tuy mờ nhạt nhưng vẫn giữ được những đường nét cơ bản, và trên người họ luôn có một vật neo vật chất rõ ràng.

Khánh căng mắt nhìn vào đoàn vong hồn đang di chuyển kia. Hắn cố tìm kiếm những gương mặt quen thuộc từ các vụ án trước, nhưng tuyệt nhiên không thấy một ai. Không có vong hồn nào đã tan xuất hiện trong đoàn nước đó. Những kẻ đã bị đánh tan hồn phách, đã biến mất hoàn toàn khỏi cõi âm dương, không một ai có mặt ở đây.

Cô Bảy bước ra bến sau từ lúc nào, trên vai o khoác chiếc áo mưa tiện lợi bằng ni lông mỏng đã bị gió xé rách một bên tà. O nhìn chằm chằm vào dải nước tối giữa sông, vết sẹo hình chữ X trên cổ tay o ửng đỏ lên như một vệt máu tươi dưới lớp da nhăn nheo. O nói, giọng run run nhưng đầy kiên định.

- Mi thấy chưa, Khánh? Cửa tự nhiên chỉ mở cho những vong hồn chưa tan, những người còn tên trong sổ hoặc còn vật neo để tìm đường về Thoải Phủ. Kẻ đã tan rồi thì vĩnh viễn là cát bụi, không có một phép thuật hay giao ước mô dưới sông ni gọi họ về được nữa. Thằng Vũ có xé rộng cái Cửa ni ra trăm lần, hắn cũng không tìm lại được người cũ đâu.

O quay sang nhìn Khánh, mắt o đỏ hoe.

- Nhưng mi nhìn kỹ mép luồng nước tối nớ đi. Những vệt đen uốn lượn xung quanh mép Cửa không phải là nước sông thường. Đó là mực tàu từ Vong Ký đen của hắn. Hắn đang dùng sinh mạng của hàng ngàn vong hồn bị giam trong sổ để ép cái Cửa ni mở rộng ra trước thời hạn, hòng giữ cho vết rách không bị khép lại khi hết hạn mười hai ngày.

Khánh nhìn theo hướng tay Cô Bảy chỉ. Quả thực, dọc theo hai bên mép của dải nước tối, những vệt mực đen kịt như những con rắn nước khổng lồ đang quằn quại bám chặt lấy luồng nước, cố sức kéo giãn khoảng cách giữa hai bờ âm dương. Mỗi lần những vệt mực ấy siết mạnh, dòng sông lại phát ra những tiếng rên rỉ u uất từ sâu dưới đáy bùn.

Khánh mở bàn tay vẫn nắm miếng đồng từ lúc Ông Tư bị đưa đi. Máu tươi từ vết rách trên tay hắn tiếp tục thấm vào các rãnh khắc của chữ “Tích”. Ngay lập tức, một luồng lạnh buốt chạy dọc từ lòng bàn tay lên tận bả vai hắn, làm vết bớt hình cá đỏ trên vai hắn nóng ran lên như bị áp một miếng sắt nung.

Trên bề mặt miếng đồng, nước mưa đọng lại bỗng ngưng tụ thành bảy vạch nước nhỏ, xếp thẳng hàng như những vạch chia độ trên một chiếc la bàn cổ. Từng vạch một lần lượt đông cứng lại thành băng đen. Khi vạch thứ tư hoàn toàn đóng băng, một tiếng ho khan trầm đục, đứt quãng của Ông Tư dội thẳng vào tâm thức Khánh.

Tiếng ho ấy mang theo một hướng âm rõ rệt, chếch về phía đông của Cồn Hến.

Quang chạy vào gian trong, ôm ra một cuộn bản đồ đường thủy sông Hương khổ lớn rồi trải phẳng lên chiếc bàn gỗ trắc còn nguyên vẹn. Anh dùng chiếc đèn pin của Phan Khanh đè lên một góc bản đồ, ngón tay chỉ vào vùng nước nằm phía đông Cồn Hến.

- Hướng ni hiện tại là một bãi bồi nông, nước chỉ ngập đến đầu gối vào mùa cạn, còn mùa lũ thì nước chảy xiết nhưng đầy cọc tre và đá ngầm. Ghe bầu lớn tuyệt đối không thể đi qua luồng ni được. Hắn sẽ bị mắc cạn ngay lập tức.

Quang ngẩng đầu nhìn Khánh, gương mặt anh lộ rõ vẻ nghi ngờ của một người nghiên cứu sử liệu.

- Trừ khi... hướng âm ni không chỉ dòng sông vật lý hiện tại. Có một tuyến nước cũ, một nhánh sông phụ chảy vòng qua phía đông Cồn Hến nối thẳng ra đầm phá. Nhánh sông đó đã bị bồi lấp và xóa khỏi bản đồ địa giới sau trận lụt lịch sử năm 1945 để làm đê ngăn mặn. Nhưng dưới Âm Hương, những con đường nước cũ chưa bao giờ mất đi.

Cô Bảy hít sâu, o nhìn Khánh bằng ánh mắt nghiêm nghị chưa từng có.

- Muốn xuống dòng nước cũ nớ để tìm ông già, mi phải mở được lớp khóa cuối cùng của cái tủ gỗ dưới hầm niêm. Ông Tư mi trước khi đi có dặn o, chỉ khi mô Cửa Âm Hương hiện rõ và bản thân ông không còn ở trong tiệm nữa, mới được phép cho mi mở cái ngăn tủ nớ ra.

Khánh nhận lại cây gậy gỗ mun bị mẻ từ Bồi, mang từ bến sau vào gian chính rồi đặt tựa bên quầy để khỏi thất lạc. Hắn nhìn cây gậy hư hại của Ông Tư, nhìn miếng đồng khắc chữ "Tích" đang lạnh ngắt trong tay, rồi quay sang nhìn những người đồng hành của mình. Hắn biết chuyến đi này lành ít dữ nhiều, và hắn thực sự sợ. Hắn sợ nếu mình bước sai một bước, hắn sẽ không bao giờ còn được nghe tiếng chửi mắng cằn nhằn của ông già nữa. Nhưng hắn không thể lùi bước.

- Anh Khanh.

Khánh lên tiếng, giọng hắn đã lấy lại sự lạnh lùng thường nhật.

- Anh ở lại trên bờ canh giữ tiệm Vong Ký. Nếu có bất kỳ động tĩnh chi từ phía công an hay người của Âm Vũ lảng vảng quanh đây, anh dùng quyền cảnh sát để xử lý. Chúng ta cần giữ cho cái bến sau ni được yên tĩnh để làm mỏ neo quay về.

Phan Khanh gật đầu, anh đặt tay lên báng súng bên hông, ánh nhìn không lùi bước.

- Cứ yên tâm. Tôi sẽ không để ai bước qua cánh cửa sau ni đâu.

- Quang.

Khánh quay sang người bạn thân.

- Mi ở lại gian thờ đối chiếu các tài liệu về nhánh sông cổ năm 1945. Tìm xem thời điểm nhánh sông đó bị lấp có biến cố chi đặc biệt không, có vong hồn hay vụ đắm ghe nào lớn xảy ra ở đó không. Nhất là những thông tin liên quan đến dòng họ Tôn Thất.

Quang gật đầu, lập tức cúi xuống lật giở những trang ghi chép trong cuốn sổ tay của mình.

Khánh nhìn xuống Bồi, hắn đặt tay lên vai thằng bé, bóp nhẹ.

- Bồi. Con vô buồng trong lấy bông gòn bịt tai lại, nằm nghỉ ngơi cho tui ít nhất một canh giờ. Âm giác của con vừa rồi bị chấn động mạnh lắm, nếu không dưỡng tai, lát nữa xuống sông con sẽ không nghe được hướng đi của chú Tư đâu.

Thằng bé ngoan ngoãn gật đầu rồi lầm lũi đi vào gian buồng phía sau.

Chỉ còn lại Khánh và Cô Bảy đứng bên lối xuống căn hầm niêm phong. Cơn mưa ngoài kia vẫn trút xuống xối xả, tiếng nước chảy trên đường phố Gia Hội nghe như tiếng bước chân của hàng vạn người đang kéo về phía dòng sông tối.

Khánh cầm cây đèn dầu leo lét, chầm chậm bước xuống những bậc thang đá ẩm ướt dẫn sâu vào lòng đất dưới nền tiệm Vong Ký. Mùi ẩm mốc của gỗ lâu năm, mùi tro nhang cũ và hơi lạnh của đất ẩm xộc thẳng vào mũi hắn. Dưới căn hầm tối tăm này, chiếc tủ gỗ rường hai lớp đứng sừng sững như một pho tượng cổ canh giữ những bí mật cuối cùng của dòng họ.

Hõm khóa thứ hai của chiếc tủ - lớp khóa bằng đồng đen rỉ sét đã bị bụi bám dày suốt hàng chục năm qua - lúc này đột nhiên có sự thay đổi kỳ lạ. Từ khe khóa nhỏ hẹp, những giọt nước đen ngòm, đặc quánh như bùn sông bắt đầu rỉ ra, chảy thành dòng xuống mặt gỗ mục nát. Mùi bùn non ngai ngái và mùi nước sông lên men nồng nặc bốc lên, lấp đầy khoảng không gian chật hẹp của căn hầm.

Khánh bước lại gần, đưa cây đèn dầu lên sát ổ khóa. Dưới ánh lửa vàng vọt lay lắt, hắn nhìn thấy những giọt nước đen kia không phải chảy xuống đất, mà chúng đang ngưng tụ lại thành hình ba vệt nước dài như ba ngón tay đang bấu chặt lấy ổ khóa.

Từ phía sau cánh cửa gỗ dày cộp của chiếc tủ đóng chặt, vang lên những tiếng động khô khốc.

Ba tiếng cộc khô khốc vang lên.

Đúng ba tiếng gõ đều đặn, rõ ràng, nhịp điệu giống hệt tiếng gõ gậy gỗ mun của Ông Tư mỗi khi ông bước đi trên nền gạch của tiệm Vong Ký. Tiếng gõ vang vọng trong không gian hầm tối, khiến ngọn lửa trên cây đèn dầu của Khánh chao đảo mạnh rồi đột ngột chuyển sang màu xanh lét lạnh lẽo.

Chương khác

Xem thêm