TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 225: Trả Tên Cho Người Lái

Tay Khánh vừa chạm vào ván cửa khoang lái thì một luồng gió lạnh buốt từ lòng sông Hương ập thẳng vào mặt. Gió mang theo mùi bùn non ẩm ướt và vị tanh…

Nội dung chương

Tay Khánh vừa chạm vào ván cửa khoang lái thì một luồng gió lạnh buốt từ lòng sông Hương ập thẳng vào mặt. Gió mang theo mùi bùn non ẩm ướt và vị tanh nồng của sắt gỉ. Hắn phải bám chặt vào khung cửa gỗ mục để khỏi bị cú nghiêng của con ghe hất văng xuống dòng nước âm đang cuộn xiết bên dưới.

Khoang lái của chiếc ghe bầu ma tối om, chỉ có ánh sáng lờ mờ phát ra từ những đốm lân tinh lập lòe trên mặt nước sông đang tràn qua kẽ sàn. Giữa không gian chật hẹp đó, bánh lái bằng gỗ lim lớn đứng sừng sững. Một bóng người cao gầy, mặc chiếc áo cộc tay bạc màu của dân vạn đò xưa, đang gồng mình bám lấy những nan gỗ của bánh lái. Đó là Tôn Thất Liêm.

Nhưng hình ảnh của ông không còn nguyên vẹn. Từ cổ tay đến bả vai vong hồn bị quấn chặt bởi những sợi chỉ đen đúa, quánh đặc như dầu luyn. Những sợi chỉ này không xuất phát từ hư vô, chúng bò ra từ một mảnh ván gỗ khắc chìm tên ông ngay dưới trục quay của bánh lái. Trên mảnh ván đó, chữ "Tôn Thất Liêm" đã bị một lớp dịch đen phủ gần kín, chỉ còn lộ ra vài nét khắc nông. Mỗi nét mực đen ấy lại nối với một dòng tên đang chuyển động không ngừng dưới lòng nước âm ngoài kia.

Khánh bước tới, chân ngập trong nước lạnh buốt. Hắn gầm lên giữa tiếng sóng vỗ:

- Chú Liêm! Có chuyện răng rứa?

Vong hồn Tôn Thất Liêm quay đầu lại. Gương mặt ông xám ngoét, đôi mắt chỉ còn hai hốc tối tăm nhưng đầy vẻ hoảng loạn. Giọng ông phát ra rè rè như tiếng gió lùa qua kẽ lá mục:

- Cậu Khánh! Thằng Vũ... hắn không nuốt được hồn tôi vì tôi có chiếc ghe ni làm vật neo. Nhưng hắn dùng cuốn sổ đen để cưỡng chế tên thật của tôi. Hắn trói tên tôi vào ván lái rồi. Mấy sợi mực ni đang kéo bánh lái quay ngược về phía Cồn Hến. Tôi không cưỡng lại được lực của cuốn sổ!

Khánh nhìn xuống mảnh ván lái. Lớp dịch đen kia đang sôi lên sùng sục, tỏa ra thứ mùi khét lẹt của tóc cháy. Hắn hiểu ngay vấn đề. Âm Vũ không cần trực tiếp xuất hiện ở đây để điều khiển con ghe. Hắn chỉ cần dùng quyền lực từ cuốn Vong Ký đen để ra lệnh cho cái tên của Tôn Thất Liêm. Một khi cái tên bị trói buộc, vong hồn của người lái cũng phải tuân theo như một con rối bị giật dây.

Từ phía sau, Quang đang chật vật đỡ Ông Tư leo lên boong khoang lái. Chân trái của Ông Tư hoàn toàn mất lực, kéo lê trên sàn gỗ ướt sũng. Da thịt ông đã chuyển sang màu xám tro, dấu hiệu của giao ước giữ xác đang tự hoại từ bên trong sau khi các móc nước bị tháo bỏ.

- Đặt ông cụ ngồi sát cột chính!

Khánh hét lớn với Quang - Tìm dây thừng buộc chặt ông lại. Nước sông đang dâng nhanh lắm, một cú lắc nữa là ông trôi mất!

Quang không chần chừ, hắn giật lấy sợi dây thừng thô bản treo trên vách khoang lái, nhanh nhẹn quấn ba vòng quanh ngực Ông Tư rồi cột chặt vào cột gỗ lim chống giữa khoang. Ông Tư tựa đầu vào cột, thở dốc từng hơi nặng nhọc. Đôi mắt ông hé mở, nhìn Khánh bằng ánh nhìn mỏi mệt nhưng đầy lo âu. Ông không còn sức để nói, chỉ có bàn tay run rẩy chỉ về phía bánh lái.

Đúng lúc đó, từ phía bờ Gia Hội xa xôi, một tiếng động thanh mảnh nhưng vang vọng truyền qua mặt nước.

Âm thanh vang lên: "Coong... coong... coong..."

Tiếng khánh đồng vang lên theo nhịp bảy tiếng ngắn, nối tiếp bằng một tiếng dài ngân vang. Đó là tiếng gõ của Bồi. Thằng bé đang đứng trên bờ sông, dùng âm giác của mình để dò tìm vị trí của họ giữa màn sương mù dày đặc của Âm Hương. Tiếng khánh đồng như một sợi chỉ âm thanh vô hình, xuyên qua những luồng nước giả do Âm Vũ tạo ra để dẫn đường cho người sống.

Quang vừa thắt xong nút dây thừng vừa lắng tai nghe, mắt hắn sáng lên:

- Thằng Bồi đang giữ nhịp! Khánh, hướng này là hướng về bờ. Nhưng nước dưới chân ghe đang chảy ngược. Có ba luồng nước giao nhau ở đoạn này, nếu đi sai một nhịp là ghe sẽ đâm thẳng vào bãi đá ngầm dưới lòng Cồn Hến.

Quang cúi người xuống, dùng chiếc đèn pin chống nước soi sát vào phần mạn gỗ bên dưới trục bánh lái. Trên thớ gỗ mục nát, ngoài tên của Tôn Thất Liêm, còn có những ký hiệu cổ được khắc rất sâu. Đó là hình ba vạch ngang song song cắt chéo bởi một đường cong, biểu tượng của các bến đỗ cũ của gia tộc Tôn Thất từ thời nhà Nguyễn.

- Đây rồi!

Quang reo lên - Chú Liêm, chú nhìn xem! Ba dấu bến cổ ni là tuyến đường tránh dòng nước ngược của nhà chú ngày xưa đúng không?

Tôn Thất Liêm nhìn theo ánh đèn pin, vong hồn ông run lên:

- Phải... phải... Dấu bến của cha tôi để lại. Nhưng tôi quên mất rồi. Tám mươi mốt năm qua tôi bị cuốn sổ của thằng Vũ bắt lái theo đường nước chết, tôi không nhớ đường về nữa!

Cô Bảy từ phía sau bước tới, o quờ quạng tay vịn vào vai Khánh. Đôi mắt o lúc này đã mờ đục, không còn nhìn rõ cảnh vật xung quanh, chỉ có thể cảm nhận bằng âm khí. O rút từ trong túi áo ra một nén nhang chưa đốt, giọng khàn đặc:

- Khánh, để o dùng tro hương đốt sạch cái lớp mực đen trên ván lái ni. Lửa nhang của Canh Thoải có thể tẩy uế.

Khánh lập tức giữ tay Cô Bảy lại. Hắn nhìn kỹ những sợi chỉ đen đang nối từ ván lái đi xuống sàn ghe. Dưới ánh sáng lân tinh, hắn thấy những sợi chỉ đó tỏa ra hàng ngàn nhánh nhỏ, mỗi nhánh lại gắn liền với một vong hồn đang gào khóc thảm thiết trong khoang ghe bên dưới. Đó là những cái tên bị giam giữ trong cuốn sổ đen của Âm Vũ suốt nhiều năm qua.

- Không được đốt, o Bảy!

Khánh nói nhanh, giọng kiên quyết - Mấy sợi mực ni nối liền với hồn phách của những vong dưới kia. Nếu o dùng lửa nhang đốt sạch, mực tan thì hồn họ cũng tiêu biến. Thằng Vũ cố tình gài thế ni để bắt mình phải tự tay hủy hoại họ.

Cô Bảy khựng lại, gương mặt nhăn nheo hiện rõ vẻ bất lực. O thu nén nhang về, thở dài:

- Rứa thì làm răng chừ? Không tẩy mực thì chú Liêm không bẻ lái được. Ghe sắp sửa trôi vào vùng xoáy của Cửa rồi!

Khánh không trả lời ngay. Hắn quỳ xuống bên cạnh ván lái, nhìn chằm chằm vào cái tên "Tôn Thất Liêm" đang bị lớp dịch đen nuốt chửng. Hắn biết mình không thể dùng vũ lực hay hương thuật mạnh để cưỡng cầu. Muốn cứu người lái và giữ mạng cho các vong hồn khác, hắn phải trả lại danh tính cho ông theo cách nguyên bản nhất.

Hắn vục hai bàn tay xuống dòng nước sông đang ngập dưới sàn khoang lái. Nước sông Hương đoạn này lạnh như đá tảng, chứa đầy âm khí khiến các đầu ngón tay hắn lập tức tê dại. Khánh áp hai lòng bàn tay ướt đẫm lên mảnh ván lái, bắt đầu dùng sức chà xát lên lớp mực đen.

- Chú Liêm, giữ chặt lấy bánh lái!

Khánh hét lên.

Lớp dịch đen của cuốn sổ đen bám rất chắc vào thớ gỗ lim. Khi tay Khánh chà lên, một luồng nhiệt nóng rát như lửa bỏng truyền thẳng vào da thịt hắn. Cảm giác đau đớn chạy dọc theo cánh tay, xộc thẳng lên vai, nơi vết bớt hình cá đỏ đang nóng lên như một miếng sắt nung. Khánh cắn chặt răng đến bật máu môi, không hề buông tay. Hắn dùng nước sông làm dung môi, kiên trì rửa từng chút một lớp mực đang bao phủ cái tên.

Nước sông gặp dịch đen hóa thành những luồng khói xám bốc lên nghi ngút. Mỗi lần một vệt mực bị gột rửa, những sợi chỉ đen quấn quanh tay Tôn Thất Liêm lại giãn ra một chút. Vong hồn người lái ghe hét lên một tiếng đau đớn, nhưng đôi bàn tay ông đã bắt đầu có lại cảm giác.

- Được rồi! Lớp mực mỏng đi rồi!

Quang đứng bên cạnh quan sát, vội vàng tiếp nước cho Khánh.

Khánh rút bàn tay ra khỏi ván lái. Các đầu ngón tay hắn đỏ ửng, da thịt phồng rộp lên vì bỏng âm khí. Không dừng lại ở đó, Khánh đưa ngón tay trỏ lên miệng, cắn mạnh một phát vào đầu ngón tay. Máu tươi trào ra, đỏ thẫm và nóng hổi.

Hắn không dùng mực, cũng không dùng bùa giấy. Khánh đặt ngón tay rớm máu lên nét khắc đầu tiên của chữ "Tôn". Hắn miết mạnh ngón tay theo đường khắc cổ trên thớ gỗ.

Máu của người sống, mang theo dương khí và sinh mệnh lực mạnh mẽ, chảy vào rãnh khắc chìm. Ngay khi giọt máu đầu tiên chạm vào gỗ, một tiếng "xèo" lớn vang lên. Lớp mực đen xung quanh lập tức bị đẩy lùi, co cụm lại như những con đỉa gặp vôi. Cái tên "Tôn Thất Liêm" sáng bừng lên sắc đỏ của máu ấm.

- Tôi... tôi thấy đường rồi!

Tôn Thất Liêm reo lên, giọng ông không còn rè nữa mà trở nên rõ ràng, đầy sinh khí.

Vong hồn ông không còn bị trói buộc bởi những sợi chỉ đen của Âm Vũ. Cái tên của ông đã được trả về đúng vật neo là chiếc ghe bầu này bằng dòng máu của Khánh. Ông không còn là một con rối bị cuốn sổ đen sai khiến, ông là người lái của chuyến ghe này.

Khánh tiếp tục miết ngón tay theo các nét chữ tiếp theo: "Thất", rồi đến "Liêm". Mỗi nét chữ được tô đỏ là một lần con ghe bầu ma rung chuyển dữ dội. Những sợi xích mực đen bám trên bánh lái bắt đầu rạn nứt, phát ra những tiếng nổ nhỏ như tiếng pháo lép.

- Quang! Chỉ đường!

Khánh hét lớn khi hoàn thành nét vẽ cuối cùng.

Quang lập tức rọi đèn pin vào ba ký hiệu bến cổ dưới mạn lái, rồi chỉ tay về phía mạn phải của con ghe, nơi có một khoảng tối không hề có ánh sáng lân tinh:

- Chú Liêm! Bẻ lái sang phải ba phân! Đi vào khoảng tối nớ! Đó là luồng nước cạn sát bờ Gia Hội, nước chảy xuôi dòng!

Tôn Thất Liêm gầm lên một tiếng, dùng toàn bộ sức lực của một vong hồn đã bị buộc vào chiếc ghe này suốt tám mươi mốt năm để bẻ ngoặt bánh lái. Bánh lái bằng gỗ lim quay tít, phát ra những tiếng nghiến rít nặng nề.

Con ghe bầu khổng lồ đang lao nhanh về phía Cửa bỗng nhiên khựng lại. Mũi ghe chao đảo dữ dội, nước sông tràn qua boong mạn trái cao hàng mét, hất văng mọi đồ đạc lỏng lẻo xuống sông. Nhưng nhờ có sợi dây thừng của Quang, Ông Tư vẫn được giữ chặt bên cột chính, dù ông đã hoàn toàn ngất lịm.

Chiếc ghe bầu từ từ quay mũi. Nó không còn hướng về phía vực nước sâu đen ngòm dưới chân Cồn Hến nữa. Dưới sự điều khiển của Tôn Thất Liêm, con ghe lướt vào khoảng tối của dòng nước xuôi, hướng thẳng về phía bờ Gia Hội theo tiếng khánh đồng của Bồi.

Tuy nhiên, Âm Vũ không dễ dàng buông tha.

Từ phía sau ghe, những dải mực đen đứt lìa khỏi ván lái không biến mất. Chúng tụ lại thành những sợi dây neo lớn, đen ngòm và dài ngoằng, quất mạnh vào mạn ghe như những chiếc roi khổng lồ. Gỗ mục nứt liên tục dưới những cú va đập. Những dải mực này cố bám chặt vào phần đuôi ghe để kéo ngược nó lại.

Khánh rút con dao găm nhỏ dắt bên hông ra. Hắn nhìn những sợi dây neo mực đen đang bám vào mạn lái. Hắn biết mình không thể cắt hết toàn bộ vì chúng vẫn đang nối với các vong hồn trong khoang. Hắn chỉ nhắm vào những điểm nối trực tiếp giữa dải mực và ván lái gỗ.

- Cầu cho vong hồn có tên, cầu cho người đi có lối!

Khánh lẩm nhẩm, dùng dao chém mạnh vào điểm tiếp xúc trên gỗ.

Mỗi nhát dao của hắn đi kèm với một vệt máu từ ngón tay bôi lên lưỡi dao. Những sợi dây neo mực đen bị chém trúng lập tức co rúm lại, buông lỏng liên kết với bánh lái nhưng vẫn giữ nguyên đường truyền xuống khoang ghe. Khánh thở dốc, mồ hôi trộn lẫn nước sông chảy ròng ròng trên mặt. Hắn đã giữ lại được các dòng tên cho những vong hồn tội nghiệp kia, không để họ bị cuốn trôi theo lực kéo của Âm Vũ.

Ghe bầu ma lướt đi mỗi lúc một nhanh hơn trên luồng nước xuôi. Tiếng khánh đồng của Bồi trên bờ đã nghe rất gần, chỉ còn cách họ chừng vài trăm mét qua màn sương.

Tôn Thất Liêm vừa giữ chặt bánh lái vừa quay đầu lại nói với Khánh, giọng ông lộ rõ vẻ vội vã:

- Cậu Khánh! Lời hẹn của tôi với chiếc ghe ni là "một chuyến về bờ". Chừng nào toàn bộ người sống trên ghe chưa đặt chân lên đất liền, thì chuyến đi chưa tính là hoàn tất. Tôi chưa thể đi yên, và chiếc ghe ni cũng chưa thể niêm lại được! Phải đưa ông cụ và mọi người lên bờ trước đã!

Khánh gật đầu, hắn quay sang phụ Quang giữ chặt lấy Ông Tư. Cơn đau từ vết bớt trên vai hắn vẫn chưa dịu đi, nó như một dòng điện chạy râm ran khắp các huyết quản. Hắn nhìn ra phía sau.

Ở đằng xa, giữa lòng sông Hương đoạn Cồn Hến, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra.

Hai mép nước của Cửa Âm Hương, vốn đang mở ở độ rộng tự nhiên của chu kỳ sáu mươi năm, bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình kéo mạnh ra hai phía. Cuốn Vong Ký đen của Âm Vũ từ xa đang tỏa ra luồng âm lực khổng lồ, ép vết rách của Cửa mở rộng hơn gấp đôi. Tiếng nước réo vang lên như tiếng gầm của hàng ngàn con quái thú dưới đáy sông.

Cùng lúc đó, Cô Bảy đang đứng bên cạnh Khánh bỗng đổ ập người xuống mạn ghe. O ôm lấy cổ tay trái của mình, nơi có vết sẹo hình chữ X đang được băng kín bằng lớp vải trắng.

Máu đỏ tươi từ vết sẹo chữ X đột ngột phun ra, thấm đẫm lớp băng gạc, nhỏ từng giọt xuống sàn gỗ lướt sũng nước của con ghe bầu ma.

Chương khác

Xem thêm