TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 210: Bóng Người Trên Ghe Bầu
Đồng hồ treo tường trong tiệm Vong Ký nhích đến số 23 giờ 40, năm đốm lửa niêm phong ngoài bến sau đồng loạt phụt tắt. Sự biến mất của những ngọn lửa…
Nội dung chương
Đồng hồ treo tường trong tiệm Vong Ký nhích đến số 23 giờ 40, năm đốm lửa niêm phong ngoài bến sau đồng loạt phụt tắt.
Sự biến mất của những ngọn lửa không diễn ra từ từ mà bị dập tắt ngay tức khắc, giống như có một bàn tay khổng lồ vô hình vừa úp xuống mặt nước. Ngay sau đó, dòng nước sông Hương bắt đầu tràn ngược lên các bậc gỗ của bến sau. Điều kỳ lạ là mực nước vật lý ngoài kia không hề dâng cao, nhưng thứ nước đen ngòm, lạnh buốt và mang theo mùi bùn non ẩm mốc của cõi âm cứ thế lách qua những khe ván, tràn vào tận thềm nhà.
Khánh đứng ở gian giữa, bước chân hắn khựng lại khi cảm nhận được luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Hắn chưa kịp bước ra phía sau thì trên những cánh cửa gỗ rường, những cây cột lim nâng đỡ mái nhà và cả nền gạch hoa cũ kỹ của tiệm bỗng xuất hiện những vệt màu đen.
Những vệt đen đó ban đầu chỉ như những nét mực tàu loang lổ do ẩm ướt, nhưng chỉ trong vài nhịp thở, chúng bắt đầu co rút, uốn lượn rồi định hình thành hàng trăm, hàng ngàn chữ viết cổ. Đó là những cái tên. Tên người chết, tên người sống, tất cả đều được viết bằng một thứ mực đen kịt, tanh nồng mùi máu người pha lẫn tro than.
Khánh biến sắc, hắn rút ngay ba nén nhang trên bàn thờ phụ, định dùng lửa hương để đốt cháy những vệt chữ đang bò dọc trên cột nhà. Nhưng ngay khi ngọn lửa vừa nhen lên, Cô Bảy đã lao tới, dùng bàn tay gầy guộc giữ chặt lấy cổ tay hắn.
- Đừng đốt, Khánh!
Giọng Cô Bảy run lên, nhưng đầy vẻ kiên quyết.
- Đây là tên của những vong hồn bị giam trong quyển sổ đen của Hồ Vũ. Hắn đang dùng họ làm lá chắn. Mi mà đốt những cái tên ni, những vong hồn tội nghiệp ngoài kia sẽ lập tức hồn bay phách tán. Nghiệp ác đó sẽ đổ hết lên đầu mi!
Khánh nghiến răng, nhìn những cái tên đen kịt đang tiếp tục bò lan như những con giun đất bò trên mặt gỗ cổ kính của ngôi nhà. Hắn có thể nghe thấy những tiếng thì thầm lao xao, ai oán phát ra từ chính những thớ gỗ. Tiếng khóc của đàn bà, tiếng thở dài của người già, tiếng kêu cứu của những đứa trẻ chết trôi từ hàng trăm năm qua.
Phía ngoài kiệt Gia Hội, tiếng mưa rơi tầm tã vẫn không át được tiếng còi xe và tiếng bước chân dồn dập. Phan Khanh đang cùng lực lượng chức năng phong tỏa hai đầu kiệt. Anh dùng loa cầm tay yêu cầu người dân trong khu vực không được di chuyển ra gần bờ sông, đồng thời nhanh chóng sơ tán những hộ dân ở sát mép nước lên vùng đất cao hơn. Sự phối hợp nhịp nhàng nhưng đầy căng thẳng của Phan Khanh giúp giữ cho cõi dương không bị hỗn loạn trước những biến động vô hình đang diễn ra dưới lòng sông.
Trong gian thờ chính, Quang đang ôm chặt chiếc tráp gỗ đựng quyển Vong Ký trắng và tập tài liệu ghi chép những cái tên đã thu hồi được. Gương mặt anh tái mét dưới ánh đèn dầu lay lắt, nhưng đôi tay vẫn giữ chặt chiếc tráp như giữ lấy sinh mạng của chính mình.
- Khánh! Những cái tên đen ni đang dồn về phía kho niêm!
Quang hét lên từ phía sau.
Khánh quay đầu lại. Đúng như lời Quang nói, hàng trăm vệt chữ đen đang trườn nhanh trên nền gạch, hướng thẳng về phía cánh cửa buồng kho niêm phong tà vật.
Từ bên trong kho, chiếc đèn thờ Bích Động bắt đầu chao đảo dữ dội. Ngọn lửa xanh lét bên trong ngọn đèn ngọc bích bùng lên rồi thu nhỏ lại liên tục, tạo ra những tiếng "bùng, bùng" ghê rợn. Các tủ chứa tà vật khác trong kho cũng bắt đầu rung lắc, những chiếc bùa niêm phong dán trên cửa tủ có dấu hiệu bị khô héo và bong tróc dưới áp lực của luồng âm khí cực thịnh đang tràn vào.
Bồi đứng bên cạnh chiếc đèn thờ, hai tay ôm chặt lấy tai, thằng bé khóc thét lên.
- Eng Khánh ơi! Nhiều người kêu cứu quá! Họ nói họ lạnh lắm, họ bị nhốt dưới nước sâu không thở được! Tai con đau quá, eng ơi!
Khánh không kịp suy nghĩ nhiều. Hắn lao thẳng vào kho niêm, một tay ôm lấy bờ vai đang run rẩy của Bồi, tay kia bấm mạnh ấn quyết, áp thẳng lòng bàn tay vào đế của chiếc đèn thờ Bích Động. Hắn dùng răng cắn rách đầu ngón tay trỏ, miết một đường máu tươi dọc theo thân đèn để gia cố vòng niêm phong.
- Bồi, nhắm mắt lại! Nghe tiếng của eng ni!
Khánh quát lớn, cố gắng át đi những tiếng la hét vô hình đang vang vọng trong đầu thằng bé.
- Giữ chặt lấy cái đèn, không được buông tay!
Máu của Khánh vừa chạm vào thân đèn, ngọn lửa xanh lập tức dịu xuống, nhưng những cái tên đen kịt ngoài cửa kho vẫn không ngừng tấn công vào. Chúng bám chặt lấy bậu cửa, cố gắng tìm kiếm bất kỳ một khe hở nào để tràn vào bên trong. Khánh phải căng mình giữ trận pháp, mồ hôi hòa cùng máu tươi chảy ròng ròng trên trán. Hắn biết, nếu lúc này hắn buông tay, toàn bộ tà vật trong kho sẽ đồng loạt bùng phát, và tiệm Vong Ký sẽ biến thành một địa ngục trần gian ngay trước khi Cửa Âm Hương mở.
Đúng lúc Khánh bị giữ chân trong kho niêm, một tiếng "rắc" lớn vang lên từ phía bến sau nhà.
Đường niêm sát mép nước đã đứt hoàn toàn. Nước sông Hương đen ngòm tràn qua ngạch cửa, ngập xấp xỉ mắt cá chân ở gian nhà ngoài.
Từ gian thờ chính, Ông Tư chầm chậm đứng dậy. Gương mặt ông xám ngoét như người không còn giọt máu, nhưng đôi mắt lại sáng lên một cách kỳ lạ. Ông không nhìn về phía kho niêm, cũng không gọi Khánh. Ông chỉ lặng lẽ cầm lấy chiếc gậy gỗ mun, từng bước một, lê cái chân trái gần như mất lực hoàn toàn đi ra phía mép sân sau, nơi tiếp giáp với dòng sông đang gầm thét trong mưa.
- Chú Tư! Không được ra ngoài đó!
Cô Bảy hét lên, định lao ra cản ông lại.
Nhưng ngay khi chân Ông Tư vừa chạm vào mép sân, một vách nước đen ngòm đột ngột dựng đứng lên từ dưới lòng đất. Vách nước cao hơn ba mét, đặc quánh như nhựa đường và xoay tròn với tốc độ cực nhanh, ngăn cách hoàn toàn Ông Tư với Cô Bảy và lối vào nhà trong.
Cô Bảy rút từ trong túi áo ra một nắm bùa Giáp Hương, ném mạnh vào vách nước. Những lá bùa màu vàng vừa chạm vào bề mặt đen ngòm của vách nước liền lập tức bị ăn mòn, rữa ra thành thứ bột giấy xám xịt rồi trôi tuột xuống đất. Vách nước này được tạo ra từ sức mạnh của hàng ngàn vong hồn bị oán hận kết tụ, không một thứ bùa chú thông thường nào có thể xuyên qua được.
Từ phía bên kia vách nước, dưới lòng sông Hương âm, một chiếc ghe bầu cổ kính chầm chậm nổi lên.
Chiếc ghe bầu to lớn, toàn thân làm bằng thứ gỗ đen mục nát bám đầy rong rêu và những loài nhuyễn thể của cõi âm. Điều đáng sợ là phần lườn ghe hoàn toàn không chạm vào mặt nước vật lý của sông Hương. Nó lơ lửng trên lớp sương mù dày đặc của Âm Hương, di chuyển im lặng không tiếng động, không hề tạo ra một gợn sóng nào trên dòng sông thực tại.
Trên mũi ghe bầu, hàng ngàn bóng người đen kịt, không rõ mặt mũi đang bu bám dày đặc vào cột buồm và những sợi dây thừng mục nát. Và đứng ở đầu mũi ghe, nổi bật giữa màn sương đen, là Hồ Vũ. Hắn mặc một chiếc áo dài xám tro cổ kính, mái tóc dài bay phần phật trong gió mưa. Đôi mắt lạnh lẽo, không có lòng trắng của hắn nhìn thẳng vào Ông Tư đang đứng cô độc trên bến nước.
- Chính.
Giọng của Hồ Vũ vang lên, trầm đục và vọng lại từ bốn phương tám hướng, khiến mặt nước sông Hương rung lên bần bật.
- Đã đến hạn rồi. Giao ước của ngươi với Thoải Phủ sắp thành sợi xích siết chính ngươi. Xác phàm này không cứu nổi ngươi nữa.
Ông Tư đứng vững trên chiếc chân phải còn lành lặn, ông cắm mạnh chiếc gậy gỗ mun xuống nền gạch bến sau để giữ thăng bằng. Ông không hề tỏ ra sợ hãi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.
- Hồ Vũ. Mi dùng hàng ngàn vong hồn vô tội để ép tau, không thấy hổ thẹn với những người đi trước sao?
- Hổ thẹn?
Hồ Vũ lạnh lùng nói.
- Ba trăm năm qua, ta chỉ làm một việc duy nhất là đưa nàng trở về. Còn ngươi, ngươi giữ cái xác chết trôi kia suốt hai mươi ba năm qua, chẳng phải cũng là vì sự ích kỷ của bản thân sao? Đi thôi. Đừng để ta phải dùng đến biện pháp mạnh hơn.
- Nằm mơ đi.
Ông Tư gầm lên.
Ông già dùng bàn tay gầy guộc rút từ trong túi áo ra một nắm nhang lớn. Ông không cần lửa, chỉ cần dùng ngón tay cái bấm mạnh vào lòng bàn tay trái, máu tươi phun ra nhuộm đỏ những đầu nhang. Ông vung tay cắm mạnh nắm nhang xuống kẽ gạch dưới chân, đồng thời dùng chân phải đá văng chiếc chậu đồng đựng nước phép đặt gần đó.
Nước phép hòa cùng máu của Chưởng môn Thoải Phủ lập tức bùng lên một vòng tròn lửa đỏ rực quanh chân ông. Vòng lửa này như một bức tường vững chắc, đánh bật đợt tấn công đầu tiên của những cánh tay đen ngòm đang vươn ra từ phía chiếc ghe bầu ma.
Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Thân xác của Ông Tư đã suy kiệt đến tận cùng sau 81 năm níu giữ bằng giao ước. Chân trái của ông đột ngột mất đi lực nâng, khiến cả cơ thể ông quỵ mạnh xuống nền gạch lạnh ngắt. Từ hai lỗ mũi và khóe mắt ông, những vệt máu đen chầm chậm chảy ra. Mỗi lần ông cố gắng chống gậy để đứng thẳng dậy, cơ thể ông lại run lên bần bật như sắp tan rã.
Ở phía trong nhà, Khánh nhìn thấy cảnh tượng đó qua vách nước đen mờ ảo. Ruột gan hắn như có lửa đốt. Hắn không thể tiếp tục đứng nhìn ông già chịu chết ngoài kia.
- Cô Bảy! Giữ lấy thằng Bồi cho con!
Khánh hét lên.
Hắn buông tay khỏi chiếc đèn thờ Bích Động, rút con dao nhỏ giắt bên hông rạch một đường dài dọc theo lòng bàn tay phải. Máu tươi tuôn ra xối xả. Khánh áp sát lòng bàn tay đầy máu vào lá bùa đỏ lớn nhất trên tay, rồi dùng hết sức lực đập mạnh vào vách nước đen.
- Nguyễn Vĩnh Khánh! Tránh ra!
Sức mạnh từ dòng máu nóng của người sống, kết hợp với cái tên thật được xướng lên bằng tất cả sự phẫn nộ, đã tạo ra một phản ứng dữ dội. Vách nước đen ngòm rít lên một tiếng chói tai, trên bề mặt của nó xuất hiện một khe hở nhỏ, rộng chừng hai gang tay.
Ông Tư quay đầu lại, nhìn thấy Khánh đang cố sức xé rách vách nước để lao ra ngoài. Ánh mắt ông già chợt biến đổi, không còn vẻ lạnh lùng nghiêm khắc thường ngày, mà chỉ còn lại nỗi lo tột cùng dành cho người ông đã liều mạng bảo vệ suốt bao năm.
- Khánh! Ở yên đó!
Ông Tư quát lớn, giọng ông khản đặc vì máu đã tràn vào cổ họng.
- Giữ lấy thằng Bồi và quyển sổ trắng! Đó là mạng sống của mi! Đừng ra đây! Khe nước ni đang khép lại, mi ra là chết đó con!
Nhưng Khánh không nghe. Hắn tiếp tục dùng cả hai tay bám chặt lấy mép khe hở, cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp để xé rộng vách nước. Da tay hắn bị dòng nước âm ăn mòn, khói trắng bốc lên khét lẹt cùng với những cơn đau nhức thấu xương tủy, nhưng hắn vẫn không buông tay.
Hồ Vũ đứng trên mũi ghe bầu nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt hắn khẽ híp lại. Hắn không muốn kéo dài thời gian, nhất là khi Cửa Âm Hương sắp sửa mở vào ngày mai.
- Trói ông ta lại.
Hồ Vũ lạnh lùng ra lệnh.
Từ chiếc ghe bầu ma, hàng trăm sợi dây xích màu đen, được kết tụ từ những cái tên viết bằng mực tàu cổ, đồng loạt phóng ra. Chúng bay lượn trên không trung như những con rắn độc, rồi quấn chặt lấy cổ tay, vai và cả chiếc gậy gỗ mun của Ông Tư.
Ông Tư nghiến răng, dùng chút sức tàn cuối cùng ghì chặt đầu gậy gỗ mun vào một khe đá sâu trên bậc bến sau. Những sợi xích đen siết mạnh vào da thịt ông, tạo ra những tiếng "xoẹt, xoẹt" ghê rợn khi chúng ăn mòn lớp phòng ngự bằng máu cuối cùng của ông.
- Đi!
Hồ Vũ phất tay.
Chiếc ghe bầu ma bắt đầu lùi dần ra xa bờ. Lực kéo từ hàng trăm vong hồn quá mạnh, chiếc gậy gỗ mun của Ông Tư bắt đầu phát ra những tiếng kêu răng rắc dưới áp lực khủng khiếp.
Khánh ở phía trong hét lên một tiếng điên cuồng. Hắn dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể tông mạnh vào khe hở trên vách nước. Vách nước đen vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, bắn tung tóe khắp sân như những hạt mưa đen lạnh ngắt.
Nhưng đã quá muộn.
Khi Khánh lao được ra ngoài bến sau, chiếc ghe bầu ma đã lùi xa bờ hơn mười mét. Trên mặt đất chỉ còn lại chiếc gậy gỗ mun của Ông Tư bị gãy mất một góc đầu, cắm sâu vào khe đá của bậc bến.
Khánh nhìn trân trân ra phía dòng sông. Dưới ánh sáng mờ ảo của lớp sương mù Âm Hương, hắn nhìn thấy Ông Tư bị giữ chặt trên khoang ghe tối om. Chiếc chân trái của ông kéo lê bất động trên mặt sàn gỗ mục nát, gương mặt ông cúi gục xuống, không còn chút sức lực nào để phản kháng.
Hồ Vũ đứng ở mũi ghe, quay lưng lại với bờ sông. Chiếc ghe bầu ma chầm chậm chìm xuống lòng nước đen ngòm của Âm Hương. Toàn bộ quá trình biến mất của chiếc ghe diễn ra hoàn toàn im lặng, không hề có một tiếng động, cũng không tạo ra bất kỳ một gợn sóng hay giọt nước bắn nào trên bề mặt sông Hương vật lý. Dòng sông lại trở về với vẻ tĩnh lặng, đen kịt như một tờ giấy mực tàu khổng lồ dưới cơn mưa tầm tã.
Khánh quỳ sụp xuống bên mép bến sau, hai tay hắn bấu chặt vào mép đá ẩm ướt. Nước mưa lạnh ngắt tạt thẳng vào mặt hắn, hòa cùng những giọt mồ hôi và máu tươi từ lòng bàn tay đang chảy ròng ròng xuống dòng sông tối.
Cô Bảy và Quang từ trong nhà chạy ra, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ bàng hoàng. Cô Bảy nhìn chiếc gậy gỗ mun bị gãy nằm trên mặt đất, o quỵ xuống, hai tay ôm lấy mặt khóc không thành tiếng.
Bồi run rẩy bước đến bên cạnh Khánh. Thằng bé không khóc, nhưng người nó run lên cầm cập như đang phải chịu đựng một cơn sốt rét rừng. Nó đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, đặt vào lòng bàn tay đầy máu của Khánh một miếng đồng nhỏ tròn trịa.
Đó là miếng đồng khắc chữ "Tích" mà Ông Tư đã để lại.
- Eng Khánh...
Bồi thì thào, giọng nó nhỏ như tiếng gió thoảng qua mưa.
- Con... con vẫn nghe thấy tiếng gậy của chú Tư.
Khánh giật mình, hắn quay phắt lại, hai tay nắm chặt lấy vai thằng bé.
- Mi nghe thấy chi? Nói mau! Ông già đang ở mô?
Bồi nhắm nghiền mắt, hai giọt nước mắt lăn dài trên má.
- Tiếng gậy của chú Tư... Hắn gõ dưới nước sâu lắm. Cộc... cộc... cộc... Đúng ba tiếng. Hắn không phải ở trên sông ni đâu eng ơi. Hắn ở một chỗ tối lắm, nước chảy xiết lắm... Tiếng gậy thứ ba... vừa chìm xuống rồi.
Khánh siết chặt miếng đồng trong lòng bàn tay. Những cạnh góc sắc nhọn của miếng đồng đâm sâu vào da thịt hắn, máu tươi lại rỉ ra, nhuộm đỏ cả chữ "Tích" khắc trên mặt đồng.
Lần đầu tiên trong đời, kể từ khi sống lại trong thân xác này vào năm hai nghìn lẻ ba, Khánh cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng. Đó không phải là nỗi sợ hãi trước những vong hồn đáng sợ hay trước sức mạnh vô biên của Âm Vũ.
Đó là nỗi sợ hãi của một người sắp mất Ông Tư, chỗ dựa duy nhất của mình. Ông đã âm thầm bảo vệ hắn suốt hai mươi ba năm qua bằng cả mạng sống và danh dự của một cựu Chưởng môn Thoải Phủ.
Hắn nhìn chằm chằm vào dòng sông Hương tối đen ngoài kia, nơi chiếc ghe bầu ma vừa biến mất. Hơi thở của hắn dồn dập, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp tim đập loạn xạ.
- Tui sợ mất ông rồi, ông già ơi...
Khánh thì thào, giọng hắn khản đặc, lẫn trong tiếng mưa rơi tầm tã.
Hắn quay sang nhìn Bồi, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và phẫn nộ.
- Bồi. Nghe lại cho kỹ. Tiếng gậy thứ ba... hắn vọng lại từ hướng mô?