TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 227: Bến Cuối Của Ghe Bầu

Sau khi Khánh đã lội vào bờ và buộc chặt đầu dây vào cọc đất, mũi ghe bầu mới va mạnh vào dải đất thịt ven bến kín Kim Long. Tạo ra một tiếng va nặng nề…

Nội dung chương

Sau khi Khánh đã lội vào bờ và buộc chặt đầu dây vào cọc đất, mũi ghe bầu mới va mạnh vào dải đất thịt ven bến kín Kim Long. Tạo ra một tiếng va nặng nề chìm trong tiếng bùn nhão nước sông bắn tung tóe. Lực quán tính đẩy tất cả những người trên boong đổ nhào về phía trước. Khánh vừa bám dây trở lại sát mạn ghe, chộp lấy một đoạn dây xích rỉ để giữ thăng bằng; lòng bàn tay bị cạnh sắt cứa rách một đường dài, máu nóng lập tức tuôn ra hòa cùng nước mưa lạnh ngắt.

Thân ghe khổng lồ bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ đáng sợ. Từng thớ gỗ lim dày hai tấc, vốn đã bị giữ dưới đáy Âm Hương suốt tám mươi mốt năm, nay mất đi âm lực cưỡng chế của Âm Vũ liền nhanh chóng mục ruỗng. Tiếng gỗ nứt toác chạy dọc từ mũi xuống đuôi ghe. Lớp sơn ta đỏ son bong tróc ra từng mảng lớn, trôi lềnh bềnh trên mặt nước đục ngầu như những vảy da của một con thủy quái đang phân hủy.

Từ trên bến đất, tiếng khánh đồng của Bồi vẫn gõ liên tục theo nhịp ba ngắn một dài. Thằng nhỏ đứng dưới làn mưa xối xả, hai chân ngập trong bùn lầy đến bắp chuối, khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét vì lạnh nhưng đôi tay vẫn giữ chặt chiếc khánh đồng nhỏ. Đôi mắt em nhắm nghiền. Với khả năng âm giác bẩm sinh của đứa trẻ vùng nước lợ đầm phá, Bồi không nhìn bằng mắt thường. Em đang lắng nghe những nhịp đập từ phía con ghe ma.

- Một... hai... ba... bốn.

Bồi lẩm nhẩm đếm dưới mưa.

Tiếng tim đập của Khánh dồn dập, nóng nảy. Tiếng tim của Quang mệt mỏi nhưng nhịp nhàng. Tiếng tim của Cô Bảy yếu ớt, chậm rãi như tiếng nước rỏ giọt trong hang đá. Và cuối cùng là nhịp tim của Ông Tư, đứt quãng, mỏng manh như một sợi chỉ sắp đứt. Bốn nhịp tim của người sống đều có mặt. Không một ai bị bỏ lại dưới lòng sông Hương đêm nay. Bồi thở phào một hơi dài, tiếng khánh đồng trên tay em lúc này mới hơi giãn nhịp.

Quang là người đầu tiên gượng dậy. Anh vòng tay qua nách Cô Bảy, cố sức vực o dậy khỏi sàn gỗ trơn trượt.

- Cô Bảy, o bám chắc vào vai con. Con đưa o lên bờ trước.

Quang hét lớn để át đi tiếng gió rít.

Cô Bảy không trả lời. O để mặc cho Quang dìu đi, nhưng bước chân o chệnh choạng một cách lạ lùng. Bàn tay o quờ quạng vào khoảng không trước mặt, chạm phải vai Quang rồi bấu chặt lấy như người mù tìm gậy. Đôi mắt vốn luôn sắc sảo, nhìn thấu cả cõi âm lẫn cõi dương của o chừ đây đờ đẫn, hai tròng mắt mờ đục như có một lớp sương muối phủ lên. Vết sẹo hình chữ X trên cổ tay trái của o, nơi từng là mỏ neo giam giữ sức mạnh Canh Thoải, giờ đây đã xám xịt lại. Nó không còn rỉ ra những giọt máu đỏ tươi mang linh lực nữa, chỉ là một vệt da chết nhăn nheo và vô hại. Những sợi tóc bên thái dương o, dưới sức ép của việc trả quyền năng về sông, đã bạc trắng hoàn toàn trong vòng chưa đầy một canh giờ.

- Quang hả con?

Giọng o khản đặc, nhỏ đến mức nếu không ghé sát tai thì không thể nghe thấy - Bến nhà o đó phải không? Sao tối om rứa ni... O không thấy đường xuống bến nữa rồi.

- Dạ, bến Kim Long đây rồi o. Có con đây, o cứ bước đi, con đỡ o.

Quang cố giữ cho giọng mình không run lên. Anh dìu o bước qua tấm ván bắc tạm từ mạn ghe xuống bãi bùn, đưa o lên hẳn nền đất cao cạnh Bồi rồi mới quay lại.

Trong lúc Quang đưa Cô Bảy lên bờ, Khánh một mình chật vật đỡ Ông Tư từ trong khoang ghe ra ngoài. Thân hình ông cụ nhẹ bẫng nhưng mềm nhũn, hoàn toàn không có chút lực tự chủ nào. Chân trái của ông, vốn đã yếu từ nhiều năm nay, giờ đây buông thõng, kéo lê trên sàn gỗ mục. Da mặt Ông Tư xám ngắt, lạnh lẽo như đá dưới đáy sông, và từ người ông tỏa ra một mùi trầm cháy khét lẹt. Đó là mùi của thứ hương thuật cấm mà ông đã dùng suốt tám mươi mốt năm qua để níu giữ cái xác này không bị thối rữa. Nay giao ước lung lay, cái giá phải trả bắt đầu lộ rõ trên từng thớ thịt.

Từ bãi bùn Kim Long, Phan Khanh lội phăm phăm xuống dòng nước ngập đến ngang hông, đưa hai cánh tay rắn chắc của một người lính hình sự đỡ lấy Ông Tư từ tay Khánh khi mũi ghe đã chạm bờ.

- Để tôi cõng ông cụ. Anh Khánh, lo tháo sợi dây buộc ghe mau!

Phan Khanh hét lên, bùn sông bám đầy trên khuôn mặt nghiêm nghị của anh.

Khánh gật đầu. Hắn quay lại phía bánh lái gỗ lim ở đuôi ghe. Ở đó, Tôn Thất Liêm vẫn đang đứng, hai tay giữ chặt lấy bánh lái dù thân hình ông đã bắt đầu mờ nhạt đi dưới ánh sáng của những hạt mưa. Ông không còn vẻ dữ tợn của một vong quỷ bị giam suốt tám mươi mốt năm nữa. Dưới ánh đèn bão lập lòe của Bồi rọi từ trên bến, ông hiện ra với dáng vẻ của một người lái buôn già vùng Thuận Hóa xưa. Mặc chiếc áo cộc tay bạc màu, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của gió bụi đường sông.

Tôn Thất Liêm nhìn Khánh, rồi nhìn xuống mảnh ván lái gỗ lim dưới chân mình. Mảnh ván lái đó đã được Khánh dùng máu vẽ lại đầy đủ ba chữ "Tôn Thất Liêm".

- Cậu Khánh.

Người lái buôn già lên tiếng, giọng ông nhẹ như gió thổi qua rặng lau sậy - Người sống đã lên bờ hết rồi. Chuyến ghe cuối cùng của tôi đã về bến. Cậu trả cho tôi cái tên để tôi đi được chưa?

Khánh hít sâu, ngực hắn đau nhói. Vết bớt hình cá đỏ trên vai hắn đang co rút lại, tạo ra một cơn đau âm ỉ chạy dọc xuống cánh tay. Hắn thọc tay vào túi áo mưa ướt sũng, rút ra cuốn Vong Ký trắng. Cuốn sổ bằng giấy bản xưa cũ dù bị ngấm nước sông vẫn không hề bị rách, những trang giấy chỉ hơi ẩm và tỏa ra mùi thơm nhẹ của gỗ hoàng đàn.

Khánh lật đến trang giấy có ghi tên Tôn Thất Liêm. Hắn dùng ngón tay trỏ còn rướm máu của mình, miết mạnh lên dòng chữ viết bằng mực tàu cổ.

- Vong nhân Tôn Thất Liêm.

Khánh đọc lớn, giọng hắn vang lên giữa tiếng mưa giông - Sinh thời làm nghề lái ghe bầu, mất năm Ất Dậu 1945 trên sông Hương. Lời hẹn với tiệm Vong Ký là chở một chuyến về bờ an toàn cho người sống. Nay chuyến đi đã hoàn tất, người sống đã đặt chân lên đất Kim Long. Tôi, Nguyễn Vĩnh Khánh, người trông coi tiệm Vong Ký đời này, xác nhận lời hẹn đã xong.

Khánh dùng máu của mình vạch một đường chéo dứt khoát đè lên dòng tên Tôn Thất Liêm trong cuốn sổ. Đó là dấu hiệu xóa nợ, trả lại tự do cho vong hồn.

Ngay khi nét máu cuối cùng được vẽ xong, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra trên con ghe bầu. Những dòng chữ mực đen chằng chịt, vốn là tên của hàng trăm vong hồn khác bị Âm Vũ dùng Vong Ký đen đóng lên lòng ghe để làm lực kéo, bắt đầu bong ra. Chúng không tan vào nước mà như những vảy mực khô bị gió thổi bay, cuốn thành một luồng khói đen ngòm trôi tuột ra phía sau đuôi ghe. Luồng khói đó lướt nhanh trên mặt sông Hương, trôi ngược về phía Cồn Hến nơi Cửa Âm Hương đang gầm rú mở rộng.

Khánh nhìn theo luồng khói đen đó với ánh mắt tiếc nuối nhưng bất lực. Hắn biết mình không thể giữ lại những dòng tên đó. Chúng vẫn nằm trong cuốn Vong Ký đen của Âm Vũ, chưa được tháo gỡ tận gốc rễ từ cuốn sổ chính. Nếu hắn cố tình dùng máu giữ lại, âm lực của Âm Vũ sẽ kéo cả hắn xuống đáy sông ngay lập tức.

Tôn Thất Liêm nhìn những vệt mực đen trôi đi, khuôn mặt ông hiện lên một nụ cười nhẹ nhõm chưa từng có. Ông cúi xuống, dùng bàn tay đã hóa thành sương khói nhấc mảnh ván lái gỗ lim có khắc tên mình lên, đưa về phía Khánh.

- Cảm ơn cậu. Vật này vốn là một phần của con ghe, cũng là thứ duy nhất giữ tôi lại với cõi đời ni. Chừ tôi đi rồi, cậu giữ lấy nó làm vật neo cho chiếc ghe. Đừng để nó rơi vào tay kẻ khác.

Khánh đưa hai tay đón lấy mảnh ván lái. Nó nặng trịch, lạnh buốt và có mùi gỗ mục ngâm nước lâu ngày. Ngay khi tay Khánh vừa chạm vào mảnh gỗ, hình bóng của Tôn Thất Liêm bắt đầu tan rã. Ông không bị hút về phía Cửa Âm Hương đang mở rộng ở Cồn Hến, cũng không để lại bất kỳ mảnh tàn hồn nào trong khoang ghe. Ông tan thành một làn hơi nước bình thường, hòa vào màn mưa giông đang đổ xuống dòng sông Hương.

- Chú Liêm đi thanh thản.

Khánh lẩm nhẩm.

Hắn quay người lại, dùng con dao găm nhỏ cắt đứt sợi dây thừng lớn đang buộc chặt chiếc ghe vào cọc gỗ trên bến. Sợi dây đứt lìa, rơi xuống nước với một tiếng "bùm" lớn.

Mất đi linh hồn neo giữ và sợi dây buộc cõi trần, con ghe bầu khổng lồ dài hơn hai mươi mét bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những tấm ván gỗ lim bắt đầu co rút lại với tốc độ chóng mặt. Tiếng gỗ nghiến vào nhau nghe răng rắc như có hàng ngàn chiếc răng đang nhai đá. Trong vòng chưa đầy ba mươi giây, con ghe khổng lồ từng làm mưa làm gió trên sông Hương đã thu nhỏ lại. Biến thành một mô hình ghe bầu bằng gỗ sẫm màu, chỉ dài chừng một cẳng tay, nằm im lìm trên bãi bùn sát mép nước.

Khánh cúi người nhặt mô hình ghe lên. Thân ghe thu nhỏ vẫn giữ nguyên từng chi tiết tinh xảo, từ những ô cửa sổ khoang lái cho đến những vết nứt li ti trên mạn thuyền. Hắn rút từ trong túi chống nước ra ba cây nhang ủ - loại nhang đặc biệt được làm từ bột quế và trầm kiến của Ông Tư, chuyên dùng để niêm phong tà vật.

Khánh châm lửa bằng một que diêm chống nước. Ánh lửa vàng vọt hiện lên giữa màn mưa, khói nhang tỏa ra mùi thơm ấm áp, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của dòng sông. Hắn quấn ba tờ giấy vàng mã quanh thân mô hình ghe bầu, vẩy vài giọt nước sông Hương lên đó, rồi nhỏ một giọt máu từ lòng bàn tay mình vào điểm nối giữa mũi ghe và lớp giấy vàng.

- Niêm!

Khánh quát nhẹ.

Lớp giấy vàng mã lập tức cháy bùng lên một tia lửa xanh lét rồi tắt ngấm, ôm chặt lấy mô hình gỗ như một lớp da mới. Khánh đặt mảnh ván lái khắc tên Tôn Thất Liêm nằm cạnh mô hình ghe bên trong chiếc túi vải bạt mang theo bên mình. Tuyệt đối không đóng mảnh gỗ đó trở lại thân ghe để tránh cho vong hồn chú Liêm bị gọi ngược về. Tà vật số 11 đã được thu phục an toàn.

Cơn mưa đêm Huế vẫn chưa có dấu hiệu dứt, nhưng khi cả nhóm về đến tiệm Vong Ký ở Gia Hội, gió đã bớt rít hơn.

Căn tiệm rường cổ ba gian chìm trong sự im lặng tịch mịch. Quang đỡ Cô Bảy vào gian trong, đặt o nằm xuống chiếc chõng tre cũ. O mệt mỏi nhắm nghiền mắt, hơi thở đứt quãng. Bồi lập tức chạy đi nấu một siêu nước gừng nóng, tiếng củi lửa lách tách từ gian bếp nhỏ phía sau mang lại chút hơi ấm ít ỏi cho căn nhà đầy âm khí.

Phan Khanh giúp Khánh dìu Ông Tư xuống kho niêm dưới hầm tiệm. Đây là nơi an toàn nhất trong tiệm, được bao bọc bởi những bức tường gạch vồ dày nửa mét và các trận pháp bằng tro hương do nhiều đời chủ tiệm gia cố.

Khánh đặt mô hình ghe bầu vào một chiếc hộp gỗ trắc đặt trên kệ số 11, ngay cạnh chiếc đèn thờ Bích Động của Lê Thị Tươi. Khi nắp hộp đóng lại, một tiếng thở phào nhẹ nhõm như tiếng gió luồn qua khe cửa vang lên rồi tắt hẳn.

Ông Tư ngồi trên chiếc ghế mây cũ đặt ở góc hầm. Chân trái của ông duỗi thẳng, hoàn toàn không có cảm giác. Dưới chân ông, Khánh đã đặt một bát nước sông Hương lớn - đây là cách để kiểm tra mức độ xâm nhập của âm khí vào cơ thể người sống.

Khánh bước lại gần, ngồi xổm xuống bên cạnh ghế của Ông Tư. Hắn nhìn khuôn mặt già nua của người đã nuôi nấng mình suốt hai mươi ba năm qua. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc bóng đèn dây tóc trên trần hầm, những nếp nhăn trên trán Ông Tư như sâu hơn, da ông tái nhợt và có những vệt xám ngoằn ngoèo chạy dọc theo các huyết quản ở cổ.

- Ông Tư... ông thấy trong người răng rồi?

Khánh hỏi, giọng hắn chùng xuống. Hắn muốn gọi một tiếng "cha", nhưng từ đó cứ nghẹn lại nơi cổ họng, chưa thể thốt ra thành lời.

Ông Tư chậm rãi mở mắt. Ông không nhìn Khánh ngay mà cúi xuống nhìn vào bát nước dưới chân mình.

Mặt nước trong bát phẳng lặng như gương, nhưng hình ảnh phản chiếu của Ông Tư trong đó lại vô cùng kỳ lạ. Nó không rõ ràng. Cái bóng của ông nhạt nhòa, méo mó, như một bức ảnh bị nhòe nước, chỉ còn lại những đường nét mờ ảo của một bộ quần áo cũ và một khuôn mặt không có ngũ quan rõ rệt.

Ông Tư khẽ thở dài, tiếng thở nghe nặng nề như tiếng đất đá sụt lở.

- Xác của tau... sắp hết hạn rồi con ạ.

Ông Tư nói, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như phải tốn rất nhiều sức lực - Cái giao ước giữ xác suốt tám mươi mốt năm qua, khi bị Âm Vũ động vào ở Cồn Hến, đã bắt đầu rạn nứt. Chuyến đi trên ghe bầu vừa rồi là lần cuối cùng cái xác ni còn chịu đựng được âm lực.

Khánh siết chặt hai nắm tay, đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay đau nhói:

- Con sẽ tìm cách. Tiệm Vong Ký còn nhiều tà vật, còn nhiều phương thuật của các đời trước để lại. Con không tin là không có cách nào giữ được ông.

Ông Tư lắc đầu, một nụ cười mệt mỏi hiện lên trên khóe môi khô nẻ:

- Đừng phí sức vào việc không thể. Quy luật của Thoải Phủ, xưa nay chưa từng có ngoại lệ. Cái chi mượn của sông thì phải trả về cho sông. Việc của tau, tau tự biết. Nhưng việc của mi... thì không thể chậm trễ được nữa.

Ông Tư đưa bàn tay run rẩy chỉ vào vai trái của Khánh.

Khánh khựng lại. Hắn tự tay kéo cổ chiếc áo mưa và áo thun ướt sũng sang một bên, để lộ bả vai trái. Vết bớt màu đỏ hình con cá, vốn chỉ là một vệt màu nhạt từ thuở nhỏ, giờ đây đã hiện rõ mồn một. Con cá đỏ như được vẽ bằng máu tươi, phần vây và đuôi của nó đã kéo dài ra, tạo thành một đường chỉ đỏ mảnh nhưng sắc nét, đang bò dần về phía xương ức, hướng thẳng về tim hắn.

Mỗi nhịp tim của Khánh đập lên, đường chỉ đỏ đó lại khẽ rung động như một sinh vật sống đang tìm đường di chuyển.

- Trước khi trời sáng mai.

Ông Tư nhìn thẳng vào mắt Khánh, ánh mắt ông nghiêm khắc nhưng chứa đựng một nỗi đau đớn khôn cùng - Tau và mi phải nói cho hết chuyện về con cá ni. Nếu không... tau sợ mình không còn cơ hội để nói nữa.

Khánh nhìn xuống bát nước sông dưới chân Ông Tư.

Trong bát nước phẳng lặng, bóng của Ông Tư cứ nhạt dần, nhạt dần cho đến khi chỉ còn là một khoảng xám mờ ảo không dạng hình. Nhưng ở ngay sát bên cạnh, hình ảnh phản chiếu vết bớt đỏ hình con cá trên vai Khánh lại hiện lên rõ mồn một dưới đáy bát. Con cá đỏ phản chiếu dưới nước như đang quẫy mạnh chiếc đuôi dài, từng chút một, bơi ngược dòng nước hướng thẳng về phía lồng ngực của hắn.

Chương khác

Xem thêm